Chương 146 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu
 

Edit: Trứng ốp la

Dương lão đầu khẽ gật: “Lát nữa ta sẽ hỏi lão tam xem bên đó có thể đưa ra bao nhiêu, ta sẽ bù thêm. Như vậy lão đại với lão nhị sẽ không có ý kiến.”

Nhắc tới Dương lão nhị, ông dừng lại rồi hỏi: “Bên lão nhị thế nào?”

Lý thị thở ra một hơi dài: “Cũng tạm thôi. Việc đồng áng gần như đều do đại nha và nhị nha làm. Hắn thì mỗi ngày ở xưởng quăng gạch, khiêng gỗ, giờ mỗi ngày cũng kiếm được khoảng bốn mươi văn. Một năm tính ra cũng dành dụm được chừng mười hai lượng bạc.

Đại nha chịu khó, mỗi ngày kiếm bảy tám văn, một năm cũng để dành được hơn hai lượng. Nhà bốn người tiết kiệm hết mức, cái gì cũng không mua, ăn thì vẫn rau dại là chính, nhưng so với lúc Tiền thị còn ở đây thì khá hơn nhiều.”

“Thế chẳng phải là tốt sao? Ngươi còn lo gì nữa?” Dương lão đầu lập tức giãn mày.

Lý thị trừng mắt: “Tốt cái gì mà tốt! Lão nhị mới mấy tuổi đầu đã hòa ly. Nếu chân tay lành lặn thì không nói, đằng này lại bị tật, ngay cả quả phụ cũng chướng mắt. Ngươi bảo ta có thể không lo sao?”

“Thôi được, lát nữa ta qua bên đó xem.” Dương lão đầu cảm khái, thở phào rồi đứng dậy.

Bên ngoài chợt vang lên tiếng Dương Đại Đầu: “Ông bà nội, có ở nhà không?”

Hai ông bà già vội vàng chạy ra.

“Ai u, đại tôn tử của ta đã về rồi!” Lý thị mừng rỡ không thôi.

Dương Đại Đầu đặt đồ xuống, áy náy gãi đầu: “Bà nội, con về được hai ngày rồi, nhưng việc nhà nhiều quá. Lại còn phải qua nhạc gia đưa lễ Tết, nên kéo tới bây giờ mới qua đây.

Này là điểm tâm nương con làm, một con cá chép ba cân, bốn con cá trích hơn một cân, với ít tôm sông. Con biết hai người không quen xử lý hàu biển nên ở nhà đã làm sẵn hai phần hàu chiên, với một túi bánh hàu. Đây nữa, là tân y phục nương con chuẩn bị cho hai người.”

Nói rồi Dương Đại Đầu lấy ra tám trăm văn: “Cái này nương con gửi, nói là dựa theo lời phân gia đã định. Còn con bù thêm hai trăm văn, thành tròn một quan, coi như tôn nhi hiếu kính hai người.”

Lý thị vừa mừng vừa bất ngờ, cười đến nỗi mắt híp lại: “Đại tôn tử của ta có lòng quá! Tiền này ngươi cất đi, năm nay ông nội ngươi cũng dành được không ít. Bà nội vốn định cho mỗi đứa một cái hồng bao to đây! Đúng rồi, năm nay sao con mang nhiều cá trích vậy?”

Dương Đại Đầu loay hoay đem đồ vào bếp, lại đưa tiền cho hai ông bà già cất trong phòng, rồi mới nói:

“Liễu Diệp có thai, mọi người đều nói cá trích bổ thân thể, ta liền nhờ Phan đại nương để lại cho. Dạo này Phan đại nương đánh cá, hễ bắt được cá trích là giữ nuôi trong nhà, tích góp được mấy chục con. Lần này ăn Tết, phần lớn đã làm quà đưa cho Nhị Đản, trong nhà ăn không hết, nương nói ông bà nội vất vả một năm cũng nên bồi bổ, ta liền mang chỗ này qua đây.”

Dương lão đầu nhìn mấy thứ này, trầm ngâm: “Buổi tối có nên gọi nương ngươi bọn họ qua bên này ăn cơm không?”

“Đúng đúng, còn cả lão nhị bên kia, gọi tất cả tới.” Lý thị vội chen lời.

Dương Đại Đầu lòng như gương sáng, cười nói: “Ông bà nội tùy ý an bài. Chúng ta một nhà thì không qua. Gần đây ban đêm đường không dễ đi, Liễu Diệp lại mang thai, đi lại không tiện, ta cũng không yên tâm. Thêm nữa trời lạnh, Thôn Đông sang đây vẫn có một quãng xa. Chờ sáng mai sớm chúng ta lại qua chúc Tết.”

“Cái này…” Lý thị hơi do dự.

Dương Đại Đầu trấn an: “Tôn nhi biết bà nội lo lắng gì. Tuy ta không ưa bọn họ một nhà, nhưng họ cũng là nhi tử tôn tử của ngài, ngài không quan tâm mới lạ. Ngài cùng ông nội muốn thế nào thì cứ làm thế ấy, không cần cố kỵ chúng ta.”

