Chà, đúng là tiểu thư khuê các, đối đầu với kẻ đẹp mã từng lăn lộn từ dưới đáy xã hội mà lên, thì làm sao có cửa thắng đây?
Ta không nhịn được lắc đầu, nhìn hai người họ sóng bước tiến về phía hoa viên.
Trò chuyện vài câu, Tiêu Thư Miên bẻ một cành mẫu đơn, khẽ ngửi rồi cười hỏi: "Phu quân thích hoa gì?"
4.
“Hoa Lang Độc”
Tiêu Thư Miên tỏ ra khá bất ngờ.
"Nghe tên thật đáng sợ."
"Phải đó, nó có độc, trâu bò ăn vài nhánh là chếc. Cho nên, người ta còn gọi nó là đoạn trường thảo."
"Tại sao phu quân lại thích loại độc vật đó?"
Nhắc đến chuyện này, ánh mắt Tư Không Quyết đong đầy vẻ trìu mến.
"Văn Tranh từng dùng nó để kiếm tiền."
Nghe thấy tên ta, Tiêu Thư Miên tuy không nói rõ, nhưng vẻ mặt cười như không cười kia đã làm lộ sự khó chịu trong lòng nàng ta.
Trái lại, Thái Xuân lại vô cùng tò mò.
"Làm sao dùng loại hoa độc này mà kiếm được tiền?"
Tư Không Quyết cũng chẳng giấu diếm gì.
"Đương nhiên là vì thuốc có người mua, mà độc cũng có kẻ cần.
Nhắc mới nhớ, lúc đó kiếm được số tiền này là để trị thương cho Tiêu Nham."
Ta và Tiêu Nham có thể sống sót mà toàn thây đến được biên thành đã là may mắn lắm rồi, cuộc sống chắc chắn chẳng lấy gì làm sung túc.
Tuy có mái nhà che nắng che mưa, nhưng bữa đói bữa no, nào có dư sức mà hành thiện tích đức.
Nhặt Tư Không Quyết về, cũng chỉ vì hắn sốt mê man bên cạnh căn lều cỏ, nếu thật sự không quản hắn thì lại giống như ta đang gây nghiệp.
Vốn định đợi hắn hạ sốt sẽ đuổi đi, ai ngờ hắn còn đang ốm yếu, thì Tiêu Nham lại bị đánh gãy chân khi đang đi phu.
Ta lúc đó chỉ biết trong lòng mắng cha không ngừng: Đúng là thứ cha tồi chỉ biết lo lợi ích bản thân, vì báo ân mà nỡ lòng đưa con gái đến tận đây, lại chẳng nỡ bỏ ra lấy một chút bạc!
Tiêu Thư Miên nghe đến việc cha ruột mình chịu khổ mới bắt đầu cuống quýt.
"Vậy thì phải làm sao bây giờ?"
"Văn Tranh đã đóng một chiếc xe gỗ, kéo Tiêu Nham đến y quán.
Đợi đại phu xử lý vết thương xong, nàng ấy mới lắc đầu bảo mình không có tiền, muốn đem ta thế ở đó làm việc trừ nợ. Đại phu hết cách, đành phải chiều theo nàng.
Chỉ là, để ta mau c.h.óng làm việc, ông ấy không những giúp ta chữa khỏi phong hàn, còn cho ta ăn no, không biết cuộc làm ăn đó là lãi hay lỗ nữa."
Tiêu Thư Miên bật cười thành tiếng.
"Nàng ấy thật là lanh lợi."
Tư Không Quyết thở dài thườn thượt.
"Nếu chỉ lanh lợi thì tốt quá.
Lòng can đảm của nàng ấy, lớn đến mức khiến người ta sợ hãi."
Tiêu Thư Miên nhớ lại những lời hắn vừa nói, chợt nhận ra: "Nàng ấy là đi hái hoa Lang Độc đó!"
Hoa Lang Độc mọc trên thảo nguyên, đi hái nó thì phải ra khỏi thành.
Ra khỏi thành rồi phải đi bộ mấy chục dặm, có khi đụng độ người Thát Đát, có khi gặp c.h.ó sói và gấu, nói tóm lại, nếu không bị dồn đến đường cùng, thì ngay cả thanh niên trai tráng cũng chẳng ai muốn đi hái loại hoa cướp mạng này.
Huống chi là một tiểu cô nương mười tuổi?
Sự gian khổ này khó mà kể hết, sau này nghĩ lại, dù ta có lớn hơn một tuổi, e là cũng chẳng dám đi chuyến đó.
Nhưng cũng vì nguy hiểm, hoa Lang Độc đó vô cùng có giá trị, số bạc ta kiếm được không chỉ đủ để chuộc Tư Không Quyết về, mà còn để dành làm vốn cho chúng ta làm ăn.
Nghe đến đoạn nguy hiểm, Thái Xuân tặc lưỡi khen ngợi, Tiêu Thư Miên rũ mắt, che giấu cảm xúc trong đáy mắt.
Đêm đến, chủ tớ hai người trò chuyện.
Tiêu Thư Miên có chút lo lắng.
"La Văn Tranh đó trong lòng Tư Không lang, e là nặng ký hơn cha ta tưởng tượng nhiều."
Thái Xuân chưa từng yêu ai, không hiểu sự vi diệu của nam nữ tình thâm, thản nhiên đáp: "Dù có nặng ký đến mấy cũng là người chếc rồi, chẳng lẽ còn có thể tranh giành với tiểu thư hay sao?"
Tiêu Thư Miên lắc đầu, thở dài: "Người sống làm sao tranh được với người chếc?"
