Chương 15 - Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Tần Nhược Dao run rẩy nhìn mẹ mình.

“Mẹ… mẹ nói con sinh ra đã có mệnh phú quý, nói con vốn nên là tiểu thư Tần gia…”

Thẩm Uyển cắn răng: “Mẹ làm tất cả là vì con!”

Tần Nhược Dao lùi lại.

Lần đầu tiên, cô ta nhìn mẹ mình bằng ánh mắt sợ hãi.

Thẩm Uyển nhận ra mình lỡ lời, lập tức muốn kéo cô ta lại.

Nhưng tôi đã ném phù ra.

Lá phù dán lên mặt dây chuyền trên cổ bà ta.

Ngọc trắng vỡ toác.

Một làn khói đen bốc lên, trong đó vang lên tiếng khóc của rất nhiều trẻ con.

Thẩm Uyển hét thảm, ôm cổ ngã xuống đất.

Mặt bà ta trong chớp mắt già đi mấy tuổi.

A Chiêu đứng bên cạnh tôi, nhìn cảnh đó, oán khí trên người dần nhạt xuống.

Ba tôi lạnh giọng: “Đưa Thẩm Uyển đi. Giao toàn bộ chứng cứ cho cảnh sát. Tra lại vụ tai nạn của nhà Trương Phúc năm đó.”

Thẩm Uyển còn muốn giãy giụa.

Nhưng khi bà ta bị kéo ra ngoài, A Chiêu bỗng bay tới trước mặt bà ta.

Người khác không nhìn thấy rõ, nhưng Thẩm Uyển thấy.

Bà ta hét lên đến khàn giọng.

“Đừng tới đây! Đừng tới đây!”

A Chiêu không làm gì.

Em chỉ nhìn bà ta, nhẹ giọng nói: “Dì Thẩm, mẹ cháu nói, người trộm vòng không phải mẹ cháu. Người trộm là dì.”

Thẩm Uyển ngừng giãy.

Mọi người đều nghe thấy câu ấy qua lá phù tôi dán trên người A Chiêu.

Bà nội nhắm mắt lại, nước mắt rơi xuống.

“Là tôi hại họ. Năm đó tôi tin nhầm người.”

Tôi nắm tay bà.

“Bà nội, người sai là người hại người. Không phải người bị lừa.”

Bà nội ôm tôi, khóc đến không nói được.

Tối hôm đó, A Chiêu được tôi siêu độ.

Trước khi rời đi, em nắm tay tôi, nhỏ giọng nói: “Chị Noãn Noãn, trong nhà này còn có một chị không có bóng. Chị ấy vẫn luôn nhìn chị.”

Tôi hỏi: “Chị ấy ở đâu?”

A Chiêu quay đầu nhìn về phía cuối hành lang.

“Trong phòng thờ nhỏ phía tây.”

Phía tây.

Tôi quay đầu nhìn ba.

“Ba ơi, ngày mai chúng ta đi xem phòng thờ nhỏ nha.”

Ba gật đầu.

Nhưng chưa tới ngày mai.

Nửa đêm hôm ấy, phòng thờ nhỏ phía tây tự bốc cháy.

Trong ánh lửa, có người nhìn thấy một cô gái mặc váy trắng đứng trong khói.

Cô ta không có bóng.

10

Lửa cháy rất kỳ lạ.

Phòng thờ nhỏ phía tây nằm tách khỏi nhà chính, bên trong thờ mấy người đã mất của nhánh phụ. Theo lý mà nói, nơi đó quanh năm đóng cửa, không có người ở, cũng không có đồ điện gì dễ cháy. Nhưng nửa đêm, lửa bỗng bốc lên từ bên trong, chỉ cháy quanh phòng thờ, không lan sang cây cối bên cạnh.

Giống như có người cố ý đốt.

Lại giống như có thứ gì đó bên trong tự cháy.

Khi tôi được ba bế tới, lửa đã bị dập gần hết. Khói trắng cuộn lên dưới ánh đèn, mùi tro giấy và mùi gỗ mục trộn vào nhau, khiến người ta khó thở.

