Chương 111 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Giang Ninh do dự một chút, rồi thu bạc, dẫn hai nhi tử vội vã ra cửa. Nàng ghé Lâm Giang khách sạn, đưa cho Hoa chưởng quầy một phần hà tử chiên:

“Con dâu ta làm, ngài nếm thử xem.”

Hoa chưởng quầy mở ra nhìn, thấy món này trông khá giống bánh con hàu mà Liễu Diệp bán nên cũng không nghi ngờ gì.

Lên thuyền, Giang Ninh lại tặng cho Hoa Đại Giang một phần.

Hoa Đại Giang nhận đồ ăn từ tay nàng thì càng thêm thân thiện. Nghe Giang Ninh nói sẽ đưa hai đứa nhỏ đến Ma Phổ học chữ, ông lập tức kể hết những gì mình biết, bao gồm tình hình bên đó.

Theo lời Hoa Đại Giang, mẹ con ba người xuống thuyền rồi rất nhanh tìm được học đường do Lâm tú tài và Gì tú tài mở.

Học đường cách Ngụy Giang không xa, gần trấn, có núi có nước, trước cửa còn trồng một vạt cây đào. Có lẽ mới dời đến đầu năm, trên cành chỉ lác đác vài đóa hoa, chắc sang năm sẽ nở rộ thành cả rừng hoa đào phồn thịnh.

Giang Ninh chỉ liếc qua cũng thấy rất hài lòng với khung cảnh nơi này.

Vừa bước qua cổng lớn, có người gác cổng tiến lên chặn lại. Nghe bọn họ nói là đến xin học, người gác cổng lập tức nhiệt tình dẫn thẳng tới gian nghỉ của các tiên sinh.

Ba vị tiên sinh đều có mặt. Người lớn tuổi nhất một thân nho nhã, từng cử chỉ đều toát lên phong thái bất phàm. Hai vị trẻ tuổi hơn hẳn là Lâm tú tài và Gì tú tài, lúc này đang cùng vị tiên sinh lớn tuổi bàn công khóa. Thấy Giang Ninh ba người, họ mới dừng lại.

Lâm tú tài lên tiếng trước: “Đứa nào muốn đi học?”

“Cả hai.” Giang Ninh đáp, giọng điệu không kiêu ngạo cũng chẳng siểm nịnh.

Thái độ ấy khiến cả ba có chút bất ngờ.

Lâm tú tài liếc nhìn y phục của ba mẹ con, nhíu mày: “Thím, ngươi biết cung một người đọc sách một năm tốn bao nhiêu bạc chứ?”

Giang Ninh gật đầu: “Đã tính qua, khoảng tám lượng.”

Lâm tú tài khẽ hít một hơi: “Vậy mà ngươi còn muốn cùng lúc nuôi hai đứa?”

Giang Ninh khẳng định: “Tiểu phụ nhân đã đưa bọn chúng tới đây thì tất nhiên là đã chuẩn bị tâm lý từ trước.”

Lão tiên sinh chậm rãi hỏi: “Ngươi tính nuôi bọn họ học bao lâu?”

“Năm năm!”

Giang Ninh đáp thẳng. “Năm năm là đủ để nhìn ra bọn chúng có thiên phú học hành hay không. Nếu có, ta nhất định sẽ tiếp tục nuôi; nếu không, ít nhất cũng biết chữ, biết đọc, sau này ra ngoài còn tìm được việc làm cho có thể diện.”

Ánh mắt lão tiên sinh thoáng hiện nét tán thưởng: “Dạo này cha nương đưa con tới đây, câu đầu tiên đều là nhờ chúng ta dạy thật nghiêm, mong con thi đỗ tú tài, cử nhân… nói đến khổ cực thì không thiếu, chỉ kém đem ba chữ ‘vọng tử thành long’ dán lên trán.

Không ngờ ngươi lại hiểu rằng đọc sách cũng cần thiên phú, chứ chỉ dựa vào nỗ lực hậu thiên thì độ cao đạt được vẫn rất hữu hạn. Ngươi là người đầu tiên lão phu gặp có cái nhìn thông suốt như vậy.”

Lâm tú tài và Gì tú tài cũng gật gù, ánh mắt nhìn Giang Ninh có thêm mấy phần khâm phục. Họ đứng dậy, khẽ cúi người hành lễ với nàng, rồi quay sang hai đứa nhỏ với ánh mắt chờ mong.

Lâm tú tài ôn hòa hỏi: “Các ngươi tên gì?”

“Dương Tam Thiết.”

“Dương Tứ Trang.”

“Phụt!” Gì tú tài phun cả ngụm trà, nhìn Giang Ninh kinh ngạc, tựa hồ không hiểu sao một người sâu sắc như vậy lại đặt tên con tùy tiện thế.

Giang Ninh hơi kéo khóe môi, ngượng ngùng: “Người trong thôn mà… tục ngữ nói ‘tiện danh dễ nuôi’.”

