Edit: Trứng ốp la
Giả Bằng Cử vốn định tạo cơ hội cho Từ Xuân, để mỹ nhân vào hầu trước, chờ y thoải mái rồi mới lộ diện bàn việc. Nào ngờ mọi chuyện chẳng hề theo kế hoạch.
“Từ đại nhân, ngài… sao vậy? Có phải người hầu bên dưới quá vụng, hầu hạ không chu toàn? Hạ quan đổi nhóm khác tới nhé…”
“Thôi! Toàn là mấy thứ lộn xộn gì đâu! Hoàng đại nhân đâu? Hắn ở đâu?” Từ Xuân cau mày, rõ ràng không kiên nhẫn.
Giả Bằng Cử đành thật thà nói ra chỗ Hoàng Chính Dương ở.
Từ Xuân chẳng buồn nói thêm, xộc thẳng ra khỏi phủ nha như một cơn gió.
Cùng lúc đó, từ trong phòng, một nữ tử thướt tha bước ra. Nửa thân trên chỉ mặc chiếc yếm đỏ, cảnh xuân lấp ló, đôi mắt chứa đầy tình ý. Nàng uốn éo, nũng nịu nhìn Giả Bằng Cử:
“Đại nhân, đó chỉ là một tên hoạn quan. Nô gia vừa tới gần, hắn đã tránh như gặp rắn độc, bỏ chạy như vứt giày rách. Đàn ông mà… nhìn nô gia còn chưa lọt mắt xanh.”
Giả Bằng Cử vốn đang bực, bị nàng chọc ghẹo vài câu liền quên hết mọi phiền não. Cơn nóng bốc thẳng lên đầu, đến Từ Xuân cũng bị ném ra sau đầu.
Còn Từ Xuân, khí thế hừng hực tìm đến biệt uyển của Hoàng Chính Dương. Vừa bước vào cửa đã bắt đầu xối xả phàn nàn, nói đến khô cả miệng mới hạ giọng hỏi: “Có gì ăn không? Thanh đạm thôi nhé.”
Điền Phong vội vã chạy đi chuẩn bị.
Hoàng Chính Dương liếc đánh giá y: “Nghe nói Tri phủ mở tiệc khoản đãi, ngươi không ở đó hưởng thụ, chạy qua đây làm gì?”
“Ngươi nghĩ ta là loại người đó chắc? Lại rượu ngon, lại mỹ nhân… Hắn rõ ràng không có ý tốt. Ta thấy hắn là có tật giật mình. Vỡ đê Ngụy Giang, tám chín phần là có liên quan tới hắn!” Từ Xuân càng nói càng thấy mình đoán trúng.
Hoàng Chính Dương khẽ nhếch môi: “Vậy thì đi một chuyến, chẳng phải sẽ rõ? Trước tiên… tới Hoài An huyện.”
“Còn chờ gì nữa! Đi ngay!” Từ Xuân sốt ruột như thể sợ chậm sẽ bỏ lỡ điều gì.
…
Đoàn người vừa đặt chân vào Hoài An huyện đã thấy khắp nơi nhà cửa đổ nát, nhiều người phải dựng lều tranh ngoài thành chờ phát cháo. Ruộng đồng tiêu điều, cảnh tượng khiến ai nhìn cũng nặng trĩu lòng.
Huyện lệnh Hoài An – Lý Hạc – nhận tin liền dẫn thuộc hạ ra đón. Vừa thấy Hoàng Chính Dương, ông lập tức quỳ xuống: “Khâm sai đại nhân! Cầu ngài cứu dân Hoài An, hạ quan xin dập đầu tạ!”
Lý Hạc đã ngoài năm mươi, mới khấu đầu hai cái đã lảo đảo như không chịu nổi.
Hoàng Chính Dương vội bảo người đỡ ông dậy: “Lý huyện lệnh, mau đứng lên. Nói rõ cho ta nghe tình hình tai nạn ở Hoài An.”
Lý Hạc nước mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào:
“Hoài An huyện hơn tám phần ruộng đồng bị lũ cuốn trôi, hoa màu bà con vất vả gieo trồng đều hỏng hết. Lũ còn cuốn luôn cả lương thực dự trữ, nhà cửa thì sụp đổ… không còn gì cả. Hạ quan thống kê rồi, toàn huyện có chừng năm vạn dân gặp nạn. Trước đây, mọi người còn cố cầm cự nhờ rau rừng, quả dại trong núi, nhưng cũng chỉ gượng được tới nay.
Giờ trời ngày càng lạnh, dân chạy nạn thì trôi dạt khắp nơi, tìm không ra đồ ăn… Nếu cứ thế này… hạ quan cũng không dám nghĩ tiếp!”
Hoàng Chính Dương lập tức sai người đi xác minh, rồi trấn an:
“Lý huyện lệnh đừng quá lo. Bản quan đã nhận lệnh cứu tế, tuyệt đối không để Hoài An rơi vào cảnh thảm như thế này.”
Lý Hạc mừng rỡ, vội chỉnh lại mũ quan, để lộ hai bên tóc bạc phơ. Cảnh ấy khiến Hoàng Chính Dương thoáng hụt hẫng trong lòng.
Đoàn người ở Hoài An huyện ba ngày. Sau khi xác minh, Hoàng Chính Dương cấp cho Lý Hạc tám vạn ba nghìn lượng bạc trắng cùng hai nghìn tấn lương thực, đồng thời dán bố cáo khắp nơi.
