Chương 122 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Giang Ninh rời Lâm Giang khách sạn xong liền ghé sân thuê, không thấy Liễu Diệp nên đi thẳng đến Đại Đầu Quán ăn.

Lúc này, Liễu Diệp vừa bán hết đồ buổi sáng, đang quét tước quán cho sạch sẽ. Buổi trưa qua đi, nàng còn phải chuẩn bị nguyên liệu nướng BBQ buổi tối, bận đến hoa mắt, ngay cả khi Giang Ninh bước vào cũng chưa hay biết.

“Ngươi có thể thuê thêm một người biết làm việc hẳn hoi.”

Giọng nói bất ngờ khiến Liễu Diệp giật mình, quay phắt lại, kinh hô: “Nương, sao ngươi tìm tới đây? Có đói bụng không? Ta còn chút đồ ăn đây.”

Giang Ninh cũng không từ chối.

Thừa lúc Liễu Diệp vừa làm vừa trò chuyện, Giang Ninh nói: “Ngày trước đại tỷ ngươi tới chẳng phải mang theo hai đứa nhỏ sao? Nếu thật sự lo liệu không xuể thì gọi bọn chúng lại đây phụ, trả cho bọn nó công tiền.”

Nàng đã quan sát qua nhà Liễu Hoa. Đều là người thật thà, biết điều, nếu không cũng chẳng bị lừa thảm đến thế.

Hai đứa con trai giống cha, chất phác khoan hòa. Ở nhà nàng làm khách, bị Dương Tam Thiết trêu chọc cũng không nổi giận. Đưa gì lấy nấy, không đưa thì dù có thèm mấy cũng không tự tiện lấy. Chỉ vậy thôi cũng đủ thấy Liễu Hoa dạy con rất tốt.

Liễu Diệp từ ngạc nhiên chuyển sang mừng rỡ, nói năng còn hơi lộn xộn: “Nương, thật sự có thể thuê bọn họ sao?”

Nàng vốn không phải chưa nghĩ đến chuyện thuê người, chỉ là bên nhà chồng không ai phù hợp, còn thuê bên nhà mẹ đẻ thì sợ bà bà không vui nên cứ chần chừ mãi.

Giang Ninh bật cười, liếc nàng một cái: “Chỗ làm ăn này là của vợ chồng các ngươi. Các ngươi là chủ, quyết thế nào chẳng phải do một câu của mình!”

Liễu Diệp ngượng ngùng kéo khóe miệng, nhưng ánh mắt đã tươi lên: “Vậy phiền nương giúp ta nhắn với Dương Hán thúc một tiếng. Chờ thúc ấy đi Bình Khe Suối thì bảo giúp, gọi A Đông, A Nam lại đây phụ ta. Ta trả mỗi người bốn trăm văn một tháng.”

Đó là giá nàng đã hỏi thăm và tính toán xong.

Giang Ninh gật đầu nhận lời.

Liễu Diệp đem phần sữa đậu nành cùng ngàn tầng hàm quả còn lại hâm nóng, bưng đến trước mặt Giang Ninh rồi hỏi: “Nương định đi Ma Phổ sao?”

Giang Ninh hơi gật đầu: “Ta vừa ghé Lâm Giang khách sạn, Hoa chưởng quầy tặng mấy món văn phòng tứ bảo. Nghe nói bên An người bán hàng rong cũng có nhập ít hàng, không biết còn dư không.”

“Khẳng định có thừa!”

Liễu Diệp cười chắc nịch.

“Nương không biết đâu, An người bán hàng rong vừa xử lý xong lô hàng kia đã tới lấy hàng từ đại tỷ phu của ta. Lần này, bên Bình Khe Suối thu được số hàng gấp ba lần trước.

An người bán hàng rong muốn bán được mấy món văn phòng tứ bảo thì phải bán xong số hàng kia trước. Ta nghe An nương tử nói mấy món đó không đắt, ta cũng mua một ít. Nương muốn thì lát nữa cứ tìm An nương tử là được.”

