Chương 118 - Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Tỉnh Dậy Đã Thành Mẹ Chồng, Cả Nhà Theo Ta Ăn Thịt Uống Rượu

Edit: Trứng ốp la

Hồ thị ngẩng đầu, ngạc nhiên rồi mừng rỡ đứng dậy: “Các ngươi sao lại đến đông đủ thế này!”

“Nha, bụng ngươi… rõ lắm rồi nha!” Giang Ninh vừa thấy đã lập tức chú ý.

Hồ thị cười rạng rỡ, hạnh phúc hiện đầy mặt: “Nói ra còn phải cảm ơn ngươi. Nếu không, ta cũng chẳng biết có giữ nổi đứa nhỏ này hay không! Mau, mau vào ngồi.”

Nàng vội vàng mời khách. Giang Ninh dẫn Dương Tiểu Nha vào, vừa ngồi xuống, con bé đã bị đống đồ thêu của Hồ thị hút mắt — hai con ngươi tròn xoe dán chặt vào, không hề chớp.

Giang Ninh chưa kịp để ý thì Hồ thị bưng trà ra, bắt gặp cảnh ấy, liền nhướng mày cười: “Sao? Tiểu nha đầu cũng thích thêu hoa à?”

Giang Ninh sủng nịch xoa đầu con bé: “Nó thích may vá lắm, nhưng thêu hoa thì chưa biết. Trong nhà cũng chẳng ai dạy được.”

Hồ thị lập tức nói: “Nếu thích, ta dạy cho.”

“Thật sao?” Dương Tiểu Nha ngẩng phắt lên, đôi mắt sáng long lanh, cái vẻ mong chờ ấy đúng là khiến ai cũng khó từ chối.

Hồ thị mỉm cười gật đầu: “Nhưng thím cũng không giỏi lắm đâu, chỉ có thể dạy ngươi mấy mũi thêu đơn giản thôi. Nhưng để buôn bán bình thường thì đủ dùng rồi.”

Giang Ninh tò mò hỏi: “Ngươi thêu khăn để bán à?”

Hồ thị gật nhẹ: “Vĩnh Lương làm hàng rong. Hắn nhập mấy chiếc khăn trơn, bán hai văn. Ta chỉ cần thêu thêm một bông hoa, giá có thể tăng thêm hai văn nữa. Nếu thêu vài bông, lại lên thêm mấy văn. Có cô nào thêu giỏi còn thêu uyên ương, tịnh đế liên trên khăn hồng, một chiếc như vậy bán được hai, ba mươi văn là thường.

Tất nhiên, ta chỉ nói mấy kiểu thêu bình thường thôi. Nếu là tú nương tay nghề tinh xảo, một chiếc khăn có thể bán hơn hai mươi văn, loại lớn thì tám, chín mươi văn. Các nàng còn nhận thêu y phục cho tiểu thư nhà giàu, tiền công cũng tính bằng mấy trăm văn. Mẫu phức tạp hơn thì… vài lượng bạc cũng có!”

Nghe xong, Dương Tiểu Nha máu sôi sùng sục, mắt sáng rực nhìn Giang Ninh, giọng đầy khẩn cầu: “Nương, cho ta học thêu hoa với thím nhé! Ta cũng muốn tự mình kiếm tiền!”

Giang Ninh bất đắc dĩ đưa tay đỡ trán: “Nương đây đâu có keo kiệt cơm áo của ngươi, nha đầu, sao trong mắt ngươi toàn thấy mỗi… tiền vậy hả?”

Dương Tiểu Nha lập tức cúi đầu, giọng đầy ấm ức: “Đại ca, đại tẩu, nhị ca đều kiếm tiền nuôi nhà. Tam ca, tứ ca thì đi học đường để mở tiền đồ. Chỉ có ta là ăn không ngồi rồi…”

Giang Ninh: “…”

Liễu Diệp sợ nương không vui, vội chen lời hòa giải: “Nương, nếu tiểu muội thật sự thích thêu hoa thì cũng hay mà. Nữ tử biết nhiều một chút bản lĩnh, tương lai về nhà chồng cũng sẽ được coi trọng hơn.”

Hồ thị gật đầu tán đồng: “Tuy nói nữ nhân gả đi thì theo chồng, nhưng nếu tự mình có nghề trong tay, ở nhà chồng cũng có thể thẳng lưng, nói chuyện có trọng lượng. Không cần lúc nào cũng khom lưng trước cha mẹ chồng, càng không phải suốt ngày ngửa tay trông vào nam nhân.”

Giang Ninh bật cười nhìn hai người kẻ xướng người họa: “Ta đâu có nói là không đồng ý. Các ngươi cứ nói trước thế đã. An nương tử chịu dạy là phúc của con bé, ta còn mừng. Có điều, an nương tử bây giờ đang mang bầu, dạy nó cũng mệt lắm. Đợi sinh xong rồi ta đưa con bé qua học cũng chưa muộn.”

