Chương 32 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Dương Đại Đầu nhất thời lúng túng: “Nương, giờ chúng ta phải làm sao? Không thể cứ để Đại Kiều ở lại nhà mãi được. Nhỡ đâu hai tên mẹ mìn kia mò vào thôn thì biết làm thế nào?”

Giang Ninh cũng đã nghĩ đến vấn đề này, liền cắn răng: “Cứ bán hết cá rồi về tính tiếp.”

Huyện thành so với trấn Núi Lớn phồn hoa hơn nhiều, không kể phiên chợ, ngày nào cũng có người ra phố bày hàng. Cá của bọn họ đều còn sống, số lượng không nhiều, giá chào cũng không cao, nên chỉ hơn một canh giờ đã bán sạch, thu được mấy chục văn. Dương Đại Đầu đã thấy rất mãn nguyện.

Hai mẹ con trở về thôn Dung Thụ thì vừa quá trưa. Giang Ninh vừa bước vào cửa liền hỏi Liễu Diệp: “Hôm nay Đại Kiều có ra ngoài không?”

Liễu Diệp lắc đầu: “Sáng con đã xem kỹ, tay chân nó đều có vết thương, nên giã ít thảo dược cầm máu đắp vào, bảo nó nghỉ trong lều tranh.”

Giang Ninh thở phào, lại hỏi: “Trong thôn có ai biết nhà ta thêm người không?”

Liễu Diệp lắc đầu lần nữa: “Sáng sớm, Nhị Đản dẫn Tam Thiết, Tứ Trang và Tiểu Nha vào núi hái dưa lâu, đến trưa mới về. Trên đường đều tránh người mà đi, không gặp ai trong thôn.”

Lúc này Giang Ninh mới yên tâm hẳn. Nàng gọi mấy đứa nhỏ lại, nghiêm giọng dặn: “Hôm nay nương và đại ca các con lên huyện báo quan, nhưng huyện lệnh mới phải hơn một tháng nữa mới nhậm chức. Trong thời gian đó, Đại Kiều không có chỗ đi, chúng ta chỉ có thể tạm thu nhận.

May là nhà ta ít khi có người ngoài lui tới. Các con nhớ kỹ, phải kín miệng, không được để lộ chuyện Đại Kiều. Chờ hơn một tháng nữa sẽ tính tiếp.”

Bọn trẻ đều là đứa lanh lợi, nghe vậy liền liên tục gật đầu, đảm bảo giữ kín như bưng.

Trong lều tranh, Đại Kiều đang trốn sau cửa nghe lén. Nước mắt rơi lách tách như chuỗi hạt ngọc bị đứt, nhưng nàng ấy không dám khóc thành tiếng, chỉ rụt rè dựa vào tấm ván gỗ, ngoan ngoãn ngồi yên.

Giang Ninh bước vào, kể sơ qua tình hình cho nàng ấy nghe.

Đại Kiều nhỏ giọng cảm tạ, ánh mắt nhìn Giang Ninh tràn đầy quyến luyến, không muốn rời xa.

Bị đôi mắt ấy nhìn, Giang Ninh hoàn toàn không thể cứng lòng, dịu dàng xoa đầu nàng ấy: “Cứ yên tâm ở đây. Nhưng không được ra khỏi cửa, chỉ được đi lại trong sân. Nếu thấy có người lạ đến thì phải lập tức trốn ngay, tránh để người ta phát hiện mà gây phiền phức cho cả nhà.”

Đại Kiều liên tục gật đầu. Thật ra, cho dù Giang Ninh không dặn, nàng ấy cũng chẳng có ý định ra ngoài, thậm chí còn không muốn bước ra khỏi cái lều tranh này.

Trong nhà thêm một người nghĩa là thêm một miệng ăn, một bộ xiêm y, một chỗ ngủ — mà những thứ này đều tốn tiền.

Cá thì không phải lúc nào cũng bắt được, cả nhà đành dồn toàn bộ sinh kế vào việc hái dưa lâu, càng lúc càng làm liều. Theo mùa quả chín rộ, cả nhà gần như đều vào núi, ngay cả ruộng vườn cũng chẳng rảnh để ý.

Đại Kiều cũng muốn giúp. Ban đầu Giang Ninh không định cho nàng ấy đi, nhưng nghĩ lại, cả nhà đều ra ngoài, để một mình nàng ấy ở nhà cũng không an toàn.

Vì thế, mỗi sáng khi mọi người vừa tờ mờ sáng đã xuất phát, tranh thủ lúc trong thôn chưa có ai đi lại thì dẫn Đại Kiều theo vào núi, chờ sắp tối mới đưa nàng ấy về. Như vậy vẫn an toàn hơn.

Dạo này, Dương Hán phát hiện nhà Dương Đại Đầu suốt ngày len lỏi khắp núi đồi để hái dưa lâu. Hắn ta thấy hết nhưng không hỏi nhiều, thậm chí khi thấy gương mặt xa lạ của Đại Kiều cũng không tò mò tra hỏi, thỉnh thoảng còn giúp họ hái một ít.

Ban đầu chỉ là tiện tay giúp đỡ, nhưng không ngờ Dương Đại Đầu lại đưa hắn ta tiền đồng, hiển nhiên không định chiếm tiện nghi của ai.

Dưa lâu chưa hái xong thì mấy trận mưa to ập xuống, nấm trong núi như thể chỉ sau một đêm đã mọc khắp nơi. Giang Ninh đành bỏ quả, xoay sang làm “đại nương hái nấm”, trong nhà vì thế đồ ăn ngày một phong phú.

Thấy không ổn, Liễu Diệp bảo phải để người ở nhà xử lý mới kịp, Giang Ninh suy nghĩ rồi quyết định để mấy đứa nhỏ ở lại trông nhà.

Tiền thị nghe trong thôn đồn Giang Ninh thường xuyên lên trấn, bèn rình ở đầu thôn, tính bụng bắt gặp để kiếm chác. Ai ngờ rình suốt năm sáu ngày vẫn chẳng thấy bóng dáng Giang Ninh, tức đến mức Tiền thị ngồi dưới gốc đa lớn ở đầu thôn mà mắng xối xả.

“Ê, đại tỷ, trong thôn các ngươi có thấy một đứa bé chừng năm sáu tuổi không?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Tiền thị giật mình, trượt từ tảng đá ngồi xuống đất: “Ai da! Ai da! Cái lưng ta!”

Hai gã hán tử kia biến sắc, muốn bỏ chạy nhưng lại không cam tâm, đành cắn răng hỏi lại lần nữa.

Tiền thị tức tối quát: “Các ngươi hại ta ngã còn dám hung hăng? Tưởng dân Dung Thụ thôn chúng ta toàn là người chết chắc?”

“Người đâu! Đến đây! Bắt bọn khi dễ người này lại cho ta!” Tiền thị nhào lên túm chặt ống quần một gã, chết cũng không chịu buông.

Hai gã hán tử mắt lóe hung quang.

May là mấy thôn dân làm việc gần đó kịp chạy tới, vây chặt hai gã.

“Các ngươi là ai? Muốn làm gì?” Dương Quân giơ cái cuốc, mắt hằm hằm nhìn bọn chúng. Dù Tiền thị chẳng phải người tốt lành gì, nhưng cùng một thôn thì vẫn phải che chở nhau.

Mao Đại Lực tức muốn chết, giãy mấy cái vẫn không thoát khỏi tay Tiền thị, liền quát: “Các ngươi mù à? Không thấy là nàng ta vu oan cho chúng ta sao?”

Mọi người lập tức quay sang nhìn Tiền thị, ánh mắt đầy nghi hoặc. Loại chuyện này, Tiền thị quả thật từng làm.

Tiền thị điên tiết, giơ tay thề: “Nếu ta vu oan cho bọn họ, ta chết không yên! Ta đang ngồi yên ở đây thì bọn chúng hét lên một tiếng, làm ta giật mình ngã, suýt trật lưng. Các ngươi thấy ta bịa chuyện bao giờ hả?”

Mọi người nghĩ lại, cũng có lý. Khoan… nói vậy chẳng phải Tiền thị cũng tự thừa nhận trước đây từng vu oan sao?

Ánh mắt từng người nhìn Tiền thị lúc này vừa phẫn nộ vừa bất mãn, nhưng vẫn phải đứng về phía nàng ta.

“Nàng nói các ngươi làm nàng ngã.” Dương Quân nhìn hai gã mà nói.

“Chúng ta không có!” Mao Nhị Lực nhất quyết chối.

Tiền thị giận dữ: “Báo quan! Hôm nay ta phải kiện! Trên đời này chẳng lẽ không còn công lý sao?”

“Không được báo quan!” Mao Đại Lực và Mao Nhị Lực cùng lên tiếng ngăn cản.

“Tại sao không được?”

Dương Quân nhíu mày, “Rốt cuộc các ngươi là ai? Đến thôn ta làm gì?”

Mao Đại Lực bắt đầu than thở: “Nói thật cho ngươi biết, chúng ta vốn là hộ vệ của một nhà giàu, nhưng đã làm mất tiểu chủ tử. Không dám về gặp chủ, nên mới liều mạng tìm người. Nếu các ngươi báo quan, kinh động đến chủ gia, thì mạng chúng ta coi như xong!”

Dương Quân nhìn quần áo rách rưới như ăn mày của họ, càng thêm nghi ngờ.

Mao Nhị Lực vội bổ sung: “Những gì đại ca ta nói là thật. Tiểu chủ tử nhà ta khoảng năm, sáu tuổi, mắt to, mặt nhỏ nhọn. Các ngươi có thấy qua chưa?”

Thôn dân đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều lắc đầu.

Tiền thị nghiến răng quát: “Nhà ai mà con nít chẳng mắt to, mặt nhỏ? Rõ ràng các ngươi là bọn lừa đảo! Mau bồi tiền! Hôm nay mà không bồi tiền thuốc men, các ngươi đừng hòng ra khỏi Dung Thụ thôn!”

Thôn dân lập tức hùa vào, vây hai gã kín mít.

Mao thị huynh đệ không xu dính túi, lấy đâu ra tiền bồi? Người thì đông, lại có hung khí, thật sự đánh nhau thì chưa chắc bọn họ thoát nổi, chỉ thấy trong đầu ong ong, một đầu hai đại.