Chương 139 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Tạ Ngọc Thành cung kính bẩm:

“Đại nhân yên tâm. Lúc mới tiếp xúc, hạ quan cũng từng hoài nghi, còn bí mật cho người điều tra. Giang nương tử nhà mẹ đẻ vốn là ngư dân ở Ngụy Giang, từ nhỏ theo gia đình phiêu bạt trên sông. Sau này gả về Dung Thụ thôn cho Dương Hổ — kẻ tính tình hung hãn, chẳng phải hạng dễ chung sống.

Nàng và Dương Hổ ngày ngày xung đột, tiếng tăm trong nhà chồng cực kém. Mãi đến khi Dương Hổ ngoài ý muốn qua đời, nàng cũng suýt bị hại chết, mới thật sự tỉnh ngộ.

Từ đó, nàng một lòng kiếm tiền nuôi năm đứa con, hiếu kính cha mẹ chồng, thu liễm tính tình. Người trong thôn bảo, nếu không tận mắt thấy hằng ngày, họ đã nghi nàng đổi thành người khác. Hạ quan cũng từng thắc mắc, nhưng năm đứa trẻ đều khẳng định đó là nương chúng — chỉ là trước kia nàng chẳng đoái hoài đến con, chúng cũng không hiểu về nương mình, giờ mới biết nàng lợi hại đến mức nào.”

Hoàng Chính Dương im lặng hồi lâu, mới chậm rãi hỏi: “Vậy thân phận của nàng… hoàn toàn không vấn đề?”

Tạ Ngọc Thành quả quyết: “Hạ quan lấy đầu bảo đảm! Nàng sinh ra và lớn lên tại địa phận Bình An huyện.”

Nghe vậy, Hoàng Chính Dương không nói thêm gì.

Từ Xuân lại lẩm bẩm: “Nếu từ nhỏ sống trên thuyền… thì cũng dễ hiểu.”

“Giải thích thế nào?” Hoàng Chính Dương cau mày.

Từ Xuân đáp: “Ngư dân sống trên sông, tiếp xúc đủ hạng người, từ Nam chí Bắc, tam giáo cửu lưu, ai cũng từng gặp. Họ không có ruộng vườn hay nhà cửa ổn định, cuộc sống chẳng an toàn như dân trồng trọt. Có lẽ vì thế mà ý tưởng của Giang nương tử phong phú hơn người thường cũng là điều dễ hiểu.”

Lời giải thích này, trước mắt, xem ra hợp lý nhất.

Đang trò chuyện, Giang Ninh dẫn Dương Hán bước vào.

Vừa thấy khách, Dương Hán lập tức quỳ gối hành lễ.

Từ Xuân chăm chú quan sát, rồi hỏi thẳng: “Giang nương tử nói ngươi biết chuyện Ngụy Giang vỡ đê. Theo báo cáo từ phủ thành, việc này là ngoài ý muốn.”

“Không phải ngoài ý muốn!” Dương Hán quỳ thẳng lưng, dằn từng chữ, giọng đầy khí phách.

Căn phòng bỗng chìm vào một thoáng im lặng…

Hoàng Chính Dương hỏi thẳng: “Ngươi là người phương nào?”

Dương Hán khom người đáp: “Thảo dân là thợ săn ở Dung Thụ thôn, nhà ở dưới chân Thanh Phong.”

Hoàng Chính Dương liếc sang Giang Ninh. Nàng khẽ gật đầu: “Dương Hán là người trong thôn, từng phục binh dịch, có chút quyền cước. Sau khi giải ngũ thì lấy nghề săn bắn mưu sinh, thường xuyên ra vào núi sâu.”

Từ Xuân nhíu mày: “Theo ta biết, thượng du Ngụy Giang cách đây không gần. Ngươi đi săn mà lại chạy xa đến vậy sao?”

Dương Hán bình thản đáp: “Ngày thường thảo dân chỉ săn quanh thôn, nhưng đầu năm nhận một công việc đặc biệt, thi thoảng phải vào Bình Khe Suối tìm sản vật hoang. Nơi này thuộc Bình An huyện, núi sâu khó đi, người miền núi ít khi ra ngoài. Trước kia, bọn chúng bị kẻ lòng dạ hiểm độc ép bán sản vật với giá rẻ, rồi bán lại với giá cao.

Thảo dân nhận việc này coi như chặn đường làm ăn của chúng, liền bị theo dõi và gây sự. Theo lời đám người đó, chúng đều là người Trì An huyện — nơi nằm ở thượng du Ngụy Giang, lần này cũng là trọng điểm gặp nạn.

Sau khi Ngụy Giang vỡ đê, đám đó bỗng biến mất. Ban đầu ta mừng vì yên ổn, nhưng trong lòng vẫn nghi, nên tìm cách hỏi thăm. Cuối cùng mới biết, cả thôn bọn họ bị lũ cuốn sạch… chỉ trong một đêm!”

