Chương 142 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Giang Ninh nghe xong thì khẽ cười, lắc đầu rồi lập tức rời đi.

An Phương Phương hừ lạnh một tiếng: “Nương, nàng chắc chắn là bị Tiền gia dọa sợ rồi!”

“Nói đúng! Ngươi chính là tương lai tú tài nương tử! Mau mau về nhà! Tháng sau là qua cửa rồi, cũng không biết An Vĩnh Lương cái thằng ranh kia chạy đi đâu, phải nghĩ cách tìm hắn, bắt hắn bỏ ra mười lượng để thêm đồ cưới cho ngươi.”

Mã thị nói với giọng đầy khí thế, rõ ràng muốn khoe khoang điều gì.

Giang Ninh nghe vậy thì bước chân hơi khựng lại, nhưng vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, tiếp tục đi thẳng.

Về đến nhà, nàng nhanh chóng thu xếp ít đồ, dặn dò Dương Tiểu Nha vài câu. Sau đó, nàng ghé qua thuyền đánh cá Ma Phổ để đưa giấy cho học đường, rồi lập tức lên đường đến trấn Tùng Khê.

Liễu Diệp vừa thấy Giang Ninh thì lập tức bật dậy khỏi ghế: “Nương!”

Giang Ninh lấy từ trong sọt ra hai cái hồng bao: “An nương tử hẳn là sinh rồi chứ? Ta phải qua bên nàng một chuyến.”

Liễu Diệp vội vàng giữ tay Giang Ninh lại: “Nương, con không đi đâu.”

“Sao vậy?” Giang Ninh chau mày nghi hoặc.

Liễu Diệp theo bản năng đưa tay vuốt bụng, mặt hơi đỏ: “Tháng này con bị chậm nguyệt sự nửa tháng, có lẽ… có rồi. Nhưng mới được ít tháng thôi, đại phu cũng không dám khẳng định, chỉ dặn con nghỉ ngơi cho tốt. Người ta vẫn nói thai phụ không nên gặp sản phụ mới sinh… con cũng lo lắng…”

Giang Ninh mừng rỡ: “Việc này sao con không nói sớm! Được, con cứ nghỉ ngơi cho tốt, nương đi một chuyến rồi về liền.”

Nói xong, nàng quay sang nhìn Tưởng Đông và Tưởng Nam đang làm việc, thấy bọn họ tay chân lanh lẹ thì khóe môi càng cong lên.

Hôm nay An Vĩnh Lương hiếm khi ở nhà. Thấy Giang Ninh đến, cả nhà An gia đều mừng rỡ.

An nãi nãi còn bước lên kéo tay nàng, cười đến không khép miệng: “Mau đến xem tằng tôn ngoan của ta, nhìn cái mặt tròn tròn múp míp này… ai da! Ta nhìn mà còn chẳng nỡ chớp mắt!”

“Phi phi phi! Đại nương nói bậy gì thế! Ngài nhất định sống lâu trăm tuổi!” Giang Ninh vừa nói vừa vén rèm vào nhà. Nhìn thấy trong nôi là một tiểu tử mập ú, nàng lập tức khen lấy khen để.

Lời khen khiến An nãi nãi cười đến độ khuôn mặt già nua cũng nở bung như cúc.

“Ai! Ta đang nghĩ, giờ cháu dâu đã sinh, chẳng mấy chốc lại sắp đến mùa tuyết rơi, lúc đó vừa không tiện đi lại, lại còn chuẩn bị ăn Tết… Hay là ta nên về?” An nãi nãi nhìn Giang Ninh đầy mong đợi, như muốn nàng phụ họa.

Giang Ninh liếc sang Hồ thị và An Vĩnh Lương. Hai vợ chồng họ rõ ràng rất do dự.

Tròng mắt Giang Ninh xoay chuyển, nàng kéo An nãi nãi ra một góc, chậm rãi nói: “Đại nương, ta hiểu ý ngài. Dù thế nào, con cháu vẫn là nỗi vướng bận trong lòng, ra ngoài lâu thế này, ngài hẳn cũng nhớ họ. Chỉ là…”

An nãi nãi khựng lại: “Sao? Bọn họ lại làm gì?”

Giang Ninh khẽ thở dài: “Cũng chẳng có gì… chỉ là cháu gái ngài sắp gả chồng.”

“Gả cho ai?” An Vĩnh Lương và Hồ thị đồng thanh kêu lên, ngay cả An nãi nãi cũng kinh ngạc.

Giang Ninh cười khổ: “Nghe nói là Tiền Văn của Tiền gia. Hôm trước ta gặp mẹ con họ. An Phương Phương hình như đang có bầu, lại bảo muốn An Vĩnh Lương đưa mười lượng bạc để thêm đồ cưới cho đường muội.”

“Nằm mơ! Không biết xấu hổ!”

An nãi nãi còn chưa để cho vợ chồng An Vĩnh Lương mở miệng, đã tức giận đến gào lên, “Bọn họ dám động vào Vĩnh Lương, ta liều mạng với họ!”

