Chương 16 - Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi
“Em bị người đẩy xuống hồ. Sau khi chết, hồn bị phong trong phòng thờ này bốn mươi năm. Có người dùng oán khí của em nuôi trận. Tần gia những năm này khí vận bị hút, không chỉ vì Hắc Uyên, còn vì trong nhà các người tự nuôi một cái miệng hút vận.”

Ông nội tức giận: “Ai làm?”

Tần Chiêu Nguyệt quay đầu nhìn về phía biệt thự phía sau.

“Người đó chết rồi. Nhưng hậu nhân của hắn còn sống.”

Tôi hỏi: “Là Tần Minh Đức sao?”

Cô nhìn tôi.

Ánh mắt vốn lạnh lẽo bỗng mềm đi một chút.

“Không chỉ hắn. Tần Minh Đức chỉ là người đời này bị đẩy ra ngoài. Sau lưng hắn còn có một nhánh khác. Bọn họ không muốn dòng chính có huyết mạch phản tổ, vì khi con trở về, những thứ bị giấu trong bóng tối đều sẽ bị kéo ra ánh sáng.”

Tôi nhíu mày.

“Vậy búp bê giấy là cô làm sao?”

Tần Chiêu Nguyệt lắc đầu.

“Không phải. Ta đốt phòng thờ là để nhắc con. Có người muốn dùng danh nghĩa của ta hại con.”

Nói xong, cô giơ tay.

Trong lòng bàn tay cô có nửa tấm giấy cháy đen.

Ba tôi sai người lấy tới.

Tôi nhận lấy.

Trên giấy viết một nửa sinh thần bát tự.

Là của tôi.

Bên cạnh còn có một ký hiệu màu đen.

Một vòng tròn bị cắn mất một góc.

Tôi từng thấy ký hiệu này.

Trên đám khí đen sau lưng Tần Minh Đức.

Trên tượng sư tử đá.

Trên kim đen ghim búp bê.

Tần Chiêu Nguyệt thấp giọng nói: “Đây là dấu của Hắc Uyên.”

Bầu không khí lập tức nặng xuống.

Ông cố nhìn cô: “Chiêu Nguyệt, năm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Hắc Uyên là gì?”

Tần Chiêu Nguyệt không trả lời ngay.

Cô nhìn về phía trời đêm.

“Nó là thứ lão tổ từng phong ấn. Nhưng phong ấn cần khí vận Tần gia duy trì. Bốn mươi năm trước, có người trong Tần gia bắt đầu cắt vận dòng chính, khiến phong ấn nứt ra một khe nhỏ. Từ khe đó, Hắc Uyên đưa ra một lời hứa.”

Tôi hỏi: “Lời hứa gì?”

Cô cúi đầu nhìn tôi.

“Ai giúp nó nuốt dòng chính Tần gia, nó sẽ cho người đó mệnh làm gia chủ.”

Tôi siết chặt tay.

Thảo nào.

Tần Minh Đức không chỉ tham.

Ông ta còn bị dụ.

Ông cố nhắm mắt, sắc mặt đau đớn.

“Chiêu Nguyệt, em bị ai hại?”

Tần Chiêu Nguyệt há miệng.

Nhưng ngay khi cô chuẩn bị nói ra cái tên đó, một luồng khí đen bỗng xuyên qua ngực cô từ phía sau.

Thân hình cô lập tức mờ đi.

Tôi biến sắc.

“Cô tổ!”

Tôi nhảy khỏi tay ba, chạy tới.

Bạch hổ lao theo tôi.

Tần Chiêu Nguyệt cúi đầu nhìn lỗ thủng trên ngực, lại như đã quen đau đớn, chỉ cười nhẹ.

“Không kịp rồi. Nó không cho ta nói.”

Tôi lấy phù giữ hồn ra.

Cô lắc đầu.

