Chương 107 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

 

Trần thị đưa tay làm dấu “suỵt”: “Nhỏ giọng thôi! Ngày mai chàng với tiểu thúc lên huyện nha làm cho xong chuyện phân gia. Nếu a cha không chịu, thì thiếp sẽ đi – sang nương nhờ a cha thiếp!”

 

Nhà mẹ đẻ Trần thị ở sát Hoài An huyện, làm việc trong một tửu lâu. Trước kia, nhờ quán ăn của An Vĩnh Trung có qua lại làm ăn với bên đó nên hai người mới quen biết, nếu không nàng sao chịu gả xa như vậy.

 

An Vĩnh Trung nhớ lại mấy lời Mã thị từng buông, không cần hỏi cũng đoán ra: cha mẹ già chắc chắn muốn ở cùng An Vĩnh Nhân. Nếu vậy thì vợ chồng mình ra riêng cũng chẳng sao.

 

Nghĩ thông, An Vĩnh Trung liền tìm An Vĩnh Nhân và vợ: “Ta định phân gia, vợ chồng ta ra riêng, không lấy của cải gì. Từ nay cha mẹ và đồ đạc trong nhà đều giao cho các ngươi.”

 

“Đại ca, huynh đừng vì thế mà chịu thiệt —” An Vĩnh Nhân chưa nói hết câu đã bị vợ nhéo cho một cái đau điếng.

 

An Vĩnh Trung cười: “Nếu các ngươi không ý kiến, mai chúng ta đi làm cho xong.”

 

Vợ An Vĩnh Nhân lập tức thay chồng đồng ý.

 

Bên An Vĩnh Lương, cả nhà bốn người vừa ngồi lên xe bò, An nãi nãi mới tò mò hỏi: “Các ngươi định đi đâu vậy?”

An Vĩnh Lương mỉm cười: “Bà nội, trước tiên chúng ta tới Dung Thụ thôn tìm người, rồi sang Tùng Khê trấn.”

 

“Tùng Khê trấn à? Xa phết! Qua đó buôn bán gì?” An nãi nãi vẫn chưa hiểu.

An Vĩnh Lương giải thích sơ qua.

 

Nghe xong, bà vẫn kiểu “nửa hiểu nửa không”. Hồ thị ôm con, cười: “Bà nội, ngài cứ theo chúng con mà sống cho khỏe. Bên đó không nhiều chuyện, cứ coi như không nghe không thấy.”

 

“Khụ khụ…” An Vĩnh Lương khẽ ho một tiếng ra hiệu.

 

Hồ thị bĩu môi: “Ta có nói sai đâu! Đại bá nương đã đắc tội hết hàng xóm láng giềng, quay lại còn chê chúng ta là bạch nhãn lang. Nực cười! Bản thân là cái thứ gì, cũng dám mắng người khác như thế!”

 

“Được rồi! Đừng nói nữa!” An Vĩnh Lương cắt lời, sợ bà nội khó xử.

 

An nãi nãi chỉ khẽ thở dài, không nói thêm câu nào. Xe bò lọc cọc tiến vào Dung Thụ thôn, An Vĩnh Lương vừa đi vừa hỏi thăm, cuối cùng cũng dừng trước cửa nhà Giang Ninh.

 

Giang Ninh từ sớm đã nói rõ tình hình với Dương Đại Đầu, nên khi bọn họ tới, vợ chồng Dương Đại Đầu cùng Liễu Diệp lập tức niềm nở đón vào nhà.

 

An Vĩnh Lương một nhà vốn không nghĩ điều kiện nhà Dương gia lại tốt như vậy, vừa bất ngờ vừa mừng, lòng tin vào lời hợp tác của Giang Ninh càng thêm vững chắc.

 

Hôm sau, trời vừa sáng, vợ chồng Dương Đại Đầu cùng cả nhà An Vĩnh Lương bắt tay thu dọn đồ.

 

 

Giang Ninh không chỉ chuẩn bị cho họ một bữa sáng thịnh soạn, còn dặn dò đủ điều, lại gom trong nhà một ít đồ tích trữ để cho họ mang theo. Chờ xem giờ đã hợp, nàng mới cùng mọi người ra cửa.

 

Ở bến Ngụy Giang, Phan Tú Nương đã chờ sẵn như hẹn. Vừa thấy bóng người, mắt nàng liền sáng rỡ: “Muội tử, bao giờ muốn lấy vỏ hàu?”

 

“Càng sớm càng tốt, càng nhiều càng tốt!” Giang Ninh đáp ngay, giọng rõ to.

 

Phan Tú Nương cười tít mắt: “Đúng lúc lắm! Cữu cữu của Tiểu Kiều có con thuyền đánh cá đang bỏ không. Ta sẽ bảo hắn làm cùng ta một chuyến, mỗi lần về chia cho muội hai thuyền vỏ hàu, thế được chứ?”

 

“Quá được rồi!” Giang Ninh vui vẻ nhận lời.

 

Phan Tú Nương càng cười hớn hở, mau chóng gọi vợ chồng Dương Đại Đầu cùng họ lên thuyền.

 

An nãi nãi vừa lên thuyền, nghe Phan Tú Nương kể về thân thế của mình và chuyện làm ăn với Giang Ninh, liền lặng lẽ so sánh với con dâu cả ở nhà – chỉ biết gây sự. Nghĩ tới đó, bà nội hừ nhẹ: “Vì sao nữ tử tốt như vậy toàn là con nhà người ta?”

 

Hồ thị nghe thấy liền che miệng cười: “Ai bảo đại bá có mắt nhìn đâu!”

