Chương 13 - Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 3: Phá Quỷ Khế Tây Cảng

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 3: Phá Quỷ Khế Tây Cảng
Sư phụ đứng trước cửa phòng họp, tay cầm kiếm gỗ đào.

Tôi vừa nhìn thấy ông, mắt đã nóng lên.

“Sư phụ!”

Ông quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt ông lướt qua tôi trước, sau đó dừng trên hồ ly trắng bị thương trong lòng tôi, rồi lại nhìn anh ba ôm cổ ho khan bên cạnh.

Sắc mặt ông lập tức lạnh xuống.

“Bị thương?”

Tôi vội nói: “Con không sao. Tiểu Hồ với anh ba bị đánh.”

Hồ ly trắng nghe vậy lập tức ngẩng đầu, yếu ớt kêu một tiếng như đang cáo trạng.

Anh ba cũng rất phối hợp ho thêm hai tiếng.

Sư phụ nhìn vệt đen còn lại trên đất.

“Ngươi đúng là càng sống càng hèn, đến hồ ly con và người trẻ cũng không tha.”

Cái miệng đen trên đất phát ra tiếng cười khàn khàn.

“Tần Huyền Cơ, đừng giả vờ thanh cao. Đứa bé kia đã nhìn thấy khế tổ rồi. Ngươi giấu được hôm nay, giấu được cả đời sao?”

Sư phụ giơ kiếm.

Lần này ông không nói nữa.

Kiếm gỗ đào chém xuống.

Ánh sáng trắng xé nát vệt đen cuối cùng trong phòng họp. Tiếng hét của cái miệng kia vang lên, sau đó bị nghiền thành im lặng.

Cả tòa nhà Tây Cảng rung lên một lần cuối.

Rồi yên tĩnh.

Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào trở lại. Sương đen bao phủ cảng nhạt đi rất nhiều, tuy chưa tan sạch nhưng không còn nặng đến mức khiến người ta không thở nổi.

Sư phụ thu kiếm.

Thân ảnh ông mờ đến mức gần như chỉ còn một lớp ánh sáng.

Tôi chạy tới ôm lấy áo ông.

Tay tôi xuyên qua một nửa.

Tôi khựng lại.

“Sư phụ…”

Ông cúi xuống, xoa đầu tôi. Bàn tay ông cũng rất nhẹ, nhẹ như gió núi thổi qua tóc.

“Không khóc.”

Tôi lập tức ngẩng đầu.

“Con không khóc.”

Sư phụ nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, không vạch trần.

Ông quay đầu nhìn ông nội.

Ông nội ngồi trên ghế, sắc mặt vẫn tái nhợt, nhưng móc câu trên vai đã biến mất. Khí vận bị câu đi đang chậm rãi trở lại, chỉ là còn hơi rối. Ông cố không tới đây, nhưng ông nội nhìn thấy phân thân sư phụ vẫn lập tức chống gậy muốn đứng dậy.

“Hậu nhân Tần Thừa Nghiệp, bái kiến lão tổ.”

Sư phụ hừ lạnh.

“Ngồi xuống. Mới giữ được nửa cái mạng đã muốn hành lễ cho ai xem?”

Ông nội: “…”

Tôi cảm thấy sư phụ đúng là rất giống sư phụ.

Dù mờ sắp tan vẫn có thể mắng người.

Ba đi tới, cúi đầu với sư phụ.

“Đa tạ lão tổ.”

Sư phụ nhìn ba.

“Ngươi là gia chủ đời này?”

Ba đáp: “Vâng.”

Sư phụ đánh giá ông một lát rồi nói: “Tạm được. Còn sống.”

Ba: “…”

Anh ba che miệng ho một tiếng, không biết là ho thật hay nhịn cười.

Sư phụ quay sang nhìn anh.

“Ngươi là người đi xuống với Noãn Noãn?”

Anh ba lập tức đứng thẳng.

