Chương 150 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
 

Edit: Trứng ốp la

Thẳng đến khi đoàn người khuất hẳn trong tầm mắt, Giang Ninh mới nghiêng đầu nhìn Dương Tiểu Hoa, trìu mến hỏi:“Ngươi có biết chuyện a cha ngươi nói không?”

Dương Tiểu Hoa gật đầu: “A cha bảo hắn quen người, có thể xin tiểu thư giữ ta lại bên người. Về sau ta phải theo tiểu thư mà học nhiều, nhìn nhiều, nghe nhiều, nói ít… phải giống nương ta năm xưa, lợi hại như vậy.”

“Ngươi… nương ngươi?” Giang Ninh hơi khựng lại, mới nhớ hình như mình chẳng biết gì về mẹ ruột của Tiểu Hoa.

Dương Tiểu Hoa ngẩng đầu, giọng trong trẻo: “Nương ta trước kia cũng làm việc trong nhà giàu. Đến tuổi mới được thả ra, gả cho a cha. A cha nói, nương ta rất lợi hại, cái gì cũng biết!”

Thì ra là có tiền lệ. Biết vậy, Giang Ninh cũng bớt lo hơn.

“Vậy ngươi phải ngoan ngoãn làm việc, bảo vệ tốt bản thân. Chờ Tiểu Nha trở về, nếu có cơ hội, ta sẽ đưa nó đi thăm ngươi.”

Mấy lời ấy xua tan phần nào nỗi buồn của Tiểu Hoa. Nàng nhanh chóng khôi phục dáng vẻ hoạt bát thường ngày. Không có bạn chơi cùng, nàng bèn theo Giang Ninh vào núi. Giang Ninh hái nấm, nàng đào măng. Trên đường còn gặp Dương Đại Nha hai chị em, có thể chuyện trò đôi câu, cũng không đến nỗi buồn tẻ.

Trong nhà lại có hai “ngoại nam”, Giang Ninh — thân quả phụ — không tiện ở một mình, bèn kiếm cớ dọn sang nhà cũ. Ban ngày nàng mới trở về Thôn Đông làm giấy Tuyên Thành. Dù sao Dương lão hán và Dương Lão Tam đều ra ngoài làm việc, Dương Tới Quý cũng theo Dương Lão Tam vào huyện học, trong nhà chỉ toàn nữ quyến, chẳng cần kiêng dè.

Lý thị và Chu thị thì nghĩ đơn giản, cho rằng nàng cô đơn nên qua tìm bầu bạn, tuyệt chẳng ngờ gì khác.

Thoắt cái đã hai tháng trôi qua. Mùa cày cấy vụ xuân hoàn tất. Năm nay, Giang Ninh vẫn như năm ngoái: ruộng nước gieo lúa, ruộng cạn chừa hai mẫu trồng Hương Dụ, còn lại đều trồng ớt cay, hoa tiêu và củ mài. Trọng điểm là củ mài — nếu giống này cho năng suất cao, lại bảo quản được lâu, thì sẽ là món chắc bụng trong nhà.

Quan trọng nhất: nàng không còn phải vất vả vào núi tìm củ mài dại nữa.

Để tăng sản lượng, lần này nàng bón thật nhiều phân ủ, cho bốn huynh đệ nhà họ Phương xới đất kỹ, làm đất tơi xốp, càng thuận lợi cho củ phát triển.

Giang Ninh mong đợi từng ngày, hận không thể sáng, trưa, chiều đều ra thăm ruộng.

Trương thị chuẩn bị vào xưởng làm việc, thấy nàng lại ngồi xổm dưới ruộng thì nhịn không được bước tới: “Sao thế? Định thu hoạch rồi? Hay chuẩn bị xuống giống nữa?”

Giang Ninh ngẩng lên nhìn, thở dài: “Hữu tâm vô lực thôi. Ta chỉ ra xem… Sao cảm giác chẳng thấy nó thay đổi gì cả?”

Trương thị cạn lời: “Ngươi trồng vàng à? Đáng để nhìn chằm chằm vậy sao?”

“Nếu là vàng thì tốt…”

“Phanh! Phanh! Phanh!”

Lời chưa dứt, tiếng mõ, tiếng la dồn dập từ đầu thôn vọng tới.

Giang Ninh giật mình đứng bật dậy, quay sang Trương thị: “Đi! Ra xem có chuyện gì!”

“Sẽ không lại có người tới trong thôn quấy rối chứ? Đừng nha! Hiện tại trong thôn toàn nữ nhân với lão nhân, chẳng còn ai có thể đánh được! Nếu xảy ra chuyện thì biết làm sao!”Trương thị vừa lẩm bẩm vừa nhanh chân đuổi theo bước Giang Ninh.

Đi được nửa đường, hai người đã thấy một đội quan binh nghênh diện tiến vào. Ai nấy tay cầm trường mâu, thần sắc nghiêm túc, khí thế đè thẳng lên thôn dân, khiến mấy người đang chạy ùa ra cũng lập tức khựng lại, bị dọa đến co rụt cổ.

Hai lão nhân gõ mõ đứng nép sát vào nhau, run lẩy bẩy.

