Edit: Trứng ốp la
Dương Tam Thiết lắp bắp nói: “Một… một lượng bạc tử! Nương, giấy này ngài mua hết bao nhiêu tiền?”
Giang Ninh sợ dọa đến bọn nhỏ, liền ra vẻ thần bí lắc đầu: “Giấy này tốn công phu, kiếm được không dễ, hỏi ít hơn đi! Nguyên bản là ta chuẩn bị cho các ngươi, giờ cho các ngươi dùng chỉ sợ lại làm hỏng.
Ta vẫn nên tìm người bán hàng rong mua loại giấy thường cho các ngươi luyện tập. Nếu trong học đường có ai muốn loại giấy này thì cứ việc đáp ứng, nương đảm bảo cung được.”
Một quyển một lượng bạc… Nàng như đã thấy bạc triệu gia tài vẫy tay chào mình.
Dương Tam Thiết mở to đôi mắt sáng long lanh nhìn Giang Ninh: “Nương, ta cũng muốn kiếm tiền. Ta có thể… ở học đường bán giấy không?”
“Ồ?”
Giang Ninh theo bản năng nhíu mày, “Ngươi không lo học, lại muốn buôn bán?”
Dương Tam Thiết vội vàng lắc đầu: “Không có! Hai việc này đâu xung đột. Ta vẫn học đàng hoàng mà, nương, cho ta bán nha?”
Giang Ninh có chút không muốn.
Dương Tam Thiết liền nháy mắt liên tục với Dương Tứ Trang.
Dương Tứ Trang bất đắc dĩ đỡ trán: “Nương, tam ca đã muốn bán thì để huynh ấy bán đi. Ngài yên tâm, ta sẽ trông, tuyệt đối không để huynh ấy trễ nải việc học. Hơn nữa, ngài cho huynh ấy bán giấy thì huynh ấy cũng không cần cả ngày mơ mộng làm tiền, ta cũng yên ổn hơn chút.”
Giang Ninh lập tức trầm mặt: “Dương Tam Thiết, chẳng phải ta mới cho ngươi hai mươi văn? Năm ngày ở xưởng cũng để dành được mười mấy văn, sao tiêu hết sạch rồi?”
Dương Tam Thiết chột dạ lùi lại một bước nhỏ: “Nương! Ta… ta không có xài bậy…”
“Tam ca thật sự không tiêu bậy đâu,”
Dương Tứ Trang lập tức tố cáo, “Chỉ là bằng hữu nhiều quá, lại cứ thích ra vẻ ta đây hào phóng, đến tiền của ta cũng đem đi cho!”
Sắc mặt Giang Ninh càng lúc càng khó coi.
Đúng lúc nàng định mắng cho một trận, bên ngoài lại vọt vào hai học sinh.
Dương Tam Thiết quay người, kinh ngạc: “Hải Ninh huynh, Vĩnh Năm huynh, sao các ngươi tới đây?”
Cung Hải Ninh cùng Hoa Vĩnh Năm đồng loạt cúi người với Giang Ninh, muốn nói lại thôi.
Dương Tam Thiết hiểu ngay, liền thì thầm với Giang Ninh: “Nương, ta ra ngoài với bọn họ một lát… lát nữa ngài mắng tiếp cũng được.”
Quả nhiên, chỉ một lát sau đã quay lại, gương mặt kích động: “Nương nương! Bọn họ muốn mua mười cuốn giấy Tuyên Thành, ngài có cung được không?”
“Mười cuốn?!” Dương Tứ Trang sợ ngây người.
Dương Tam Thiết hưng phấn gật đầu liên hồi: “Đúng đó! Nhà hai người họ đều giàu, nghe nói minh lão tiên sinh có một quyển thượng đẳng giấy Tuyên Thành còn đẹp hơn Thanh Châu giấy Tuyên Thành. Hoa Vĩnh Năm nhà mở khách đ**m, Cung gia làm đại thương, mua tặng người vừa có thể diện vừa tao nhã.
Cung Hải Ninh còn bảo, hắn cũng có ý riêng — giấy này đến minh lão tiên sinh còn mê không buông, nếu hắn cũng dùng, đảm bảo người khác nghe xong đều hâm mộ chết.”
Giang Ninh hơi nhướng mày nhìn Dương Tam Thiết: “Ngươi với bọn họ thân lắm à?”
“Cũng tạm thôi! Cùng trường, cúi đầu không thấy thì ngẩng đầu thấy, lâu dần thành bạn bè thôi mà!” Dương Tam Thiết đáp tỉnh bơ.
Giang Ninh bất đắc dĩ thở dài: “Được rồi, ngươi muốn bán thì bán. Một quyển ta cho ngươi mười văn tiền. Nhưng nhớ, không được để ảnh hưởng việc học. Nếu ta phát hiện ngươi bỏ bê học vì buôn bán, sang năm khỏi mơ đến học đường nữa.”
Dương Tam Thiết lập tức nhảy cẫng lên vì vui mừng.
Dương Tứ Trang cũng bật cười khoái trá.
Hai đứa nhỏ mờ ám ra hiệu với nhau tất nhiên không qua nổi mắt Giang Ninh, nhưng nàng giả vờ như không thấy, chỉ trầm ngâm hỏi: “Bọn họ có nói khi nào cần không?”
