Edit: Trứng ốp la
“Bất quá,”
Ngô Trường Phong chống tay, chậm rãi nói, “Trên đời này vốn có một đạo lý —— có tiền thì sai khiến quỷ thần cũng được. Ở kinh thành, mấy quán trà có tiên sinh kể chuyện chính là ‘Bách Hiểu Sinh’ sống. Ta tìm một lão thuyết thư ngoài năm mươi tuổi, quả nhiên hắn biết chút ít.
Hắn kể, năm đó Hoàng ngự sử từng buộc tội một người — không ai khác, chính là Thừa tướng đương triều. Tội danh là tham ô lương cứu tế.
Thừa tướng này có một nữ nhi, chính là Đức phi nương nương trong cung. Đức phi sinh ra Tam hoàng tử, vốn là nhi tử được tiên hoàng sủng ái nhất. Nghe nói, vì Tam hoàng tử, tiên hoàng từng có ý phế Thái tử. Mà Hoàng ngự sử dám đánh bản buộc tội Thừa tướng, khác nào chọc thẳng vào tổ ong vò vẽ.
Xét về tình cảm, dù Thừa tướng thật sự làm chuyện đó, tiên hoàng chắc chắn cũng không muốn sự việc bị phơi bày.
Năm ấy, rốt cuộc là ai đứng sau vụ này thì vẫn còn nhiều suy đoán, nhưng điều đó không quan trọng nữa. Kết quả là, toàn bộ nam đinh nhà Hoàng ngự sử bị lưu đày, nữ quyến bị sung vào nô tịch. Mãi đến khi tân hoàng đăng cơ, đại xá thiên hạ, Hoàng gia mới được tha trở về.
Bất hạnh là Hoàng ngự sử đã mất, may mắn là Hoàng thượng vẫn nhớ tình xưa. Dưới sự kiên trì của hai con trai Hoàng ngự sử, Hoàng thượng cho điều tra lại vụ án cũ, minh oan cho ông, truy phong tước ‘Thủ chính đặc tiến quang lộc đại phu’, thưởng một tòa phủ đệ, cửa hàng, ruộng tốt — tất cả gia sản bị tịch thu năm xưa đều trả lại.
Khi Hoàng gia gặp nạn, trưởng tử của Hoàng Thạch là Hoàng Chính Dương đã là cử nhân. Trong những năm lưu đày, hắn vẫn không từ bỏ việc học. Sau khi trở về kinh, hắn dự thi Hội, rồi thi Đình, được Hoàng thượng đích thân khâm điểm làm Bảng Nhãn, nay đã là nhị phẩm đại quan triều đình.
Còn thứ tử Hoàng Chính Húc thì không theo con đường khoa cử, mà bỏ bút theo nghiệp thương. Hồi kinh, hắn mở một đại tửu lâu. Vì là cửa hàng được ngự tứ, không ai dám tìm tới gây sự.
Có thể nói, Hoàng gia bây giờ sớm đã không còn là gia tộc nhỏ yếu để mặc người khinh khi, càng không phải hạng người mà dân thường có thể tùy tiện dây vào.”
Ngô Trường Phong chậm rãi kết lại, giọng nghiêm túc hơn: “Ta chỉ muốn nhắc thím, loại người từng từ chỗ cao rơi xuống bùn lầy, rồi lại trèo trở l*n đ*nh như huynh đệ Hoàng gia, tâm tính đều không tầm thường. Nếu không cần thiết, tốt nhất đừng dính líu.”
Giang Ninh nghe vậy, trong lòng đã hiểu. Nàng gật đầu cảm tạ: “Ngươi chừng nào thì lại đi kinh thành?”
Ngô Trường Phong nhướng mày kinh ngạc: “Thím, ngươi còn có chuyện sao?”
Giang Ninh chỉ khẽ cười, không đáp.
Ngô Trường Phong bất đắc dĩ nói: “Phỏng chừng hơn nửa tháng nữa là phải xuất phát rồi.”
Mấy chuyến áp tải hàng kiểu này vốn là như thế, đi nhiều thành quen, trước lạ sau quen, chỗ nào nguy hiểm đều thuộc nằm lòng, nhờ vậy mà hàng hóa có thể an toàn giao tận tay cố chủ.
Giang Ninh hơi gật đầu: “Nếu trước khi đi ngươi có rảnh, ghé qua chỗ ta một chuyến. Có thể ta sẽ có việc muốn nhờ.”
Ngô Trường Phong sảng khoái gật đầu nhận lời.
Giang Ninh lại hỏi: “Ngươi hỏi thăm tin tức ở kinh thành hết bao nhiêu bạc?”
“Hai lượng.” Trên thương trường, nói chuyện rạch ròi là quy củ. Trước đó Giang Ninh đưa hắn một lượng, hắn còn bỏ thêm một lượng túi mình, đâu thể để thua lỗ.
Giang Ninh lập tức vào phòng lấy ra một túi bạc, đưa cho hắn: “Nơi này có ba lượng, ngươi xem đủ không?”
