Edit: Trứng ốp la
Tiền Vào Cửa cười nhạt hai tiếng: “Hiện tại khế ước, khế nhà đều ở trong tay thôn trưởng Điền gia. Lần trước ngươi về một chuyến, người ta đã nói rõ — sống thì phải gặp người, chết thì phải thấy thi thể. Nếu cái gì cũng không tìm được, hắn không nhận, ngươi làm được gì?”
Điền thị phẫn hận cắn môi: “Ta làm nhiều như vậy chẳng phải đều vì cái nhà này sao! Ngươi không giúp đỡ nghĩ cách thì thôi, lại còn nói móc nói mỉa!”
Tiền Vào Cửa tức giận: “Nếu không phải ngươi khi trước quá nóng vội bức tử Hoàng thị, thì giờ chúng ta đâu đến mức bị động thế này! Giờ có bắt được đề thi thì làm được gì? A Văn chính miệng nói rồi, trong lòng nó cũng không chắc.”
Tuy ghen ghét, nhưng Tiền Vào Cửa vẫn phải thừa nhận Điền Phong là kẻ xuất sắc.
Điền thị nghe không lọt những lời này, giọng sắc nhọn: “Hắn tính là cái thá gì? Chỉ là một tên nô bộc sinh ra, cũng xứng so với con ta sao? Viện thí vốn đã khó hơn huyện thí, phủ thí. Dù có ở đây, cái thằng nhãi đó cũng không chắc gì hơn được A Văn nhà ta!”
Thấy Điền thị cố chấp như vậy, Tiền Vào Cửa lắc đầu, không muốn nói thêm, đứng dậy đi về phòng Tiền Văn.
Tiền Văn nôn nóng hỏi: “A cha, có tin tức gì chưa?”
Tiền Vào Cửa thở dài lắc đầu: “Đừng vội, ta sẽ tiếp tục đi hỏi thăm.”
Tiền Văn nắm chặt tay cha, giọng quyết liệt: “A cha, lần này dù thế nào con cũng phải thi đậu, phải rời khỏi Cù Châu phủ. Ngài nhất định phải giúp con!”
Tiền Vào Cửa cố gượng cười. Rời Cù Châu phủ đâu phải chuyện dễ, vừa cần tiền vừa cần quan hệ. Nhà bọn họ giờ đến cơm cũng sắp không có, thân thích có thể vay đều vay hết, lấy đâu ra tiền cho Tiền Văn ra ngoài? Nhưng những lời này hắn ta không thể nói, kẻo cả nhà lại náo loạn.
Vạn nhất Tiền Văn không thi đậu, mọi người đều sẽ oán trách hắn ta. Áp lực nặng như núi, hắn ta sầu đến không biết làm sao.
Ba ngày sau, viện thí cuối cùng cũng có tin, nhưng đối với Tiền Văn, đó chẳng khác gì sét đánh giữa trời quang.
“Không thể nào! Huyện thí chậm lại còn được, đây là viện thí, sao có thể tùy tiện hoãn? Trước giờ chưa từng có, ta không tin!” Tiền Văn như phát điên, đập phá đồ đạc trong phòng.
Điền thị vừa khóc vừa khuyên: “Nương biết con trong lòng khó chịu, nhưng đây là ý chỉ Hoàng thượng, ai cũng không thay đổi được!”
Thánh chỉ ban xuống từ hai ngày trước, hôm nay mới truyền tới bọn họ.
Tiền Văn mở to đôi mắt đỏ ngầu, oán hận trừng Điền thị: “Vậy con phải làm sao? Phải làm sao bây giờ? Là nương nói con nhất định sẽ thành tú tài, quang tông diệu tổ!
Bao năm nay con đều nghe lời nương, không được ra ngoài chơi, không được cùng người trong thôn qua lại, còn phải giả bộ làm đại gia, để người ta nghĩ con là tài tử. Con đều làm theo lời nương! Giờ nương lại bảo con không thể thành tú tài, con không nghe! Con nhất định phải thi viện thí, nhất định phải thành tú tài!”
Điền thị che miệng òa khóc: “A Văn! Nương cũng muốn con lập tức trở thành tú tài, nhưng Ngụy Giang vỡ đê ảnh hưởng quá lớn, ngay cả Tri phủ đại nhân cũng không có cách nào. Hoàng thượng đã không chịu mở kỳ khảo, thì chúng ta là dân áo vải còn biết làm sao?
Hay là… con quay lại chỗ cao tú tài học tiếp đi, nương với a cha sẽ đích thân đến cầu xin ông ấy, nhất định sẽ được.”
“Quay lại? Quay lại để người ta vạch trần con sao? Nếu không phải nương để mất cái tiện loại kia, con đâu đến nỗi bị nghẹn khuất như bây giờ! Nếu không phải các người ở bên ngoài gây chuyện, đường tú tài cũng đâu có ghét con! Đều là tại các người! Các người hại con!” Tiền Văn tức giận mắng, nhìn Điền thị chẳng khác nào nhìn kẻ thù.