Dương Tam Thiết lắc đầu: “Ta bảo bọn họ lần sau nương tới thăm chúng ta sẽ giao giấy. Lúc đó họ sẽ trả tiền. Chỉ sợ tới lúc ấy xảy ra biến, nên bọn họ đưa trước cho ta một lượng bạc đặt cọc.”
Nói rồi hắn vội vàng cung kính dâng bạc lên.
Giang Ninh nhận lấy, khóe môi khẽ cong, đứng dậy nói: “Được, ta về trước. Hai đứa lo mà học cho giỏi đi. Tính ngày tháng, kỳ tiểu khảo cũng sắp bắt đầu rồi. Nếu rớt cấp, ta sẽ… lấy tiền đấy. Lúc đó chắc hai đứa cũng chẳng còn xu nào đâu nhỉ?”
Một câu làm cả hai lập tức cụp như rau héo, vội vã ôm sách học.
Về nhà, việc đầu tiên Giang Ninh làm là vào núi lột vỏ cây. Qua nhiều lần thử nghiệm, nàng đã biết loại nào cho ra giấy tốt nhất. Đây là việc buôn lâu dài, kỹ thuật phức tạp, chu kỳ sản xuất dài, nên cứ được dịp là làm thêm cho nhiều.
Lột xong vỏ cây, nàng tiếp tục chế giấy, tranh thủ hái nấm trên núi. Việc dồn dập đến nỗi hoa mắt chóng mặt.
Khó khăn lắm mới làm được hai mươi cuốn giấy Tuyên Thành, nàng lập tức vác đi Ma Phổ. Vừa bước vào học xá, còn chưa kịp ấm chỗ thì khách đã tìm tới.
Đầu tiên là Cung Hải Ninh và Hoa Vĩnh Năm đến lấy mười cuốn. Tiếp theo là lão mặc, vốn định ôm hết một lượt, nhưng đằng sau còn có cả hàng người chờ mua.
Bất đắc dĩ, lão mặc chỉ lấy năm cuốn, phần còn lại bán cho mấy học sinh khác. Chuyến này, Giang Ninh thu về hai mươi lượng. Dù lần này Dương Tam Thiết không tham gia mấy, nàng vẫn thưởng cho hắn hai trăm văn.
Lần đầu cầm nhiều tiền như vậy, Dương Tam Thiết cười toe đến mức trông y như ngốc tử, không tài nào khép miệng nổi.
Dương Tứ Trang lắc đầu, nói với Giang Ninh: “Nương, lần tiểu khảo này chúng ta đều qua cả. Tiên sinh bảo năm nay mà cố thêm chút nữa, sang năm có hy vọng vào giáp ban.”
“Hảo hảo hảo! Các ngươi biết cố gắng thì nương mới yên tâm!” Giang Ninh nghe tin này còn mừng hơn cả được hai mươi lượng.
Bởi Dương Tam Thiết không nhắc chuyện nhận đơn trước, nàng tính sau này mỗi tháng sẽ mang sẵn hai mươi cuốn, vừa đủ bán, còn dư thời gian làm thêm việc khác.
Trong lúc bận rộn, thoắt cái đã sang tháng tám.
Chỉ còn hơn mười ngày nữa là tới viện thí. Thường lệ, thời điểm này quy định về kỳ thi đã được công bố, học trò chuẩn bị hành lý để lên phủ thành. Nhưng năm nay, vẫn bặt vô âm tín.
Tiền Vào Cửa từ huyện trở về, vừa đặt chân qua cổng đã bị Tiền lão nhân và Trần thị chặn lại hỏi tin.
“Huyện úy đại nhân nói sao?”
Tiền Vào Cửa cau mày, vẻ bực bội: “Ta căn bản chưa gặp được huyện úy, ngay cả lão Điền bên cạnh ông ấy cũng không thấy. Hỏi nha sai thì họ bảo không rõ. Ta lại ghé trường tú tài, đứng chờ ngoài một lúc mới thấy đám sĩ tử ra, hỏi thì ai cũng mù tịt, đều đang ngóng tin từ phủ thành.”
Tiền lão nhân thất vọng ra mặt, không nhịn được oán: “Không phải ngươi nói lão Điền đó là huynh đệ vào sinh ra tử với ngươi sao? Giờ đến mặt còn chẳng thấy?”
“Ta biết sao được? Nhà hắn cũng chẳng có ai, chắc ra ngoài làm việc rồi.” Tiền Vào Cửa bực bội quay vào.
Điền thị thì dịu giọng, bưng ly nước ấm tới: “Nếu huyện nha không có tin, thì tới khách đ**m, tửu lâu hỏi thử xem. Biết đâu mấy lái buôn từ phủ thành xuống sẽ hay tin. Chuyện này liên quan đến tiền đồ của con ta, tất cả trông vào ngươi đó!”
Lời này khiến Tiền Vào Cửa khoái chí, lông mày giãn ra thấy rõ: “Yên tâm, lát ta đi hỏi tiếp. Không được thì ta sẽ đích thân đưa con tới phủ thành. Dù thế nào cũng không để lỡ kỳ viện thí. À, còn cháu trai của ngươi, có tin gì chưa?”
Điền thị chợt sầm mặt, trong mắt lóe lên tia u ám: “Không biết. Có khi… chết ở ngoài cũng nên. Vừa hay, chúng ta có thể lấy lại vài thứ mà đại ca ta để lại.”