Edit: Trứng ốp la
Dương lão đầu và hai người con nghe xong thì lập tức mất bình tĩnh.
“Đại tẩu, thôn ta năm nay thật sự… không cần nộp thuế sao?” Giọng Dương Lão Tam run run.
“Thiên chân vạn xác!” Giang Ninh đáp, vẻ mặt nghiêm túc và chắc nịch.
Dương Lão Tam vốn đang cười, bỗng dưng nước mắt rưng rưng, quỳ phịch xuống đất, hướng về phía huyện nha mà dập đầu ba cái: “Huyện thái gia đúng là quan phụ mẫu của dân mà!”
Dập xong, hắn kích động đứng dậy, quay sang Dương lão đầu: “A cha, con muốn đi hỗ trợ làm giường đất, được không?”
Dương lão đầu gật đầu khen ngợi: “Huyện thái gia đã nhân nghĩa như vậy, chúng ta càng không thể chậm trễ việc lớn của đại nhân. Ngươi đi đi, tiện thể hỏi luôn những ai muốn tham gia thì gọi đi hết. Vừa có thể giúp dân, vừa kiếm được tiền. Còn việc của chúng ta, sẽ tìm người khác làm cũng được.”
Làm nhà thì ai cũng biết, cùng lắm thì bàn với chủ nhà về cách thanh toán, chẳng có gì khó.
Dương Lão Tam lập tức chạy đi truyền tin cho cả thôn. Thôn dân nghe xong vui mừng đến mức suýt nhảy từ nóc nhà xuống, ai cũng tranh nhau xin đi làm giường đất.
Dương Nhị Đản thấy vậy liền nhíu mày: “Nương, như vậy nhân lực nhà mình cần càng nhiều đó.”
Giang Ninh khẽ gật đầu: “Nương biết. Ngươi theo ông nội sửa nhà, mấy chuyện tìm người thì ngươi lo, vì sau này những việc này đều do ngươi gánh. Bên xưởng thì nương sẽ giúp trông, còn có bà nội ngươi. Còn chuyện thiêu chế xác hôi… chúng ta có thể thuê vài đứa làm thuê thật thà, chịu khó. Xa xỉ hơn một chút thì mua hẳn hai hạ nhân.
Nhưng giờ nhà ta vẫn ở trong thôn, mua người về thì miệng lưỡi thiên hạ đủ dìm chết cả nhà. Cho nên tốt nhất là thuê hai đứa làm thuê, ngươi trong đầu có ai để chọn chưa?”
Dương Nhị Đản chán nản lắc đầu. Nếu hắn đã có sẵn người để chọn thì đâu cần hỏi Giang Ninh.
Giang Ninh vỗ vai hắn: “Không sao, giờ còn có A Phong và muội muội ngươi giúp, tạm thời vẫn xoay sở được. Ngươi có thể tìm từ từ.”
Dương Nhị Đản nghĩ ngợi một lúc, thấy cũng chỉ có cách đó là hợp lý nhất.
Giang Ninh trở về thôn thì vụ cày bừa mùa xuân đã bắt đầu. Nhưng trong thôn, gần như toàn bộ nam nhân đã đi làm giường đất hoặc theo Dương lão đầu sửa nhà, còn lại chỉ là mấy người già yếu, bệnh tật. Việc đồng áng đành trông cậy vào đám nữ nhân.
Người khác thì còn đỡ, tuy làm chậm nhưng cũng cố được ít nhiều. Riêng Giang Ninh… thật sự bó tay.
Nàng chỉ cầm cuốc làm chưa đến nửa canh giờ đã thở hồng hộc, tay nóng rát, đau đến tê, eo thì như sắp gãy. Đang lúc tuyệt vọng thì bốn hán tử từng giúp nàng thu hoạch vụ thu năm trước bỗng xuất hiện như bốn vị cứu tinh.
Không nói nhiều, họ lập tức xắn tay làm.
Giang Ninh như thấy ánh hào quang phía sau lưng bọn họ, vội trao nông cụ: “Đã nhiều ngày lại làm phiền bốn vị. Vừa hay nhà ta mới xây xưởng và mấy dãy nhà ở, các vị có thể làm ở bên đó. Làm gần hơn, lại có người nấu cơm, ăn uống cũng tiện.”
Nàng còn dẫn cả bốn người qua xưởng một vòng. Lúc này xưởng toàn người già và trẻ nhỏ làm việc, tuy tốc độ chậm nhưng mỗi ngày vẫn tích góp được mấy đồng tiền, hơn hẳn việc ngồi tám chuyện dưới gốc đa. Trẻ con cũng không còn chạy chơi lung tung hay ra sông nghịch nước nguy hiểm.
