Chương 55 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Mã thị tức đến gào ầm lên: “Lão nương làm sao biết người ta chết dí ở đâu! Quay về ta phải hỏi cho ra con mụ Thúy Hoa chết bầm kia! Cầm của ta hai quả trứng gà mà chẳng làm nên trò trống gì! Lần này lão nương thế nào cũng bắt nó nuốt gấp đôi vào rồi ói ra trả lại!”

An Phương Phương bực bội, mắt liếc sang bàn bên, vừa thấy giò heo đã nuốt nước miếng ừng ực: “Nương, con muốn ăn giò heo.”

“Ăn ăn ăn! Ăn đến chết chắc! Giờ là lúc nào rồi mà chỉ nhớ đến ăn!” Mã thị đang nghẹn một bụng lửa, lại mắng tiếp.

An Vĩnh Trung nhức đầu chen vào khuyên: “Nương, nếu không ăn thì mau đi đi! Mặt chưởng quầy sắp đen như đáy nồi rồi! Nương còn quậy nữa, lỡ chưởng quầy đuổi việc con thì sao?”

Tiền tiêu vặt của An Vĩnh Trung là nguồn sống của cả nhà, nghe vậy Mã thị lập tức lanh lẹ kéo An Phương Phương chuồn mất.

An Phương Phương còn tiếc hùi hụi, đi ngang bàn có đĩa thức ăn thừa liền nhanh tay chộp một miếng bỏ vào túi.

Cuối cùng cũng tống được nương con Mã thị đi, An Vĩnh Trung vừa quay lại đã bắt gặp ánh mắt ghét bỏ của chưởng quầy.

Trương thị và Gì Hoa giúp Giang Ninh mang đống vải vừa mua về. Gì Hoa lần đầu tới nhà, vừa bước vào đã sững sờ. Căn nhà rộng rãi, sáng sủa, nền lát gạch hẳn hoi khiến nàng ấy không biết nên nhìn chỗ nào trước.

Trương thị thấy thế liền cười: “Hồi trước ta lần đầu tới cũng y như ngươi. Nếu không phải A Hiếu nhà ta cha về sau đổ bệnh, không làm nổi việc nặng, trong nhà phải chắt chiu từng đồng, ta cũng định dựng cho nó hai gian nhà thế này để cưới vợ.”

Giang Ninh nghe vậy thì đáp luôn: “Chuyện đó dễ mà! Chỉ cần chuẩn bị sẵn nguyên liệu. Công công ta xây xong căn này còn nói ngồi không thấy ngứa tay, muốn xuống núi làm tiếp. Nhà các ngươi mà muốn kiểu này cứ tìm ông ấy, cùng thôn cả, giá chắc dễ nói.”

Trương thị ban đầu chỉ buột miệng nói, giờ nghe xong thì để bụng hẳn: “Được! Quay về ta sẽ sang hỏi Dương bá thử.”

Lúc này Liễu Diệp bưng nước trà nóng tới. Trương thị hôm nay đi xem mắt không thành, nhìn thấy con dâu nhà Giang Ninh vừa đảm đang vừa hiền lành thì không khỏi xuýt xoa: “Muốn nói vẫn là A Ninh có phúc! Con trai thì giỏi giang, con dâu lại hiểu chuyện, hiếu thuận. Nếu A Hiếu nhà ta kiếm được một bà nương như Liễu Diệp thì tốt biết mấy!”

Liễu Diệp nghe khen thì đỏ mặt: “Thím quá lời rồi.”

Trương thị lại cười: “Nhà các ngươi lo liệu đâu ra đấy, sang năm chắc gì nương ngươi đã không được bế cháu rồi nhé!”

Liễu Diệp khóe miệng hơi trễ xuống, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười, không biết nên phản ứng thế nào. Hiện giờ nàng ấy và Dương Đại Đầu mỗi người một nơi, một tháng chưa chắc đã gặp mặt một lần, vậy thì sinh con thế nào được? Nhưng chuyện này, nàng ấy lại khó mở miệng nói ra.

Lúc này, Gì Hoa nhỏ giọng hỏi: “Nghe nói Đại Đầu đi nơi khác làm việc, khi nào mới về?”

Giang Ninh nhấp một ngụm nước, liếc Liễu Diệp một cái rồi mỉm cười với Gì Hoa: “Hắn đang làm ở khách đ**m, bên đó chỉ có hai đầu bếp sư phụ, hắn không thể rời được. Ta nghĩ rồi, vài hôm nữa sẽ cho Liễu Diệp đi tìm Đại Đầu.”

Liễu Diệp ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc nhìn về phía Giang Ninh.

Giang Ninh cười giải thích: “Mùa gặt đã xong, nhà cửa cũng chuẩn bị ổn cả rồi, trong nhà không cần nhiều người đến thế. Ngươi tới chỗ Đại Đầu vừa có thể giúp hắn giặt giũ, vừa bầu bạn, lại tiện chăm sóc nhau, còn hơn ở nhà không.”

