Chương 23 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Lý thị nghe tin liền vội vã chạy tới, vừa thấy cảnh trước mắt đã đổ xuống một trận răn dạy: “Các ngươi không dứt được sao? Muốn lấy mạng ta có phải không?”

Giang Ninh nhún vai, giọng vô tội: “Nương, chuyện này con không gánh đâu! Người kính ta một thước, ta kính người một trượng. Người khác đã khi dễ đến tận cửa, còn muốn ta ‘một sự nhịn chín sự lành’ thì con chịu thôi!”

“Giang thị! Rõ ràng là ngươi ức h**p bà nương ta trước, còn dám trả đũa! Đừng tưởng đông người như vậy mà ta không dám động thủ!” Dương lão nhị gầm lên, gọi thẳng tên, không thèm xưng “đại tẩu” nữa, quyết tâm xé toang mặt mũi với đại phòng.

Lý thị tức đến mắt hoa lên, suýt ngã quỵ. Giang Ninh liếc mắt ra hiệu cho Liễu Diệp tới đỡ bà.

Một số thôn dân chứng kiến, trong lòng cũng có chút nhìn Giang Ninh bằng con mắt khác – ít ra nàng còn biết quan tâm đến mẹ chồng.

Giang Ninh không buồn đáp lại cơn giận của Dương lão nhị, mà quay sang nhìn Bàng thị: “Tẩu tử, hôm nay khi ta gặp Tiền thị, ngươi là người chứng kiến từ đầu đến cuối. Có muốn kể xem giữa ta và nàng đã xảy ra chuyện gì không?”

Bàng thị nhớ lại việc mình từng hiểu lầm Giang Ninh thì hận không thể tìm cái lỗ chui xuống. Giờ lại bị hỏi thẳng trước mặt mọi người, mặt nàng ta đỏ bừng vì xấu hổ.

Nàng ta không trả lời, nhưng đã có những người khác đứng ra làm chứng. Mọi người kẻ một câu, người một lời, chẳng mấy chốc sự việc đã rõ ràng.

Dương lão nhị nghe thì không nghi ngờ chuyện đó là thật, tính Tiền thị đúng là có thể làm ra chuyện chặn đường người khác để kiếm chuyện.

Nhưng hắn ta vẫn gân cổ cãi: “Cho dù vậy, ngươi cũng không thể đánh nàng thành ra thế! Nàng theo ta bao nhiêu năm, ta còn chưa từng chạm vào một ngón tay! Vậy mà hai lần nàng bị thương đều là do ngươi đánh!”

Nói tới đây, hắn ta lại thấy xót vợ.

Giang Ninh nghe xong thì hiểu, tên này vốn là kẻ bênh người nhà mù quáng, chẳng thèm nói lý lẽ. Nàng lập tức quay sang thôn trưởng: “Thôn trưởng, hôm nay Tiền thị ở chợ trước mặt bao người nói ta có gian tình với nam nhân ngoài thôn.”

Tiếng bàn tán lập tức ồ lên, thôn dân hít mạnh một hơi kinh hãi, ngay cả Dương lão nhị cũng sững người.

Thôn trưởng quay sang hỏi Bàng thị: “Nàng thật có nói như vậy sao?”

Bàng thị trước mặt công công tuyệt đối không dám l* m*ng, lập tức gật đầu lia lịa.

Thôn trưởng ánh mắt đầy bất thiện, quát Dương lão nhị: “Gọi bà nương nhà ngươi lại đây mà giằng co!”

Dương lão nhị hơi mất tự tin, lầm bầm: “Nàng bị đánh thành ra như vậy, sao mà lại đây được?”

Thôn trưởng bật cười khinh bỉ: “Giang thị chặt gãy chân nàng à, hay đánh hôn mê nàng? Sao lại không tới được?”

Dương lão nhị im re, nhưng trên mặt vẫn đầy vẻ tức tối bất bình.

Giang Ninh lạnh giọng: “Mọi người đều nghe rõ rồi đó! Hôm nay ai đúng ai sai, trong lòng mỗi người đều có cân cả. Ta, Giang thị, tuy trước kia hồ đồ, nhưng từ khi Dương Hổ mất, ta đã triệt để thay đổi, sống lại làm người khác. Thời gian qua, ta an phận thủ thường, chưa từng gây phiền toái cho ai trong thôn.

Nhưng nếu có kẻ chủ động tới cửa chọc ta, thì ta cũng không phải ăn chay! Đặc biệt là loại như Tiền thị – đồ đàn bà rỗi hơi, hở tí là bới móc. Hôm nay, ta nói thẳng ở đây: về sau, nếu Tiền thị còn chọc ta, ta sẽ đánh. Mỗi lần đánh sẽ nặng hơn lần trước, cho tới khi nào nàng ta nhớ đời mới thôi!”

“Giang thị! Ngươi dám! Ta liều mạng với ngươi!” Dương lão nhị bị lời nói chọc cho mất lý trí, lại vừa bị mất mặt trước đám đông, lập tức nóng đầu, lao thẳng về phía nàng.

Dương Đại Đầu từ đầu đã đề phòng, thấy hắn ta động thủ liền chắn ngay trước mặt nương mình. Dương Nhị Đản và Dương Tam Thiết cũng lao tới, ôm chặt lấy chân Dương lão nhị, không cho hắn ta tới gần Giang Ninh.

Dương lão nhị vùng vẫy, mất thăng bằng, té nhào một cú “chó ăn cứt”.

