Chương 55 - Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

So với Đào Đào và Úc Loan - hai đứa trẻ dậy thì "bất thường", Nhiêu Lị Lị và Trương Gia Minh lại đang nếm trải trọn vẹn những dư vị đắng chát, chông chênh mà độ tuổi ẩm ương này mang lại.

Chỉ là kẻ thì chịu nỗi đau âm ỉ, người thì nếm trải cảm giác thống khổ đến xé lòng.

Khi đã bước qua cái tuổi ẩm ương ấy, thời gian hệt như một chiếc rây, gạn lọc đi vô vàn những vụn vỡ đau thương. Hầu hết mọi người đều ngỡ rằng mình đã trải qua một thời thanh xuân rực rỡ và nồng nhiệt, mà chẳng hay biết rằng, chính cái phiên bản non nớt thuở ấy cũng từng ngày ngày oằn mình chống chọi với những nỗi đau mà lứa tuổi đó chưa đủ sức xoa dịu.

Đến khi được dán mác là người lớn trưởng thành, ta lại thản nhiên xem những điều từng khiến ta trăn trở, khắc cốt ghi tâm chỉ là chuyện vặt vãnh. Chỉ có chính bản thân ta, trong khoảnh khắc tưởng chừng như thế giới sụp đổ và lụi tàn ấy, mới thấu hiểu cơn bão thanh xuân đã càn quét khủng khiếp đến nhường nào.

Riêng Nhiêu Lị Lị thì "vượt ải" khá êm ái. Yêu cầu duy nhất của cô nàng trong thời kỳ nổi loạn này là phụ huynh cấm tiệt việc tự ý xông vào phòng khi chưa được cấp phép. Cô nàng dõng dạc tuyên bố sẽ tự thân vận động dọn dẹp phòng ốc, đồng thời yêu sách đặc quyền được chốt cửa phòng mọi lúc mọi nơi và quyền giữ im lặng khi đang bốc hỏa.

La Thục Phân và thầy "Mìn Nổ" đều gật đầu cái rụp, chẳng phản đối nửa lời, thậm chí còn vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt: "Duyệt luôn, duyệt luôn, sao không khai báo sớm! Con có biết bố mẹ dọn cái 'chuồng heo' của con mỗi ngày mệt bở hơi tai không, từ nay khỏe re rồi!"

Nhiêu Lị Lị cạn lời: "... Mẹ quá đáng vừa thôi."

Trong khi Nhiêu Lị Lị lướt qua cơn mưa rào của tuổi dậy thì một cách trơn tru, thì Trương Gia Minh dường như vẫn đang dầm mình giữa cơn giông bão mịt mù.

Suốt ba năm cấp hai, cậu ấy luôn chễm chệ ở ngôi vương toàn khối. Lên lớp Chín, điểm số vẫn bỏ xa đối thủ, tạo thành hố sâu ngăn cách. Nếu không có gì xui rủi, cậu ấy sẽ lại một lần nữa được trường chọn mặt gửi vàng đi thi tuyển thẳng.

Kỳ thi chuyển cấp kề cận, có lẽ do di chứng chấn thương tâm lý từ vụ sẩy chân hồi tốt nghiệp tiểu học ập đến cùng lúc với kỳ tiền mãn kinh, bố mẹ Trương Gia Minh nơm nớp lo sợ bi kịch sẽ lặp lại. Dạo gần đây, trong lúc nhà Đào Đào đang bù đầu bứt tai xin giấy phép xây xưởng với nhào nặn bánh pizza sầu riêng, thì bố mẹ Trương Gia Minh lại đình chiến, hợp sức thiết lập một hàng rào giám sát cậu ấy 24/7.

Mặc cho Trương Gia Minh phản đối gay gắt cỡ nào cũng vô ích. Chu Tuệ cấm tiệt cậu ấy xơi cơm căn tin trường, ngày ngày bất chấp mưa gió đạp xe mang cơm hộp đến tận nơi. Trương Quốc Đống cũng tước quyền tự đạp xe đi học của cậu ấy, ngày nào cũng lái ô tô đưa đón tận nơi.

