Edit: Trứng ốp la
Lý thị vẫn chưa về, chắc là ở lại Thôn Tây chăm sóc Dương lão nhị. Những người khác thì đều ở nhà.
Giang Ninh vừa bước vào phòng đã nói thẳng với Dương lão đầu: “A cha, vừa rồi mấy nha sai đó đến nhà ta, xem qua phòng ở liền rất vừa ý, đã bàn bạc xong chuyện thuê ta sửa nhà cho họ. Ta tính sẽ giao công việc này cho cha, lão Tam và Nhị Đản làm.
Gạch mộc tính ba viên một văn, mái ngói cũng cùng giá. Gạch xanh thì hai viên một văn. Tường vôi thì tính theo mét vuông, mỗi mét vuông là năm văn tiền.
Đây mới chỉ là tiền vật liệu, còn tiền công thì có hai cách tính. Một là trả công ngày – mỗi người mười văn một ngày. Hai là tính trọn gói theo diện tích nhà: làm xong một gian sẽ tính tiền một lượt. Cha thấy cách nào hợp hơn?”
Cả nhà nghe xong đều tròn mắt kinh ngạc.
Dương lão đầu càng kích động: “Lão đại gia, thật sự có người thuê sao?”
Giang Ninh gật đầu chắc nịch: “Thật như đinh đóng cột! Ta tính rồi, nếu tính tiền công theo mét vuông thì một mét vuông là mười lăm văn. Một gian nhà thường khoảng ba mươi mét vuông, tức là 450 văn tiền công.
Làm nhanh thì ngày đầu dựng tường, ngày thứ hai lợp xong khung, ngày thứ ba dán mái ngói, ngày thứ tư lắp cửa sổ, cửa ra vào.
Bốn ngày kiếm được 450 văn, một tháng có thể làm được hơn 3000 văn. Chia đều cho mọi người thì cũng là một món tiền lớn!”
Nghe vậy, ai nấy trong lòng như lửa đốt, tính toán rộn ràng. Dương lão đầu với Dương lão Tam vốn giỏi hơn Giang Ninh khoản tính toán, còn so đo cả chuyện ăn uống, vệ sinh… Tính xong, hai cha con liếc nhau một cái, lập tức gật đầu: Làm!
Đã làm thì không thể làm nhỏ lẻ, cần dựng mấy lò nung gạch lớn để thiêu vỏ hàu, còn phải có chỗ rộng để chứa đống vỏ hàu. Thứ này tanh hôi kinh khủng, dân trong thôn không chịu nổi, nên tuyệt đối không thể đặt trong thôn.
Dương lão đầu nghĩ ngợi rồi nói: “Nếu có thể thuê được mảnh đất hoang dưới chân núi Thanh Phong thì tốt. Bên đó ít người ở, lại thuận hướng gió, mùi hôi cũng không bay vào nhà dân.”
Giang Ninh gật đầu: “Chuyện này dễ thôi, ta sẽ tìm thôn trưởng bàn bạc để lấy mảnh đất đó. Dù sao việc làm ăn này cũng có phần của Nhị Đản, coi như ta thay nó sớm gây dựng chút gia nghiệp.”
Mọi người đều bất ngờ, Dương lão đầu thì nghiêm giọng khuyên: “Lão đại gia, ngươi phải nghĩ cho kỹ. Ngươi có bốn đứa con trai, một chén nước phải giữ cho bằng!”
Lão đại gia mới vừa dựng xong nhà, trong tay chắc cũng chẳng dư bao nhiêu tiền, vậy mà giờ lại muốn mua đất cho Nhị Đản, vợ chồng Đại Đầu không biết trong lòng sẽ nghĩ thế nào.
Giang Ninh che miệng cười khẽ: “A cha yên tâm, ta hiểu mà. Đại Đầu với Liễu Diệp chắc chắn không ý kiến đâu. Tam, Tứ, Ngũ nhà bọn họ ta đều có an bài khác, tuyệt đối không để đứa nào thấy thiệt thòi.”
Nghe vậy, Dương lão đầu mới thôi không nói thêm.
Giang Ninh vừa đi, Chu thị đã hâm mộ cảm thán: “Đại tẩu bây giờ thay đổi nhiều thật, không ngờ một mình nàng mà cũng có thể khiến cuộc sống rực rỡ thế này.”
Dương Lão Tam kiên định đáp: “Chúng ta cứ cố gắng làm, nhất định cũng sẽ được như đại tẩu.”
Chu thị mỉm cười, trong mắt đầy khao khát.
Dương lão đầu cau mày, cuối cùng cũng giãn ra đôi chút. Dạo này cuối cùng cũng có vài tin tức tốt. Nghĩ vậy, ông liền nhấc chân đi ra ngoài.
Giang Ninh dẫn Dương Nhị Đản tới nhà thôn trưởng, nói rõ ý định muốn mua lại mảnh đất hoang dưới chân núi Thanh Phong.
Thôn trưởng cau mày khó hiểu: “Đại Đầu nương, nhà ngươi chẳng phải mới dựng xong nhà sao? Sao giờ lại mua đất nữa? Nhà to thế còn chưa đủ ở à?”