Tôi ôm cổ ba, nhìn căn phòng thờ bị cháy đen.

Trên cửa có một dấu tay.

Dấu tay rất trắng.

Không phải tro.

Là vết âm khí.

Anh ba đứng bên cạnh, tay cầm máy tính bảng, sắc mặt khó coi: “Camera quanh đây bị nhiễu toàn bộ trong mười phút trước khi cháy. Nhưng camera xa hơn quay được một bóng trắng đi vào phòng thờ. Chỉ có bóng người, không có bóng dưới đất.”

Anh hai khoác áo ngoài đứng phía sau, nghe vậy rùng mình: “Đừng nói nữa. Anh là diễn viên kinh dị cũng không chịu nổi cảnh này lúc nửa đêm đâu.”

Anh cả nhìn anh một cái.

“Sợ thì về ngủ.”

Anh hai lập tức thẳng lưng: “Ai sợ? Anh đang tạo không khí thôi.”

Tôi nhìn anh hai.

Trên vai anh có một sợi khí xám mỏng.

Không phải nguy hiểm lớn, nhưng chứng minh anh sắp gặp chuyện.

Tôi nhớ kỹ.

Nhưng chuyện trước mắt quan trọng hơn.

Ông cố cũng được đẩy tới. Ông nội không muốn ông ra gió đêm, nhưng ông cố nhất quyết tới.

Ông nhìn phòng thờ nhỏ, giọng khàn khàn: “Nơi này trước đây không chỉ thờ nhánh phụ.”

Ông nội ngẩn ra: “Cha nói gì?”

Ông cố im lặng một lúc.

“Bốn mươi năm trước, nơi này từng thờ một người của dòng chính. Sau đó bài vị bị chuyển đi.”

Tôi lập tức quay đầu.

“Ai ạ?”

Ông cố nhìn đống tro tàn.

“Một cô gái tên Tần Chiêu Nguyệt.”

Cái tên vừa vang lên, gió đêm bỗng lạnh đi.

Đống tro trong phòng thờ bị thổi lên, xoáy thành một vòng nhỏ.

Hồ ly trắng trong lòng tôi chui ra, đôi mắt xanh nhìn chằm chằm vào phòng thờ.

Ông cố tiếp tục nói: “Chiêu Nguyệt là em gái ruột của ta. Năm đó con bé có thiên phú huyền học rất cao, được một vị đạo trưởng nói là người có thể kế thừa lão tổ ngọc. Nhưng nó mất rất sớm, chết trước ngày xuất giá.”

Tôi hỏi: “Chết thế nào ạ?”

Ông cố nhắm mắt.

“Rơi xuống hồ.”

Anh ba lập tức tra tư liệu cũ, nhưng dữ liệu quá lâu, trong hệ thống không có nhiều.

Ông nội nói: “Con từng nghe chuyện này. Nhưng mọi người trong nhà đều nói cô tổ nhỏ tự trượt chân, không phải chuyện lớn…”

“Không phải trượt chân.”

Giọng một cô gái vang lên từ trong phòng thờ cháy đen.

Tất cả người lớn lập tức cứng người.

Ba ôm tôi chặt hơn.

Trong khói trắng, một bóng người chậm rãi hiện ra.

Đó là một cô gái rất trẻ, mặc váy trắng kiểu cũ, tóc dài rũ xuống thắt lưng. Gương mặt cô tái nhợt, đôi mắt đen sâu không thấy đáy. Dưới chân cô trống rỗng.

Không có bóng.

Anh hai hít một hơi lạnh.

“Đây là… cô tổ nhỏ?”

Tôi nhìn cô gái.

Trên người cô không có ác khí.

Nhưng có oán.

Rất sâu.

Tần Chiêu Nguyệt nhìn ông cố.

“Anh cả, em không phải trượt chân.”

Ông cố run lên.

Đôi mắt già nua lập tức đỏ.

“Chiêu Nguyệt…”

Tần Chiêu Nguyệt cười rất nhạt.