Bốn người nhìn cảnh ấy mà trợn tròn mắt.
Phương Mộc Thuyền – người cầm đầu – thở dài: “Giang nương tử, đây là xưởng của nhà ngươi sao?”
Giang Ninh gật đầu, giới thiệu sơ qua. Khi nghe nói quăng mười viên gạch mộc là được một văn tiền, cả bốn cặp mắt sáng rực. Nàng thấy vậy, liền hỏi: “Bình thường các ngươi sống bằng gì?”
Phương Mộc Thuyền gãi đầu, cười ngây ngô: “Chúng ta là anh em họ, cha mẹ mất sớm, nhà nghèo nên trước đây lưu lạc ăn xin. Sau sang Tùng Khê trấn làm bốc vác ở bến cảng, mới tạm yên ổn. Khi ấy quen được Hoa chưởng quầy, ông ấy biết hoàn cảnh nên luôn ưu tiên cho việc, lại trả công cao hơn bốc vác nhiều. Vụ xuân xong là chúng ta định quay lại đó.”
“Vậy các ngươi đều chưa thành gia?” Giang Ninh hỏi thẳng.
Phương Mộc Thuyền cười khổ: “Nghèo rớt mồng tơi, kiếm được chỉ đủ ăn, đến dân sông Ngụy còn chê, cưới xin gì nổi.”
Bốn người tuổi còn lớn hơn nàng, người cùng lứa đã làm ông ngoại hết, còn họ thì…
Giang Ninh khẽ thở dài: “Các ngươi muốn ở lại xưởng làm không?”
Nhị đệ – Phương Thuyền Gỗ – mừng rỡ: “Có thể chứ?”
Giang Ninh gật đầu, kể tình hình: “Hiện tại, giường đất và sửa nhà đều dùng gạch mộc bên ta. Người làm thì ít, tiến độ không kịp. Nếu các ngươi đồng ý thì tốt quá. Bên cạnh đây cũng thiếu người, các ngươi có thể cử hai người sang đó. Bên kia tính công nhật, mỗi ngày hai mươi văn. Được chứ?”
Bốn anh em nhìn nhau rồi đồng thanh: “Được! Giang nương tử, nếu bên kia làm xong sớm, chúng ta có thể qua đây quăng gạch không?”
Giang Ninh ngạc nhiên: “Như vậy mệt lắm đó.”
Phương Mộc Thuyền lắc đầu: “Mệt gì! Ở cảng còn khổ hơn. Làm từ sáng sớm đến đêm, được có hai mươi lăm văn, mà cũng chẳng phải ngày nào cũng có việc.”
Nghe cũng hợp lý, Giang Ninh gật đầu: “Nếu các ngươi không ngại thì theo ta qua bên kia xem việc.”
Năm người vừa đi, đám phụ nhân quen Lý thị liền ríu rít: “Không ngờ Giang thị giờ có tiền đồ vậy! Mở xưởng to thế kia. Đại Đầu hắn nãi, ngươi về sau hưởng phúc rồi.”
“Phải đó, ta sắp quên trước đây Giang thị thế nào rồi. Giờ ta chỉ nhớ phải giữ quan hệ tốt, quá khứ bỏ hết.” Lưu thị nghiêm giọng.
Ai cũng gật gù. Lý thị thì mặt mày hãnh diện, liếc thấy Dương lão nhị đang quăng gạch, bà khẽ nói: “Đại tẩu ngươi tới đây chắc cũng biết ngươi làm ở đây rồi, mà không nói gì. Về sau ngươi cứ làm tốt, chuyện khác để nương lo.”
Dương lão nhị chân đã què, sức yếu, thời tiết tốt mới ra làm được vài hôm. Lý thị vốn muốn nói chuyện này riêng với Giang Ninh, nhưng nàng bận quá nên chưa gặp được, nghĩ vậy liền vội theo sang xưởng bên cạnh.
Giang Ninh giới thiệu công việc cho bốn huynh đệ: “Giờ Mẹo (5 giờ sáng) bắt đầu nhóm lò, giờ Thân (5 giờ chiều) tan. Bên này tạm thời thuê một người trông. Có gì không rõ thì hỏi hắn. À, chuyện trong xưởng, ta không muốn bị đem ra ngoài đồn thổi.”
“Đã hiểu, đã hiểu!” Bốn người tưởng nàng đang giữ bí quyết gì, gật đầu liên tục, hận không thể thề ngay tại chỗ.