Chương 60 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

“Đúng vậy, đúng vậy! Quá quắt thật! Nào có ai làm nương như thế chứ!” Một người bán hàng đối diện, thấy chuyện của Dương gia, liền tốt bụng đứng ra nói đỡ.

Một phụ nhân khác lập tức tiếp lời: “Ta cũng lấy làm lạ, con ốm đến thế mà nàng ta vẫn còn tâm trí đứng đó dòm chằm chằm hàng quán ăn vặt, không hiểu nổi nàng nghĩ gì nữa!”

Mọi người mồm năm miệng mười mắng chửi, khiến cha con Tiền gia ba người mất mặt, phải cúp đuôi bỏ chạy.

Dương lão đầu đuổi bọn họ đi xong, lập tức quay lại cảm ơn mấy người vừa lên tiếng bênh vực, nhưng trên mặt vẫn là vẻ u sầu nặng trĩu.

Đại phu Hồng An Đường kê cho Dương Phú Quý bảy thang thuốc, dặn Dương lão đầu: “Tổng cộng hai trăm hai mươi văn. Uống hết, nếu thằng bé khỏe lại thì phải cho nó tĩnh dưỡng, đừng để chạy nhảy. Nếu uống xong mà vẫn không khá hơn, lập tức mang tới cho ta xem.”

Dương lão đầu liên tục cảm tạ, bảo Dương Lão Tam cõng Phú Quý, bốn người vội vã trở về thôn.

Vừa vào đến đầu thôn, họ đã gặp Dương Quân chạy hớt hải về phía mình: “Dương bá! Không xong rồi! Tiền thị… Tiền thị giết Mao Đại Lực rồi!”

“Ngươi nói gì?” Tay Dương lão đầu run bắn, chân mềm nhũn, suýt nữa đứng không vững.

Dương Đại Nha thì hoảng sợ đến tái mét cả mặt.

Dương Quân nôn nóng: “Các người mau qua bên từ đường mà xem… ta… ta cũng không biết nói sao nữa!”

Dương lão đầu lập tức quay lại dặn Lão Tam: “Mang Phú Quý và Đại Nha về cho nương ngươi trông, ta qua từ đường trước.”

“A cha, đừng vội! Một lát ta sẽ qua.” Lão Tam trong lòng cũng thấp thỏm, ôm cháu chạy vội về nhà.

Dương lão đầu cắm đầu chạy thẳng tới từ đường, vừa tới nơi đã thấy ngoài khoảng đất trống có một người nằm đó, phủ kín tấm vải trắng. Hơi thở đã dứt, dưới thân là một vũng máu lớn đỏ thẫm.

Tiền thị ngồi co ro trong góc, đôi mắt vô hồn, gương mặt trống rỗng, không hề có lấy một tia cảm xúc.

Dương lão đầu chạy thẳng tới trước mặt thôn trưởng, đôi mắt trừng to như muốn rớt ra: “Sao lại thế này? Nàng… nàng… nàng làm sao mà giết người được?”

Đến giờ phút này, ông vẫn không tin nổi Mao Đại Lực lại chết trong tay Tiền thị.

Thôn trưởng thở dài, đưa tay chỉ mấy thôn dân tận mắt chứng kiến: “Bọn họ đều thấy cả. Việc này vốn là ngoài ý muốn. Tiền thị cứ nghĩ huynh đệ họ Mao hại cả nhà mình, từ trấn trên trở về liền hùng hổ đi tìm Mao Đại Lực tính sổ, còn nói muốn hắn ta lấy mạng đền mạng.

Hai bên cãi vã, Mao Đại Lực đẩy nàng ta một cái, Tiền thị lập tức mất lý trí, túm cục gạch đất bên cạnh ném tới. Mao Đại Lực né được, nhưng nàng ta dùng hết sức bình sinh đánh thẳng, khiến hắn ta ngã xuống, đầu đập mạnh vào khối gạch mộc. Người run lên một cái rồi bất động luôn.

Chúng ta đã thu xích sắt lại, nhưng giờ đã chết người, không báo quan là không được. Ngươi yên tâm, ta đã nói với dân làng, đây là ngoài ý muốn, ai cũng có thể làm chứng. Cùng lắm nàng ta chỉ phải ngồi vài năm tù, sẽ không bị xử trảm hay lưu đày đâu.”

Nghe đến “ngồi tù”, Tiền thị lập tức kích động: “Ta không ngồi tù! Ta không ngồi tù! Hắn đáng chết! Hắn đáng chết! Không liên quan gì đến ta!”