Thiên hạ không rõ ngọn ngành nhìn vào còn tấm tắc khen ngợi: "Tiểu Minh sướng nhất vùng nha, bố mẹ cháu vừa có trách nhiệm lại thương con hết mực, sau này phải biết đường mà báo hiếu đấy."

Bị kìm kẹp đến mức ngạt thở, mặt Trương Gia Minh lúc nào cũng hằm hầm, cậu ấy ngày càng trở nên lầm lì, cấm cảu.

Chỉ có ông nội Trương là nhìn thấu sự tình, thấy cảnh này không ổn chút nào, ngày nào cũng cất lời khuyên can: "Tiểu Minh sắp sửa bước vào kỳ thi quan trọng rồi, áp lực học hành đè nặng, hai đứa bay bớt kè kè giám sát thằng nhỏ đi được không."

Nhưng cặp vợ chồng cố chấp này nào có để tai. Nghe khuyên can nhiều đâm ra cáu bẳn, Trương Quốc Đống nhíu mày gắt gỏng: "Bố ơi, thời buổi giờ đổi khác rồi, đâu phải cứ nuôi con kiểu thả rông như thời bố, quăng cho cái bát đôi đũa không chết đói là xong. Bố không dốc tâm dốc sức rèn giũa nó, mai này nó ra đường có mà thất nghiệp. Hồi đó nếu con không tự lực cánh sinh, mà ngoan ngoãn theo cách nuôi dạy của bố, thì chắc giờ cả nhà mình vẫn còn còng lưng cuốc đất ở quê rồi! Chuyện dạy dỗ Tiểu Minh, bố đừng có xía vô nữa được không? Bố có hiểu biết gì mấy chuyện này đâu!"

Nhắc tới chuyện học hành thuở nhỏ, Trương Quốc Đống vẫn còn ôm một cục tức. Ngày đó, vì nhà nghèo rớt mồng tơi, ông nội Trương đã định bụng bắt đứa con học giỏi là chú ta phải nghỉ học. Chú ta đã phải quỳ gối van xin, khóc lóc thề thốt sẽ thi đỗ, rồi bán mạng học ngày cày đêm, trầy da tróc vảy mới chen chân được vào làm viên chức nhà nước, để có được ngày hôm nay.

Dù hiện tại chú vẫn chỉ là một viên chức quèn, mười năm chìm nghỉm, sự nghiệp chẳng nhích lên nổi một bước.

Chú ta luôn mang cảm giác mình đã phải chịu đựng những tủi nhục tột cùng. Nhưng chú ta đâu hay biết, để dồn lực cho mình được tiếp tục đến trường, ông nội Trương đã phải cắn răng hy sinh hai đứa con nhỏ. Hai em của Trương Quốc Đống đành ngậm ngùi dang dở việc học, đến nay vẫn đang lam lũ cấy cày ở vùng quê huyện bên.

Nghe Trương Quốc Đống lôi chuyện cũ ra oán trách với giọng điệu cay nghiệt như vậy, ông nội Trương vừa giận run người vừa đau nhói cõi lòng. Cái thời vừa chui ra khỏi ba năm đói kém kinh hoàng, ngày ba bữa còn chả đủ no, lấy đâu ra của cải để lo chuyện học hành? Thêm một người đi làm công điểm, nhà mới được chia thêm chút khẩu phần lương thực, mới mong thoát khỏi cái chết đói.

