“Em gái, bắt quỷ đói bụng thì ăn.”
Tôi nhận lấy, rất cảm động.
Ba từ phía sau đi tới.
“Tần Tinh Dã.”
Anh hai lập tức nói: “Bánh ít đường.”
Ba nhìn anh.
Anh hai bổ sung: “Ít hơn lần trước.”
Ba: “…”
Tôi ôm túi bánh, cảm thấy anh hai thật tốt.
Đêm trước khi tới bệnh viện, tôi lại mơ.
Trong mơ, tôi đứng ở một hành lang bệnh viện rất dài.
Hai bên là phòng sinh đóng kín.
Đèn trắng nhấp nháy.
Tiếng trẻ con khóc vang lên từ cuối hành lang.
Tôi đi về phía đó.
Cuối hành lang có một người phụ nữ áo đen đứng quay lưng về phía tôi.
Cổ tay cô ta đeo vòng chuông bạc.
Leng keng.
Leng keng.
Cô ta quay đầu lại.
Không có mặt.
Chỉ có một cái miệng trẻ con đang khóc trên gương mặt trống rỗng.
Cô ta nói:
“Tần Noãn Noãn, mẹ ngươi từng mất một đứa con.”
“Lần này, ta sẽ để bà ta mất lần thứ hai.”
Tôi giật mình tỉnh dậy.
Trời còn chưa sáng.
Mẹ đang ngồi bên giường tôi, nắm tay tôi.
Bà nhỏ giọng hỏi: “Gặp ác mộng sao?”
Tôi nhìn bà.
Trên cổ tay mẹ, sợi chỉ đỏ đã quấn thành một vòng nút thắt.
Tôi ôm lấy bà.
“Mẹ, ngày mai đừng rời khỏi con.”
Mẹ ôm tôi vào lòng.
“Được. Mẹ không rời khỏi Noãn Noãn.”
20
Sáng hôm sau, chúng tôi xuất phát tới Bệnh viện Nhân Ái.
Bệnh viện nằm ở phía nam Bắc Thành, khác hẳn Tây Cảng âm u lạnh lẽo. Từ bên ngoài nhìn vào, nơi này rất sạch sẽ, tường trắng, kính sáng, vườn hoa nhỏ trước cổng còn có tượng thiên thần ôm trẻ sơ sinh.
Người phụ trách bệnh viện đứng ở cửa đón mẹ.
Ông ta cười rất nhiệt tình, liên tục nói cảm ơn phu nhân Tần gia đã tài trợ khu chăm sóc sản phụ mới.
Mẹ mặc váy dài màu nhạt, khí chất dịu dàng nhưng không yếu đuối. Bà nắm tay tôi từ lúc xuống xe, không buông một giây nào.
Ba đi bên cạnh mẹ.
Anh ba cũng đi, trên tai đeo tai nghe, tay cầm máy tính bảng.
Bạch hổ biến thành mèo trắng đi sát chân tôi.
Hồ ly trắng vì bị thương nên được tôi ôm trong lòng, đuôi băng một vòng nhỏ. Nó trông càng giống thú bông, nhưng đôi mắt xanh vẫn rất cảnh giác.
Tôi vừa bước vào bệnh viện đã nghe thấy tiếng khóc.
Không phải một tiếng.
Là rất nhiều tiếng.
Tiếng trẻ con khóc từ dưới sàn, từ trong tường, từ phía sau thang máy, từ trần nhà truyền tới. Người thường không nghe thấy, vẫn đi lại bình thường trong đại sảnh sáng sủa. Nhưng trong mắt tôi, toàn bộ bệnh viện bị phủ bởi một lớp sương đỏ rất nhạt.
Sương đỏ như sợi chỉ.
Quấn quanh cổ tay rất nhiều sản phụ.
Tôi nắm chặt tay mẹ.
Mẹ cúi xuống: “Noãn Noãn?”
Tôi nhìn khu sản khoa phía trước.
“Ở đây có rất nhiều em bé đang khóc.”
Mẹ sắc mặt trắng đi, nhưng vẫn gật đầu.
“Con muốn đi đâu trước?”
Tôi nhìn sợi chỉ đỏ trên tay mẹ.
Nó kéo thẳng về phía thang máy bên trái.
“Khu chăm sóc sản phụ mới.”
Người phụ trách bệnh viện lập tức cười nói: “Tiểu tiểu thư đúng là thông minh, khu đó nằm ở tầng sáu. Hôm nay chúng tôi đã chuẩn bị lễ cắt băng…”
Tôi ngắt lời ông ta.
“Tầng sáu trước kia là gì?”
Ông ta khựng lại.
“Trước kia cũng là khu điều trị, sau này cải tạo lại…”
Anh ba gõ nhanh vài cái, lạnh giọng nói: “Năm năm trước tầng sáu là khu sinh. Sau vụ sản phụ tử vong, tầng này đóng cửa một thời gian, sau đó đổi tên thành khu chăm sóc sản phụ.”
Người phụ trách bệnh viện sắc mặt khó coi.
“Tam thiếu, chuyện năm đó là biến chứng y khoa đáng tiếc, chúng tôi đã giải quyết thỏa đáng…”
Tôi nhìn sau lưng ông ta.
Có một phụ nữ mặc áo bệnh nhân đang đứng đó.
Bụng bà rất lớn.
Cả người ướt đẫm máu, nhưng gương mặt lại bình tĩnh đến đáng sợ. Bà ôm một chiếc chăn nhỏ trống rỗng, ánh mắt nhìn chằm chằm người phụ trách bệnh viện.
Tôi hỏi: “Chú ơi, chú có từng nghe thấy tiếng phụ nữ gọi tên mình lúc nửa đêm không?”
Người phụ trách bệnh viện tái mặt.
“Cháu… cháu nói gì vậy?”
Tôi chỉ sau lưng ông ta.
“Dì ấy đang đứng sau chú.”
Cả đại sảnh bỗng yên tĩnh lạ thường.
Không phải người sống yên tĩnh.
Mà là những tiếng khóc trẻ con đột nhiên ngừng lại.
Như thể tất cả đều đang chờ tôi nói tiếp.
Mẹ siết tay tôi.
Ba lạnh lùng nhìn người phụ trách bệnh viện.
Anh ba cúi đầu gửi tin nhắn cho anh cả và đội pháp lý.
Tôi nhìn người phụ nữ áo bệnh nhân.
Bà ấy cũng nhìn tôi.
Một giọt máu chảy từ khóe mắt bà xuống.
Bà mở miệng.
Không phát ra âm thanh.
Nhưng tôi đọc được khẩu hình.
“Cứu con tôi.”
Ngay lúc đó, thang máy bên trái tự mở ra.
Bên trong không có ai.
Chỉ có một chiếc vòng chuông bạc đặt giữa sàn thang máy.
Leng keng.
Leng keng.
Chuông không ai chạm mà tự vang lên.
Trên màn hình thang máy hiện tầng sáu.
Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ.
“Mẹ.”
“Cửa thứ ba mở rồi.”
Quyển 3 hoàn.