Chương 124 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Ngô Trường Phong chỉ nhìn bảng huyện thí một lát rồi lập tức rời huyện thành, chẳng buồn về nhà, phi thẳng đến Dung Thụ thôn. Trên đường, hắn nghe được tin từ nhà Giang Ninh.

Giang Ninh vừa tiễn hai tiểu nhi tử đi Ma Phổ, trở về còn chưa kịp thở đã thấy Ngô Trường Phong xuất hiện. Nhìn sắc mặt hắn không ổn, nàng liền vội mời vào trong viện.

Trong nhà giờ chỉ có một mình nàng, cũng không tiện đóng cửa, nên nàng bày bàn ở sân mà tiếp đãi Ngô Trường Phong.

Ngô Trường Phong nhìn chằm chằm chén trà trước mặt, mày nhíu chặt như muốn buộc chết nút, mở miệng hỏi:

“Thím có biết năm nay huyện thí bị đẩy lùi không? Ta vừa về đã gặp một toán quan sai từ phủ thành tới, hình như là để tìm phiền toái. Cũng không biết Huyện thái gia đã chọc phải chuyện gì!”

“Quan sai phủ thành? Xong rồi, xong rồi…” Giang Ninh cả người khựng lại, cắn môi, ánh mắt đảo liên hồi như đang tính toán gì đó.

Thấy nàng như vậy, Ngô Trường Phong càng nóng ruột:

“Thím biết gì à? Rốt cuộc là…”

“Không biết!” Giang Ninh cắt ngang, giọng lại hơi né tránh, đúng kiểu giấu đầu lòi đuôi.

Ngô Trường Phong vẫn không chớp mắt nhìn nàng, khiến nàng cuối cùng phải thở dài: “Mấy chuyện này không liên quan tới ngươi, cũng chẳng liên can gì đến đám tiểu dân như chúng ta. Huyện lệnh đại nhân là người tốt, người tốt thì sẽ có báo ứng tốt… phải không?”

Ngô Trường Phong sững ra, một lúc lâu mới ngơ ngác gật đầu.

Giang Ninh mỉm cười, ra hiệu hắn uống trà: “Đúng rồi, việc ta nhờ ngươi hỏi thăm, có tin tức gì không?”

Ngô Trường Phong nuốt ngụm nước, ánh mắt sáng hẳn lên: “Có! Thật sự là có!”

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng thôn trưởng hớt hải la lớn:

“Đại Đầu nương! Không xong rồi! Huyện thái gia sắp bị bắt!”

Giang Ninh và Ngô Trường Phong liếc nhau, đồng thời bật dậy.

Thôn trưởng thở hồng hộc chạy thẳng vào sân:

“Hôm nay ta lên huyện nha thanh toán một khoản, vừa hay thấy một đội quan sai kéo vào. Mới mở miệng đã hưng sư vấn tội Huyện thái gia, nói ngài ấy lén đổi bài thi huyện thí, lần này kết quả sẽ không được tính. Còn bắt huyện lệnh đại nhân tự mình đến phủ thành giải thích với Tri phủ đại nhân.

Ta vừa nghe liền thấy không ổn — chuyện này lớn lắm! Lỡ mà xử lý không khéo, Huyện thái gia bị đổi người, chúng ta sau này còn trông cậy gì vào huyện nha nữa? Ngươi nói xem, giờ phải làm sao?”

Giang Ninh vội kéo thôn trưởng ngồi xuống, rót chén nước: “Thôn trưởng, ngài chắc chắn là Huyện thái gia bị bắt sao?”

Thôn trưởng ngẩn người: “Không rõ ràng sao? Lại còn dính đến huyện thí! Nói thật chứ, Huyện thái gia đang yên đang lành, sao lại làm chuyện này? Bao nhiêu người đọc sách khổ luyện mấy chục năm chỉ chờ ngày này… giờ thì xong rồi, kết quả không tính, huyện lệnh cũng chẳng còn mặt mũi với họ! Chuyện này rối to!”

Thôn trưởng nói mà lo đến chau mày, còn Giang Ninh cũng chưa nghĩ ra cách.

Lúc này, Ngô Trường Phong lên tiếng: “Thím, hay là để ta quay lại hỏi thăm tin tức cho rõ. Nếu Huyện thái gia thực sự gặp chuyện, bên tiêu cục cũng cần sắp xếp lại đề phòng bất trắc. Ta đi trước, còn chuyện thím nhờ ta hỏi, đợi khi rảnh ta sẽ kể lại cặn kẽ.”

Giang Ninh nhìn thoáng qua thôn trưởng, rồi gật đầu.

Ngô Trường Phong vừa đi, thôn trưởng lập tức nghi ngờ: “Người kia đâu phải người trong thôn mình!”

Giang Ninh hết cách, đành đáp: “Ngài nhìn không ra sao? Đó là con trai bạn ta, làm việc ở tiêu cục, mới từ bên ngoài về, tiện ghé qua. Thôn trưởng, chuyện huyện nha giờ ta cũng không rõ. Chi bằng tạm gác lại, chờ có tin tức rồi tính.”