Về sau, trước những lời van xin thảm thiết của Trương Quốc Đống, ông nội Trương và bà nội cũng đành cắn răng đồng ý. Hai vợ chồng già lao vào giành giật những công việc nặng nhọc nhất ở hợp tác xã mà chẳng ai thèm ngó ngàng tới, lại còn bấm bụng nhịn ăn nhịn mặc để nhường phần lương thực cho ba đứa con. Những năm tháng bần hàn, khổ ải đó, đến tận bây giờ mỗi khi nhớ lại, khóe mắt ông nội Trương vẫn cay xè. Để con trai được đi học, bà nội đã vắt kiệt sức lao động, mang bệnh vào người, phải làm bạn với thuốc thang mười mấy năm ròng rã, cuối cùng cũng khuất núi từ khi còn quá sớm.

Sống trong cái thời đại loạn lạc ấy, giữ được cái mạng quèn đã là một kỳ tích.

Đã bao nhiêu năm trôi qua, vậy mà trong thâm tâm đứa con cả vẫn còn ghim thù oán hận ông lão. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt làm huyết áp ông nội Trương tăng vọt. Ngay trong ngày, ông lão xếp đồ đạc, dọn thẳng sang nhà cậu con trai thứ đang trồng ngô ở huyện kế bên.

Ông nội Trương tức giận bỏ đi, Trương Gia Minh ở nhà càng trở nên cô độc, đến một người để dốc bầu tâm sự cũng chẳng còn.

Nguyên do chính xác của trận cãi vã nảy lửa hôm nay, Nhiêu Lị Lị cũng mù tịt. Nghe phong thanh là Chu Tuệ thừa cơ Trương Gia Minh tạt ra ngoài mua đồ dùng học tập, đã xài chìa khóa dự phòng lẻn vào phòng cậu ấy dọn dẹp, tiện tay cạy luôn ổ khóa ngăn kéo của con trai.

Thế là dì ta mò ra được mớ thư tình của mấy cô bạn gái gửi cho cậu ấy, rồi còn lục tung cả thùng rác, moi ra một tàn thuốc lá được gói kỹ trong giấy ăn giấu tít dưới đáy.

Trương Gia Minh vừa ló mặt về, dĩ nhiên là bị lôi ra đấu tố ba mặt một lời. Bà mẹ gằn giọng tra khảo cậu ấy có phải đang yêu đương nhăng nhít không, rồi yêu đương với đứa nào? Lại còn chất vấn cậu ấy có phải dính líu với bọn giang hồ cộm cán, lén lút học thói hút xách hay không. Dì ta đấm ngực thùm thụp, khóc lóc ỉ ôi, tra vấn sao đứa con trai ngoan ngoãn lại đổ đốn ra thế này. Dì ta r*n r* than vãn cậu ấy đổ chướng ngay cái lúc nước sôi lửa bỏng trước kỳ thi chuyển cấp, lỡ mà lại trượt vỏ chuối thêm lần nữa thì lấy mặt mũi nào nhìn bố mẹ.

Trương Gia Minh lia mắt nhìn căn phòng bị lục tung như bãi chiến trường, im lặng như tờ.

Trương Quốc Đống giận sôi máu, không kìm nén được nữa, giật phắt cái cặp sách của con trai, quật mạnh xuống sàn, đồ đạc văng tung tóe kêu loảng xoảng. Bới móc một hồi, chú ta phát hiện Trương Gia Minh còn lén lút giấu một chiếc điện thoại di động dưới tấm lót đáy cặp. Chú ta đứng phắt dậy, vung tay tát thẳng vào mặt con một cú trời giáng.

"Cái điện thoại này ở đâu ra? Hả? Mày moi đâu ra tiền mà tậu điện thoại?"

Khóe miệng Trương Gia Minh lập tức tứa máu, nhưng cậu ấy vẫn rũ mắt, câm nín chịu trận.

"Tao hỏi mày lấy đâu ra! Mở miệng ra!"

Trương Gia Minh cắn răng chịu đựng. Những trận đòn roi roi vọt từ thuở bé tí đã dạy cậu ấy một bài học xương máu: khóc lóc, thanh minh, vùng vằng hay cãi tay đôi chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, chuốc lấy những trận đòn roi tàn khốc hơn. Chỉ có cách cắn răng chịu đựng, không được hé răng nửa lời, thì họa may mới mong yên thân.

