Chương 147 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
 

Edit: Trứng ốp la

Dương nhị nha hoảng hốt, ủy khuất cực kỳ: “Chính là đại bá nương không chịu đồng ý. Nàng nói một việc là một việc, chúng ta giúp nàng làm thì nàng phải tính tiền công cho chúng ta.”

Dương lão đầu tò mò hỏi: “Các ngươi giúp đại bá nương làm những gì?”

Dương Đại Nha vội đáp: “Chúng ta giúp đại bá nương đào măng. Mùa xuân thì đào măng xuân, đào suốt tới tháng năm; mùa đông thì đào măng đông. Mấy hôm trước tuyết rơi, chúng ta vẫn đi đào. Nhưng chúng ta luôn nhớ lời a cha dặn, tuyệt đối không nhận tiền của bá nương.

Tháng trước, đại bá nương đột nhiên đưa cho chúng ta một đống vải vóc, nói nếu không nhận tiền thì nàng đổi thành nguyên liệu, bảo chúng ta mang về may quần áo. Chúng ta muốn cho a cha một niềm vui bất ngờ nên mới không nói ra.”

Dương lão đầu xúc động đến đỏ mắt, xoa đầu hai cháu gái: “Đều là những đứa trẻ ngoan. Thế còn cho mình thì sao? Có may không?”

Hai người đồng loạt gật đầu: “Có ạ, còn may cho Phú Quý một bộ, nhưng hắn chết sống không chịu mặc.”

Lúc này, Dương lão đầu mới nhận ra đã ở đây lâu như vậy mà chưa thấy tôn tử này, lập tức đi tìm.

Dương nhị nha vội vào nhà gọi Dương Phú Quý ra.

Một năm không gặp, Dương Phú Quý đã cao hơn nhiều, không còn béo múp như trước, nhưng lại trở nên trầm lặng, ít nói.

Dương lão đầu hỏi câu nào, hắn chỉ trả lời câu đó; không hỏi thì ngồi im lặng một bên, bộ dạng như vậy có thể ngồi yên cả ngày.

Dương lão đầu lo lắng, quay sang hỏi Dương lão nhị: “Phú Quý lúc rảnh rỗi thường làm gì?”

Dương lão nhị thở dài: “Nó thích nghịch gỗ và đất sét, thường cầm con dao nhỏ ngồi trong phòng chạm khắc chơi. Không thích nói chuyện, cũng chẳng mấy khi ra ngoài. Thỉnh thoảng còn có thể chơi với Tới Quý một lúc, nhưng cũng chẳng được bao lâu.”

Dương lão đầu nghe vậy càng thêm lo: “Có nên đưa nó lên trấn tìm đại phu khám lại không?”

Dương lão nhị lắc đầu: “Trước đây, đại tẩu và đệ muội đã đưa đi khám rồi. Đại phu nói nó không có bệnh gì lớn, chỉ là không chịu được k*ch th*ch. Giờ có đưa đi nữa cũng vậy thôi. Bệnh thì có loại chữa được, có loại không, chỉ có thể chăm dưỡng trước đã.”

Dương lão đầu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cắn răng: “Nếu thật không được thì để nó theo ta ra ngoài làm việc, hoặc sang giúp Nhị Đản làm trợ thủ. Ra ngoài một chút vẫn hơn là suốt ngày ru rú trong nhà.”

Dương lão nhị im lặng, trong mắt tràn đầy không nỡ.

Thấy đề tài này quá nặng nề, Dương lão đầu đổi sang hỏi: “Năm nay thôn mình được mùa Hương Dụ, nhà ngươi thu được bao nhiêu?”

Dương lão nhị cười ha hả, quay sang nhìn hai con gái: “Đại nha với nhị nha đem tám mẫu ruộng trong nhà trồng toàn khoai Hương Dụ. Trước sân, sau hè, hễ chỗ nào trồng được là các nàng đều trồng. Nhà ta ăn không hết, nên đem một nửa đổi lấy lương thực, giờ lương ăn cả năm không lo.”

“Vậy thì tốt quá! Thế này ta cũng yên tâm rồi.” Dương lão đầu nhìn hai cháu gái càng thấy thuận mắt, chỉ tiếc là Tết này Dương Đại Nha đã mười bốn tuổi, chuyện hôn sự nên tính. Nhị nha thì còn để vài năm nữa, nhưng Đại Nha thì không thể trì hoãn mãi.

Nghĩ vậy, về nhà ông liền bàn với Lý thị.

Lý thị sắc mặt bình thản, rõ ràng đã nghĩ đến từ trước: “Ta định sau Tết tìm người mai mối cho Đại Nha, muốn chọn nhà trong thôn, như vậy còn tiện qua lại, cũng có thể giúp đỡ nhà mẹ đẻ.”

“Tê—!”

Dương lão đầu hít một hơi lạnh, “Ngươi cũng gan thật! Ai chịu cưới một bà nương như vậy chứ?”