Lúc này mọi người mới nhớ Hồ thị đang bầu bí, ai nấy đều hơi ngượng.

Hồ thị cười xòa: “Không sao. Nhưng đúng là chờ ta sinh xong thì sẽ có nhiều sức hơn. Tiểu nha đầu, vậy chờ một thời gian nữa nhé.”

“Ân ân…” Dương Tiểu Nha gật đầu lia lịa, vẻ mặt hài lòng ra mặt.

Bàn xong chuyện học thêu, Giang Ninh mới nói với Hồ thị việc Trương thị nhờ. Hồ thị lập tức vào nhà lấy ra mấy tấm vải đỏ, nào đỏ tươi, nào đỏ cam, còn có hồng phấn, màu nào cũng rực rỡ bắt mắt.

Giang Ninh liếc qua liền chọn ngay miếng đỏ tươi: “Cái này hợp làm hỉ phục. Miếng hồng phấn kia cũng đẹp, nhìn vào là thấy vui. Thêm màu mận chín nữa, ta lấy cả ba.”

Chốt vải xong, nàng lại mua thêm mấy xấp giấy hoa và mực điều, tốn hơn ngàn văn.

Rời nhà Hồ thị, ba người trở về tiểu viện. Liễu Diệp chuẩn bị chiều ra quán bán hàng, Dương Tiểu Nha cũng theo giúp. Giang Ninh ngồi nhìn một lúc rồi hỏi: “Lát nữa trời nắng gắt, ra quán có vất vả lắm không?”

Mồ hôi theo mái tóc Liễu Diệp nhỏ giọt, nhưng nàng vẫn lắc đầu cười: “Không sao!”

Giang Ninh trầm ngâm: “Các ngươi giờ cũng tích góp được kha khá. Hay là thuê một mặt tiền ở trấn mở quán ăn? Mấy món đang bán cứ giữ nguyên, thêm món nướng BBQ nữa.”

“BBQ?” Liễu Diệp chớp mắt ngơ ngác.

“Là lấy xiên tre xâu thịt, tôm, cá, rau… rồi nướng trên than hồng. Quan trọng là gia vị. Gia vị ngon thì khách không lo thiếu. Mà ăn BBQ thì phải có rượu, tính thêm khoản này càng lãi.

Có mặt tiền thì không sợ mưa gió, trời xấu vẫn bán được. Tính ra lời hơn hẳn bày quán ngoài trời.”

Nghe Giang Ninh tính toán rành mạch, Liễu Diệp đứng đờ một lúc mới tỉnh ra: “Nương nói vậy thì đúng là nên mở cửa hàng! Nhưng… liệu hoa chưởng quầy có phật ý không?”

Giang Ninh lắc đầu: “Ngươi chỉ đổi từ bày quán sang mở cửa hàng, món ăn vẫn vậy. Món nướng thì để khi đầu to về mới bán, không đụng đến thực đơn Lâm Giang khách sạn. Tùng Khê trấn này quán ăn đầy rẫy, miễn không mở khách đ**m hay tửu lâu thì hoa chưởng quầy chẳng để tâm.”

Liễu Diệp thở phào, hớn hở: “Vậy ta phải đi tìm Đại Đầu bàn ngay!”

“Không vội. Cứ thong thả, hỏi thêm ý kiến An người bán hàng rong nữa. Hắn lanh trí chuyện buôn bán hơn các ngươi.”

Liễu Diệp gật đầu rồi tiếp tục làm việc.

Đêm xuống, Giang Ninh tranh thủ dạy Dương Đại Đầu một món mới: măng mùa xuân xào thịt khô. Măng là đặc sản Thanh Phong sơn, hệ thống từng gợi ý cho nàng hàng chục món, nhưng nàng chọn món đứng đầu bảng.

Thịt khô lấy từ bình khe suối, trước kia hoa chưởng quầy mua giúp để hỗ trợ bọn họ, nhưng chẳng ai biết chế biến, toàn bỏ trong kho. Dương Đại Đầu làm bếp phó, có trách nhiệm biến “phế” thành “bảo”, nhưng loay hoay mãi chưa ra món.

Giang Ninh kiểm tra, thấy có mẻ thịt hợp món này, liền chọn ra và hướng dẫn cách xử lý cho Dương Đại Đầu.

Hắn vừa nấu vừa cười khoái chí: “Nương, mai Hoa chưởng quầy ăn xong chắc lại khen ngươi hết lời! Biết đâu vui miệng còn thưởng thêm tiền tiêu vặt cho ta.”

Giang Ninh nghe vậy chỉ cười ha hả.

Sáng hôm sau, nàng dậy thì Dương Đại Đầu và Liễu Diệp đã ra quán. Nàng thu dọn qua loa, ghé chợ mua ít thức ăn, rồi dẫn Dương Tiểu Nha đến Ma Phổ.