"Giỏi, giỏi lắm, cứng đầu cứng cổ phải không? Mày đủ lông đủ cánh rồi! Dám làm phản rồi đúng không!" Trương Quốc Đống điên tiết, cả người run lên bần bật, nhếch mép cười gằn, đập nát chiếc điện thoại xuống sàn không thương tiếc, "Mày có chịu ngoan ngoãn nghe lời không hả? Tao ngày ngày còng lưng ngoài đường nhẫn nhục như con chó, bán mạng kiếm tiền nuôi mày, thế mà mày báo đáp tao bằng việc yêu đương nhăng nhít, hút xách, trộm cắp điện thoại hả? Sao tao lại rặn ra cái thứ vô dụng như mày cơ chứ!"

Chiếc điện thoại vỡ nát, văng tung tóe trên sàn nhà.

"Báo đáp? Bố mẹ rốt cuộc muốn con phải làm sao mới gọi là báo đáp! Trả lại cái mạng quèn này cho bố mẹ, vậy đã vừa lòng chưa?" Cậu ấy ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt vằn tia máu đỏ sọc, như một kẻ mất trí lao tới xô ngã người bố, rồi quỳ sụp xuống sàn, đôi tay run rẩy gom nhặt từng mảnh vỡ của chiếc điện thoại đã nát bươm, nắp lưng bay mất, màn hình rạn nứt.

"Trương Gia Minh! Mày tính tạo phản hả!" Thấy thằng con xưa nay ngoan ngoãn nay dám bật lại, Trương Quốc Đống hoàn toàn mất kiểm soát, tức đến độ mặt mày tím tái như gan lợn, gầm lên: "Xem ra hôm nay tao không cho mày một trận nhừ đòn thì mày vĩnh viễn không biết trời cao đất dày là gì!" Chú ta phừng phừng lột phăng sợi thắt lưng da, gập đôi lại siết chặt trong tay.

Mãi sau này, bà Trần hàng xóm nghe thấy tiếng ồn ào hỗn loạn từ nhà họ Trương vọng sang, tiếng khóc thét chói tai của Chu Tuệ xen lẫn tiếng chửi rủa không dứt của Trương Quốc Đống, nhưng tuyệt nhiên không nghe thấy tiếng thằng bé. Bà ấy hốt hoảng vội vã lôi kéo vài người hàng xóm sang can ngăn.

Lúc đó, Trương Gia Minh đang co rúm người nằm trên sàn ôm chặt lấy đầu, toàn thân chằng chịt những vệt hằn đỏ ửng rướm máu, cơ thể run lên bần bật. Thừa lúc hỗn loạn, cậu ấy lảo đảo vùng dậy, lao thẳng ra cửa chạy trốn.

Nhiêu Lị Lị ở đầu dây bên kia giọng nghẹn ngào, nức nở: "Tiểu Minh không hề ăn cắp điện thoại, là tớ đập ống heo lấy tiền sinh nhật mua tặng cậu ấy. Điện thoại cũ tớ mua lại từ một đứa bạn cùng lớp, do bố mẹ nó sắm máy mới nên dư ra... Chỉ là cái điện thoại cũ xì người ta bỏ đi thôi, vậy mà Tiểu Minh cũng không được xài..."

"Cậu ấy bị bố mẹ kìm kẹp như ở tù, thời gian đâu mà yêu đương nhăng nhít cơ chứ. Chẳng qua là cậu ấy không nỡ vứt bức thư tình của một bạn nữ viết cho mình vào thùng rác thôi. Cậu ấy vốn định hôm sau sẽ mang trả lại và giải thích rõ ràng, ai dè mới giấu tạm trong quyển từ điển tiếng Anh khóa trong ngăn kéo đã bị dì Chu Tuệ lục tung lên tìm thấy..."

