Edit: Trứng ốp la
Núi Lớn khách đ**m ở trấn Núi Lớn quả thật được coi là cửa hàng lớn, nhưng nếu đem so với tửu lâu, khách đ**m ở bên ngoài thì vẫn không thể sánh.
Hơn nữa, trên trấn cũng không ít khách đ**m khác, khách nguyên bị phân tán đi nhiều. Nếu hắn ta tìm được một món ăn làm chiêu bài, nhất định có thể thu hút một lượng khách lớn.
Dùng nấm nấu ăn quả là cao chiêu. Ai cũng biết, dám dùng nấm vào bếp thường là vì đầu bếp có tuyệt kỹ gia truyền, hoặc bên cạnh có người am hiểu sâu về nấm. Người không rành, dù có bắt được nấm giống hệt cũng không dám xuống tay, sợ rước họa chết người.
Vừa nhìn đã biết Giang đại nương là người thạo nghề về nấm. Chỉ cần độc quyền nguồn nấm của nàng, chẳng lo khách đ**m Núi Lớn không làm ăn phát đạt.
Giang Ninh tất nhiên vui vẻ hợp tác với Kim chưởng quầy, nhưng nàng vẫn giữ lại chút tâm tư, chưa vội gật đầu: “Kim chưởng quầy tính lấy bao nhiêu?”
“Ngươi có bao nhiêu, ta lấy bấy nhiêu!” Kim chưởng quầy thẳng thừng.
Giang Ninh bật cười: “Nếu ta gom cả trăm ngàn cân, khách đ**m của ngài nuốt nổi không?”
Kim chưởng quầy khoát tay: “Không sao. Ta đã mở khách đ**m thì tất nhiên quen biết nhiều thương nhân từ Nam chí Bắc. Mặc kệ ta không tiêu hết cũng có thể bán lại. Ngươi chỉ cần đồng ý bán nấm cho ta độc quyền ở đây, ta tuyệt đối không thiếu ngươi một đồng!”
“Hảo! Ngài đã sảng khoái, ta cũng không quanh co. Nhưng ta có mấy điều kiện:
Một là, nói miệng không bằng giấy trắng mực đen, chúng ta phải viết khế ước. Trong phạm vi trấn Núi Lớn, nấm của ta chỉ bán cho một mình khách đ**m của ngài.
Hai là, hàng khô 1 cân 50 văn, nấm tươi 1 cân 30 văn. Tiền trao cháo múc, nhận hàng xong là thanh toán ngay. Ta sẽ trực tiếp giao hàng cho ngài, tận tay xác nhận hàng có vấn đề hay không. Sau khi bạc đã thanh toán, nếu có chuyện gì khác thì ta không chịu trách nhiệm.
Ba là, số lượng và chất lượng nấm hoàn toàn phụ thuộc vào thời tiết. Việc này ngoài ta ra không ai xoay chuyển được, nên ta không đảm bảo lúc nào giao, cũng không chắc có đủ loại. Mong chưởng quầy thông cảm.”
Kim chưởng quầy cân nhắc một lát, nhíu mày: “Các điều kiện khác ta hiểu, chỉ có điều… Giang đại nương cũng biết ta là dân ngoại đạo, sao phân định được nấm ngươi đưa có vấn đề hay không?”
Giang Ninh cười: “Dễ thôi. Mỗi lần giao nấm, ta sẽ nói rõ cách chế biến và bảo quản, rồi tự tay dùng nấm ấy nấu một món ăn. Ta ăn được, thì ngài khỏi lo.”
Kim chưởng quầy gật gù: “Được! Vậy cứ thế mà làm.”
Hắn ta lập tức sai người viết mấy bản khế ước. Nguyên chủ không biết chữ, Giang Ninh tuy đọc được ít chữ phồn thể nhưng không muốn lộ ra, bèn cười nhạt: “Kim chưởng quầy, khế ước để ta mang về xem, lần sau sẽ đưa lại cho ngài.”
Kim chưởng quầy hiểu ý, sảng khoái đồng ý.
Mẫu tử mấy người ở khách đ**m Núi Lớn ăn một bữa phong phú chưa từng có, hận không thể l**m sạch bàn. Lúc ra về, ai nấy đều cười ngây như mấy đứa khờ.
Giang Ninh dặn: “Ăn ngon thì ăn ngon, nhưng cũng đừng quên trong nhà còn người chưa từng được nếm đồ tốt. Hôm nay nhân dịp đại tập, lát nữa ra phố mua vài cái bánh bao thịt mang về cho Liễu Diệp với Tiểu Nha. Ta sẽ đi dạo, xem có mua được vôi không.”
Tuy xây nhà chỉ cần gạch mộc là được, nhưng gạch mộc có nhược điểm: mưa nắng lâu ngày dễ loang lổ, hai ba năm lại phải tu sửa. Hơn nữa, tường gạch mộc không bền, chẳng may gặp thiên tai thì dễ thành nhà nguy hiểm.
Nàng vốn cũng từng nghĩ tới việc xây nhà gạch xanh lợp ngói, nhưng ý tưởng ấy giờ chỉ có thể để trong lòng mà ngẫm. Làng trên xóm dưới có được mấy nhà dám trụ nổi nhà gạch xanh ngói đỏ?