Thấy hắn nói thoải mái, Lý thị trong lòng cảm khái vạn ngàn.

Dương Đại Đầu ra khỏi nhà cũ, khóe miệng hơi nhếch. Giờ nhà bọn họ đã bỏ xa người trong thôn, về sau chỉ càng ngày càng khá hơn. Những chuyện và người từng khiến hắn canh cánh, giờ nghĩ lại chỉ thấy buồn cười, chẳng đáng để bận tâm.

Dương lão đầu đợi Dương Đại Đầu đi rồi, nhìn đồ vật, nói với Lý thị: “Có gọi lão nhị một nhà tối nay qua đây vây lò không?”

Lý thị nhớ lời Dương Đại Đầu, thở dài: “Thôi, ngươi mang chút đồ sang, để bọn họ ăn ở nhà mình đi.”

Ngụy Giang vỡ đê, nhà bọn họ cũng sập theo, phải xây lại. Giờ mới dựng được hai gian phòng ngủ, một gian nhà chính và một gian bếp, chẳng còn dư phòng cho ai ở nhờ.

Dương lão nhị chân không nhanh nhẹn, ban đêm từ Thôn Tây sang rồi quay về, lại phải mang ba đứa nhỏ, chi bằng để họ ở nhà mình cho tiện.

Dương lão đầu dắt Lý thị mang lễ sang Thôn Tây. Tới nơi, ông ngạc nhiên thấy mấy gian nhà gạch vụn, lều tranh ngày trước đã biến mất, thay vào đó là một dãy ba gian nhà ngói: giữa là nhà chính, hai bên là phòng ngủ, bên cạnh còn có bếp, sát bếp là phòng chất củi. Phòng chất củi chưa lát gạch, còn lại nhà chính và phòng ngủ đều lát gạch, tường mới quét vôi.

Dương lão nhị thấy ông, vội mời vào nhà, tập tễnh đi rót nước ấm.

Dương lão đầu đánh giá quanh phòng, gật gù: “Đều tự ngươi làm à?”

Dương lão nhị lắc đầu: “Ta nào có bản lĩnh. Thôn trưởng gọi người giúp dựng nhà chính với một phòng ngủ, ta tự chậm rãi hoàn thiện mấy gian còn lại. Mái nhà là nương tìm người tới làm. Giờ còn thiếu đại tẩu chút tiền vật liệu, nương nói sang năm trừ thẳng từ tiền công, không nhiều, nửa năm là xong.”

Dương lão đầu gật đầu, rồi đưa cho Dương lão nhị một lượng bạc: “Đừng vội từ chối, nương ngươi nói rồi, tiết kiệm là tốt nhưng cái gì cũng ki bo thì không được. Sắp Tết mà chưa sắm cho mình với bọn nhỏ bộ quần áo mới! Trong nhà chăn đệm, cái gì cần thay thì thay. Ai! Khó trách nương ngươi lo chuyện hôn sự của ngươi!”

Ông lắc đầu liên tục: “Không có nữ nhân thì cuộc sống chẳng ra gì!”

“Ông nội, cháu không đồng ý!” Dương Đại Nha xách tay nải vào, mắt sáng rực nhìn ông.

Dương lão đầu ngạc nhiên: “Sao? Ông nội nói gì mà ngươi không đồng ý?”

Dương Đại Nha hít sâu, giọng rầu rĩ: “Khi nương còn ở đây, bên người a cha cũng có nữ nhân, ngày tháng loạn như gà bay chó sủa, một đồng cũng không tích nổi. Chúng ta muốn ăn miếng mặn cũng khó. Không có nương, ngày tháng yên tĩnh hơn, cũng dần khá lên.

Việc trong nhà con lo được, từ làm ruộng đến may vá, con đều làm được!”

Nói rồi Dương Đại Nha mở tay nải, lấy ra một bộ quần áo mới: “Đây là con với nhị nha cùng nhau may cho a cha. Nương sẽ không may quần áo, càng không để tâm lo cho chúng con. Chúng con cái gì cũng không biết, là bà nội, tam thẩm với Tiểu Nha dạy cho.”

Dương nhị nha theo sau, gật đầu lia lịa: “Ngoài a cha, chúng con còn may cho ông bà nội. Chỉ là tay nghề may vá của chúng con chưa đẹp lắm.”

Nói đến đây, Dương nhị nha hơi ngượng.

Dương lão nhị xúc động đến đỏ mắt, nửa ngày mới khàn giọng hỏi: “Các ngươi lấy đâu ra tiền mua vải?”

“Chúng con nhờ đại bá nương giúp. Bên đại bá nương vải vừa rẻ hơn trên trấn, lại dày dặn. Chúng con giúp đại bá nương làm việc, bà cho ghi sổ.” Dương nhị nha thật thà kể lại.

Sắc mặt Dương lão nhị lập tức đổi: “Ta bảo các ngươi đi giúp việc là còn tình còn nghĩa, sao lại còn ghi sổ?”