“Đại nương, không đến mức thế đâu…”

Giang Ninh vội kéo bà ngồi xuống, “Theo ta thấy, mẹ con họ vốn không biết phân rõ phải trái. Giờ mà để An Vĩnh Lương về, chẳng khác nào đưa mình vào miệng cọp. Bị bòn rút thì cũng không dứt ra được. Chẳng phải người ta vẫn nói ‘tránh voi chẳng xấu mặt nào’ sao?”

Hồ thị gật đầu lia lịa: “Bà nội, Giang đại nương nói đúng. Đại bá, đại bá nương là trưởng bối, chúng ta không tiện đụng vào. Giờ cứ tránh mặt là tốt nhất, coi như không nghe, không thấy.”

An Vĩnh Lương suy nghĩ một lúc rồi nói: “Bà nội, con tính mua một căn viện nhỏ ở đây, cả nhà ta sẽ ở hẳn. Ba bốn năm nữa hãy tính tiếp. Ngài thấy thế nào?”

An nãi nãi đau lòng gật mạnh đầu: “Đại bá, đại bá nương đối xử với con như vậy, ta chẳng còn mặt mũi mà nói đỡ cho họ nữa. Cứ làm như con nói, không về nữa! Sau này cũng đừng nhắc họ trước mặt ta, coi như ta không có đứa con đó!”

Lời này nặng vô cùng, nhìn là biết bà thực sự tức giận.

Hồ thị vội ra hiệu An Vĩnh Lương đưa bà vào nghỉ.

Họ đi rồi, Hồ thị mới quay lại áy náy với Giang Ninh: “Ngại quá, Giang đại nương đừng để trong lòng.”

Giang Ninh lắc đầu: “Ta đoán trước chuyện này rồi. Hôm nay đến cũng là để nhắc các ngươi một tiếng. Nếu An Vĩnh Lương thật sự định cư ở đây, tốt nhất nên sửa hết thông tin hộ tịch. Cách nhà đó càng xa càng tốt, ta không hại các ngươi đâu.”

Sắc mặt Hồ thị chợt thay đổi: “Có chuyện gì khác sao?”

Giang Ninh cười thần bí: “Có vài chuyện ta không tiện nói. Tóm lại, không làm chuyện xấu thì không sợ. Còn họ thì làm nhiều quá rồi, sớm muộn cũng gánh hậu quả. Thôi, bỏ qua chuyện đó. Ta muốn hỏi, Tết này nha đầu nhà ta có thể theo ngươi học nữ công được không?”

“Ai, chuyện đó đơn giản! Trước ta cũng nói rồi là sẽ dạy. Nhưng hiện giờ có một người còn thích hợp hơn, đại nương có thể bàn với con dâu ngài.” Hồ thị mỉm cười, trong mắt lóe lên chút thâm ý.

Giang Ninh nghi hoặc, về nhà liền hỏi Liễu Diệp.

Liễu Diệp lập tức dẫn nàng đến gặp Vạn nương tử: “Vạn nương tử chính là tiên sinh dạy nữ công cho ta hồi nhỏ. Giờ tuổi đã cao, mỗi tháng chỉ nhận một hai việc, lại không có con cái. Người tìm đến học cũng ít đi. Trước kia nhận đồ đệ thì gả đi, thế là chẳng ai trông nom nàng.

Lần này Ngụy Giang vỡ đê, Đại Đầu có về thăm nhà mẹ đẻ ta một chuyến. Liễu gia thôn cũng may, không bị thiệt hại nặng, nhưng hoa màu tổn thất khá lớn, dân làng phần lớn sống chật vật. Vạn nương tử thì không có ruộng đất, lại ở nhà ngói gạch xanh — trong mắt dân làng chính là miếng thịt béo, ai cũng muốn nhắm tới.

Nàng biết rõ tình cảnh của mình nhưng bất lực. Khi Đại Đầu tới nói ý định, nàng lập tức đồng ý theo đi. Đại Đầu đưa nàng về trấn Tùng Khê, thuê một sân nhỏ ở gần chúng ta. Chắc cũng vì bị dân làng lạnh nhạt nên mới dứt khoát rời đi.

Từ khi đến đây, nàng hầu như không tiếp xúc với ai ngoài ta và Đại Đầu. Suốt ngày chỉ thêu, ta còn lo mắt nàng hỏng mất, khuyên cũng không nghe. Ta thì bận, không thể qua thăm thường xuyên.”

Khi nói chuyện, hai người đã đến sân của Vạn nương tử.

Nghe tiếng Liễu Diệp, bên trong mới mở cửa. Thấy nàng dẫn theo người lạ, Vạn nương tử hơi cau mày.

Liễu Diệp vội giới thiệu: “Vạn nương tử, đây là bà bà của ta. Nghe nói ngươi đã đến trấn Tùng Khê, bà đặc biệt tới thăm.”

Sắc mặt Vạn nương tử dịu đi, nghiêng người mời hai người vào.

Sân nhỏ, bày biện đơn giản, chẳng thấy lấy một món thêu. Vạn nương tử ăn mặc mộc mạc, nếu không biết thân phận, hẳn ai cũng tưởng nàng chỉ là một quả phụ bình thường.