Giang Ninh nhẹ nhõm hẳn, ăn lót dạ xong còn giúp Liễu Diệp thu dọn một chút rồi mới đi tìm Hồ thị.

Hồ thị đem toàn bộ số hàng ra, Giang Ninh vừa nhìn đã vui mừng: “Thế mà còn có cả nguyên liệu!”

Hồ thị cười theo: “Đúng thế! Ban đầu nghe nói có nguyên liệu phao thủy nên hắn mới trông mong, không ngờ lại vớ được cả văn phòng tứ bảo. Đại nương muốn bao nhiêu cứ chọn.”

Giấy ma thượng đẳng một quyển giá hai trăm văn, bình thường cũng phải một trăm văn, giờ chỉ còn năm mươi văn một quyển.

Giang Ninh mua liền hai mươi quyển, đủ cho bọn nhỏ dùng mấy tháng. Nhân tiện mua thêm mấy khối nghiên mực, mười điều mặc điều, hai khối nguyên liệu, lại thấy một hộp châu hoa nhỏ cũng rẻ, liền gom luôn.

Không ngờ Giang Ninh ra tay hào phóng đến vậy, lần này Hồ thị kiếm được hơn hai ngàn văn, trước khi nàng rời đi còn gói thêm một bao điểm tâm cho mang theo.

Rời An gia xong, Giang Ninh lên thuyền đi Ma Phổ, vào học xá chờ đến khi hai đứa nhỏ tan học mới ra đón.

Vừa vào cửa, Dương Tam Thiết đã hớn hở hét: “Nương! Nương! Ta qua tiểu khảo rồi, tiên sinh còn khen ta!”

“Cái gì mà! Tiên sinh khen tất cả ai qua khảo đó.” Dương Tứ Trang không chút khách khí vạch trần.

Dương Tam Thiết lườm đệ một cái, gằn giọng: “Không cho nói!”

Dương Tứ Trang chẳng sợ, chạy ngay tới ôm cánh tay Giang Ninh nũng nịu: “Nương, Minh lão tiên sinh, Hà tiên sinh, Lâm tiên sinh sắp đi huyện thí hỗ trợ, cho chúng ta nghỉ năm ngày. Tiên sinh bảo chúng ta về nhà. Con muốn về, được không?”

Giang Ninh sững người. Dạo này mải kiếm tiền nên nàng quên mất việc này. “Huyện thí năm nào cũng phải nhờ tú tài hỗ trợ sao?”

“Không phải.”

Dương Tứ Trang giải thích: “Năm nay đặc biệt. Một là thời gian bị dời lại, hai là Huyện thái gia lần đầu phụ trách nên hơi lo, mới gọi toàn huyện tú tài tới giúp. Con với Tam ca phải bốn, năm năm nữa mới thi, nên cũng không giúp gì được.”

“Ra vậy!” Giang Ninh xoa đầu hắn, rồi để lại một nửa văn phòng tứ bảo cùng điểm tâm, lại cho mỗi đứa hai mươi văn như đã hứa.

Dương Tứ Trang cẩn thận cất tiền, còn Dương Tam Thiết thì lon ton muốn rủ bạn cùng trường đi chơi. Giang Ninh đưa cho hai đứa cái bao Hoa chưởng quầy gửi: “Đi tìm một người tên Hoa Vĩnh Năm, đây là đồ cha hắn nhờ ta mang.”

Dương Tứ Trang hơi ngơ, nhưng Dương Tam Thiết đã nhanh tay nhận lấy: “À! Ta biết, cậu thiếu gia giáp ban nhị tổ, vừa biết ăn nói vừa chịu làm. Để ta đưa cho!”

Giang Ninh bật cười: “Được, vất vả ngươi.”

Dương Tứ Trang thấy tam ca chạy đi, vội nói: “Nương, con cũng có thể giúp!”

Giang Ninh véo má hắn, cưng chiều: “Được! Chờ về sẽ có nhiều việc cho ngươi làm.”

Nghĩ hai hôm nữa bọn chúng về nhà, nàng quyết định ở Tùng Khê trấn thêm mấy ngày để cùng trở về.