Chương 148 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
 

Edit: Trứng ốp la

Sáng mùng Một Tết, Giang Ninh dậy sớm chuẩn bị bữa cho bọn nhỏ, sau đó dẫn cả nhà đến nhà cũ chúc Tết.

Vừa thấy Dương Tam Thiết và Dương Tứ Trang, mắt Dương lão đầu sáng rực. Ông lập tức kéo hai đứa lại, háo hức hỏi: “Đến đây, nói ông nội nghe xem ở học đường học được những gì rồi? Viết được tên ông nội chưa?”

Bị hỏi đến mức dở khóc dở cười, hai đứa đành thành thật đáp: “Tiên sinh dạy nhiều lắm ạ. Chúng con đã học xong 《Thiên Tự Văn》, 《Bách Gia Tính》, 《Tam Tự Kinh》, viết tên của ông nội thì tất nhiên không thành vấn đề.”

Dương lão đầu vốn không hiểu mấy sách đó, chỉ thấy hai tôn tử giỏi giang thì vô cùng phấn khởi: “Tiên sinh có từng khen các cháu chưa?”

Dương Tam Thiết đắc ý gật đầu: “Tiên sinh còn nói sau Tết sẽ cho chúng con vào giáp ban. Con nhất định sẽ cố gắng, học tiếp đến cùng.”

Giờ mỗi tháng, hắn có thể tránh được hơn một ngàn văn từ chỗ Giang Ninh. Vừa dễ kiếm, vừa nhanh có tiền, lại còn chia một ít cho Dương Tứ Trang, bản thân vẫn giữ được vài trăm văn. Trong cả học đường, ngoài mấy công tử nhà giàu, chẳng ai so được với hắn. Ngốc lắm mới bỏ cơ hội kiếm tiền tốt như thế.

Dương lão đầu đâu biết tôn tử đang tính toán gì, chỉ nghĩ nó vừa chăm học vừa biết điều, cười đến mức mấy cái răng vàng cũng rung rinh:

“Hảo hảo hảo! Lão Dương gia ta đúng là tổ tiên phù hộ. Tiền gia Tiền Văn cái gì chứ, chắc chắn kém xa các cháu. Học đi, nếu tiền không đủ thì nói ông nội. Chỉ cần ông nội còn thở, nhất định sẽ lo cho các cháu học tiếp.”

Chu thị đứng một bên, do dự hồi lâu mới lấy hết can đảm, đỏ mặt hỏi: “Tam Thiết, Tứ Trang… tiểu nha có theo các con học không?”

“Không ạ.”

Dương Tứ Trang nghi hoặc nhìn Chu thị, “Từ khi bọn con đi học đường thì chưa về nhà lần nào. Nương chỉ đưa tiểu nha đến học đường thăm bọn con một lần thôi.”

“Sao vậy?” Dương lão đầu quay sang nhìn Chu thị đầy thắc mắc.

Chu thị đỏ mặt đến sắp nhỏ máu, lắp bắp: “Không… không có gì, ta chỉ hỏi thôi.”

Dương lão đầu lại nhìn về phía Giang Ninh: “Lão đại gia, tiểu nha cũng đang học chữ à?”

Giang Ninh bình thản gật đầu: “Không chỉ tiểu nha học, mà ta, Đại Đầu, Liễu Diệp, Nhị Đản cũng cùng học. Trước kia, định cho Tam Thiết và Tứ Trang vào học đường, ta đã mời một tiểu tiên sinh dạy riêng một thời gian. Tiểu nha chính là theo tiểu tiên sinh học từ khi đó.”

Dương lão đầu sững sờ: “Vậy ra ngươi cũng biết chữ?”

Dương Đại Đầu ở bên khẽ cười: “Ông nội, đáng lẽ ngài không nên hỏi nương biết chữ hay không, mà phải hỏi nương nhận biết bao nhiêu chữ mới đúng! Nương viết chữ thì xấu thật, nhưng chữ nào cũng đọc được, còn hơn cả con. Tiểu nha thì giỏi hơn nữa — không chỉ biết chữ, viết cũng rất đẹp. Tiên sinh đều khen, tiếc là nó là con gái, bằng không chắc còn giỏi hơn cả Tam Thiết với Tứ Trang!”

“Đại ca, ta cũng giỏi lắm! Tiên sinh cũng khen ta mà!” Dương Tứ Trang bất mãn chen vào phản bác ngay.

Dương Tam Thiết ở một bên cũng phụ họa gật đầu.

Dương Nhị Đản lắc đầu: “Muốn nói thật thì vẫn là tiểu nha lợi hại. Người ta nỗ lực hơn hai người các ngươi nhiều lắm! Ngay cả Tết cũng muốn đi học nữ công. Nhìn khắp thôn, ta chưa thấy cô nương nào siêng bằng tiểu nha.”

“Học nữ công? Học ở đâu?” Dương lão đầu lúc này mới nhận ra mình gần như chẳng biết gì về chuyện bên đại phòng, y như một người ngoài.

Lý thị cũng chẳng biết hơn là bao. Bà tưởng mình hiểu chút ít, ai ngờ hôm nay mới thấy, hóa ra chẳng đáng để khoe.

Tam phòng hai vợ chồng càng nghe càng mông lung, đồng loạt nhìn về phía Giang Ninh.

