Chương 129 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Sau khi trở về, Hứa Đông Minh hỏi lão Điền: “Bọn họ còn định gây chuyện không?”

“Không có, không có!”

Lão Điền vội vàng lắc đầu, vẻ mặt nịnh nọt: “Theo lời lão gia dặn, ta đã cảnh cáo cả bọn. Trừ khi họ không cần tiền đồ của con cái, chứ cho họ một trăm lá gan cũng không dám hé răng! Ngài cứ yên tâm.”

Hứa Đông Minh vẫn cau mày: “Huyện thí đã kinh động đến học chính đại nhân, bên kia chắc chắn sẽ đề phòng. Lần này muốn dùng trò cũ ở viện thí e là khó. Ngươi đi trả lại tiền Tiền gia, nói là chuyện này không giúp được.”

Hắn ta do dự mấy ngày mới quyết định hoàn tiền.

Lão Điền biến sắc: “Lão gia! Trước đây lúc lấy tiền, tiểu nhân đã hứa chắc như đinh đóng cột là lấy được đề. Giờ trả lại, Tiền gia chắc chắn không chịu. Cả nhà họ đang trông vào Tiền Văn đỗ tú tài. Lúc này mà nói không lấy được đề, họ sẽ nháo lên mất! Vạn nhất bọn họ chơi bài ‘cá chết lưới rách’ thì sao?”

Tiền Văn là dạng gì, chủ tớ hai người đều rõ. Cũng chỉ hơn kẻ vô dụng một chút, danh tiếng thì đã được “thổi” vang khắp nơi. Nếu lần này không qua viện thí, ắt có người sinh nghi. Quan trọng hơn, hắn lại quen biết không ít người, kéo dài thời gian càng dễ lòi sơ hở. Nếu Tiền Văn trượt, Tiền gia rất có thể sẽ bất chấp mọi thứ.

Ánh mắt Hứa Đông Minh lóe lên tia tàn nhẫn: “Vậy thì cứ kéo. Đến sát ngày khảo mới ‘làm’ cho hắn ít đề lừa gạt. Dù sao huyện thí lần này Huyện thái gia cũng vận hành kiểu đó. Kết quả thế nào chẳng phải vẫn do chúng ta định đoạt!”

Lão Điền nghe xong thì tái mặt. Đây không phải kết quả hắn ta mong, nhưng nhìn thấy sát ý trong mắt Hứa Đông Minh, hắn ta không dám nói thêm.

Kết quả huyện thí cuối cùng vẫn được giữ nguyên, coi như cho toàn bộ thí sinh Bình An huyện một lời công bằng. Vì kỳ thi công bằng, không ai còn dị nghị, hơn nữa với chuyện sông Ngụy vỡ đê, chẳng ai nhắc tới huyện thí nữa.

Đổng Trạch sau khi điều tra xong, thần sắc nghiêm trọng tới gặp Tạ Ngọc Thành: “Cây Tùng thôn có 22 người thiệt mạng, trong đó 5 góa phụ, còn có một nhà bị sập, cả 10 người, chỉ cứu được 2 đứa nhỏ. Phần còn lại đều bị lũ cuốn bất ngờ, không kịp chạy.

Nhà cửa trong thôn sập quá nửa, số còn lại cũng nghiêng ngả, không thể ở. Dân tạm trú trên núi trong hang, nhưng đây không phải kế lâu dài. Hoa màu mất hơn sáu phần, muốn trồng lại thì e là không kịp vụ.

Ngoài Cây Tùng thôn còn có Bách Dương thôn, Minh Liễu thôn, Đào Hoa thôn… số người chết đều trên 20, tình hình không khác mấy. Mấy thôn còn lại thì hoặc là đường ra bị sạt, hoặc là vốn không có nhiều ruộng, nên thương vong nhẹ hơn.”

Nghe đến hoa màu bị hủy, sắc mặt Tạ Ngọc Thành chợt tái đi.

Đổng Trạch tưởng hắn lo chuyện thuế, vội an ủi: “Đại nhân, ngài cứ báo đúng sự thật. Triều đình ắt sẽ có quyết sách. Đương kim Thánh Thượng vốn là minh quân, sẽ không làm khó dân đâu.”

“Ai… lời thì đúng, nhưng triều đình có cứu tế thì khi tới tay chúng ta còn lại bao nhiêu? Trong huyện nhiều người thế này, chia ra mỗi nhà được bao nhiêu?” Tạ Ngọc Thành chỉ mới nghĩ đến đó, hốc mắt đã đỏ, bi thương không thôi.

Cao Dũng nghe xong, ngập ngừng hỏi: “Đổng sư gia, thôn trưởng Dung Thụ thôn không tới sao?”

Tạ Ngọc Thành đang chìm trong suy nghĩ, sững lại, quay sang nhìn Đổng Trạch.

Đổng Trạch theo bản năng lắc đầu: “Không… không có Dung Thụ thôn.”