“Noãn Noãn, đừng lãng phí. Ta bị phong quá lâu, không còn bao nhiêu hồn lực. Con nhớ kỹ, người đổi thọ của ông cố vẫn ở trong nhà này. Người đó có thể chạm vào tóc, máu và ngày sinh của ông ấy. Người đó rất gần.”

Tôi hỏi gấp: “Là ai?”

Cô nhìn về phía sau tôi.

Ánh mắt xuyên qua ba, mẹ, ông nội, bà nội, các anh trai, cuối cùng dừng ở một nơi nào đó rất xa.

“Người cầm chìa khóa phòng thuốc.”

Nói xong, thân hình cô tan thành vô số điểm sáng trắng.

Một điểm sáng rơi xuống lòng bàn tay tôi, hóa thành nửa miếng ngọc nhỏ.

Trên ngọc khắc một chữ.

Nguyệt.

Tôi nắm chặt miếng ngọc.

Gió đêm thổi qua, tro trong phòng thờ bay tán loạn.

Tôi quay đầu nhìn mọi người.

“Ai cầm chìa khóa phòng thuốc của ông cố?”

Tất cả im lặng.

Một lát sau, bà nội bỗng run giọng nói: “Phòng thuốc của cha… trước giờ do bác sĩ riêng Trình quản.”

Ba tôi lập tức quay đầu.

“Gọi Trình Viễn Sơn tới.”

Người hầu chạy đi.

Nhưng năm phút sau, người đó hốt hoảng quay lại.

“Gia chủ, không thấy bác sĩ Trình đâu cả!”

Anh ba cúi đầu nhìn máy tính bảng, sắc mặt trầm xuống.

“Camera cửa sau bị tắt ba phút. Có người vừa rời khỏi Tần gia.”

Tôi nhìn về hướng tây.

Sợi dây đen trên cổ tay ông cố đột nhiên căng mạnh.

Ông cố ho ra máu.

Tôi lập tức nói: “Không phải chạy trốn.”

“Ông ta đi hoàn thành đổi thọ.”

11

Bác sĩ Trình Viễn Sơn theo ông cố hai mươi tám năm.

Nghe nói ông ta là bạn cũ của ông nội, y thuật rất tốt, tính tình khiêm tốn, chưa từng tranh công. Sau khi ông cố lớn tuổi, gần như mọi việc thuốc men, kiểm tra sức khỏe đều do ông ta phụ trách.

Một người như vậy, nếu muốn lấy tóc, máu và sinh thần bát tự của ông cố thì quá dễ.

Dễ đến mức không ai nghi ngờ.

Ba tôi lập tức cho người phong tỏa sân bay, ga tàu, đường cao tốc. Anh ba truy theo camera quanh biệt thự, nhưng Trình Viễn Sơn rất giỏi né tránh. Ông ta không đi đường lớn, cũng không dùng xe riêng, mà thay áo khoác, đội mũ, chui vào một chiếc xe chở hàng của nhà bếp.

Anh ba mắng một câu rất nhỏ.

“Lão này chuẩn bị từ trước.”

Tôi đứng bên cạnh ông cố.

Sợi dây đen trên cổ tay ông càng lúc càng rõ. Đầu kia kéo về hướng tây, chính là hướng ba sắp gặp tai nạn trong quẻ tượng tôi nhìn thấy.

Mọi chuyện nối lại với nhau.

Trình Viễn Sơn không chỉ muốn đổi thọ của ông cố.

Ông ta còn muốn dụ ba đuổi theo hướng tây, trên đường xảy ra tai nạn.

Một mũi tên bắn hai con chim.

Tôi kéo tay áo ba.

“Ba không được đi.”

Ba nhìn tôi.

“Noãn Noãn, ông cố…”

“Con đi.”

“Không được.”

Ba gần như không suy nghĩ đã từ chối.

Ông ngồi xổm xuống trước mặt tôi, nắm vai tôi. Lần đầu tiên giọng ông có chút nghiêm khắc.

“Noãn Noãn, con mới bốn tuổi rưỡi. Ba không thể để con đi đối mặt với loại người đó.”

Tôi nhìn ba.