“Vâng.”

“Không tệ. Gan lớn hơn anh hai ngươi.”

Anh ba: “…”

Nếu anh hai ở đây chắc chắn sẽ phản đối.

Tôi kéo tay áo sư phụ: “Sư phụ, khế tổ trong quan tài có chữ Tần Huyền…”

Sư phụ cúi đầu nhìn tôi.

Không khí bỗng trầm xuống.

Ba, ông nội, anh cả, anh ba đều nhìn sang.

Tôi hỏi rất nhỏ: “Đó là tên người sao?”

Sư phụ im lặng.

Ông càng im lặng, trong lòng tôi càng khó chịu.

Tôi không muốn nghi ngờ sư phụ.

Người nhặt tôi về, nuôi tôi lớn, dạy tôi bắt quỷ, cho tôi bánh hạt dẻ, bảo tôi ai bắt nạt thì đánh chính là sư phụ.

Nhưng Hắc Uyên biết tên sư phụ.

Khế tổ cũng xuất hiện chữ Tần Huyền.

Tôi không thể giả vờ không thấy.

Rất lâu sau, sư phụ mới nói: “Là tên người.”

Tim tôi trầm xuống.

“Là người sao ạ?”

“Là người Tần gia.”

Ông nhìn tôi, giọng không nặng nhưng rất nghiêm.

“Noãn Noãn, nhớ kỹ. Sự thật không đáng sợ. Đáng sợ là nửa sự thật bị kẻ xấu dùng để lừa người. Trên khế tổ có chữ Tần Huyền, nhưng không phải Tần Huyền Cơ.”

Tôi ngẩng đầu.

“Không phải sư phụ?”

“Không phải.”

Tôi lập tức thở phào.

Sư phụ nhìn tôi, ánh mắt mềm đi một chút.

“Nhưng người đó có liên quan đến ta. Chuyện bốn trăm năm trước chưa đến lúc nói. Con bây giờ biết quá nhiều, Hắc Uyên sẽ càng dễ dùng những chuyện ấy nhiễu loạn tâm thần con.”

Tôi không vui lắm.

“Nhưng con muốn biết.”

“Ta biết.”

Sư phụ ngồi xổm xuống trước mặt tôi, thân ảnh càng lúc càng nhạt.

“Đợi con phá xong cửa tử thứ ba, ta sẽ nói cho con một phần.”

Tôi lập tức hỏi: “Thật không ạ?”

“Thật.”

“Không gạt con?”

“Không gạt.”

Tôi nhìn ông.

Sư phụ cũng nhìn tôi.

Tôi vươn ngón tay út.

Sư phụ hơi ngẩn ra, sau đó bật cười, đưa ngón tay gần như trong suốt móc vào tay tôi.

“Được. Ngoéo tay.”

Tôi nghiêm túc nói: “Ngoéo tay rồi là không được nuốt lời.”

Sư phụ gật đầu.

“Không nuốt lời.”

Nói xong, thân ảnh ông lại mờ thêm.

Tôi hoảng lên: “Sư phụ, người phải về rồi sao?”

“Phân thân chống không được nữa.”

Ông đưa tay điểm nhẹ lên trán tôi. Ánh sáng vàng giữa mày tôi thu lại.

“Quan tài khế chưa phá hẳn, chỉ bị niêm phong tạm thời. Trong vòng bảy ngày, không được để người ngoài mở tầng hầm. Chu Kính Sơn phải sống, vì hắn là người ký khế hiện tại. Hắn chết, phần nợ còn lại sẽ tìm người thế thân.”

Tôi gật đầu thật nhanh.

“Bạch Vi đâu?”

“Thân thể còn sống, hồn ấn đã cháy một nửa. Giữ lại thẩm vấn. Người hầu Hắc Uyên sẽ không chỉ có một.”

Anh ba lập tức ghi lại.

Sư phụ nhìn ba.