Khóe miệng Gì tú tài giật nhẹ, quay sang nhìn lão tiên sinh.

Lão tiên sinh trầm ngâm: “Đúng là… khó gọi ra miệng. Nếu không có điều kiêng kị gì, lão phu có thể đặt lại tên cho bọn chúng.”

Ánh mắt Gì tú tài sáng rỡ, ra hiệu cho hai đứa nhỏ.

Dương Tam Thiết nhìn Giang Ninh, thấy nàng gật đầu liền kéo em quỳ xuống, đồng thanh: “Thỉnh tiên sinh ban danh!”

Lão tiên sinh vừa lòng vuốt râu: “Nguyện các con học tính cách cây tùng, thận trọng chớ làm kẻ tầm thường. Vậy đặt tên là Dương Trường Tùng và Dương Trường Thận.”

“Dương Trường Tùng, Dương Trường Thận tạ tiên sinh ban danh!” Hai anh em dập đầu ba cái mới đứng lên.

Giang Ninh vội dâng quà nhập học: bạc, hà tử chiên, bánh như ý, ba cân thịt ba chỉ, sáu gói trà dã, sáu vò rượu nhỏ, táo đỏ, đường đỏ… vừa tròn tám món.

Ba vị tiên sinh không ngờ nàng chuẩn bị chu đáo như vậy, lập tức trịnh trọng nhận lễ, lại dặn dò mấy câu mới bảo người gác cổng đưa bọn nhỏ sang học xá.

Học xá ngay sát học đường, khoảng hai ba mẫu đất, nhà lợp thẳng tắp, hai người một gian – vừa khéo anh em chúng ở chung.

Giang Ninh rất vừa lòng, dúi cho người gác cổng năm văn tiền rồi mới dẫn hai con vào, đặt hành lý xuống.

“Từ nay Tam Thiết không còn gọi Tam Thiết nữa, mà là Dương Trường Tùng. Tứ Trang là Dương Trường Thận. Nhớ kỹ, người ngoài hỏi thì đừng nhắc tên cũ, khỏi bị chê cười. Nương về sẽ sửa cả hộ tịch.”

“Dạ, nương!” Hai đứa đồng thanh.

Giang Ninh gật đầu hài lòng, lại dặn vài câu khích lệ: “Hảo, nương phải về đây. Rảnh ta sẽ đến thăm, các ngươi chớ có tự ý về, biết không?”

“Nương… ta… ta luyến tiếc ngươi!” Dương Trường Thận mếu máo, nắm chặt tay ca ca.

Mắt Giang Ninh đỏ lên. Hai đứa này tuy không phải nàng sinh ra, nhưng đã sống chung đủ lâu để thân như ruột thịt. Dương Đại Đầu và Liễu Diệp đi, nàng còn chịu được vì chúng đã lớn.

Chứ hai đứa này vẫn còn là trẻ con, liệu xa nàng có biết tự lo cho mình không… Nghĩ vậy, lòng nàng chua xót, nhưng vẫn cắn răng rời đi.

Trở lại Tùng Khê trấn, Giang Ninh uể oải nhưng vẫn ghé tìm Dương Đại Đầu, kể chuyện học đường. Nghe nói lão tiên sinh đặt cho hai em tên hay như vậy, Dương Đại Đầu hâm mộ không thôi.

Giang Ninh bật cười: “Ngươi thích thì cũng đổi. Tiện thể đổi cả tên Tiểu Nha – nó đi học, nhũ danh thì được, chứ đại danh thì không ra sao.”

Dương Đại Đầu gật đầu lia lịa: “Nương, ngươi định mời lão tiên sinh đặt tên sao?”

Giang Ninh khoát tay: “Ta đâu có mặt mũi đó, chỉ là cái tên thôi, để ta đặt.”

Nghĩ một lúc, nàng nói: “Lão Tam là Dương Trường Tùng, Lão Tứ là Dương Trường Thận, ngươi sẽ là Dương Trường Bách, Lão Nhị là Dương Trường Lâm, Tiểu Nha thì Dương Tuyết Quân. Thế nào?”

Dương Đại Đầu nhìn nàng đầy sùng bái: “Nương, ngươi thật lợi hại! Vậy từ nay ta là Dương Trường Bách!”

Vừa lúc Hoa chưởng quầy đi ngang bếp, Dương Trường Bách hớn hở gọi: “Chưởng quầy, từ nay đừng gọi ta Đại Đầu nữa, gọi ta Dương Trường Bách nhé!”

Hoa chưởng quầy gật đầu ngay tắp lự: “Tốt, Đại Đầu.”

Dương Trường Bách: “…”

Giang Ninh đứng bên nhịn cười đến run, còn đem chuyện này kể lại cho Liễu Diệp nghe.

Đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa. Giang Ninh ra mở, ai ngờ người đứng trước lại là… An Vĩnh Lương.