Điền thị khóc không thành tiếng.
Trần thị bước vào, hùa theo Tiền Văn mà chỉ trích: “Tôn tử ta nói đúng! Tất cả là tại ngươi. Nếu Hoàng thị còn sống, Điền Phong ắt phải ngoan ngoãn ở lại nhà chúng ta, làm trâu làm ngựa cho A Văn. Giờ thì hay rồi, tất cả bị ngươi phá hỏng! Đồ không biết xấu hổ!”
Cao thị đứng dựa khung cửa, giọng chua chát: “Đệ muội, ta nói thật nhé, ngươi quá đáng lắm! Hoàng thị dù gì cũng là đại tẩu của ngươi, bệnh sắp chết rồi mà vẫn không tha, còn phải bức người ta đến đường cùng. Giờ thì hay, Điền Phong bỏ trốn! Nếu nó không chạy, mặc viện thí hoãn bao lâu chúng ta cũng chẳng phải lo! Ai…”
Lời của Cao thị như chọc vào tổ ong, đàn ông trong nhà ai nấy đều bị khơi dậy cơn giận, ánh mắt nhìn Điền thị càng thêm khó chịu.
Điền thị tái mặt, biết nếu không làm gì đó thì đến cả con trai cũng sẽ hận mình, lập tức đứng dậy: “Ta về nhà mẹ đẻ tìm người giúp, dù không tìm lại được Điền Phong thì cũng sẽ tìm được một người có bản lĩnh khác.”
Nàng ta nói bóng gió, nhưng Tiền Văn hiểu rõ, phẫn nộ cũng bớt đi phần nào.
Điền thị rời nhà, đi thẳng tới nhà lao huyện nha. Vừa thấy lão Điền, nàng ta đã vội nói: “Ngươi nghĩ cách nhanh lên! A Văn biết viện thí bị hoãn thì cả người rối loạn, nhìn ta như nhìn kẻ thù. Ta biết nó sợ gì — chỉ là sợ không có ai giúp làm bài, nó không yên lòng. Nếu chúng ta tìm được người giúp nó làm bài, nó chắc chắn sẽ lại trở nên ôn hòa như trước.”
Lão Điền dạo này trong nhà lao cũng chẳng khá gì, bị Cao Dũng cố ý làm khó, ăn mặc kém hẳn người khác, chỉ một thời gian ngắn mà già đi cả chục tuổi. Còn tưởng Điền thị tới thăm mình, không ngờ lại là để xin giúp đỡ.
Dù thất vọng, nhưng chuyện liên quan đến con trai, hắn ta cũng không thể mặc kệ: “Để ta nghĩ đã.”
Điền thị hạ giọng: “Theo ta thì trong huyện, giỏi nhất chính là mấy tú tài. Họ đều đã qua viện thí, nếu mời được họ làm bài hộ A Văn thì mọi chuyện xong ngay!”
“Ngươi điên rồi sao?” Lão Điền kinh hãi nhìn nàng ta.
Điền thị sắp khóc: “Ta cũng hết cách rồi! Không tìm người thật sự có bản lĩnh, thì đứa nhỏ ấy sẽ phát điên mất. Chúng ta chỉ có mỗi bảo bối này, ngươi nỡ để nó bị viện thí hành hạ đến hỏng người sao?”
Lão Điền suy nghĩ, rồi hỏi: “Có nói viện thí hoãn đến khi nào không?”
Điền thị lắc đầu: “Phải đợi khâm sai đến mới biết. Có thể mười ngày nửa tháng, cũng có thể hai ba tháng, hoặc sang năm đầu xuân.”
“Không thể lâu vậy được.”
Lão Điền trầm ngâm, rồi cắn răng: “Đợi khâm sai tới, ta sẽ ra ngoài. Nếu lúc đó ta vẫn chưa ra, ngươi gọi thằng xú đầu đến gặp ta, nó biết cách làm.”
Nghe được lời này, Điền thị yên tâm, hài lòng rời đi.
Về đến nhà, nàng ta lén nói lại cho Tiền Văn, khiến nó mỉm cười. Thậm chí còn làm bộ nhận lỗi với nàng ta, khiến Điền thị thấy hả hê.
Người Tiền gia thấy thái độ Tiền Văn thay đổi liền nghĩ chắc nàng ta tìm được cao nhân, nên đối với nàng ta cũng bớt lạnh nhạt.
Còn Dung Thụ thôn thì chẳng ai bận tâm chuyện huyện thí hay viện thí. Mọi người chỉ lo kiếm tiền, kiếm lương thực và dựng nhà. Một nhóm người già yếu bệnh tật cùng nhau góp sức như đàn kiến làm tổ, từng chút một dựng lại mái nhà.
Nhà thôn trưởng vốn chỉ định làm bốn gian tân phòng. Nam nhân trong nhà đi vắng, Lưu thị, Bàng thị cùng đám nhỏ mỗi ngày làm một ít, vậy mà chỉ hai tháng đã dựng xong nhà chính và bếp.