Tôi đi tới trước bức tường đó.
Trên tường có mùi rất tanh.
Không phải mùi máu mới.
Là mùi oán khí bị nhốt quá lâu.
Tôi giơ kéo đồng, gõ nhẹ lên tường.
Cốc.
Cốc.
Cốc.
Đến lần thứ ba, bên trong tường bỗng vang lên tiếng đáp lại.
Cốc.
Tô Mạn ngã ngồi xuống đất.
Người quay phim mặt trắng bệch, nhưng vẫn run tay quay tiếp. Chắc anh ta cũng biết, cảnh này nếu cắt đi thì cả đời sẽ tiếc.
Tôi quay đầu nhìn anh hai.
“Anh hai, gọi cảnh sát.”
Anh hai lập tức lấy điện thoại.
Nhưng điện thoại không có tín hiệu.
Cùng lúc đó, tất cả camera trong phòng livestream đều nhiễu sóng.
Bình luận bên ngoài điên cuồng chạy.
“Cắt mạng rồi à?”
“Vừa rồi có tiếng gõ trong tường đúng không?”
“Tôi bắt đầu sợ thật rồi.”
“Tô Mạn phản ứng không giống diễn.”
“Giang Lẫm là ai? Ai tra được không?”
Tôi không nhìn thấy bình luận, nhưng tôi nghe thấy tiếng rất nhỏ từ trong tường truyền ra.
“Trả đầu cho tôi.”
“Trả đầu cho tôi.”
“Trả đầu cho tôi.”
Bức tường trước mặt bỗng nứt ra một đường.
Từ khe nứt, một con mắt đen ngòm nhìn tôi.
9
Con mắt trong tường không phải của người sống.
Nó bị ép trong xi măng quá lâu, tròng mắt đã đục, nhưng oán khí vẫn còn. Nó nhìn tôi, rồi chậm rãi chuyển sang nhìn Tô Mạn.
Tô Mạn ôm đầu hét lên.
“Không liên quan tới tôi! Tôi không biết gì hết!”
Lời này vừa nói ra, cả phòng đều im lặng.
Anh hai lạnh lùng nhìn cô ta: “Tôi chưa hỏi cô.”
Tô Mạn run lên, nhận ra mình lỡ lời, sắc mặt càng khó coi.
Tôi nhìn cô ta, hỏi: “Giang Lẫm mất tích, chị biết không?”
Tô Mạn cắn răng: “Tôi không biết.”
Bức tranh Giang Lẫm trên tường bỗng chảy ra một dòng nước mắt đen.
Tôi lại hỏi: “Vậy Hạ quản gia bị chặt đầu, chị biết không?”
“Tôi không biết!”
“Vậy vì sao chị sợ bức tường này?”
Tô Mạn im lặng.
Cái bóng không đầu sau lưng chị ta bỗng vươn tay, chỉ thẳng vào cổ tay phải của chị ta.
Tôi nhìn theo.
Trên cổ tay Tô Mạn có một chiếc vòng tay kim cương rất mảnh. Vòng tay sáng lấp lánh, rất đẹp, nhưng mặt trong lại khắc một ký hiệu nhỏ.
Một vòng tròn bị cắn mất một góc.
Hắc Uyên.
Tôi lập tức nhíu mày.
Tô Mạn không chỉ liên quan đến chuyện Giang Lẫm.
Chị ta còn từng tiếp xúc với người của Hắc Uyên.
Tôi đi tới trước mặt chị ta.
“Vòng này ai cho chị?”
Tô Mạn vô thức che cổ tay: “Không liên quan đến em.”
“Liên quan. Trên đó có dấu của thứ xấu.”
Sắc mặt Tô Mạn thay đổi: “Đây là đồ của tôi. Một đứa trẻ như em thì biết gì?”
Tôi bình tĩnh nói: “Con biết chị đang bị phản phệ. Người không đầu sau lưng chị từng giúp chị cản tai ba lần. Nhưng chị sợ anh ấy, ghét anh ấy, còn muốn dùng thứ trên vòng tay để nhốt anh ấy lại.”
Tô Mạn trừng mắt nhìn tôi.
Lần này chị ta không giả vờ dịu dàng nữa.
“Đủ rồi. Tần Tinh Dã, quản em gái anh đi. Nó cứ nói bậy trước máy quay như vậy, tôi có thể kiện các người bôi nhọ danh dự.”
Anh hai cười lạnh.
“Cô cứ kiện. Đội luật sư Tần gia gần đây đang rảnh, vừa hay luyện tay.”
Anh ba qua bộ đàm riêng nhắc: “Anh hai, tín hiệu ngoài phòng bị chặn, nhưng máy quay cục bộ vẫn ghi hình. Em đã sao lưu sang thiết bị riêng. Cứ để cô ta nói.”
Anh hai nghe xong, bình tĩnh hơn hẳn.
Tôi nhìn bức tường.
Vết nứt càng lúc càng lớn.
Nếu để Hạ quản gia tự phá tường ra, cả phòng tranh sẽ bị oán khí cuốn sạch. Người thường trong phòng không chịu nổi.
Tôi lấy một lá phù vàng dán lên tường.
“Chú Hạ, đừng vội. Con sẽ giúp chú.”
Tiếng gõ trong tường ngừng lại.
Tôi quay sang người quay phim: “Chú ơi, chú tránh xa một chút.”
Người quay phim lập tức lui về góc phòng, run giọng nói: “Tiểu Noãn Noãn, cháu thật sự định mở tường à?”
Tôi gật đầu.
Anh hai hỏi: “Dùng cái gì mở?”
Tôi nhìn bạch hổ.
Bạch hổ bước tới, móng vuốt vỗ nhẹ lên tường.
Ầm một tiếng.
Một mảng tường nứt toác.
Người quay phim suýt quỳ xuống.
Anh hai che mặt: “Xong rồi, sau này không ai tin đây là mèo nữa.”
Bụi tường rơi xuống.
Sau lớp gạch cũ, một cái hộp gỗ bị phong kín lộ ra.
Hộp không lớn, nhưng quấn đầy dây đỏ và đinh sắt. Trên nắp hộp dán một lá bùa đã ngả đen. Tôi vừa nhìn đã biết, đây không phải bùa trấn tà, mà là bùa khóa hồn.
Khóa đầu.
Khóa oán.
Khóa cả sự thật.
Tôi vừa chạm vào dây đỏ, Tô Mạn bỗng lao tới.
“Không được mở!”
Anh hai nhanh tay kéo tôi ra sau, bạch hổ chắn trước mặt cô ta.
Tô Mạn th* d*c, ánh mắt hoảng loạn đến dữ tợn.
“Không được mở. Tôi nói không được mở!”
Anh hai nhìn cô ta: “Cô biết trong đó là gì.”
Tô Mạn không trả lời.