Chương 11 - Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 1: Tiểu Tổ Tông Xuống Núi

Cây kéo này là sư phụ cho tôi. Ông nói kéo đồng cắt giấy không sắc bằng kéo thường, nhưng cắt nhân quả thì rất tốt.

Tôi kẹp cây kim đen lại, vừa định rút ra, cây kim bỗng rung lên.

Một tiếng cười rất nhỏ vang lên trong từ đường.

Tiếng cười đó không giống của người lớn, cũng không giống của trẻ con. Nó mỏng, sắc, lạnh, như móng tay cào qua mặt kính.

“Hi hi…”

Đèn trong từ đường chớp tắt.

Tất cả bài vị trên bàn thờ đồng loạt rung lên.

Tôi nghe thấy rất nhiều tiếng tổ tiên tức giận.

“Dám dùng tà thuật trong từ đường Tần gia…”

“Làm càn…”

“Làm càn!”

Gió lạnh thổi tung rèm che.

Tần Nhược Dao hét lên một tiếng, ngã ngồi xuống đất.

Người phụ nữ trung niên ôm chặt cô ta, run rẩy nói: “Không liên quan đến chúng tôi! Không liên quan đến chúng tôi!”

Tôi nhìn hai người họ.

Tôi còn chưa hỏi mà bà ta đã tự nói không liên quan.

Thường thì loại người này rất có liên quan.

Tôi không vội vạch trần. Sư phụ nói bắt rắn phải bắt bảy tấc, bắt người xấu phải để họ tự chui ra.

Tôi dùng kéo đồng kẹp chặt kim đen, khẽ nói: “Người sống có đường người sống, người chết có đường người chết. Mượn danh của ta, ghim hồn của ta, ngươi hỏi ta chưa?”

Cây kim rung càng mạnh.

Tiếng cười kia lại vang lên.

Lần này, nó giống như dán sát bên tai tôi.

“Tiểu tổ tông… ngươi về muộn rồi…”

Tôi cau mày.

“Ngươi biết ta?”

“Hi hi… ai mà không biết ngươi chứ? Huyết mạch phản tổ, mệnh cách trấn tà, trái tim của ngươi thơm lắm…”

Vừa dứt lời, cây kim đen đột nhiên hóa thành một con rắn nhỏ, há miệng cắn vào tay tôi.

Mẹ tôi hét lên: “Noãn Noãn!”

Nhưng trước khi con rắn chạm vào tôi, hồ ly trắng đã nhào xuống, một móng vuốt đè nó xuống đất.

Bạch hổ cúi đầu, há miệng thổi ra một hơi.

Con rắn đen lập tức cứng lại.

Tôi dùng kéo đồng cắt một cái.

Rắc.

Con rắn đen đứt thành hai đoạn, hóa lại thành cây kim gãy.

Cùng lúc đó, từ phía sau từ đường truyền tới một tiếng rên rất khẽ.

Rất khẽ.

Nhưng tôi nghe thấy.

Ba tôi cũng nghe thấy.

Ông gần như lập tức quay đầu: “Lục soát.”

Vệ sĩ Tần gia lập tức xông ra ngoài.

Ông nội chống gậy, lạnh giọng nói: “Phong tỏa toàn bộ nhà chính. Không ai được rời khỏi Tần gia trước khi tra ra kẻ đứng sau.”

Không khí trong từ đường đông cứng.

Lúc này, Tần Nhược Dao bỗng khóc lên.

“Ông nội, con sợ… con muốn về phòng…”

Tôi nhìn cô ta.

Trên cổ tay cô ta có một vệt đỏ rất nhỏ.

Giống vết bị kim đâm.

Tôi hỏi: “Chị bị thương à?”

Tần Nhược Dao lập tức giấu tay ra sau lưng.

“Không có!”

Tôi chớp mắt.

“Con chỉ hỏi thôi, chị căng thẳng làm gì?”

Mặt cô ta đỏ lên, vừa sợ vừa tức.