“Kỳ lạ! Dung Thụ thôn sát ngay Cây Tùng thôn, lại còn gần sông Ngụy hơn cả Đào Hoa thôn. Đào Hoa thôn thôn trưởng còn tới đây, sao bên kia lại không ai? Chẳng lẽ họ còn đang ở ngoài làm giường đất chưa về?” Cao Dũng càng nghĩ càng thấy bất ổn.

Tạ Ngọc Thành biến sắc: “Hỏng rồi! Vạn nhất trong thôn đàn ông đều đi hết, chỉ còn người già, phụ nữ và trẻ con… gặp phải tình huống này thì còn đường sống gì!”

Ba người lập tức nghĩ rằng Dung Thụ thôn đã xảy ra chuyện lớn. Tạ Ngọc Thành không kịp thay quần áo, dẫn theo một đoàn người, thúc ngựa phi thẳng đến đó.

Dọc đường, đâu đâu cũng gặp cảnh dân khóc lóc thảm thiết. Có người ôm mạ ngã rạp giữa ruộng mà gào khóc, khiến lòng Tạ Ngọc Thành như bị dao cứa, nước mắt chực trào.

Một đoàn ngựa không ngừng thúc tới, đến cửa thôn thì bị một cây đa lớn đổ chắn ngang đường. Tim mọi người lập tức trĩu nặng.

Tạ Ngọc Thành mặt tái mét, nóng nảy quát: “Mau! Mở đường vào thôn!”

Hắn vừa xuống ngựa đã trượt ngã, quần áo lấm lem nhưng chẳng buồn để ý.

Nha sai xông lên dọn đường, mãi mới tìm được một lối nhỏ len vào.

Cao Dũng dẫn đầu, vừa đi vừa gọi lớn: “Có ai không?!”

Gọi mấy lần vẫn im lặng.

Chân Tạ Ngọc Thành mềm nhũn, suýt quỵ xuống.

Đổng Trạch nuốt khan, mắt trợn tròn như chuông đồng: “Đại nhân, xin bình tĩnh. Ta nhớ nhà Giang nương tử ở Thôn Đông, lại ở sườn núi, chắc không sao.”

“Đúng! Nhà Giang nương tử ở cao, chắc nước không tới. Hơn nữa nhà kiên cố, nhất định vẫn an toàn!” Cao Dũng cũng gấp gáp nói.

Mắt mọi người sáng lên, dẫm bùn lầy, chân sâu chân cạn chạy về phía Thôn Đông. Chưa tới nhà Giang Ninh đã thấy dưới chân núi Thanh Phong có khói bếp bốc lên.

Họ lao thẳng vào xưởng, nơi bên trong đông nghịt người. Dân làng ai nấy sững sờ khi thấy đoàn quan nhân tiến vào.

“Huyện… huyện lệnh đại nhân?” Thôn trưởng nhận ra, vội dẫn dân tới hành lễ.

Tạ Ngọc Thành lúc này mới hoàn hồn, vội hỏi: “Thôn… tình hình thế nào?”

Thôn trưởng cười khổ: “Nhà đổ một nửa, còn lại cũng không ở được. Mọi người đang gấp rút nung ngói, làm gạch để sửa lại, kẻo không có chỗ mà ở. Hoa màu thì may ra cứu được một nửa, còn lại mất hết. Cũng may thôn ta ở vùng núi, năm nay được đại nhân thương miễn thuế, chắc gồng lưng cũng qua được.”

Tạ Ngọc Thành nghe nãy giờ vẫn chưa nghe điều quan trọng, bèn hỏi thẳng: “Thương vong thì sao?”

“Thương vong?”

Thôn trưởng lắc đầu như trống bỏi: “Không có! Dân thôn ai cũng bình an, không thiếu một người!”

“Sao có thể?!” Ngưu Dễ Võ buột miệng, rồi nhận ra mình lỡ lời, vội câm nín.

Những người khác cũng khó mà tin nổi.

Đổng Trạch nhíu mày: “Thôn trưởng, ngươi biết tình hình Cây Tùng, Minh Liễu, Đào Hoa, Bách Dương không?”

Thôn trưởng lại lắc đầu.

Đổng Trạch trầm giọng: “Bốn thôn kia đều có hơn hai mươi người chết. Thôn các ngươi lại ở ngay bờ sông Ngụy, thế mà không ai gặp nạn… chuyện này…”

Quả thật không hợp lý.

Dân làng nghe vậy mới thấy rùng mình.

Lưu thị – vợ thôn trưởng – bước lên giải thích: “Đại nhân, đàn ông trong thôn đều đi làm xa. Người già, trẻ nhỏ, phụ nữ rảnh rỗi đều làm việc trong xưởng này. Xưởng mấy gian này mới xây đầu năm, trát mới, rất kiên cố. Khi nước dâng, tất cả lập tức chạy lên núi Thanh Phong, chỉ vài bước là tới. Trên núi có hang động đủ ở tạm, nhờ vậy mà thôn ai cũng an toàn.”