Ngô Trường Phong chỉ lấy đúng hai lượng, đẩy lại phần dư: “Một lượng trước là thím trả công, hai lượng này là tiền hỏi thăm, nhiều không cần.”
Thấy hắn kiên quyết, Giang Ninh không ép, chỉ vào nhà gói thêm ít điểm tâm, cười: “Mang về cho nương ngươi nếm thử. À, ngươi không qua bên nhà A hiếu một chuyến sao? Còn hơn mười ngày nữa muội ngươi gả rồi đấy.”
Vốn chưa định đi, nhưng nghe nàng nhắc, Ngô Trường Phong lập tức đồng ý.
Trương thị nghe tin Ngô Trường Phong tới, lập tức từ xưởng chạy về, tất tả nấu nước ấm, vừa bối rối vừa thẹn: “Trong nhà không ai, bếp núc lạnh ngắt, ngươi nghỉ chút, ta nấu cơm liền.”
Ngô Trường Phong xua tay: “Không cần vội, ta chủ yếu là đến tìm Giang thím bàn việc, tiện thể ghé qua xem.”
Nhà Dương Hiếu có năm gian: một gian chính, một gian bếp, ba gian phòng ngủ, trong đó một gian xuống cấp được làm phòng chứa đồ. Ở ba người thì tạm ổn, nhưng sau này thêm người chắc chắn chật chội.
Thấy hắn cau mày, Trương thị trong lòng không khỏi lo lắng.
Giang Ninh ở bên chen vào: “A Hiếu một nhà đều siêng năng. Giờ hắn và cha theo thôn trưởng đi làm giường đất, mỗi tháng được 800 văn. Nương hắn ở xưởng ta, mỗi tháng cũng có hơn 300 văn. Vất vả chút, chắp vá cả năm, sang năm là đủ sửa nhà. Ai cũng thèm nhà ta kiểu mới, chắc sang năm ai cũng muốn xây giống vậy.”
Trương thị vội phụ họa: “A Ninh nói đúng. Nếu không phải năm nay bận quá, trai tráng trong thôn đi hết, thì vay mượn thế nào ta cũng làm cho A Hiếu một gian tân phòng trước ngày cưới, ai ngờ…”
Nghe vậy, sắc mặt Ngô Trường Phong mới dịu: “Ta biết tình hình ở Dung Thụ thôn, cũng chẳng còn cách nào khác. Sang năm làm phòng mới, báo ta một tiếng, ta sẽ góp cho ít đồ.”
“Ôi… được thế thì tốt quá.” Trương thị lau mồ hôi, nhẹ nhõm hẳn, bàn bạc thêm chuyện đón dâu rồi tiễn hắn đi.
Vừa tiễn bước, Trương thị quay sang thầm với Giang Ninh: “Đại ca của con dâu ta đúng là có khí thế, đứng trước mặt hắn ta không dám nói to!”
Giang Ninh lườm một cái: “Người ta đâu phải hổ ăn thịt người. Ta thấy Trường Phong khá để ý tân phòng này, không thì dựng tạm một gian đi. Dùng vật liệu của xưởng, thiếu tiền thì ghi sổ.”
Trương thị lập tức động tâm, nhưng lại do dự: “Chỉ sợ không có người làm.”
“Người nhà mẹ đẻ ngươi đầy đấy. Không có ở thôn thì gọi về, toàn là thân thích, ai lại tiếc công.”
Được Giang Ninh gợi ý, Trương thị quyết định khởi công ngay. Ngay hôm đó, nàng chạy về nhà mẹ đẻ gọi mười trai tráng sang.
Chỉ nửa ngày, họ đã dỡ xong nhà chính và hai gian phòng ngủ cũ, nền mới cũng làm được một nửa.
Ngày hôm sau, một nhóm tiếp tục làm nền, nhóm khác dựng tường. Chỉ sau một ngày, tường gần như xong. Theo tiến độ, ngày thứ ba hoàn thiện, ngày thứ tư lên khung và dán ngói, ngày thứ năm lát gạch, ngày thứ sáu lắp cửa, ngày thứ bảy san sân — tất cả gọn gàng sạch sẽ.
Ngày thứ tám, thợ mộc đưa bàn ghế, giường, tủ vào tân phòng. Nhìn căn nhà mới tinh, Trương thị xúc động rơi nước mắt, ôm quà sang cảm ơn Giang Ninh: “Lần này thật nhờ có ngươi, nếu không ta chẳng biết thành thân hôm đó đối mặt thông gia thế nào!”
Giang Ninh cười mắng: “Có gì đâu. Vật liệu ngươi dùng cũng là của ta, tính ra ta mới là người tiết kiệm được tiền. Đây là đường đỏ bánh xốp ta làm, nhà ngươi không có đàn ông ở nhà, ta tự ăn mừng.”
Dương Hiếu trước ngày cưới một hôm mới theo Dương Dũng về, cha con đứng ngoài cửa nửa ngày mà không dám bước vào…