Người phụ nữ trung niên vội che cho cô ta: “Noãn Noãn, Nhược Dao chỉ là trẻ con, con đừng dọa chị. Chuyện người lớn, trẻ con các con không nên xen vào.”

Tôi nghiêng đầu.

“Con cũng là trẻ con mà.”

Bà ta nghẹn lại.

Ba tôi bước tới, đứng sau lưng tôi.

Ông lạnh nhạt nhìn người phụ nữ kia: “Thẩm Uyển, từ lúc Noãn Noãn về đến giờ, cô nhiều lần che cho Nhược Dao. Tôi nể cô là vợ của Tần Minh Đức nên chưa nói. Nhưng nếu chuyện này liên quan đến cô và con gái cô…”

Người phụ nữ tên Thẩm Uyển lập tức trắng mặt.

“Hoài Châu, anh đừng nói như vậy. Minh Đức làm chuyện sai, tôi thật sự không biết. Nhược Dao còn nhỏ, nó càng không biết gì. Nó cũng là đứa trẻ anh nhìn lớn lên mà…”

Mẹ tôi bỗng bước lên.

Bà vốn khóc đến mắt đỏ, nhưng lúc này giọng lại lạnh vô cùng.

“Con gái tôi mất tích bốn năm rưỡi. Bốn năm rưỡi này, tôi ngày nào cũng sống không bằng chết. Khi tôi ôm áo trẻ con khóc ngất trong phòng, các người đưa Tần Nhược Dao tới trước mặt tôi, nói con bé đáng thương, nói muốn để con bé thay Noãn Noãn làm bạn với tôi. Tôi từng thật lòng đối xử tốt với nó.”

Bà nhìn Tần Nhược Dao.

Tần Nhược Dao cúi đầu, không dám nhìn bà.

Mẹ tôi cười khẽ, nhưng nước mắt lại rơi xuống.

“Nhưng bây giờ tôi mới biết, các người vừa hại con gái tôi, vừa muốn dùng một đứa trẻ khác thay thế nó, ăn đồ của nó, ở phòng của nó, gọi cha mẹ nó là người thân. Thẩm Uyển, cô bảo tôi đừng dọa trẻ con. Vậy năm đó Noãn Noãn của tôi bị ném vào Hắc Hổ Sơn, ai thương nó là trẻ con?”

Từ đường im lặng đến mức nghe rõ tiếng hương cháy.

Thẩm Uyển há miệng, không nói được gì.

Tần Nhược Dao bật khóc: “Con không biết… con thật sự không biết…”

Tôi nhìn cô ta.

Nói dối.

Cô ta biết.

Ít nhất cô ta biết tôi là ai.

Nhưng cô ta có tham gia ghim búp bê giấy không, tôi chưa chắc.

Đúng lúc này, vệ sĩ quay lại, trong tay kéo theo một người đàn bà mặc đồ người hầu.

Bà ta khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặt đầy sợ hãi, tay trái ôm chặt ngực. Khi bị kéo vào từ đường, bà ta vừa thấy con búp bê giấy dưới đất thì chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống.

“Tôi không biết gì hết! Tôi chỉ nhặt được nó! Tôi không biết gì hết!”

Tôi nhìn bà ta.

Trên ngực bà ta có một vệt đen hình bàn tay.

Chính là người vừa nấp sau rèm.

Nhưng bàn tay ghim kim kia không phải của bà ta.

Bà ta chỉ là người cầm búp bê tới.

Tôi hỏi: “Ai đưa cho bà?”

Người hầu run rẩy lắc đầu.

“Tôi không biết, tôi không biết. Là có người đặt trước cửa phòng tôi, bên trong còn có tiền. Người đó bảo tôi chờ lúc từ đường hỗn loạn thì ném búp bê vào. Tôi thật sự không biết đây là thứ hại người…”

Tôi lấy chuông đồng ra lắc nhẹ.

Leng keng.