Nhìn Tiền thị điên cuồng như vậy, Dương lão đầu chỉ lặng lẽ rơi hai hàng nước mắt, cắn răng nói: “Cứ làm vậy đi!”

Thôn trưởng lập tức sai người đi báo quan.

Dương Tam Thiết xem xong toàn bộ quá trình, vội vàng chạy về báo tin cho Giang Ninh.

Giang Ninh vừa mới tước xong hai sọt quả hồng còn xanh, treo lên giá hong khô, nghe tin liền lập tức mang theo ít đồ chạy vào thôn.

Khi nàng tới, Dương lão đầu đã về tới nhà cũ. Lý thị không ở đó, chắc đã sang Thôn Tây chăm Dương lão nhị.

Không khí trong nhà cũ căng thẳng ngột ngạt. Giang Ninh vừa bước vào, sắc mặt mọi người mới dịu đi đôi chút.

Chu thị nôn nóng hỏi: “Đại tẩu, thật không ngờ nhị tẩu lại đi gây sự với Mao Đại Lực. Giờ thì làm sao đây?”

Giang Ninh trầm giọng quay sang Dương lão đầu: “A cha, thôn trưởng nói sao?”

Dương lão đầu thở dài: “Thôn trưởng bảo là ngoài ý muốn, dân làng sẽ làm chứng, nhưng ngồi tù thì tránh không được.”

Nghe vậy, Giang Ninh khẽ thở ra: “Nhà ta đã đoạn thân với nhị phòng, lại có giấy tờ lập ở huyện nha, chuyện nhà họ sẽ không ảnh hưởng đến ta.

Nhưng ta vẫn phải nhắc các người một câu: cố gắng bảo vệ Tiền thị, nếu trong thôn xuất ra một kẻ phạm tội giết người, sau này việc cưới gả của trai gái trong thôn đều bị ảnh hưởng, danh tiếng thôn cũng bị kéo xuống, không tốt cho ai cả.

Huống chi, nếu bị định tội cố ý giết người, Tới Quý, Phú Quý sau này muốn học hành cũng không được, ngay cả bên Tiền gia, nghe nói còn có một đứa trẻ đang đi học, cũng sẽ bị liên lụy đứt đường thi cử.”

“Lão đại gia, ngươi nói thật sao?” Dương lão đầu hoảng hốt.

Dương Lão Tam và Chu thị cũng tái mặt, chẳng biết phải làm gì.

Giang Ninh gật đầu: “Đây là ta nghe ngoài chợ, cụ thể thế nào thì phải hỏi huyện nha mới rõ. Nhưng dù sao, Mao Đại Lực chết cũng chỉ có thể nói là ngoài ý muốn. Điểm này các người phải nói rõ ràng với dân làng.”

“Đúng! Phải nói rõ ràng!” Dương lão đầu vội vã kéo Lão Tam ra khỏi nhà đi tìm thôn trưởng.

Sáng hôm sau, một toán nha sai vào thôn. Đi đầu là một thư sinh nho nhã, hẳn là sư gia, bên cạnh là một trung niên râu dê cõng hòm gỗ, chắc là ngỗ tác.

Giang Ninh đã có mặt từ sớm, tận mắt thấy bọn họ vây thi thể Mao Đại Lực và Mao Nhị Lực, ngỗ tác làm kiểm tra sơ bộ rồi ghé tai sư gia nói mấy câu.

Sắc mặt sư gia lập tức biến đổi, hỏi: “Vì sao trên chân người chết lại có vết xích sắt xuyên qua?”

Thôn trưởng lo lắng tiến lên giải thích: “Đại nhân, không phải như ngài nghĩ. Huynh đệ họ Mao không phải người tốt. Vừa vào thôn đã động thủ với Tiền thị, còn phóng hỏa đốt từ đường. Chúng tôi định giải bọn họ lên nha môn, đã hỏi qua huyện nha, chắc ngài còn nhớ. Nhưng vì huyện lệnh mới chưa tới nên việc chưa xử lý được.

Họ không có tiền bồi thường, cũng không chịu hợp tác, nên chúng tôi mới cho họ dùng công để trả nợ. Sợ họ bỏ trốn, chúng tôi mới xích chân.

Ngoài chuyện đó ra, chúng tôi không hề bạc đãi, ăn uống đều như dân làng. Hai căn nhà bị đốt cũng đang xây lại, còn mấy ngày nữa là xong, định khi xong thì giao bọn họ cho huyện lệnh xử trí. Ai ngờ lại xảy ra thế này.”

Sư gia vẫn nghi hoặc, lạnh giọng hỏi: “Bọn họ vốn ở đâu? Sao lại xuất hiện ở Dung Thụ thôn?”

Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Tiền thị.