Chương 143 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

“Hàn xá đơn sơ, chiêu đãi không chu toàn.” Vạn nương tử rót cho hai người mỗi người một chén nước ấm.

Giang Ninh lắc đầu: “Chưa báo trước mà mạo muội đến, lỗi là ở ta mới đúng.”

Vạn nương tử không ngờ Giang Ninh lại nói ra được lời lẽ trôi chảy như vậy, liền kinh ngạc nhìn sang Liễu Diệp, ánh mắt như muốn hỏi: “Đây là bà bà của ngươi sao?”

Liễu Diệp cười hì hì hai tiếng, lấy lòng mở lời: “Vạn nương tử, hôm nay bà bà ta đến là có việc muốn nhờ. Chuyện là thế này, ta có một cô em chồng muốn học nữ công…”

Lời còn chưa dứt đã bị Vạn nương tử cắt ngang: “Liễu Diệp, ta hiểu ý ngươi. Nhưng như ta từng nói rồi, đời này ta sẽ không bao giờ thu đồ đệ nữa.”

Liễu Diệp hơi lúng túng, nhưng Giang Ninh vẫn giữ vẻ trấn tĩnh: “Ta hiểu nỗi băn khoăn của Vạn nương tử. Đơn giản là vì hao tâm tổn sức dạy dỗ một người, cuối cùng lại bị họ bỏ mặc, quên ơn nghĩa.

Gặp chuyện như thế, ai mà chẳng thất vọng và đau lòng. Nhưng nếu ngài đồng ý nhận tiểu nữ làm đồ đệ, ta bảo đảm nó sẽ hiếu kính ngài như hiếu kính ta, phụng dưỡng ngài đến lúc cuối đời, tuyệt đối không bỏ mặc.”

“Hừ! Nói thì dễ lắm! Trước kia cha mẹ mấy đứa trẻ kia cũng bảo đảm với ta như thế. Kết quả thì sao? Học xong tay nghề, gả vào nhà khá giả rồi là quên sạch lời thề. Lúc trước ta còn tin rằng kẻ bội thề sẽ gặp báo ứng, nhưng giờ mới thấy mình quá ngây thơ. Bọn họ giờ sống yên ấm, chỉ có ta là chịu thiệt!”

Nghe những lời ấy, Giang Ninh biết ngay trong lòng Vạn nương tử đang chất đầy oán khí.

Nàng liếc sang Liễu Diệp: “Cũng không phải ai cũng như vậy, đúng không? Ngươi tuy chưa từng chính thức bái Vạn nương tử làm sư phụ, nhưng vẫn luôn nhớ ơn. Nếu không, ngài cũng đâu có thể yên ổn ở chỗ này đến giờ.”

“Người khác thế nào ta không rõ, nhưng ta – Giang Ninh – tuyệt không phải kẻ ba hoa chích chòe. Nếu ta đã nói, nhất định sẽ làm. Liễu Diệp có thể làm chứng, thậm chí ta viết giấy cam đoan cũng được.

Chỉ cần Vạn nương tử chịu thu tiểu nữ làm đồ đệ, từ nay nó chính là nữ nhi của ngài. Nếu vẫn chưa tin, ngài có thể gặp nó trước rồi hãy quyết định. Dù sao ban đầu ta cũng tính sang năm để nó sang đây giúp Liễu Diệp.”

Lời đã nói đến mức này, Vạn nương tử dù ngoài miệng không nói, trong lòng cũng đã động. Nguyên nhân lớn nhất vẫn là vì tin tưởng Liễu Diệp, nên bà không tìm thêm lý do để cự tuyệt.

Giang Ninh mỉm cười, đứng dậy nói: “Nếu Vạn nương tử không phản đối, sang năm ta sẽ để tiểu nữ đi cùng huynh tẩu đến đây. Ngài có thể ở chung một thời gian, xem xét kỹ rồi hẵng quyết định. Nếu cảm thấy không hợp, cứ coi như hôm nay ta chưa từng đến, được chứ?”

Vạn nương tử ngẫm nghĩ một chút rồi cười: “Nếu Giang nương tử đã nói vậy, thì làm theo thế đi.”

Liễu Diệp ở bên cạnh khẽ thở phào, cúi chào Vạn nương tử xong mới vội vã theo Giang Ninh trở về.

Trên đường, Giang Ninh thấp giọng hỏi: “Bên nhà mẹ đẻ ngươi tình hình thế nào? Nếu thiếu lương thực, nhà ta còn nhiều Hương Dụ, có thể gửi sang chút ít.”

Liễu Diệp xua tay lia lịa: “Không cần đâu nương, đó là chuyện trước kia rồi. Từ khi Huyện thái gia mở rộng Hương Dụ, đại ca đã về nhắc nhở, cha mẹ ta hận không thể đem hết ruộng trồng Hương Dụ. Đất trống trước sân, sau hè đều trồng kín. Nào ngờ Hương Dụ lại dễ được mùa như vậy, không chỉ thu hoạch tốt mà trong nhà còn sắp chất đầy kho.

