Chương 9 - Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Bởi vì khi tôi còn rất nhỏ, bạch hổ từng dẫn tôi đi qua một tảng đá trong núi. Trên tảng đá có một mảnh vải mục và một vết máu đã khô từ lâu. Sư phụ nói đó là máu của người ném tôi xuống núi.

Bạch hổ khi ấy rất tức giận.

Nó không ăn tôi, nhưng nó cắn người kia một miếng.

Tôi tiếp tục nói: “Người đó chưa chết đúng không? Ông giấu hắn ở đâu?”

Tần Minh Đức đột nhiên giận dữ: “Đủ rồi! Một đứa bé bốn tuổi mà mở miệng toàn chuyện sát thủ, máu, hổ cắn. Đại bá, các người không thấy kỳ lạ sao? Con bé này mất tích bốn năm, ai biết nó được thứ gì nuôi lớn? Nó vừa về đã làm nhà cửa không yên, lão thái gia suýt chết, từ đường rung chuyển. Nói không chừng nó mới là tai tinh!”

Tai tinh.

Hai chữ này vừa rơi xuống, hương trong từ đường đột nhiên tắt phụt.

Gió lạnh thổi qua.

Bài vị trên cao rung mạnh.

Ông cố đập tay xuống tay vịn xe lăn.

“Tần Minh Đức!”

Tần Minh Đức cắn răng: “Đại bá, cháu nói sai sao? Chúng ta đều là người thường, ai lại vừa về đã nói thấy quỷ, thấy hồn, thấy đổi thọ? Nó có thật sự là Noãn Noãn hay không còn chưa…”

Ba tôi lạnh giọng: “ADN đã có kết quả.”

Tần Minh Đức lập tức nói: “ADN cũng có thể làm giả!”

Mẹ tôi cười lạnh.

“Ý ông là cả bệnh viện Tần gia, cả trung tâm giám định và cả chúng tôi đều thông đồng làm giả để đưa một đứa trẻ xa lạ vào nhà?”

Tần Minh Đức nghẹn lại.

Tôi nhìn ông ta.

Cái miệng đen sau lưng ông ta càng há càng lớn.

Nó đang ăn khí tức trong từ đường.

Không được để nó ăn nữa.

Tôi lấy chuông đồng ra.

Tần Minh Đức thấy chuông trong tay tôi, sắc mặt lập tức biến đổi. Ông ta vô thức lùi lại, nhưng rất nhanh nhận ra mình đang sợ một đứa bé, bèn nghiến răng nói: “Mày muốn làm gì?”

Tôi nói: “Gọi người tới hỏi.”

“Ai?”

Tôi nhìn sau lưng ông ta.

“Người bị ông diệt khẩu.”

Tần Minh Đức sững lại.

Sau đó ông ta bật cười lạnh: “Giả thần giả quỷ.”

Tôi không để ý tới ông ta.

Tôi đặt một bát nước sạch trước bài vị tổ tiên, thả vào đó một sợi tóc của mình. Sau đó tôi lấy từ túi vải ra một mảnh vải rất nhỏ đã được bọc trong giấy vàng.

Đó là mảnh vải sư phụ tìm thấy ở nơi tôi bị vứt bỏ.

Trên đó có máu của sát thủ.

Sư phụ bảo tôi giữ lại.

Nói rằng có ngày dùng được.

Tôi thả mảnh vải vào bát nước.

Nước lập tức chuyển màu đỏ nhạt.

Tôi lắc chuông.

Leng keng.

Gió ngoài từ đường ngừng lại.

Tôi lắc tiếng thứ hai.

Leng keng.

Bóng nến hai bên bàn thờ kéo dài xuống đất.

Tôi lắc tiếng thứ ba.

Leng keng.

Từ trong bát nước, một bóng người mờ mờ hiện lên.

Đó là một người đàn ông gầy gò, chân trái khập khiễng, nửa gương mặt bị sương đen che phủ. Vừa xuất hiện, ông ta đã ôm đầu kêu thảm.