Nhiêu Lị Lị khụt khịt mũi, giọng chùng hẳn xuống, "Nhưng mà, chuyện cậu ấy biết hút thuốc thì... đến tớ cũng hoàn toàn mù tịt..."

Hút thuốc? Không đúng, trái tim Đào Đào bỗng chốc đập lỡ nhịp. Cô hình như... nhớ ra chuyện này!

Đào Đào càng nghe càng thấy nặng lòng. Khi lọt tai vụ Trương Gia Minh hút thuốc, cô giật mình bật thẳng người dậy.

Cú vùng dậy bất thình lình làm cằm Úc Loan va phải một cú đau điếng, khiến cậu đang lim dim ngái ngủ ngã ngửa ra sau.

Úc Loan r*n r*, cằm tê rần ê ẩm, lập tức tỉnh ngủ. Cậu luống cuống bắt lấy chiếc tai nghe vừa rớt xuống, vừa xoa xoa cái cằm suýt chút nữa thì bị thiết đầu công của chị gái cho đăng xuất, giờ thì đã tỉnh táo hoàn toàn.

Cậu nhăn nhó xoa cằm, ngơ ngác nhìn sang. Đào Đào tay nắm chặt điện thoại, vừa đứng phắt dậy với tay lấy ba lô trên kệ hành lý, vẻ mặt nghiêm trọng căng thẳng nói vào điện thoại: "Để tớ nhớ lại xem, để tớ nhớ xem có manh mối nào không..."

Úc Loan tháo tai nghe vắt lên cổ, theo bản năng giơ tay kéo cái ba lô mà chị gái không với tới xuống tự mang, Đào Đào liếc cậu một cái, lúc này không rảnh bận tâm chuyện khác, chỉ tay ra phía cửa xe, bảo cậu theo sát, nhanh chóng xuống xe.

Lúc này trên xe chỉ còn lại hai chị em và cô Tào đang đợi ở cửa.

Úc Loan cũng kéo ba lô của mình xuống, trước đeo một cái sau đeo một cái, ngoan ngoãn bám đuôi chị bước xuống. Trước khi lên xe, cậu đã ngộ ra một chân lý vĩ đại, giờ đầu óc vẫn chưa sắp xếp gọn gàng lại. Giống như lời chị nói, não cậu như một cửa hàng bách hóa, những dãy kệ hàng phải được bày biện ngăn nắp thì dòng suy nghĩ mới trôi chảy, bằng không sẽ bị kẹt cứng.

Đào Đào đã nhảy vọt xuống xe trước, nhíu mày gặng hỏi tình hình với Lị Lị ở đầu dây bên kia: "Cậu bình tĩnh đã, mọi người đã sục sạo khắp thị trấn chưa? Đã gọi điện cho ông nội Trương chưa? Bố mẹ Tiểu Minh cấm không cho gọi à? Tớ xin lạy luôn, bố mẹ kiểu gì mà con mất tích không thèm đi tìm... Chú Trương bảo mặc xác cậu ấy, chỉ có mỗi dì Chu Tuệ, mấy ông bà hàng xóm với cậu là rồng rắn đi tìm hơn nửa ngày trời?!"

Đến cuối câu, giọng Đào Đào the thé lên vì kinh ngạc tột độ. Một luồng nộ khí bốc lên ngùn ngụt, Đào Đào cố kìm nén, mới hạ giọng thì thầm với Lị Lị: "Xung quanh cậu có ai không? Tớ... tớ linh cảm Tiểu Minh sẽ không chạy lên thành phố đâu, mọi người đã tìm trong trường chưa?"

Nhiêu Lị Lị sững sờ: "Trường học á?"

Với đa số học sinh, trường học đích thị là một cái trại cải tạo ác mộng, có đánh chết cũng chả đứa nào dại gì chui đầu vào lưới lúc đang bơ vơ lạc lõng, nhất là giữa cái kỳ nghỉ đông giá rét này. Thế nhưng, với Trương Gia Minh thì lại là ngoại lệ.