Nhìn lại viên dạ minh châu kia, nàng ta đã bắt đầu lo được lo mất.
Lại qua hơn một tháng, sắc phong của Tư Không Quyết ban xuống, bổ nhiệm hắn vào một nha môn thanh liêm nhàn rỗi.
Cha đặc biệt mở một bữa tiệc, mời vị con rể tiện nghi này đến tụ họp, nói những lời tâm can ruột gan.
"Thời cuộc thay đổi khôn lường, nhận một chức quan nhàn tản, biết giữ mình mới là thượng sách. Con còn trẻ, không lo không có cơ hội công thành danh toại."
Tỷ tỷ nắm tay Tiêu Thư Miên, thân thiết trò chuyện về những chuyện thú vị gần đây.
Cái chếc của ta, chẳng hề cản trở họ sống một cuộc đời phồn vinh rạng rỡ.
Nói như vậy cũng không đúng.
Ngay từ hơn mười năm trước, khi đưa ra quyết định bắt ta đến biên thành, thì sự sống chếc của ta đối với họ đã chẳng còn quan trọng nữa rồi.
Tư Không Quyết rót xong một lượt rượu, khoác vai La Thần Vũ, cười hỏi: "Đệ cũng sắp cập quan rồi, đã có định ước nơi nào chưa?"
La Thần Vũ liếc nhìn Tiêu Thư Miên, uống cạn chén rượu, nói: "Không sợ lang quân chê cười, người trong mộng của ta đã gả cho kẻ khác, xem ra cả đời này ta phải kiếp độc thân rồi."
Tiêu Thư Miên đôi mắt run rẩy, ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Tư Không Quyết thu hết mọi thứ vào tầm mắt, khẽ cười gằn.
"Đệ đệ còn trẻ, đàn ông mà, sở trường nhất chẳng phải là thay lòng đổi dạ sao?"
5.
Lời này lọt vào tai Tiêu Thư Miên, nàng luôn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Thế nhưng, chưa kịp để nàng suy tính cho ra lẽ, câu trả lời của La Thần Vũ đã hung hăng cướp đi tâm trí nàng.
"Lang quân mất đi đá sỏi mà đổi được mỹ ngọc, tự nhiên không thể thấu hiểu được nỗi lòng kẻ mất đi mỹ ngọc như ta."
Tiêu Thư Miên vừa sợ tư tình bị phát hiện, lại vì được hai nam tử ưu tú ngưỡng mộ tranh giành mà sinh ra vài phần ngọt ngào cùng đắc ý, đôi gò má ửng hồng, hoàn toàn không biết phải làm sao cho phải.
May mà có mẫu thân tỉnh táo, nói là có lời riêng cần dặn dò, bèn đưa nàng về phòng.
Tiêu Thư Miên sau khi vào phòng, nhìn thấy ngọn đèn dầu trường minh trước khám thờ, như bị người ta dội một gáo nước lạnh, sắc mặt thoáng chốc trở nên trắng bệch.
"Mẫu thân là đang trách con sao?"
Mẫu thân vội vàng giải thích:
"Sao có thể trách con chứ?
Nếu phải trách... chỉ có thể trách mệnh nó không tốt."
Cũng phải.
Kẻ bằng tuổi Tiêu Thư Miên thực ra là tỷ tỷ.
Nhưng tỷ tỷ là đứa con đầu lòng của phụ thân và mẫu thân, họ thực sự không nỡ, suy đi tính lại, vẫn là đổi ta đi.
Cái mệnh này chỉ cần tốt hơn một chút, thì đã nên để ta là đứa đầu tiên chui ra từ bụng mẫu thân rồi.
"Khi đó phụ thân con đưa nó đi, từng nói với ta rằng, xưa nay việc báo ơn vốn có chuyện Trình Anh hiến tử, đây là đại nghĩa, chúng ta không làm sai điều gì, chỉ coi như nó hào hiệp vì nghĩa mà đi là được."
Mẫu thân thêm chút dầu vào đèn.
"Ta chỉ sợ nó tâm không cam lòng, không chịu uống canh Mạnh Bà, không chịu qua cầu Nại Hà, thà làm một con cô hồn dã quỷ vất vưởng không đi, cũng phải đến hại chúng ta.
Nên mới thắp ngọn đèn này, thay nó dẫn đường xuống suối vàng."
Người ta vẫn nói không ai hiểu con bằng mẹ, ta dù chỉ lớn lên dưới gối mẫu thân đến tám tuổi, nhưng đã bị bà nhìn thấu bản tính.
Từ nhỏ, ta đã là đứa hay so đo nhất trong nhà.
Tại sao tỷ tỷ có áo mới mà ta không có?
Tại sao tiền mừng tuổi của đệ đệ lại gấp mấy lần của ta?
Tại sao cả nhà đi chơi xuân lại chỉ không mang theo ta?
Mỗi lần ta hỏi, phụ thân đều mắng mẫu thân không biết dạy con gái.
"Nhà ai có đứa con gái hẹp hòi, không chịu nghe lời như nó?"
Mẫu thân liền phạt ta đứng quy củ.
"Phụ mẫu muốn làm gì, lẽ nào còn phải xin phép con cái từng chút một sao? Đúng là đảo lộn cương thường!"
Ta làm sao cam tâm?
Lần không phục nhất, ta leo lên mái nhà, trước mặt mọi người, nói muốn tự tử, để tất cả mọi người đều biết họ đối xử với ta không tốt.
Đó cũng là lần duy nhất họ thỏa hiệp.
Sau đó, ta liền bị đem đi đổi.