Lý Hạc vừa nhận được liền lập tức sai người báo xuống các thôn. Còn chưa kịp rời đi, đoàn khâm sai đã thấy dân khắp nơi ùn ùn kéo vào huyện thành.
Ra khỏi địa giới Hoài An, Từ Xuân vẫn không quên hỏi:
“Ngươi tin Lý Hạc như vậy sao?”
Hoàng Chính Dương cười khẽ, đáp chắc nịch:
“Hắn là một quan tốt. Chỉ là tuổi cao, đôi lúc hơi cổ hủ, ngoài ra không có tật xấu. Giao cho hắn, ta yên tâm.”
Từ Xuân nghe vậy liền cười.
Điểm đến tiếp theo — Bình An huyện.
Thời gian này, Tạ Ngọc Thành vẫn tất bật khắp các thôn, lo thống kê sản lượng Hương Dụ, chẳng mấy khi ở huyện nha. Nghe tin khâm sai đến, hắn mới vội vàng quay về, quần và giày còn lấm bùn.
“Bái kiến khâm sai đại nhân!”
Hoàng Chính Dương nhìn chằm chằm đôi giày, hỏi:
“Tạ huyện lệnh vừa ở đâu về?”
Tạ Ngọc Thành hơi ngượng:
“Vừa hay hôm nay ở Cao Gia Trang, gần huyện thành.”
“Ngươi… đi trồng trọt sao?” Từ Xuân ngạc nhiên.
Tạ Ngọc Thành không phủ nhận, khiến Từ Xuân tròn mắt.
Hoàng Chính Dương không truy hỏi, đi thẳng vào chính sự:
“Tạ huyện lệnh, bản quan phụng chỉ cứu tế. Ngươi mau nói rõ tình hình tai nạn ở Bình An.”
Tạ Ngọc Thành khựng lại, ấp úng mãi vẫn chưa trả lời.
Hoàng Chính Dương và Từ Xuân đồng loạt nhíu mày.
“Tạ huyện lệnh, có gì cứ nói thẳng. Khâm sai đại nhân ở đây, ngay cả Tri phủ cũng không dám làm gì ngươi.” Từ Xuân chống nạnh, ra dáng “ta che ngươi”.
Khóe môi Tạ Ngọc Thành khẽ giật. Hắn im lặng suy nghĩ hồi lâu rồi mới chậm rãi nói:
“Ban đầu, chúng ta thống kê có bốn vạn tám nghìn dân gặp nạn, tám phần nhà cửa hư hại, sáu bảy phần hoa màu mất trắng.”
Hoàng Chính Dương và Từ Xuân liếc nhau, lòng chùng xuống:
“Xem ra Bình An huyện chỉ khá hơn Hoài An một chút. Nhưng vì sao ở Hoài An khắp nơi toàn dân chạy nạn, còn Bình An thì không?”
Dựa vào hiểu biết về Tạ Ngọc Thành, Hoàng Chính Dương tin hắn không phải loại xua đuổi dân. Mà nhiều dân chạy nạn đến vậy, ngay cả khi cấp cho hắn một đội quân, cũng chưa chắc quét sạch được huyện “sạch bong” như thế này.
Tạ Ngọc Thành cười khẽ:
“Tự nhiên là vì tạm thời dập được lửa cháy lông mày.”
“Giải thích rõ xem nào?” Cả hai lập tức nghiêng người nghe.
Tạ Ngọc Thành phất tay, bảo Đổng Trạch:
“Đi nấu hai củ Hương Dụ đem tới cho khâm sai đại nhân nếm thử.”
Đổng Trạch nhanh chóng mang lên một nồi Hương Dụ mềm thơm, ngọt ngào.
Hai vị khâm sai cúi nhìn thật lâu mà vẫn không hiểu:
“Tạ huyện lệnh, đây là thứ gì?”
“Hương Dụ. Một phụ nhân trong huyện vô tình phát hiện ra. Vừa thơm ngọt, vừa chắc bụng, có thể thay lương thực. Quan trọng nhất là rất dễ trồng, chẳng kén đất, ngay cả đất hoang cũng gieo được. Sản lượng cao, một mẫu cho từ hai tấn rưỡi đến ba tấn. Một mẫu Hương Dụ đủ nuôi cả nhà qua mùa giáp hạt.
Hạ quan định viết tấu chương dâng lên, nhưng vẫn lo lắng. Giờ khâm sai đã đến, mong ngài tâu giúp Hoàng thượng.” Tạ Ngọc Thành kích động.
Hoàng Chính Dương và Từ Xuân sững sờ. Hồi lâu sau, Hoàng Chính Dương mới nghiêm giọng:
“Tạ huyện lệnh, ngươi biết khi quân là tội lớn chứ?”
“Hạ quan không dám!”
Tạ Ngọc Thành vội quỳ xuống. “Không phải giấu diếm, chỉ là phụ nhân ấy mới thử trồng từ tháng ba. Sau trận vỡ đê, dân trong huyện tuyệt vọng, ta ghé thôn thì nàng mới kể. Lúc đó, ngay cả ta cũng không biết rõ giống này ra sao, sản lượng thế nào. Không dám báo sớm, chỉ lén để dân gieo thử.
Ta cũng không dám chắc nó thay được lương thực, chỉ nói có thể tạm no bụng và kịp cho thu trước mùa đông. May là bà con bán tín bán nghi nhưng vẫn trồng đại trà. Giờ đúng lúc thu hoạch, ta mới chạy khắp thôn để thống kê số liệu dâng lên triều đình.”