Giang Ninh là người đầu tiên bình tĩnh lại, vội tiến lên hành lễ: “Bái kiến quan gia!”

Đội ngũ dừng lại. Từ trong xe ngựa, một người ló đầu ra, mỉm cười với nàng: “Giang nương tử, biệt lai vô dạng a!”

“Từ đại nhân!”

Giang Ninh ngẩn ra một thoáng, rồi vui mừng hẳn lên: “Ngài bình an vô sự, thật tốt quá!”

Từ Xuân bước xuống xe, vuốt chòm râu cười ha hả: “Đa tạ đại gia phù hộ, ta đã tìm được đường sống trong chỗ chết, hết thảy đều mạnh khỏe! Lần này ta tới là để đón Hoàng đại nhân. Hắn vẫn ở đây chứ?”

Giọng ông thoáng mang lo lắng.

Giang Ninh gật đầu, hạ giọng: “Vẫn ở. Ta sắp xếp cho bọn họ ở trong nhà, còn mình thì dọn sang ở với mẹ chồng, mấy ngày nay đều do A Phong chăm sóc Hoàng đại nhân.”

“Vất vả cho ngươi rồi.” Từ Xuân càng thêm tán thưởng, lập tức cất bước đi về phía nhà Giang Ninh.

Thôn dân xung quanh nghe mà mù mờ như lọt vào mây.

Lý thị liếc mắt ra hiệu cho Giang Ninh.

Giang Ninh thản nhiên nói: “Nương, Từ đại nhân là đại quan kinh thành. Họ tới đây là để đón khâm sai đại nhân đang ở nhà ta. Giờ ngài đã hiểu vì sao dạo này ta phải qua lại giữa hai nhà rồi chứ? Chính vì trong nhà ta đang có khâm sai, ta mới phải kiêng dè như vậy.”

Lý thị trợn mắt: “Khâm sai đại nhân… ở nhà ngươi bấy lâu nay? Một mình?”

“Không đâu.”

Giang Ninh lắc đầu, “Còn có một vị thân tín của ngài, mấy hôm nay vẫn lo chăm sóc. Ta chỉ lui tới ban ngày, tránh bị để ý.”

Lý thị cùng mấy người bên cạnh đồng loạt thở phào. Có thêm người ở, chuyện cũng bớt phần nhạy cảm, không sợ bị đồn thổi linh tinh.

Lưu thị chậm rãi nói: “Khâm sai chịu ở lại thôn mình chắc chắn là bất đắc dĩ. Giang thị giữ kín bí mật, lại cẩn thận như vậy, làm rất đúng. Mọi người đừng suy diễn lung tung.”

Thôn dân đều gật gù.

Giang Ninh tiếp lời: “Từ đại nhân đã tới, ta cũng không cần giấu nữa. Khâm sai vốn bị trọng thương, chạy trốn đến nhà ta dưỡng thương. Vì không biết kẻ đứng sau là ai, sợ liên lụy thôn mình nên ta mới phải che giấu.”

Mấy bà lão nghe mà dựng tóc gáy, vội vỗ ngực: “May là ngươi không để lộ! Nếu chuyện truyền ra, e rằng cả khâm sai lẫn chúng ta đều khó toàn mạng.”

“Đúng đó! Khâm sai đại nhân còn bị thương nặng thế kia… Làm quan lớn cũng đâu phải dễ!”

“Vẫn là Giang thị khôn khéo. Nếu là ta, chắc đã hét ầm lên rồi, đến con chuột cũng biết nhà ta có khách quý!”

Mọi người phá lên cười.

Giang Ninh nói với Lý thị: “Nương cứ dẫn mọi người về xưởng làm việc. Con về nhà xem tình hình. Từ đại nhân lần này đến chắc là để đưa khâm sai đi.”

Lý thị gật đầu liên tục: “Ngươi đi đi! Cần gì cứ nói, gọi một tiếng là tới ngay.”

Giang Ninh trở về, vừa bước vào đã thấy đầy sân toàn binh lính. Từ Xuân và Hoàng Chính Dương đang ngồi ở ghế đá giữa sân nói chuyện.

“Hoàng thượng đã biết chuyện Cù Châu phủ: Ngụy Giang vỡ đê, gian lận khoa cử, hành thích khâm sai… Bất kể là việc nào cũng khiến Hoàng thượng giận dữ. Nhưng ngài không muốn chỉ nghe một phía, nên lần này cải trang vi hành, đích thân đến Cù Châu.”

Giang Ninh nghe mà khựng bước.

Từ Xuân ngoắc tay gọi nàng, trầm giọng: “Giang nương tử đã nghe được, vậy ta nói thẳng: Hoàng thượng cải trang vi hành, tạm thời muốn ở tại nhà ngươi. Được chứ?”

“Ta… ta… Hoàng thượng… ở nhà ta?”

Giang Ninh suýt nghẹn họng. Vừa tiếp đãi xong một khâm sai đại nhân, giờ lại đến Hoàng thượng?! Nhà nàng là kiểu gì vậy, mà một vị rồi lại một vị đều kéo tới ở?!