Ngược lại, đại bá ta lúc đó khịt mũi coi thường, không chịu trồng. Nếu không bị quan phủ cưỡng chế, chắc ông ta còn không định trồng lấy một cây. Kết quả là nhà bọn họ chỉ gieo năm mẫu, thu hoạch chỉ đủ ăn đến vụ thu năm sau, chẳng dư để đổi lương thực.

Nhà ta thì đổi được một đống lương, lại còn có lương thực tinh. Đại bá và bá mẫu đỏ mắt không chịu nổi, ngày nào cũng sang cửa nói toàn lời chua chát.”

Nói tới đây, vẻ mặt Liễu Diệp tràn đầy hả hê.

Giang Ninh bật cười: “Ngươi biết chuyện rõ ràng thật.”

Liễu Diệp chỉ sang quán ăn phía trước: “Đại tỷ và tỷ phu không yên tâm hai đứa nhỏ, hai ba tháng lại qua đây một lần. Vừa rồi là nghe chúng nó kể lại.”

Giang Ninh gật đầu, trầm ngâm nói: “Ta thấy bọn trẻ làm việc không tệ. Giờ ngươi lại có thai, có thể tăng thêm chút tiền công cho chúng nó. Nếu bận quá không xoay sở nổi, thì thuê thêm người hỗ trợ.”

Liễu Diệp lập tức lắc đầu: “Nương đừng lo. Ban ngày khách ít, ta ngồi ghế vẫn có thể làm việc vặt. Chỉ buổi tối mới đông, mà khi đó đã có Tưởng Đông, Tưởng Nam và cả đại ca. Vậy nên chuyện để tiểu muội sang giúp thì không cần, nhưng sang học nữ công với Vạn nương tử thì lại hay. Chỉ là chúng ta thuê sân nhỏ, chắc phải đổi.”

Hiện giờ, họ đang hợp thuê sân với mẹ con Tú Nương. Phòng vừa vặn: Tưởng Đông và Tưởng Nam ngủ ở quán ăn, Giang Ninh qua đây cũng có một phòng nhỏ để nghỉ tạm. Nhưng nếu Dương Tiểu Nha ở thường trú thì sẽ chật.

Liễu Diệp lại nói: “Còn Tam Thiết với Tứ Trang, giờ chúng học ở Ma Phổ. Từ đó ngồi thuyền qua đây rất nhanh, nếu có sân lớn hơn thì bọn nhỏ đi lại giữa Ma Phổ và Tùng Khê cũng thuận tiện. Như con trai chưởng quầy họ Hoa, thường xuyên về nhà chứ không ở học đường. Những trường gần nhà đều vậy. Ở học đường, chúng ta đâu chăm lo được. Còn về đây, ta có thể thỉnh thoảng nấu cho chúng món ngon bồi bổ.”

Giang Ninh gật đầu: “Nói vậy thì đúng là nên đổi sang viện lớn. Nhưng trước kia chúng ta hợp thuê với mẹ con Phan Tú Nương, giờ muốn đổi sân cũng phải bàn với họ.”

Liễu Diệp bật cười: “Nương không biết đó thôi. Phan đại nương bây giờ khác xưa lắm. Một năm nay bà ấy bán hàu cho nhà ta, tích cóp được không ít tiền. Bà ấy chỉ mong có mảnh đất của riêng mình. Tiền vừa đủ, liền nhờ đại ca xem giúp sân.

Bà ấy ưng một sân ở hẻm Đá Xanh, bỏ hoang nhiều năm. Nhà gần như không ở nổi, nhưng đất thì quý. Cả sân rộng gần nửa mẫu, chỉ một lượng rưỡi là mua được. Đập bỏ xây lại cũng chẳng tốn mấy. Phan đại nương định mua đất trước, rồi xây nhà sau. Chỉ cần kịp làm xong một gian để ngủ trước khi tuyết xuống, còn lại thì chậm rãi.

Bà ấy đã định sang Dung Thụ thôn tìm nương bàn, ai ngờ nương lại đến trước. Đi thôi, qua xem luôn.”

Giang Ninh không ngờ mới một thời gian không sang Tùng Khê trấn, nơi này đã khác hẳn. Mọi người đều sống khá hơn, nàng cũng mừng thay.

Phan Tú Nương lúc này đang cùng con gái Tiểu Kiều dọn dẹp sân hoang ở hẻm Đá Xanh. Thấy Giang Ninh đến, bà liền kéo lại, kể hết mọi chuyện: “Ngươi xem, ở đây cần đủ thứ, xây nhà cũng cần người. Con trai ngươi chẳng phải đang lo việc xây dựng sao? Có thể nhờ nó qua giúp ta không?”