Edit: Trứng ốp la
Giang Ninh đảo mắt suy nghĩ, rồi nói:
“Bình An huyện lệnh Tạ đại nhân là vị quan yêu dân như con. Còn vụ gian lận khoa cử, e rằng thoát không khỏi liên quan đến huyện úy Hứa đại nhân. Nếu muốn bắt Tiền Văn, chi bằng bắt Hứa huyện úy trước.
Bên cạnh Hứa huyện úy có một người hầu thân tín tên là lão Điền, hắn từng tới thôn chúng ta gây sự, còn trộm nhổ Hương Dụ thôn dân cực khổ trồng.
Khi đó, Bình An huyện vừa bị lũ lụt, mọi người còn chờ từng hạt lương thực cứu mạng, vậy mà lão Điền này làm việc chẳng khác nào đối nghịch với huyện lệnh đại nhân, nên bị Tạ đại nhân tống vào ngục. Tiền Văn chính là nhờ vào thủ đoạn của người này mới leo lên được, chắc hẳn hắn vẫn chưa được thả ra. Có lẽ đây sẽ là đột phá khẩu quan trọng.”
Từ Xuân nghe vậy mừng rỡ:
“Hoàng… Hoàng công tử, nếu hắn đang ở trong ngục thì dễ rồi. Ngài muốn thẩm thế nào cũng được, chẳng lo rút dây động rừng.”
Hoàng đế lập tức đứng bật dậy: “Đi! Tới huyện nha!”
Vì Giang Ninh là người bản xứ, nắm rõ tình hình, Hoàng đế cũng mang nàng đi theo.
Hứa Đông Minh dạo gần đây tức tối đến mức đêm nào cũng nghĩ tới chuyện ám sát Tạ Ngọc Thành. Vốn tưởng khâm sai tới, Tạ Ngọc Thành sẽ bận bịu không rảnh để ý, hắn ta chỉ cần vận dụng chút thủ đoạn là có thể cứu lão Điền ra. Nhưng không ngờ Tạ Ngọc Thành lại đề phòng kín kẽ, không để hắn ta có lấy một cơ hội ra tay.
Giờ huyện thí sắp bắt đầu, việc cứu lão Điền đã hoàn toàn vô vọng. Mất một cánh tay đắc lực, công việc của hắn ta bó buộc tứ bề, nhiều chuyện mờ ám cũng chẳng ai lo liệu. Cứ thế này thì không xong!
Hứa Đông Minh càng nghĩ càng sốt ruột, bèn đứng dậy đi thẳng xuống địa lao.
Khi Hoàng đế dẫn đại đội nhân mã đến huyện nha, Tạ Ngọc Thành vẫn đang đau đầu nghĩ cách ứng phó kỳ huyện thí sắp tới. Vừa nhận tin, hắn lập tức chạy ra, nhìn thấy Hoàng đế thì suýt bị dọa chết:
“Vi thần bái kiến…”
“Hoàng công tử!” Hoàng đế trực tiếp bước qua, không để ý tới lễ nghi, đi thẳng vào nội nha.
Tạ Ngọc Thành nhìn Hoàng đế mà kích động, đến mức cùng Đổng Trạch ôm nhau khóc hu hu.
Hoàng Chính Dương cau mày, đầy vẻ chán ghét:
“Tạ huyện lệnh, hoàng công tử tới điều tra. Nghe nói trước đây ngươi bắt một người tên lão Điền — tay chân của Hứa huyện úy. Hắn hiện ở đâu?”
Tạ Ngọc Thành lau nước mắt, đáp ngay:
“Vẫn đang trong đại lao! Hứa huyện úy luôn tìm cách cứu hắn ra, e là người này có vai trò quan trọng. Hạ quan càng không dám thả, còn cho Cao bộ đầu trông coi sát sao.”
“Vậy còn chờ gì nữa? Dẫn chúng ta tới đại lao ngay!” Hoàng đế không nói thêm, sải bước đi thẳng.
Tạ Ngọc Thành hơi do dự:
“Hoàng công tử… đại lao là chốn tăm tối ẩm thấp, ngài thật sự muốn vào sao?”
“Bớt nói nhảm!” Hoàng đế lạnh mặt quát.
Tạ Ngọc Thành không dám nói gì thêm, chỉ cúi đầu dẫn đường.
Giang Ninh lặng lẽ theo sau. Đây là lần đầu nàng vào đại lao, nơi này không hề giống như trên phim, chẳng có gì quá dọa người, nhưng lại âm u ẩm thấp đến rợn gáy. Phạm nhân ai nấy lôi thôi, bẩn thỉu, mặt mũi chẳng thấy rõ, song đều cúi rạp, ngoan ngoãn như đã bị sửa trị đến sợ mất mật.
Đi xuống bậc thang, đoàn người chưa tới chỗ giam lão Điền thì đã nghe bên trong vọng ra tiếng cãi vã kịch liệt.
“Cao Dũng! Dù ngươi là người của huyện lệnh, hôm nay cũng đừng hòng cản ta! Thức thời thì tránh sang một bên, coi như không biết gì hết. Nếu không, ngày mai ta đổi luôn huyện lệnh, xem ngươi bám được ai!” Giọng Hứa Đông Minh kiêu căng, ngang ngược, lọt vào tai từng người.
Hoàng đế khựng lại, những người khác cũng dừng bước.