Giang Ninh cong khóe môi, hạ mắt đáp: “Tiểu nha thích nữ công, vừa hay ta nghe nói có một tú nương từ kinh thành trở về. Tay nghề của nàng ấy rất tinh xảo, bình thường chẳng dễ nhận đồ đệ. Nếu nhận, sẽ coi như con gái ruột mà dạy.

Ta đã bàn xong, chỉ cần nàng chịu thu tiểu nha, sau này tiểu nha sẽ phụng dưỡng nàng đến cuối đời. Ăn Tết xong sẽ đưa tiểu nha sang đó thử xem qua được không.

Bát tự còn chưa chấm, nên ta chưa dám nói nhiều. Nếu thuận lợi, về sau tiểu nha sẽ ở lại đó, cùng Đại Đầu, Liễu Diệp. Hơn nữa, Tam Thiết và Tứ Trang học ở Ma Phổ, về nhà ta thì xa, nhưng qua chỗ Đại Đầu thì rất gần. Thế nên năm trước ta đã đặt mua một tòa sân ngay gần đó.

Bọn nhỏ có chỗ ở ổn định, ta muốn sang thăm cũng tiện hơn.”

“Tê! Lão đại gia, ngươi còn đặt mua sân? Hết bao nhiêu tiền vậy?” Lý thị giật mình, phản xạ đầu tiên là nghĩ tới… tiền.

Giang Ninh khẽ cười: “Không nhiều lắm đâu, nương. Đừng quên, ngoài ta ra thì Đại Đầu và Nhị Đản đều kiếm tiền. Cái sân ấy mua là để sau này cho Đại Đầu và Liễu Diệp, ta thật sự không phải bỏ nhiều.”

Mấy người Dương Đại Đầu đều hiểu rõ tình hình, nhưng chẳng ai lên tiếng.

Dương lão đầu nhìn đại tôn tử, ánh mắt vừa mừng vừa buồn: “Nếu cha ngươi còn sống, thấy các ngươi có tiền đồ thế này, không biết sẽ vui mừng đến đâu…”

Dương Đại Đầu ngẩn ra. Tính lại thì Dương Hổ mất đã hai năm, hắn gần như quên mất gương mặt của cha mình.

Giang Ninh mỉm cười nhạt: “A cha, người đều phải nhìn về phía trước, không thể cứ mãi ngoái đầu lại. Giờ nhà ta đã khác xưa, hay là ngài nói luôn xem năm nay định sắp xếp thế nào?”

Nhắc đến chuyện này, Dương lão đầu lập tức quên hết những rối rắm tình cảm, nghiêng người nói: “Năm ngoái tuy Ngụy Giang vỡ đê, Bình An huyện nhiều nơi bị nạn, nhưng kịp trồng lại Hương Dụ nên không sợ đói. Dân cũng không khổ cực như khi lũ trước. Nhiều nhà định phá phòng cũ xây mới.

Nhờ làm nhà ở Cao Gia Trang và trong huyện mà ta đã có tiếng. Trên trấn cũng có nhiều người đặt, ta tính năm nay chắc lại bận từ đầu năm đến cuối năm. Nhị Đản sẽ tiếp tục theo ta, còn lão Tam thì sao?”

Dương Lão Tam gật đầu ngay: “Ta cũng đi cùng mọi người.”

Dương lão đầu trầm ngâm: “Vậy năm nay ta, Nhị Đản và lão Tam sẽ mỗi người dẫn một đội. Một lần có thể nhận ba mối, vừa kiếm nhiều hơn, vừa dẫn thêm được nhiều người trong thôn ra ngoài làm ăn.”

Dương Nhị Đản gật đầu liên tục: “Ông nội yên tâm, ta đã nói với A Hiếu ca, hắn muốn theo ta. Còn có Dương Quân thúc và mấy vị trưởng bối nữa. Ngài không phải lo.”

Dương lão đầu nghe xong, cũng phải thừa nhận sắp xếp của Nhị Đản rất hợp lý.

“Lão Tam, ngươi định gọi ai?”

Dương Lão Tam ngượng gãi đầu: “Mấy người cùng thế hệ với ta đều kêu được, thêm hai thúc thúc. Họ tuy tuổi cao nhưng vẫn làm khỏe. Ta cũng muốn hỏi nhị ca xem có đi không.”

Vừa nghe tới đây, mọi ánh mắt đều hướng về Giang Ninh.

Giang Ninh bình thản: “Nhìn ta làm gì? Các ngươi nhận mối thì cứ làm theo ý, ta vẫn câu nói cũ — một việc là một việc, người không phạm ta, ta không phạm người. Đại phòng tuy đã cắt đứt với nhị phòng, nhưng đây là chuyện riêng hai phòng. Các ngươi không đoạn thân với họ thì cứ làm, không cần băn khoăn vì ta.”

Dương lão đầu thấy Giang Ninh rộng rãi như vậy thì càng cảm khái, quay sang dặn lão Tam: “Nghe đại tẩu ngươi. Nếu thật muốn dẫn lão nhị, nhớ hỏi ý kiến mọi người, rốt cuộc chân hắn… nếu làm không nổi, chắc chắn sẽ có ý kiến.”