“Cái gì?!”

Từ Xuân và Hoàng Chính Dương đồng loạt bật dậy. Ngay cả Tạ Ngọc Thành cũng biến sắc: “Chuyện lớn như vậy… sao ta không nghe được một chút tin tức?”

Dương Hán nghiêm mặt: “Nghe nói huyện lệnh Trì An sợ tội mà tự sát, tin tức bị phong tỏa, ra ngoài được. Nếu không tự mình đi tìm hiểu, thảo dân cũng không biết tình hình nghiêm trọng đến vậy. Theo lời vài người may mắn sống sót, quan phủ đã đào núi, gây sạt lở, rồi mới dẫn đến Ngụy Giang vỡ đê.

Thảo dân không dám chắc quan phủ có thật sự đào núi hay không, nhưng sạt lở là sự thật. Nếu đại nhân chỉ tra chuyện vỡ đê thì sẽ khó tìm ra manh mối. Nhưng nếu đào sâu hơn, có lẽ sẽ thấy dấu vết và trả lại công đạo cho những người đã chết oan!”

Nói tới đây, mắt Dương Hán đỏ hoe.

Hoàng Chính Dương hỏi: “Ngươi vốn không đội trời chung với họ, sao lại mạo hiểm vì những người đó?”

Dương Hán lắc đầu: “Một việc là một việc. Thảo dân xung đột với mấy kẻ kia, chứ không phải với cả thôn vô tội. Bao nhiêu mạng người mất đi, nếu ta không nói, đời này sẽ day dứt không yên.”

Từ Xuân nhìn Hoàng Chính Dương, hạ giọng: “Giờ làm sao?”

Hoàng Chính Dương siết chặt nắm tay: “Trước hết, phái người tra xem huyện lệnh Trì An có thật sự tự sát không. Sống phải thấy người, chết phải thấy thi thể!”

Rồi ông quay sang Tạ Ngọc Thành: “Cho bản quan mượn ngỗ tác của huyện nha.”

Tạ Ngọc Thành gật đầu, lập tức sai Đổng Trạch ra ngoài sắp xếp.

Hoàng Chính Dương lại nói với Từ Xuân: “Ngươi cũng về huyện nha chuẩn bị. Chúng ta lập tức đi Trì An huyện.”

Khi mọi người đã rời đi, trong sân chỉ còn Hoàng Chính Dương, Điền Phong và Giang Ninh.

Điền Phong bước tới đóng cổng, rồi quay lại quỳ xuống trước Giang Ninh: “Đại nương! Ta đã về!”

“Ta biết, ta biết! Mau đứng lên!” Giang Ninh mừng rỡ đỡ hắn dậy.

Điền Phong giới thiệu: “Đây là đại cữu cữu của ta, muốn hỏi ngài vài việc.”

Giang Ninh cúi người thi lễ.

Hoàng Chính Dương thu lại vẻ uy nghi, ôn hòa nói: “Khi nãy trước mặt người khác, tại hạ không tiện hỏi chuyện riêng. Mong giang nương tử chớ trách.”

“Đại nhân nói quá lời, xin cứ hỏi.”

Sắc mặt Hoàng Chính Dương trầm xuống: “Tại hạ muốn biết toàn bộ chuyện giữa Tiền gia và Điền gia.”

Giang Ninh như đã đoán trước, khẽ thở dài, kể tường tận mọi việc, cuối cùng nhắc tới vụ gian lận thi cử:

“Trước kia A Phong nói Tiền Văn gian lận mà đỗ, vốn tưởng hắn đã đắc tội cả giới sĩ tử, không ai bảo kê. Không ngờ họ vẫn tìm được chỗ dựa, còn tính toán tiếp tục. Ta không hiểu họ lấy đâu ra bản lĩnh thông thiên như vậy, nên vẫn luôn để trong lòng. Giờ A Phong tìm được ngài… cũng chỉ ngài mới có thể chủ trì công đạo cho mẹ con hắn.”

Nghe vậy, khóe mắt Hoàng Chính Dương rưng rưng: “Giang nương tử yên tâm, ta nhất định sẽ thay mẹ con A Phong báo thù!”

Ông đứng dậy ra khỏi sân. Chỉ chốc lát sau, vài binh lính khiêng mấy chiếc rương vào.

Giang Ninh hoảng hốt, nhưng Điền Phong cười: “Đại nương, đây là lễ tạ của nhị cữu cữu — người làm ăn, giàu có lắm.”

Giang Ninh vội xua tay: “Không được! Ta không thể nhận. Ngày trước đã nói, ta giữ ngươi lại dạy chữ cho Tam Thiết, coi như ta thuê ngươi. Hai bên không nợ ai cả.”