Thôn trưởng tức giận quát: “Đủ rồi! Dương Đấu, trước mặt ta mà dám động thủ với đại tẩu ngươi, coi như ta – thôn trưởng này – chết rồi sao?”

Tuy lời Giang Ninh hơi nặng, nhưng nàng mới chỉ nói chứ chưa động thủ. Hơn nữa, Tiền thị càng ngày càng quá quắt, không dạy thì không được. Thôn trưởng còn chưa tính xử lý ra sao, Dương lão nhị lại dám manh động, không thể chấp nhận được!

Dương lão nhị đỏ ngầu mắt, vừa giận vừa bất lực, quỳ rạp xuống đất gào khóc: “Các người đều bênh đại phòng! Đều khi dễ chúng ta nhị phòng!”

Đúng lúc này, Dương lão đầu chậm rãi tới, vừa nghe câu đó đã mặt không cảm xúc bảo đám thôn dân: “Tan hết đi! Có gì đáng xem đâu.”

Thôn trưởng hiểu ý, lập tức cho mọi người giải tán.

Khi trong sân chỉ còn người nhà, Dương lão đầu mới chậm rãi nói: “Nói đi, xử lý thế nào? Lão nhị, ngươi đừng có càn quấy. Chuyện này ngay từ đầu là do Tiền thị sai.

Nếu không phải nàng tìm chuyện với đại tẩu ngươi, thì người ta đã không phản kích. Sau đó còn bịa đặt, bôi nhọ thanh danh của đại tẩu ngươi, mà thanh danh của một quả phụ quan trọng thế nào, ngươi rõ hơn ai hết. Nếu thật sự đưa việc này lên nha môn, thì dù Tiền thị có bị đánh thành đầu heo cũng chẳng được nửa điểm lợi!

Ngươi tự biết ta nói đúng hay không. Đừng bày cái trò bất công với công bằng ở đây. Trước kia, nhà khó khăn, ta với nương ngươi không rảnh lo cho các ngươi. Là đại ca ngươi bôn ba bên ngoài, kiếm từng miếng ăn đem về nuôi cả ngươi với lão tam.

Chỉ riêng điểm đó thôi, hôm nay ngươi cũng không nên mù quáng tới tìm phiền toái với đại tẩu. Lại còn để Tiền thị bịa đặt bôi nhọ nàng – chuyện đó càng không thể!”

“Trước đây ta im lặng là vì việc đàn bà, ta không xen vào. Nhưng hôm nay ngươi đã muốn nháo, thì ta buộc phải đứng ra giữ công bằng!”

Giang Ninh không ngờ Dương lão đầu lại nói đỡ mình, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa vui. Ít ra, nhà cũ vẫn còn một người hiểu lý lẽ, cũng không uổng công nàng bưng chén canh gà hôm nọ.

Thôn trưởng gật gù: “A cha ngươi nói đúng! Dương Đấu, bà nương nhà ngươi, người khác chẳng thèm đâu. Nàng mà cứ nháo như vậy, sớm muộn cũng rước họa.”

Dương lão nhị im lặng, mặt tối sầm.

Giang Ninh thấy thời cơ, liền nói: “A cha, mọi người đều thấy rõ, lão nhị dám đánh ta ngay trước mặt các ngươi, Tiền thị cùng đám con còn nhiều lần đánh con ta. Thân thích như vậy, chúng ta không cần, cũng chẳng dám cần. Hôm nay xin thôn trưởng làm chứng, cắt đứt quan hệ giữa đại phòng và nhị phòng.”

Dương lão đầu lập tức quát: “Hồ nháo! Thân thích đâu phải muốn cắt là cắt? A Hổ đã mất, các ngươi góa phụ nuôi con vốn đã khó khăn, nếu bọn nhỏ không có thúc bá giúp đỡ, lỡ xảy ra chuyện thì sao?”

Giang Ninh cười nhạt: “A cha, vậy thúc bá đã giúp được gì cho chúng ta? Hơn nữa, ta chỉ cắt đứt với nhị phòng, chứ đâu cắt với các ngươi. Chỉ cần đoạn thân, Tiền thị sẽ chẳng còn liên quan tới chúng ta. Nàng mà còn chọc ta, ta thật sự ra tay thì cũng chẳng ai nói ta sai, đúng không?”

Lý thị nghĩ tới gương mặt thê thảm của Tiền thị mà rùng mình. Vậy mà Giang Ninh vẫn còn nương tay! Nếu nàng đánh thật thì… không dám tưởng tượng.

Thôn trưởng khuyên thêm: “Đoạn thân không phải chuyện nhỏ. Phải báo với huyện nha, nói rõ nguyên do. Về sau, nhị phòng đi đâu về đâu, các ngươi cũng không còn dính dáng.”

Lời này không sai. Tiền thị tuy chẳng ra gì, nhưng nhà mẹ đẻ nàng ta vẫn khá. Có cháu trai đang học ở học đường, tương lai có thể làm người đọc sách. Nhị phòng có mối này, sau này ra ngoài vẫn dễ ngóc đầu.

Nghe thôn trưởng nhắc vậy, Dương lão nhị lập tức nói: “Chặt đứt đi! Đoạn sạch sẽ cho rồi, đỡ để bà nương nhà ta cứ phân biệt không rõ người nhà với người ngoài. Đối với người ngoài, nàng cũng sẽ không vô phép như vậy!”

Ngụ ý: Tiền thị xem Giang Ninh như người nhà nên mới cứ nhắm vào nàng tìm chuyện.