Trương thị và Gì Hoa ban đầu chưa hiểu, nhưng nghe xong lại cảm thấy Liễu Diệp nên đi, thế là cũng hùa vào khuyên.

Liễu Diệp đỏ hoe mắt, gật gật đầu đồng ý.

Sau khi Trương thị và Gì Hoa rời đi, Liễu Diệp vội nói: “Nương, quần áo cho đại gia con đã may xong rồi, quần áo mùa đông của con dâu có thể mang sang trấn Tùng Khê làm, xong rồi đưa về.”

Một bên, Dương Tiểu Nha hì hì nói: “Đại tẩu, trong nhà còn có ta! Ta theo ngươi học may vá lâu rồi, vừa hay cho ta dịp khoe tay nghề.”

Giang Ninh cưng chiều xoa đầu nàng: “Vậy càng hay. Lần này ta mua không ít vải bố mùa đông, ngươi may cho ông bà nội một bộ. Nhưng trước tiên làm cho mình và Đại Kiều, xong mới tới phần người lớn.”

“Hừ! Nương coi thường người quá! Làm thì làm!” Dương Tiểu Nha hăng hái chạy đi lôi vải.

Liễu Diệp lau khóe mắt, hỏi: “Nương, giờ nhà cửa ổn cả rồi, có nên đón Đại Kiều về không?”

Giang Ninh lắc đầu: “Khoan đã. Đợi khi tân phòng trong thôn không còn ai tới nữa rồi hẵng đón. Ngươi thu dọn gian cuối phía tây cho Đại Kiều ở tạm. Chờ ta rảnh, ta sẽ lên huyện nha dò tin.”

Không phải nàng không muốn đón, mà là đi huyện thành khá phiền toái. Một quả phụ như nàng ra khỏi nhà xa thì tốt nhất nên có người đi cùng, mà chỉ có thể dẫn Nhị Đản. Trước đây Nhị Đản rảnh thì còn được, chứ giờ bị Dương lão đầu lôi đi đốt than, một ngày ở nhà được nửa buổi đã là may. Muốn dẫn nó đi huyện thành thì phải bày lý do với lão đầu. Hơn nữa, huynh đệ họ Mao chắc sắp bị xử lý, lúc này không nên manh động để huyện nha chú ý.

Dương Tiểu Nha đang xem vải, cau mày: “Nương, trên này có vết nước, xử lý được không?”

Giang Ninh ngẫm nghĩ rồi nhìn về hướng núi Thanh Phong: “Lúc này trong núi chắc bồ hòn đã chín. Chút nữa ta vào hái ít về làm xà phòng thơm, thử xem có tẩy được không.”

Dương Tiểu Nha mắt sáng rỡ: “Con cũng muốn giúp!”

Liễu Diệp mỉm cười: “Vậy ta đi thu dọn phòng ngay.”

Giang Ninh vào núi tìm một hồi thì thấy một cây bồ hòn, liền gọi Dương Tiểu Nha tới giúp. Hai mẹ con chỉ hái vừa đủ dùng rồi xuống núi.

Lúc này, Liễu Diệp cũng đã quét dọn nhà cửa sạch sẽ. Dương Tam Thiết thì chạy sang nhà Dương Hán báo cho Đại Kiều biết tình hình.

Trên đường về, Dương Tam Thiết bắt gặp Tiền thị đang thở hổn hển khiêng đồ xuống núi. Hắn tò mò bám theo, thấy bà ta đi một đoạn lại nghỉ, thi thoảng còn rơi vài món. Chờ bà ta đi xa, hắn liền chạy tới nhặt, thì ra là bồ hòn.

Về nhà, Dương Tam Thiết định khoe với Giang Ninh, ai ngờ vừa vào thì thấy nàng và Dương Tiểu Nha cũng đang bày bồ hòn ra.

“Mẹ, đây là thứ gì? Ngươi lại tìm được cái gì lạ vậy?” Hắn hỏi.

“Cái này là bồ hòn, ta định làm xà phòng thơm.”

Giang Ninh đáp, rồi nhìn sang đống trong tay con, “Sao? Ngươi cũng biết à?”

Dương Tam Thiết thật thà kể lại chuyện vừa thấy.

Liễu Diệp nghe xong thì sững người: “Nhị thẩm chẳng lẽ theo dõi nương vào núi sao? Bà ta biết nương lấy mấy thứ này để làm gì à?”

Dương Tam Thiết nhún vai: “Ai mà biết! Ta thấy bà ta khiêng nguyên bao tải, chắc là gom sạch cả cây!”

Giang Ninh hình dung ra cảnh đó thì bật cười: “Từ Thôn Đông khiêng một bao tải bồ hòn về Thôn Tây cũng là bản lĩnh. Mà thôi, không liên quan tới chúng ta, mặc kệ bà ta.”

Còn bên Tiền thị, khiêng được tới đầu thôn là hết hơi. Không muốn nhờ người trong thôn, bà ta lại nghĩ ra cách… nhờ huynh đệ họ Mao.