Ngay cả thôn trưởng của họ cũng chỉ ở căn nhà nửa gạch mộc, huống chi nàng bây giờ không đủ điều kiện. Mà kể cả có, nàng cũng chẳng dám làm, vì trở thành cái bia cho người ta chỉ trỏ đâu phải chuyện tốt lành gì.
Không thể dựng nhà ngói, nàng đành nghĩ cách gia cố nhà gạch mộc sẵn có để vững chắc, ổn định hơn và chống chịu tốt hơn. Nàng nhớ đã từng xem một phóng sự nói rằng, từ thời cổ, người ta đã có vôi – nguyên liệu không thể thiếu khi xây các công trình lớn, chẳng khác nào “bê tông” của cổ đại.
Nếu mua được vôi trộn vào gạch mộc, nhà sẽ chắc chẳng kém gì gạch xanh ngói đỏ, mà bề ngoài lại không ai nhận ra khác biệt, tránh được chú ý.
Đám nhỏ chẳng hiểu nàng mua vôi để làm gì, chỉ hứng thú với chuyện mua bánh bao. Giang Ninh bèn đưa hẳn hai mươi văn, cho bọn chúng tự đi mua.
Chợ đông như mắc cửi, nàng đi một lúc mới gặp vài gương mặt quen. Nhưng ai thấy nàng cũng hoặc là vòng đường tránh, hoặc giả vờ không thấy. Có người đang bán hàng thấy nàng tới gần thì lập tức che đồ lại.
Giang Ninh: “...”
Nàng vốn không định nhìn đồ của bọn họ, nhưng bị đề phòng như thế thì trong lòng vẫn khó chịu cực kỳ.
Đúng lúc này, một bàn tay bất ngờ chộp lấy nàng. “Đại tẩu! Không ngờ ngươi cũng ra đây à? Bán cái gì? Hay đi mua? Ngươi có tiền sao?”
Đôi mắt Tiền thị đảo liên tục trên người nàng, cứ như muốn l*t s*ch ra xem, thậm chí còn định động tay s* s**ng.
Giang Ninh hất mạnh tay nàng ta ra, cau mày: “Ai cho phép ngươi chạm vào ta?”
“Hừ! Không cho chạm, chẳng phải là trong bụng có tật giật mình sao!” Tiền thị càng chắc mẩm nàng có vấn đề, liền bất ngờ chụp lấy cái rổ sau lưng nàng, cố giằng không buông, túm đến mức Giang Ninh bị xoay vòng tại chỗ.
Thấy rổ trống trơn, Tiền thị thất vọng, trề môi mắng: “Nghèo rớt mồng tơi! Còn bày đặt đeo rổ, tưởng gió Tây Bắc thổi mát chắc?”
Chưa kịp nói thêm, Giang Ninh đã thẳng tay tặng nàng ta một cú đấm. Tiền thị không đề phòng, bị đánh ngã sõng soài. Người xung quanh giật mình, lùi liên tiếp mấy bước.
Giang Ninh xông lên, ngồi chặn trên người nàng ta, hai tay liên tiếp giáng xuống. Tiền thị bị đánh đến kêu oai oái, muốn phản kháng mà không sao thoát khỏi sức ép của nàng.
Một vài thôn dân Dung Thụ thấy vậy liền vội vàng chạy tới can, chẳng nói thì thôi, đã là cùng thôn thì không thể mặc kệ. Nếu chuyện này bị truyền đi, làng trên xóm dưới sẽ cười vào mặt, bảo Dung Thụ thôn bất hòa, rồi trai gái trong thôn đi hỏi vợ gả chồng đều bị ảnh hưởng.
Được kéo dậy, Tiền thị liền tru tréo: “Ngươi bị bệnh à! Động một tí là đánh người! Ta sẽ tìm cha nương làm chủ, bắt họ hưu ngươi!”
Con dâu thôn trưởng – Bàng thị – nhìn Giang Ninh với ánh mắt không thiện cảm: “Giang thị! Sao ngươi có thể đánh người ngay ở chợ? Còn là chị em dâu trong nhà nữa chứ!”
Giang Ninh hừ lạnh, khoanh tay trước ngực, chỉ vào đám người đứng xem: “Vừa rồi các ngươi đều thấy rõ ai ra tay trước. Ta phản đòn thì có gì sai?”
Những người biết rõ chuyện đều gật đầu đứng về phía nàng.
Bàng thị không rõ tình hình, nhìn phản ứng của mọi người mới nhận ra mình đã trách oan, sắc mặt đỏ bừng, khó xử.
Tiền thị thấy tình thế bất lợi, lập tức bày trò đàn bà chanh chua, chống nạnh phun nước bọt: “Liên quan gì tới các ngươi? Tốt bụng quá nhỉ! Hay là đều có gian tình với Giang thị nên mới bênh nàng?”
Câu này vừa thốt ra liền khó nghe đến cực điểm. Mấy người vô duyên vô cớ bị chụp mũ lập tức nhảy ra, chỉ thẳng vào mặt Tiền thị mà mắng, đặc biệt là đám phụ nhân.