Edit: Trứng ốp la
Điền Phong cúi đầu, đáng thương hề hề rơi lệ: “Nhị Đản từng bỏ tiền mua cho nương ta một cỗ quan tài, để bà xuống mồ yên ổn. Nếu không, nương ta sau khi mất chỉ sợ ngay cả hài cốt cũng chẳng còn! Chỉ bằng điểm ấy, dù nói thế nào, đại nương cũng phải nhận!”
Từ ngoài cửa, Hoàng Chính Dương lên tiếng, giọng trầm mà kiên định: “A Phong nói đúng! Dệt hoa trên gấm thì dễ, đưa than trong ngày tuyết mới khó. Chỉ một việc ấy thôi, các ngươi đã là đại ân nhân của ta. Một chút tâm ý này, chẳng lẽ giang nương tử chê sao?”
Giang Ninh không nhìn rõ biểu tình của ông, nhưng nghe giọng đã biết cả hai người đều cố chấp. Cuối cùng, nàng chỉ đành lặng lẽ nhận lấy.
Điền Phong vội cúi người cáo từ, theo Hoàng Chính Dương rời đi.
Giang Ninh vừa thu hết đống giấy phơi khô, kéo mấy cái rương vào nhà kho, chưa kịp mở ra xem thì ngoài ngõ đã có người đến. Đầu tiên là Lý thị, tiếp đó là Lưu thị, Trương thị… nói chung toàn những người ngày thường quan hệ không tệ đều kéo đến.
Mọi người mồm năm miệng mười, chủ yếu hỏi xem quan sai đến làm gì.
Giang Ninh chỉ cười, giải thích sơ qua, rồi trầm ngâm nói: “Khâm sai đại nhân lần này tới cứu tế, chắc chắn sẽ đưa tin về Hương Dụ lên triều đình. Lần này coi như thôn ta được mùa. Nhiều Hương Dụ để chất đầy kho cũng vô dụng, nếu khâm sai muốn dùng lương thực trao đổi, mọi người giữ lại đủ dùng cho nhà mình, phần dư đem đổi cũng tốt.”
Hiện tại, từng nhà đều chất Hương Dụ đầy kho, ăn cả năm cũng không hết. Đổi ra lương thực vừa giúp quan phủ một phen, vừa có lương ăn miễn phí — thật là lợi cả đôi đường.
Nghe vậy, thôn dân ai nấy phấn khởi.
Lưu thị reo lên: “A Ninh, nếu quan phủ thật đổi như vậy, nhớ báo cho cả thôn. Nhà ta lão nhân trồng hết mười lăm mẫu Hương Dụ, giờ chất đầy cả nhà chính, chỉ chừa lối đi. Thu hoạch tuy nhiều, nhưng ăn không hết thì hỏng mất, ông ấy bắt đầu lo rồi.”
Một phụ nhân khác phụ họa: “Nhà ta cũng vậy, mười mẫu đất toàn Hương Dụ. Ba gian nhà không đủ chứa, phải dựng lều tranh ngoài sân để chất. Ta cũng lo lắm chứ!”
Mọi người còn chưa bàn xong thì Cao Dũng đã tới.
“Giang nương tử, khâm sai đại nhân vừa hạ lệnh: Hương Dụ trong huyện có thể đổi lương thực. Ba cân Hương Dụ đổi một cân gạo cũ năm trước; hai cân đổi một cân đậu hoặc đậu đã tách vỏ; năm cân đổi một cân gạo mới hoặc bột mì trắng. Mọi người tính toán rồi ghi lại cho ta, mai ta kéo lương thực đến đổi.
Ta còn phải sang mấy thôn khác báo tin. À, thôn các ngươi có ai biết chữ không? Nếu có thì ghi trước ra giấy, để mai khỏi mất công.”
Cao Dũng chỉ thuận miệng hỏi, không nghĩ thôn này thật sự có người biết chữ.
Giang Ninh khẽ gật đầu: “Để nữ nhi của ta đến viết.”
Mọi người kinh hãi
Ngay cả Lý thị cũng sững sờ: “Tiểu Nha? Tiểu Nha… biết chữ ư?”
Trong thôn, nam hài còn chẳng nhận ra nổi một chữ to, vậy mà tiểu cháu gái nhà mình lại biết chữ. Với Lý thị, cú sốc này không hề nhỏ.
Giang Ninh chỉ cười, gọi lớn: “Tiểu Nha, lại đây.”
Dương Tiểu Nha vừa bước vào, lập tức trở thành tâm điểm của cả gian nhà. Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía nàng, khiến cô bé khẽ rụt vai, trong lòng hơi run.
Giang Ninh dịu dàng xoa đầu, trấn an: “Không sao, con giúp một tay.”
