Chương 119 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Hai mẹ con vừa tới gần học đường đã thấy xung quanh bỗng xuất hiện thêm mấy cái sạp, bán toàn những thứ liên quan đến người đọc sách, lại có cả điểm tâm tinh xảo thơm lừng. Giang Ninh không khỏi thầm cảm thán: Ai nói cổ nhân ngu muội? Dù ở thời nào, trên đời này cũng không thiếu người thông minh.

Vừa nghĩ vừa đi, hai người đã đến trước cổng lớn học đường. Đồng môn phòng đã truyền lời xuống, người gác cổng nhận ra Giang Ninh, liền đích thân dẫn hai mẹ con vào học xá.

Dương Tam Thiết và Dương Tứ Trang vừa thấy liền phấn khích chạy ào tới.

“Nương! Nương… Tiểu muội! Ngươi cũng tới!”

Dương Tam Thiết vui mừng nắm lấy tay Giang Ninh, quần áo xộc xệch như vừa lao thẳng từ đâu đến. Trái lại, Dương Tứ Trang thì trầm ổn hơn, mới vào học đường một tháng mà tiểu tử này đã học được cái phong thái chững chạc của người đọc sách. Chỉ có Dương Tam Thiết… vẫn là cái dáng “da hầu” như xưa.

Giang Ninh xoa đầu cả hai: “Dạo này đã quen chưa?”

Hai đứa gật đầu cái rụp. Dương Tam Thiết lớn giọng khoe: “Nương cứ yên tâm, có ta che chở đệ đệ, tuyệt đối không ai dám khi dễ nó!”

“Ngươi… che chở Tứ Trang?” Giang Ninh nghe mà cảm giác như vừa được kể chuyện cười, căn bản không tin nổi.

Dương Tam Thiết liền ưỡn ngực, mặt đầy kiêu hãnh: “Thật đó! Chúng ta đang ở Ất ban, ta là ‘lão đại’ trong ban, bọn họ đều nghe ta. Ngay cả hộ viện đại thúc cũng quý ta lắm, thường cho ta mang đồ ăn.”

Dương Tứ Trang khẽ giật khóe môi, cười như không cười: “Tam ca không khoác lác đâu… Chỉ là, lúc mới đến lớp đã có mấy nhóm nhỏ. Họ muốn kéo người, Tam ca thì lại muốn làm ‘lão đại’. Kết quả bị cười nhạo, trêu chọc. Hắn ghi thù, mỗi ngày tìm cơ hội chỉnh mấy đứa đó, còn hẹn đánh nhau sau giờ học, đánh cho người ta mặt mũi bầm dập, không phục cũng phải phục.”

Giang Ninh: “…”

Sợ nương nổi giận, Dương Tam Thiết vội bịt miệng Tứ Trang: “Nương, đừng nghe nó nói bậy! Chúng ta là quang minh chính đại quyết đấu, trước đó còn ước pháp tam chương đàng hoàng.

Bọn họ kỹ không bằng người, bị đánh cũng chẳng kêu ca được. Huống hồ, thật ra cũng là bọn họ trêu chọc ta trước! Nương xem, chúng ta không gây chuyện thì cũng không thể sợ phiền phức, ta vẫn luôn ngoan ngoãn mà.”

Giang Ninh lập tức hết giận, nhưng vẫn túm lỗ tai Tam Thiết: “Kia thì cũng không được đem người ta đánh đến mặt mũi bầm dập! Ngươi hồ nháo như vậy, ba vị tiên sinh không truy cứu sao?”

“Tê! Nương, đau đau đau… Tiên sinh hỏi, bọn họ mất mặt, tự nói là chính mình ngã, ta làm chứng, tiên sinh tin luôn!”

Giang Ninh: “…”

Dương Tiểu Nha kinh ngạc kêu lên: “Tam ca, tiên sinh của ngươi nghe qua… không được thông minh lắm.”

“Cái gì nha! Tiên sinh rõ ràng không tin, chỉ là mọi người đều nói thế nên hắn lười truy cứu thôi. Tiên sinh là người tốt, không suốt ngày ước thúc chúng ta.” Dương Tứ Trang không chịu để ai nói xấu tiên sinh, lập tức phản bác.

Dương Tam Thiết thì sững mặt, như thể bây giờ mới biết tình hình thực tế.

Giang Ninh bất lực lắc đầu: “Được rồi, nói thử xem dạo này các ngươi học gì? Còn nữa, hiện tại có mấy ban? Vì sao các ngươi ở Ất ban?”

Dương Tứ Trang thành thật đáp: “Học đường có bốn ban: Giáp, Ất, Bính, Đinh. Giáp ban giỏi nhất, học sinh đều đã học ở đây mấy năm, có căn bản vững. Đinh ban nhỏ tuổi nhất, đều mới vỡ lòng.