Giọng Cao Dũng vang lên, kiên quyết: “Hứa huyện úy, đây là chức trách, mong ngài thông cảm. Như đã nói, huyện lệnh đại nhân chưa cho thả người, thuộc hạ tuyệt đối không thể để ngài mang đi.”
“Hừ! Đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Đừng tưởng Tạ Ngọc Thành che chở được ngươi! Tin hay không, ta lập tức tìm người đổi huyện lệnh này?” Hứa Đông Minh càng nói càng quá quắt.
Khóe môi Giang Ninh khẽ nhếch.
Hoàng đế không nghe nổi nữa, quát giận: “Thật là to gan!”
Tiếng vừa dứt, đoàn người đã bước ra, hiện trước mặt Cao Dũng và Hứa Đông Minh.
Hứa Đông Minh nhìn thấy Hoàng Chính Dương cùng Tạ Ngọc Thành, sắc mặt lập tức biến đổi, lùi liền mấy bước.
Cao Dũng tiến lên ôm quyền: “Đại nhân, Hứa huyện úy cứ khăng khăng muốn mang lão Điền đi, còn buông lời uy h**p thuộc hạ. Xin đại nhân minh xét.”
Hứa Đông Minh bị sự xuất hiện đột ngột của Hoàng Chính Dương dọa đến hồn vía lên mây, lẩm bẩm: “Sao… sao có thể? Ngươi không phải đã chết rồi sao? Sao lại ở đây…?”
Hoàng Chính Dương lạnh mắt nhìn hắn ta.
Tạ Ngọc Thành cũng nổi giận: “Hồ ngôn loạn ngữ gì vậy? Khâm sai đại nhân đang khỏe mạnh, sao có thể chết! Hứa Đông Minh, ta thấy ngươi đúng là chán sống!”
Từ Xuân vuốt cằm, ánh mắt sắc như dao: “Xem ra ngươi biết không ít chuyện.”
Hứa Đông Minh theo bản năng quay người bỏ chạy, nhưng bị Cao Dũng nhanh tay tóm gọn.
Hoàng đế hạ giọng lạnh lùng: “Nhốt hắn lại. Trước tiên thẩm tay chân của hắn.”
“Vi thần tuân chỉ!” Tạ Ngọc Thành vung tay, Cao Dũng lập tức áp giải Hứa Đông Minh đi.
Hứa Đông Minh đảo mắt nhìn quanh, chợt nhận ra ai nấy đều lấy Hoàng đế làm trung tâm, ngay cả khâm sai cũng cung kính với ông. Hắn ta rùng mình, lập tức như bùn nhão, để mặc áp giải mà không dám kháng cự.
Bị tống vào ngục, lão Điền thấy chỗ dựa lớn nhất bị bắt thì hoảng hốt, liên tục lùi về sau. Tiếng xích sắt va chạm lách cách thu hút mọi ánh nhìn.
Tạ Ngọc Thành lập tức sai người kéo lão Điền ra, lạnh giọng: “Lão Điền! Hứa Đông Minh đã bị bắt, ngươi mau thành thật khai báo. Nếu không… đại hình hầu hạ!”
Lão Điền sợ đến mức ướt cả quần: “Đại nhân! Không liên quan gì tới tiểu nhân, đều là Hứa huyện úy sai bảo. Đại nhân rõ ràng mà!”
Hoàng đế nheo mắt, giọng lạnh băng: “Nói! Gian lận khoa cử là thế nào?”
Lão Điền sững sờ, hắn ta tưởng mấy vị đại nhân này tới vì vụ ám sát khâm sai, không ngờ lại nhắm thẳng vào chuyện khoa cử.
Thấy ánh mắt hắn ta láo liên, Hoàng Chính Dương hừ lạnh, lôi Điền Phong ra khỏi bóng tối: “Nhìn kỹ xem, có nhận ra hắn không?”
Lão Điền nhìn hồi lâu, đồng tử bỗng trợn lớn: “Điền Phong! Là ngươi?!”
Điền Phong nghiến răng, nắm chặt tay: “Những chuyện các ngươi làm, ta đã nói hết! Không ai trốn thoát đâu!”
Lão Điền giận tím mặt, gầm lên: “Thằng bạch nhãn lang! Không nhờ Điền thị thu lưu, giờ ngươi chẳng biết đã chết ở xó nào! Vậy mà dám lấy oán báo ơn! Ngươi sẽ không có kết cục tốt!”
“Lấy oán trả ơn?”
Hoàng Chính Dương nheo mắt, giọng đầy sát khí: “Ngươi gọi là thu lưu sao? Nhốt hai mẹ con họ vào phòng chứa củi, mỗi ngày chỉ cho một bữa cháo loãng; vì gia sản của huynh trưởng mà bức tử tẩu tử; ép cháu trai từ bỏ khoa cử?!”
Ánh mắt lão Điền đảo qua lại giữa Hoàng Chính Dương và Điền Phong, rồi bỗng nở nụ cười trào phúng: “Hóa ra ngươi chạy thoát được là vì ôm đùi! Có chống lưng thì cũng không đổi được cái sự thật nương ngươi là tiện nô!”
“Lặp lại lần nữa xem!” Hoàng Chính Dương quát, tung cú đá mạnh vào ngực hắn ta.
Lão Điền đau đớn kêu lên, ngã xuống đất ôm ngực, mắt tràn đầy phẫn nộ và nghi hoặc.