Lý thị trừng mắt: “Ta chẳng phải mới nghĩ thôi sao? Ta thấy thằng tam tôn tử nhà Dương tam cũng được, hoặc tiểu tôn tử nhà Dương lão Cẩu cũng không tệ.”

Dương lão đầu ngẫm một lúc mới hiểu ý bà: “Ngươi nói thằng đứng thứ tư, tên Dương Mới Vừa đúng không?”

“Đúng, đúng, đúng! Chính nó. Ngươi thấy thế nào?” Lý thị ánh mắt đầy mong chờ.

Dương lão đầu xụ mặt: “Không ổn! Cha mẹ nó so với Tiền thị cũng chẳng hơn là mấy. Dù họ đồng ý, ngươi nghĩ Đại Nha có chịu gả không?”

Lý thị chau mày: “Không tốt thì phân gia, ở riêng chẳng phải xong sao?”

Dương lão đầu cười lạnh: “Ngươi nghĩ dễ quá! Nhà mình phân gia được là nhờ ta với ngươi chống lưng, Tiền thị có gây thì cũng chẳng làm gì được. Còn bên kia? Dương tam chính nó đã chẳng vững, thêm bà nương nóng nảy kia nữa… Đại Nha mà gả qua, đừng mong nó giúp được gì cho nhà mẹ đẻ!”

Lý thị tuy không cam lòng, nhưng cũng phải thừa nhận ông nói đúng: “Vậy còn tiểu tôn tử nhà Dương lão Cẩu?”

Dương lão đầu xua tay: “Đừng mơ. Nó là bảo bối của cả nhà, người ta nuôi như ngọc, sao chịu để cưới về ăn khổ? Sau này muốn chọn người cho Đại Nha, ngươi phải xem kỹ gia cảnh, đừng có thấy ai cũng gật.”

Lý thị như bị dội một gáo nước lạnh, ý định ban nãy lập tức tan biến.

Chiều dần buông, từng nhà treo đèn lồng đỏ rực. Năm nay ai cũng tiết kiệm, nhưng thôn trưởng vẫn bỏ tiền mua pháo hoa. Vừa bắn lên, Giang Ninh cũng cho mấy đứa nhỏ trong nhà ra sân đốt pháo, náo nhiệt chẳng kém gì trên trấn.

Hoàng Chính Dương ngồi trên giường đất, qua khung cửa sổ nhìn pháo hoa đầy trời, tâm trạng hiếm khi yên tĩnh.

Điền Phong bưng khay thức ăn nóng hổi vào: “Đại cữu cữu, sao ngài không ra ăn tất niên cùng mọi người?”

Hoàng Chính Dương thu hồi ánh mắt, mỉm cười: “Ta mà ra thì mọi người còn ăn yên được chắc? Hai đứa Trường Tùng, Trường Thận chắc cả buổi không dám hé răng. Ngày Tết mà, để ai cũng vui vẻ nhẹ nhõm. Còn ngươi sao không đi?”

“Đại cữu cữu ở đâu, ta ở đó. Ăn cùng đại cữu cữu mới vui.”

Nói rồi, Điền Phong nhảy lên giường đất, mở hộp đồ ăn ra: “Mấy món này đều do Giang đại nương chuẩn bị, ngài nếm thử đi.”

Hoàng Chính Dương vốn không kỳ vọng gì, ai ngờ mới nếm một miếng đã trợn tròn mắt: “Mấy món này là Giang nương tử làm? Nàng là đầu bếp?”

Điền Phong lắc đầu lia lịa: “Không phải! Chỉ là Giang đại nương nấu ngon thôi.”

Hoàng Chính Dương nheo mắt, nghi ngờ: “Ngươi cữu cữu ta từng ăn món của Ngự Thiện Phòng, đừng hòng gạt ta!”

“Đại cữu cữu, ta nói thật mà! Nàng thật sự không phải đầu bếp!” Điền Phong chắc nịch.

Hoàng Chính Dương không cãi thêm, chỉ hỏi: “Có tin gì từ Từ đại nhân chưa?”

Điền Phong gật đầu: “Dương Hán thúc nói Từ xuân đại nhân đã bí mật hồi kinh, chắc giờ đã gần đến nơi. Nhanh thì hơn một tháng nữa sẽ có tin, chậm thì ba tháng.”

Hoàng Chính Dương khẽ sờ vết thương trên vai, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh: “Đến lúc đó ta đã hồi phục, vừa hay đi đòi nợ máu! Thù của ngươi và nương ngươi, bọn chúng đừng mong thoát!”

“Vâng, vâng… Đại cữu cữu, mau ăn đi! Ăn xong còn phải giảng bài cho Nhị Đản bọn đệ đệ nữa.” Điền Phong vẫn không quên nhắc.

Hoàng Chính Dương cong khóe môi, gật đầu.