Thôn trưởng lại thở dài:

“Ngươi nói xem, kết quả huyện thí mà Tri phủ nói không nhận thì coi như bỏ. Lỡ Huyện thái gia bị thay, lời hứa miễn thuế má năm nay liệu còn giữ được không? Bà con ai cũng bận bên ngoài, ruộng trong thì chưa kịp chăm chút. Nếu phút chót tân Huyện thái gia trở mặt, thì chúng ta tính sao?”

Nghe xong, Giang Ninh cũng bắt đầu lo. Năm nay ngoài ruộng lúa, các thửa khác nàng đều cải thành ruộng thí nghiệm, đậu còn chưa kịp gieo. Nếu thu thuế thật, nàng sẽ phải bỏ ra một khoản bạc lớn.

Vì chuyện này, nàng mất ngủ mấy đêm liền, chẳng còn tâm trí vào núi.

May thay, Ngô Trường Phong quay lại rất nhanh. Chỉ hai ngày sau, hắn đã đến cửa. Nhìn sắc mặt hắn, Giang Ninh vội hỏi: “Tin tốt hay xấu?”

“Tin tốt!” Ngô Trường Phong cười nhếch môi.

Giang Ninh liền kéo ngay thôn trưởng qua: “Ngươi không biết đâu, mấy hôm nay thôn trưởng lo quá mà phát bệnh! Có tin gì tốt thì mau nói đi!”

Ngô Trường Phong liền kể: “Hôm đó, người tới chính là Cù Châu phủ đồng tri – Triệu Khuê đại nhân. Ông ấy đến vì huyện thí, nghe nói Tri phủ nhận được đơn tố cáo rằng Huyện thái gia trộm đổi đề thi, nên lập tức muốn áp giải ngài ấy về phủ thành tra hỏi.

May đúng lúc có một người xuất hiện. Không rõ tên, chỉ biết từng làm quan ở kinh, đến Tri phủ đại nhân cũng phải nể ba phần. Người này nói vài câu, Triệu đại nhân liền không ép nữa. Nhưng Huyện thái gia lại chủ động xin đi cùng Triệu đại nhân lên phủ thành để giải thích rõ ràng.”

Thôn trưởng sốt ruột cắt ngang: “Ngươi nói mãi vẫn chưa rõ vì sao Huyện thái gia đổi đề thi! Nhỡ ngài ấy thật sự có tội thì sao?”

Ngô Trường Phong vội trấn an:

“Không sao đâu! Chuyện này giờ đã lan ra rồi. Nghe nói Huyện thái gia lần đầu chủ trì huyện thí, chưa có kinh nghiệm nên chuẩn bị trước vài bộ đề đem cho Học chính xem qua.

Sau khi Học chính duyệt, ngài chọn một bộ gửi phủ nha phê chuẩn. Theo quy định khoa cử Tề quốc, chỉ cần đề được một vị quan khảo cao hơn duyệt qua là hợp lệ.

Vì để đề phòng bất trắc, ngài chuẩn bị ba bộ, trong đó hai bộ dự phòng. Ai ngờ ngay trước giờ thi, ngài phát hiện niêm phong của bộ đề chính đã bị động tới, nên buộc phải bỏ và dùng bộ dự phòng thứ hai.

Lần này Huyện thái gia lên phủ thành là để mời Học chính làm chứng. Có lý do chính đáng, Tri phủ đại nhân cũng sẽ không làm khó đâu. Hai người yên tâm.”

Giang Ninh còn đang tiêu hóa đống tin này, thôn trưởng đã thở phào nhẹ nhõm, túm lấy băng gạc trên đầu:“Không sao thì tốt! Ta phải ra ngoài báo tin ngay!”

“Thôn trưởng, ngài vẫn đang bệnh mà!” Giang Ninh gọi với theo.

Thôn trưởng xua tay:

“Bệnh gì mà bệnh! Ăn liền hai chén cơm cũng không sao! Ngươi kệ ta!”

Giang Ninh chỉ biết nhìn thôn trưởng bước nhanh như gió xuống núi. Đợi bên ngoài yên tĩnh, nàng mới quay lại ngồi xuống trước mặt Ngô Trường Phong:

“Giờ thì ngươi có thể nói chuyện lần trước chưa kịp kể.”

Ngô Trường Phong nhìn nàng, ánh mắt hơi phức tạp:

“Lần này đi kinh thành, ta đưa hàng xong liền tranh thủ dò hỏi chuyện hoàng gia. Ngài cũng biết, kinh thành ấy mà, ném bừa cục đá cũng có thể trúng quan lớn, thậm chí là hoàng thân quốc thích.

Ngài nói Hoàng Thạch là một vị ngự sử, ta liền tìm kiếm người này. Nhưng qua mười lăm, mười sáu năm, cảnh vật đổi thay… muốn tìm ra một người nổi bật như vậy, cũng chẳng dễ chút nào.”