 

An nãi nãi cạn lời, chỉ đành lắc đầu: “Tôn tử của ta, ánh mắt cũng không tệ đâu!”

 

Hồ thị lập tức nịnh khéo: “Bà nội khen rồi! Cháu dâu nhất định sẽ cố gắng để không phụ lời này.”

 

Bà nội bị chọc đến dở khóc dở cười, trong lòng cũng bớt đi nhiều bực bội.

 

Phan Tú Nương quay sang hỏi Liễu Diệp: “Bọn họ đến Tùng Khê trấn, chẳng phải phải thuê nhà mới sao?”

 

Liễu Diệp gật nhẹ: “Chắc chắn rồi. Nhà có người già, trẻ nhỏ, thế nào cũng phải thuê một căn riêng biệt. Ta vẫn theo cách cũ – trừ phi đại nương họ không chịu thuê.”

 

“Không chịu sao được! Chỉ cần các ngươi thuê, đại nương sẽ ở mãi.” Phan Tú Nương cười khoan khoái.

 

An gia bên kia

 

An Cao Lâm suy nghĩ cả đêm, cuối cùng vẫn quyết định tìm An Vĩnh Lương vay tiền. Hắn vừa bước chân ra cửa, hai anh em An Vĩnh Trung đã lặng lẽ rời nhà ngay sau đó.

 

Tới nơi, thấy cửa nhà An Vĩnh Lương khóa to, hắn cau mày lẩm bẩm: “Tết nhất lại chạy đi đâu?”

 

Đang định hỏi hàng xóm, thì Lưu Thúy Hoa mở cửa nhà mình. An Cao Lâm vừa há miệng, bà đã trợn mắt, dập cửa một cái “rầm” trước mặt.

An cao lâm tức đến đỏ cả mặt, đành bỏ đi, tự nhủ lát nữa quay lại. Về nhà, hai con dâu lại giả ngu, mải tìm cách lừa đảo, không hề phát hiện hai con trai đã ra khỏi nhà.

 

Chiều tối, hắn quay lại nhà An Vĩnh Lương, thấy cửa vẫn khóa, lúc này mới nhận ra chuyện không ổn. Vội vàng về gọi người bàn bạc thì vừa lúc hai anh em An Vĩnh Trung trở về.

 

Chưa kịp thở, họ đã bị kéo vào nhà chính. Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của a cha, hai người tưởng mọi chuyện bại lộ, chuẩn bị tinh thần bị mắng. An Cao Lâm trầm giọng: “Các ngươi biết Vĩnh Lương đi đâu không? Ta tìm cả ngày mà nhà hắn không có ai.”

 

Hai anh em liếc nhau đầy ngạc nhiên. An Vĩnh Nhân ấp úng: “A cha không biết sao? Hôm qua đường ca đã đưa đường tẩu, con, cả bà nội ra khỏi nhà rồi. Nói là đi buôn bán.”

 

“Cái gì? Chuyện lớn như vậy sao giờ mới nói?”

 

An Cao Lâm mặt biến sắc, bỏ qua chuyện trách mắng, hỏi gấp: “Có biết đi đâu không?”

 

An Vĩnh Nhân lắc đầu, lén liếc Mã thị và An Phương Phương: “Hắn… không nói.”

 

An cao lâm nghe mà như rơi xuống đáy vực. Mã thị đứng bên liền hùng hổ: “Thấy chưa! Rõ ràng hắn trốn tránh chúng ta, coi ngươi ra gì đâu!”

 

 

An Vĩnh Trung không nhịn được: “Nương! Nếu không phải nương suốt ngày sang đó gây chuyện, người ta có cần phải trốn không?”

 

Câu này lập tức khiến hắn lãnh đủ từ trận pháo miệng của Mã thị và An Phương Phương. Trần thị thấy chồng bị bắt nạt, lập tức xông vào cãi nhau với hai mẹ con kia. An Cao Lâm lại bênh Mã thị, khiến tình hình ầm ĩ hơn.

 

Trần thị tức đến ôm ngực, khóc lớn: “Sống thế này sao mà chịu nổi…”

 

Nói xong, nàng quay vào phòng thu dọn hành lý, mặc kệ An Vĩnh Trung can ngăn thế nào cũng đòi mang con đi. An Vĩnh Trung đành phải chạy theo.

 

Mã thị nhếch mép cười khẩy: “Chỉ là con dâu, tưởng chống lại được bà bà sao? Nhà này chỉ cần ta còn ở, bọn họ đừng mong thoát khỏi lòng bàn tay ta! Ta muốn xem nàng chịu được mấy ngày.”

 

An Cao Lâm lúc này đang bực, ý nghĩ cũng không khác gì Mã thị.

 

Hai người đâu ngờ, bốn ngày trôi qua mà nhà An Vĩnh Trung vẫn chưa quay lại. Khi đến quán ăn nơi hắn làm việc hỏi, mới biết… hắn đã nghỉ.

 

Tin này như châm ngòi nổ, Mã thị gào lên: “Thằng nhãi thúi này muốn lật trời sao? Nói nghỉ là nghỉ! Lão nương nuôi nó khôn lớn, giờ nó báo đáp vậy à? Toàn lũ bạch nhãn lang! Lão nhị, mau tới nhà mẹ đẻ đại tẩu tìm người, nhất định phải kéo nó về! Không đúng, ta tự đi!”

 

Mã thị hùng hổ xông ra cửa. An Cao Lâm nghĩ đến nhà mẹ đẻ Trần thị ở gần Hoài An huyện, đường núi xa xôi, với tính tình Mã thị mà lỡ đắc tội người ta thì chẳng ai giúp, nên cũng vội đi theo.