Tiểu Nha ngoan ngoãn tiến đến trước mặt Cao Dũng: “Cao thúc thúc, con có thể giúp.”
Cao Dũng ngạc nhiên, ngồi xổm xuống: “Ngươi tên gì?”
“Con tên là Dương Tuyết Quân.”
Cả thôn nhao nhao giật mình.
Lưu thị tròn mắt nhìn Giang Ninh: “Tiểu Nha… khi nào đổi tên thế?”
Giang Ninh mỉm cười bất đắc dĩ: “Mấy ca ca của nó đều đổi sang đại danh, tiện thể ta cũng đặt cho con bé một cái. Tiểu Nha vẫn là nhũ danh thôi.”
Trương thị bật cười: “Dương Tuyết Quân… cái tên vừa nghe đã thấy không giống con gái thôn quê.”
Ngô Xảo Nương — con dâu Trương thị — che miệng cười: “Nghe như tên tiểu thư khuê các ấy.”
“Đúng đúng, ta cũng nghĩ vậy!” Trương thị gật gù tán đồng.
Cao Dũng thì trong lòng chấn động, nhưng ngoài mặt chỉ cười hiền: “Ngươi viết cho Cao thúc thúc xem hai chữ được không?”
“Được ạ!”
Tiểu Nha lon ton chạy vào trong, ôm ra một bộ văn phòng tứ bảo. “Cao thúc thúc muốn con viết gì?”
“Trước giúp ta ghi số Hương Dụ từng nhà muốn đổi đi.”
Tiểu Nha lập tức hỏi thôn trưởng Lưu thị: “A bà, nhà bà đổi bao nhiêu?”
Lưu thị bàn bạc chốc lát rồi nói: “Ba vạn cân.”
Cao Dũng hít mạnh một hơi: “Nhiều vậy? Thím không nghĩ lại sao?”
Lưu thị cười sảng khoái: “Nhà tôi trồng mười lăm mẫu, ba vạn cân cũng chỉ là năm sáu mẫu thu hoạch thôi. Phần còn lại ăn đến sang năm còn dư, lại còn gieo vụ mới. Ăn không hết thì đổi cho tiện.”
“Nhà tôi cũng ba vạn cân!” Một người khác chen vào.
Cứ thế, mọi người nối tiếp nhau báo con số.
Tiểu Nha cặm cụi ghi chép, chữ viết ngay ngắn, mắt không hề chớp. Chỉ một canh giờ sau, nàng đã xong bảng thống kê.
Lưu thị và các phụ nhân nhìn nàng, ánh mắt nóng rực, thậm chí có người còn thử dò hỏi Giang Ninh xem có thể… nhờ dạy chữ cho con mình hay không.
Giang Ninh chỉ mỉm cười, tìm cách khéo léo từ chối.
Sau khi mọi người về, chỉ còn Lý thị và Chu thị nán lại. Chu thị định nói gì đó nhưng lại thôi.
Lý thị thì hỏi thẳng: “Đại Đầu nương, Tiểu Nha đi học chữ từ khi nào vậy? Cả thôn này, có ai được như nó đâu!”
Giang Ninh cười giải thích: “Hồi trước cho Tam Thiết và Tứ Trang đi học đường, ta nhờ tiểu tiên sinh dạy vỡ lòng cho con bé luôn. Tiên sinh khen nó thông minh, học một biết mười. Mới mấy tháng đã nhận ra kha khá chữ, rảnh thì tự luyện thêm, nói là không chịu thua các ca. Con trẻ chịu tiến bộ, ta sao lại ngăn?”
Lý thị nghe mà gật gù: “Có ngươi làm nương, con bé chẳng phải lo tương lai nữa.”
Giang Ninh mỉm cười, chậm rãi nói: “Nương, Tết này con định cho nó sang chỗ An nương tử học nữ công. Con vụng về, cầm cuốc còn được chứ kim chỉ thì không. An nương tử vừa biết nữ công vừa sẵn lòng dạy, ở đó nó cũng có thể phụ một tay.”
Lý thị — vốn không biết An nương tử buôn bán cùng Dương Đại Đầu — cứ tưởng là mang thai nên cần người giúp, lập tức cười tít mắt: “Được, cho nó sang đấy cũng yên tâm. Không thì gọi cháu dâu về, chứ bên ngoài sao bằng ở nhà. Ở đây ta còn đỡ đần được chút.”
Giang Ninh thấy bà hiểu lầm nhưng không giải thích, sợ nói ra lại thành chuyện dài.
Chu thị nghe vậy thì ánh mắt thoáng buồn.
Giang Ninh ngạc nhiên: “Đệ muội định nói gì thế?”
“Không… không có gì.” Chu thị cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu.