Edit: Trứng ốp la
Mấy củ Hương Dụ này tuy không to lắm, nhưng thu hoạch nhanh gọn, giao tiền cũng thoải mái.
Nhìn đống Hương Dụ chất đầy hậu viện nha môn, Tạ Ngọc Thành cảm thấy bao ngày áp lực tan biến sạch sẽ. Đúng lúc sai nha khác báo tin: khắp Bình An huyện nhiều nơi đã tìm thấy Hương Dụ. Hắn càng mừng rỡ, vui gấp bội.
Hứa Đông Minh chưa từng ăn Hương Dụ, nên chẳng tin thứ “đồ chơi” đó có thể cứu đói. Hắn ta cùng lão Điền ngồi nói móc: “Ngươi chờ mà xem! Tạ Ngọc Thành dám đắc tội Tri phủ, lần này triều đình phát cứu tế, Tri phủ chỉ sợ một đồng cũng không cấp cho hắn. Đến khi bá tánh không còn lương ăn qua mùa đông, xem hắn giải thích thế nào! Ha ha ha…”
“Đúng đúng, đại nhân nói chí phải!”
Lão Điền nịnh nọt, rồi ghé sát hỏi dò: “Tiểu nhân còn nghe nói… viện thí hình như muốn hoãn?”
Hứa Đông Minh không buồn lo: “Việc đó đâu phải học chính quyết định, còn phải xem ý Thánh thượng. Ta thấy thà dời sang năm cho xong!”
Năm nay huyện thí bị rối tung, hắn ta cũng thấy chẳng hay ho gì.
Lão Điền thấy hắn ta không bận tâm, đành nuốt ý định nói thêm.
“Cái gì?!” Điền thị vừa nghe tin viện thí có thể hoãn, lập tức như bị đâm.
Lão Điền hoảng hốt, vội xua tay hạ giọng: “Ta chỉ nghe huyện úy nói vậy thôi, cụ thể chưa rõ. Nếu hoãn thật thì cũng là ý Thánh thượng, đến học chính cũng chẳng cãi được!”
Sắc mặt Điền thị sa sầm: “Không được! Tuyệt đối không thể hoãn! A Văn nhà ta mấy tháng nay không dám bước ra cửa, viện cớ sắp thi để tĩnh tâm đọc sách. Nếu kéo sang năm, bọn đồng môn kia gọi hắn ra ngoài, ta lấy gì ngăn? Giấy bọc sao nổi lửa!”
Năng lực Tiền Văn thế nào, Điền thị biết rõ. Chỉ cần lộ diện đấu tài, ắt sẽ lòi sơ hở.
“Đều tại cái đồ bạch nhãn lang vong ân phụ nghĩa kia! Nếu ta tìm được hắn, nhất định khiến hắn sống không bằng chết!” Lão Điền nghiến răng, bàn tay siết chặt, lửa giận hừng hực trong mắt.
Điền thị liếc hắn ta một cái đầy khinh bỉ: “Vậy ngươi tìm đi! Bao lâu rồi? Bình An huyện bị chúng ta lục tung, chỉ Dung Thụ thôn là chưa vào. Còn lại thôn nào chúng ta chưa tới, người đâu?”
“Nói không chừng… hắn đang ở Dung Thụ thôn!” Lão Điền bực bội nói.
Sắc mặt Điền thị chợt biến đổi, rồi đột ngột đứng bật dậy.
Lão Điền hoảng sợ
Lão Điền chột dạ, vội xua tay: “Ngươi… ngươi định làm gì? Ta chỉ thuận miệng nói bừa thôi mà!”
Điền thị lại nhìn chằm chằm hắn ta, ánh mắt sắc lạnh: “Không! Hắn không xu dính túi, chắc chắn chưa đi xa. Ta nghe nói đợt trước người Dung Thụ thôn có qua Cao gia trang giúp xây nhà cho Cao Dũng. Nói không chừng bọn họ chính là giúp cái thằng nhãi đó! Điền Phong tám phần là đang trốn ở Dung Thụ thôn!”
Trực giác mách bảo nàng ta, lần này tuyệt đối không sai.
Lão Điền lập tức đứng phắt dậy: “Thế còn chờ gì nữa? Ta dẫn người qua đó tìm ngay!”
Điền thị cau mày nhắc nhở: “Dung Thụ thôn vốn không ưa người Tiền gia trang, nhớ kỹ, đừng để lộ nửa chữ ‘Tiền gia’ ra ngoài.”
“Biết rồi biết rồi!” Lão Điền xua tay, rồi hớt hải rời đi.
Lần này là chuyện riêng, lại thêm Dung Thụ thôn đang được huyện lệnh để mắt tới, hắn ta không dám ra oai quá lố. Vừa vào thôn, lão Điền bèn túm lấy một thằng bé đang chơi, nhét cho nó một văn tiền, giả bộ hiền lành hỏi: “Hài tử, dạo này thôn ngươi có người ngoài tới ở không?”
Thằng bé nắm chặt đồng tiền, nghĩ ngợi một lúc: “Nhiều lắm! Ngươi hỏi ai?”
Lão Điền khựng lại: “Nhiều là bao nhiêu? Kể thử ta nghe.”
Thằng bé bèn giơ tay đếm: “Năm, sáu, bảy… tám quan sai, còn có một bà chống thuyền, xưởng bên kia có bốn đại thúc làm việc… Ờ… hình như hết rồi…”
Lão Điền nhíu mày: “Không có thiếu niên tầm mười mấy tuổi à?”
Thằng bé lắc đầu: “Chưa thấy bao giờ.”
Không cam lòng, lão Điền quyết định sang xưởng dò la. Nhưng chưa kịp đến gần, hắn ta đã bị bốn anh em nhà họ Phương chặn lại: “Đứng lại! Muốn làm gì?”
“Ta làm gì thì liên quan gì tới các ngươi?” Lão Điền hất cằm, cứng giọng.
Phương Mộc Thuyền liếc mắt đã biết khách không lành, liền gào to: “Người lạ vào thôn! Người xấu vào thôn!”
Tiếng hô chưa dứt, một đám dân thôn vác cuốc, vác xẻng ùn ùn kéo tới.
Lão Điền và đồng bọn bị khí thế đó dọa cho chết khiếp, nhưng vẫn cứng cổ quát: “Nói mau! Trong thôn có phải đang giấu một thiếu niên mười mấy tuổi không? Giao ra đây, nếu không… đừng trách bọn ta ra tay!”
Dương Quân nghe xong máu nóng bốc lên, phun một bãi xuống đất: “Mẹ kiếp! Ở địa bàn của lão tử mà dám chơi trò hống hách? Đừng nói là chưa thấy, kể cả có thấy thì bọn bay cũng đừng hòng mang đi! Mọi người! Lên! Đập chết mấy thằng khốn này cho ta!”
“Khoan! Ta là—”
Chưa kịp nói xong, Lão Điền đã ăn ngay một cú đấm trời giáng của anh em họ Phương, miệng méo xệch.
Dân thôn bỏ cuốc, bỏ xẻng, trực tiếp dùng nắm đấm mà tiếp đãi. Một hồi sau, cả đám Lão Điền bị đánh bầm dập, lê lết không nổi, cuối cùng bị người ta túm cổ ném thẳng ra khỏi thôn.
Bị nhục đến thế, lão Điền oán hận nhìn về phía Dung Thụ thôn, bàn tay siết chặt: “Lũ tiện dân… lão tử sẽ không bỏ qua cho chúng mày!”
Đúng lúc ấy, hắn ta liếc thấy mấy thửa ruộng gần cổng thôn đang gieo Hương Dụ, trong đầu lập tức lóe lên một ý độc.
Sáng hôm sau, mấy mẫu ruộng ngay cửa thôn đã bị người nhổ sạch. Chủ ruộng kêu khóc thảm thiết, thôn trưởng thấy vậy liền nghi là có chuyện, lập tức dẫn người gõ trống kêu oan ở huyện nha.
Hương Dụ giờ chính là vàng trong mắt Tạ Ngọc Thành. Nghe tin, hắn giận dữ, lập tức sai người điều tra. Chẳng mấy chốc, chuyện lão Điền gây hấn ở Dung Thụ thôn bị lộ, tra ra dễ như trở bàn tay.
Đến trưa, Cao Dũng đã áp giải lão Điền và đồng bọn về nha môn.
Hứa Đông Minh giận dữ xông tới, chỉ trích thẳng vào mặt huyện lệnh: “Đại nhân! Lão Điền là tâm phúc của ta. Đánh chó cũng phải nể mặt chủ, ngài đây là không chừa cho ta chút thể diện nào sao?”
Tạ Ngọc Thành nheo mắt: “Là ngươi bảo hắn tới Dung Thụ thôn sinh sự, rồi phá hoại hoa màu?”
Hứa Đông Minh sững người: “Không thể nào! Ta đâu ngu mà bảo hắn làm chuyện đó! Chắc chắn có hiểu lầm!”
Tạ Ngọc Thành cười nhạt, khóe môi cong lên đầy mỉa mai: “Bản quan cũng tin Hứa huyện úy không đến nỗi hồ đồ như vậy, nên việc này ta chưa truy tới ngươi. Nhưng bọn cẩu nô đó đã khai rõ ràng là do lão Điền sai khiến.
Ngươi biết rõ tội phá hoại hoa màu là thế nào rồi chứ? Giờ lương thực là sinh mạng, hắn dám nghịch lệnh, coi thường pháp luật, còn coi bản quan không ra gì! Ta tha mạng hắn đã là nhân từ. Huyện úy, ngươi chắc vẫn muốn giữ người này?”
Hứa Đông Minh tím mặt, cổ họng nghẹn ứ, cuối cùng không dám đáp.
Khi hắn ta xuống ngục thăm, lão Điền mừng như gặp cứu tinh, vừa khóc vừa sụt sịt: “Lão gia, đều tại lũ tiện dân đó! Nếu không phải chúng ngang ngược đánh bọn ta, chúng ta đâu có nhổ ruộng của chúng! Chỉ là mấy cây dại trong núi thôi, nào phải hoa màu? Huyện thái gia không có quyền định tội tiểu nhân!”