Ất ban là loại như ta với Tam ca, chưa từng vào học đường nhưng nhận được chút chữ, biết đọc đôi câu. Bính ban thì chữ to không biết một cái, tuổi còn lớn hơn cả chúng ta.

Tiên sinh nói học đường một năm chỉ tuyển một lần, năm nay không tuyển nữa. Ba tháng sẽ khảo một lần, căn cứ kết quả mà điều ban: giỏi thì vào Giáp ban, kém thì xuống Bính ban.

Nương yên tâm, nhi tử nhất định học chăm, không để nương mất mặt.”

Giang Ninh gật đầu hài lòng, rồi nhìn sang Dương Tam Thiết.

Tam Thiết lập tức ưỡn cổ: “Ta cũng không để nương mất mặt! Nhưng ta không muốn vào Giáp ban, ta muốn ở Ất ban làm lão đại.”

Giang Ninh: “…” Hùng hài tử này đúng là thiếu thu thập!

Nàng nghĩ một chút rồi hỏi: “Ở học đường có phải tốn tiền không?”

Dương Tam Thiết lập tức làm mặt khổ: “Tưởng là không, ai dè không phải! Nương cũng thấy rồi, bên ngoài bao nhiêu sạp hàng, quanh đây còn có thị trấn. Ngày thường bạn cùng lớp hay hẹn nhau ra ngoài, một lần không tiêu tiền thì thôi, hai lần cũng được, nhưng cứ mãi không tiêu thì ta ngượng chẳng muốn đi.”

“Tam ca, chúng ta đến để học, sao ngươi suốt ngày nghĩ đi chơi?” Tứ Trang cau mày.

Tam Thiết lè lưỡi làm mặt quỷ: “Tiểu cụ non! Tan học đi chơi với họ thì có gì mâu thuẫn với học đâu. Nhiều bạn là thêm nhiều đường. Biết đâu Tam ca còn được ké ăn chút canh.”

Tứ Trang cứng họng, tức đỏ cả mặt.

Giang Ninh nghiêm giọng: “Ngươi muốn ra ngoài thì ta không cản. Nhưng nếu dám học hư hay gây chuyện thị phi, ta tuyệt đối không tha.”

Thấy nương thật sự nghiêm, Tam Thiết vội thề: “Con đảm bảo tuyệt đối không gây rắc rối, càng không học cái xấu. Nếu con không làm được, nương cứ… bắt con thôi học!”

Giang Ninh lắc đầu: “Thôi học thì nhẹ quá. Nếu ngươi không làm được, ta đuổi ra khỏi nhà, không nhận nữa!”

Tam Thiết lập tức tái mặt, bị dọa xanh mét.

Giang Ninh bồi thêm: “Đừng quên vì sao ta cho các ngươi tới học đường. Nếu tiên sinh nói ngươi không chịu học, khi về thôn ta sẽ dẫn ngươi đến từ đường, đánh năm mươi roi. Ta nói được làm được. Còn nếu dám giở trò qua mặt tiên sinh – một trăm roi!”

Sắc mặt Tam Thiết từ trắng sang hoảng loạn, cả người run rẩy. Giang Ninh làm như không thấy, quay sang Tứ Trang: “Ngươi cũng thế. Huynh đệ nào dám học xấu, ta có trăm cách trị. Nhớ kỹ chưa?”

Cả hai gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, còn viết giấy cam đoan cho Giang Ninh. Lúc này nàng mới dịu mặt, lấy từ sọt ra gói đồ: “Xem còn thiếu gì, tranh thủ lúc nương ở đây sẽ bù cho các ngươi.”

Vừa thấy trong giấy dầu là con gà quay thơm phức, mắt cả hai sáng rực: “Không thiếu gì hết! Không thiếu gì hết!”

Giang Ninh bật cười, chia gà quay cho ba huynh muội rồi nói: “Về sau, mỗi lần khảo sát, tùy kết quả mà thưởng tiền – cao nhất một trăm văn, thấp nhất hai mươi. Nếu tiên sinh khen trước mặt ta, hai mươi văn; chê một câu, trừ hai mươi.”

Hai đứa lập tức phấn khởi, đặc biệt là Tam Thiết, đang lo hết tiền tiêu, giờ thì đã có cách kiếm “ngân lượng” chính đáng.

Giang Ninh cũng hài lòng: dùng tiền quản bọn nhỏ vẫn là cách an tâm nhất.

Đúng lúc ba mẹ con vừa ra tới cổng học đường, thì thấy Tạ Ngọc Thành cùng một đám người đi từ đằng trước lại gần.