Giang Ninh cười: “Sao mà đủ chứ! Chẳng qua là nhà ta muốn nung vỏ hàu. Ta thích ăn, bọn nhỏ cũng ăn được, hơn nữa còn nhiều công dụng khác. Có điều thứ này mùi hăng lắm, nhà ta lại không có chỗ để xử lý.
Với lại mấy đứa nhỏ trong nhà thường xuyên vào núi leo cây, bắt cá. Nơi đó gần con suối nhỏ, mua lại làm cái sân, sau này vào núi lấy củi hay chế biến đồ ăn cũng tiện.
Nhị Đản nhà ta sẽ thường ở bên đó, người trong thôn có việc cứ tìm nó là được, còn bớt được khối chuyện lắm lời. Ta thấy như vậy là tốt.”
Thôn trưởng gật gù, suýt nữa quên mất Giang thị là quả phụ, nghĩ cho con cái nhiều thế này thì ông cũng mừng, lập tức đồng ý: “Đất hoang thường hai trăm văn một mẫu, ngươi muốn mua bao nhiêu?”
Trong lòng Giang Ninh thì muốn mua càng nhiều càng tốt, nhưng cũng chỉ dám nghĩ, không dám làm liều. Cuối cùng, nàng lấy hai mẫu đất.
Dương lão đầu sau đó một mạch đi sang Thôn Tây. Vừa bước vào đã thấy cảm giác nặng nề đè xuống ngực, ông khẽ thở dài rồi vào nhà: “Thế nào rồi?”
Lý thị mệt mỏi đứng dậy, thấp giọng đáp: “Hôm nay khá hơn hôm qua, có thể ngồi được một lúc. Đúng rồi, bên Tiền thị thế nào?”
Dương lão đầu liền thuật lại nguyên văn lời Giang Ninh cho Lý thị nghe, khiến nàng giật mình tái mặt.
Ông tiếp: “Nhưng ngươi cũng đừng quá lo. Lão đại gia đã dò được tin, chắc chắn không bị phán tử hình. Còn xử thế nào thì phải chờ ý của Huyện thái gia. Dù sao cũng phải cảm ơn lão đại gia lần này.
Ta tới đây để nói, thời gian này ngươi cứ ở chỗ lão nhị chăm nom. Có việc thì gọi lão Tam hoặc ta, thật không được thì tới Thanh Phong chân núi tìm chúng ta.
Lão đại gia vừa mua hai mẫu đất ở đó, định làm một cái sân cho Nhị Đản khởi nghiệp. Nàng còn nhận mấy việc sửa nhà, giao cho ta, lão Tam và Nhị Đản làm, mấy tháng tới chắc bận suốt. Trong nhà phải nhờ các ngươi.”
Lý thị nghe xong bị mớ tin này làm cho choáng váng, nhưng may chẳng có việc xấu, lập tức mỉm cười: “Vậy các ngươi cẩn thận, đừng làm quá sức. Việc nặng để cho người trẻ, ông đừng cố. Bên lão nhị có ta trông, yên tâm.”
Dương lão đầu gật đầu, rồi nói thêm: “Còn chuyện thằng Phú Quý… nó vẫn chẳng có chút sức lực nào, phần lớn thời gian ngủ mê, nhưng không sốt. Ta không biết nên làm sao. Số tiền lão đại gia đưa vẫn còn 300 văn, nếu không ổn thì đưa nó lên trấn gặp đại phu.”
Lý thị nghe vậy liền nóng ruột.
Dương lão nhị đang nhắm mắt bỗng chậm rãi mở ra, nói yếu ớt: “Nương, đưa Phú Quý về, để Đại Nha với Nhị Nha nhìn nó.”
Lý thị theo bản năng muốn từ chối, nhưng gặp ánh mắt cầu khẩn của Dương lão nhị, đành gật đầu.
Nàng cùng Dương lão đầu trở về đón đứa bé, trong phòng chỉ còn Dương lão nhị, hắn ta lặng lẽ rơi hai hàng nước mắt.
Bên này, Giang Ninh vừa cầm được khế đất, Dương lão đầu đã kéo Dương lão Tam đi đo đạc mảnh đất dưới chân núi, còn giục Dương Nhị Đản chuẩn bị nguyên liệu làm lò gạch. Cả ba tách nhau ra làm việc.
Thấy họ bận rộn, Giang Ninh cũng không xen vào, quay sang lo gom nấm.
Chu thị sau đó lại cùng Lý thị đưa Dương Phú Quý lên trấn, tới Hồng An Đường khám. Khi về, Chu thị ghé vào tai Giang Ninh thì thầm: “Bên ngoài thôn có mấy nha sai, không biết có phải vì có người chết hay không, trong thôn ai nấy đều lo, người ngoài còn tới hỏi.”
Chu thị lo lắng thấy rõ.
Giang Ninh khựng lại một chút, rồi đoán ra mấy người kia chắc là do huyện lệnh phái đến để bảo vệ Đại Kiều. Nàng liếc về hướng cổng thôn rồi nói: “Không cần lo, chắc liên quan tới đứa nhỏ nhà ta thôi, kệ họ.”
Chu thị nghe vậy thì thở phào, mãn nguyện rời đi.
Hai ngày sau, trong thôn Dung Thụ xuất hiện mấy cỗ xe ngựa hoa lệ.