“Đừng giết tôi… đừng giết tôi… tôi chỉ ném đứa bé thôi… tôi không ăn thịt nó… không phải tôi…”

Tất cả người trong từ đường đồng loạt biến sắc.

Tần Minh Đức lảo đảo lùi lại.

“Không thể nào…”

Tôi nhìn bóng người kia, hỏi: “Ai sai ông ném tôi vào Hắc Hổ Sơn?”

Bóng người run rẩy ngẩng đầu.

Ánh mắt ông ta quét qua từ đường, cuối cùng dừng trên người Tần Minh Đức.

Ông ta chỉ thẳng.

“Là ông ta! Là Tần Minh Đức! Ông ta cho tôi năm triệu, bảo tôi đem đứa bé ném vào núi cho hổ ăn. Ông ta nói chỉ cần đứa bé chết, dòng chính Tần gia sẽ không còn người thừa vận. Tôi làm theo rồi, nhưng tôi bị hổ cắn. Sau khi về, ông ta sợ tôi khai ra, lại sai người đâm xe giết tôi…”

Tần Minh Đức hét lên: “Câm miệng!”

Cái miệng đen sau lưng ông ta đột nhiên lao về phía bóng người trong bát nước.

Tôi lập tức ném một lá phù ra.

“Định diệt khẩu trước mặt tổ tiên, ông coi con chết rồi sao?”

Lá phù cháy bùng giữa không trung.

Cái miệng đen bị đánh lùi, phát ra tiếng rít chói tai.

Tần Minh Đức ôm ngực, phun ra một ngụm máu.

Lần này không ai còn nghi ngờ.

Ông cố nhìn Tần Minh Đức, trong mắt không còn chút tình thân.

“Mày thật sự làm?”

Tần Minh Đức quỳ trên đất, mặt xám như tro.

Nhưng chỉ một lát sau, ông ta bỗng ngẩng đầu cười.

Ban đầu là cười thấp.

Sau đó càng cười càng lớn.

“Đúng! Là tôi làm thì sao?”

Mọi người sững lại.

Tần Minh Đức chống tay đứng dậy, vẻ hiền lành trên mặt biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại oán độc vặn vẹo.

“Dựa vào đâu? Cùng là con cháu Tần gia, dựa vào đâu dòng chính các người đời đời đứng trên đầu chúng tôi? Đại bá, ông sống lâu như vậy, gia sản, quyền lực, mặt mũi, tất cả đều thuộc về các người. Còn chúng tôi thì sao? Chúng tôi phải cúi đầu, phải gọi các người là chủ gia, phải nhận bố thí của các người!”

Ông cố lạnh giọng: “Tần gia chưa từng bạc đãi nhánh phụ.”

“Chưa từng?” Tần Minh Đức cười dữ tợn. “Các người cho chúng tôi tiền, cho chúng tôi công ty con, rồi bắt chúng tôi biết ơn. Nhưng vị trí gia chủ thì sao? Từ đường thì sao? Ngọc bội lão tổ thì sao? Mấy thứ đó mãi mãi không tới lượt chúng tôi!”

Ông ta chỉ vào tôi.

“Con bé này vừa sinh ra, la bàn tổ đã xoay. Mấy ông già huyền môn nói nó là huyết mạch phản tổ, là quý nhân cứu tộc. Nếu nó sống, dòng chính các người lại huy hoàng thêm trăm năm. Vậy nhánh phụ chúng tôi còn gì?”

Ba tôi chậm rãi bước lên.

“Cho nên ông ném con gái tôi vào núi cho hổ ăn.”

Tần Minh Đức nhìn ông, cười lạnh: “Đáng tiếc nó mạng lớn. Tần Hoài Châu, mày cũng đừng đắc ý quá. Con gái mày về thì sao? Tần gia đã bị để mắt tới rồi. Đại kiếp bắt đầu, không ai trong chúng mày trốn được!”