Trường học... Đào Đào luôn có một linh cảm mãnh liệt, nơi đó với cậu ấy, có lẽ là một chốn dung thân tuyệt vời.

Đào Đào đứng trước sảnh khách sạn, buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Tớ đoán... cậu ấy có lẽ đang lẩn trốn ở phòng quan sát thiên văn của trường đấy. Đừng xì ra cho bố mẹ Tiểu Minh biết, cũng cấm tiệt tiết lộ cái mật thất này cho bất kỳ người lớn nào khác. Dù sao cái trò trèo tường lẻn vào trường mà đến tai thầy cô thì rách việc lắm. Tớ đồ rằng, cái cậu ấy cần lúc này không phải là bị đám đông bủa vây tìm thấy, mà là một góc khuất an toàn, nơi người lớn không thể nào đánh hơi ra."

Nhiêu Lị Lị cũng chẳng kịp thắc mắc sao Đào Đào lại tỏ tường đến vậy, cô nàng chỉ chốt hạ gọn lẹ: "Ok, tớ sẽ tự mình đi thám thính. Thề sống chết không hé răng nửa lời." rồi cúp máy rụp.

Nghe tiếng "tút tút" vô hồn vọng lại, Đào Đào thầm thở dài não nuột trong lòng.

Trận chiến nảy lửa lần này của Trương Gia Minh với gia đình, cô hoàn toàn mờ mịt, chả có chút ký ức nào xót lại. Có lẽ ở kiếp trước chuyện này chưa từng nổ ra, bởi suy cho cùng, thời thế giờ đã đảo lộn nhiều rồi. Rủi mà có xảy ra chuyện động trời cỡ này, cô ắt hẳn phải lưu lại chút ấn tượng sâu sắc chứ.

Cô vừa sực nhớ ra, sao mình lại biết rõ mười mươi chuyện Trương Gia Minh hút thuốc? Chính vì quá đỗi sững sờ nên cô mới khắc cốt ghi tâm sự việc ấy.

Cô bé 15, 16 tuổi ngày ấy thực sự quá vô tư, ngây ngô, chưa từng nhận ra nỗi đau khổ đằng sau vỏ bọc hoàn hảo của Trương Gia Minh. Môi trường giáo dục thời đó khác xa bây giờ, cũng chẳng ai cho rằng việc cha mẹ giám sát con cái gắt gao là sai trái, không ai lên tiếng đòi hỏi không gian riêng hay tự do cho con trẻ. Ngược lại, họ còn tán dương đó là sự tận tâm, trách nhiệm của đấng sinh thành. Kiếp trước, cậu ấy cũng là con cưng của các thầy cô ở trường trung học thị trấn, luôn chễm chệ ở vị trí top 1, đại diện học sinh ưu tú, người kéo cờ... Một học sinh ngoan ngoãn, gương mẫu đến thế, Đào Đào không thể nào tin nổi cậu ấy lại dính vào chuyện hút xách.

Cho đến một ngày, cô tận mắt chứng kiến Trương Gia Minh phì phèo điếu thuốc trong phòng quan sát thiên văn của trường.

Kiếp trước, thời mài đ*ng q**n ở trường cấp 2 thị trấn, đầu óc Đào Đào lúc nào cũng lơ lửng trên mây, chữ nghĩa chữ nào chữ nấy như rớt đi đâu hết, chuyên gia cúp học. Nhiêu Lị Lị dẫu sao cũng là con gái cưng của thầy giáo trong trường, đâu dám lộng hành lộ liễu như cô. Lắm lúc, nghe giảng như vịt nghe sấm, Đào Đào toàn dạt ra căng tin trường tậu mớ đồ ăn vặt, rồi trèo tường lẻn lên phòng quan sát thiên văn hình cầu chóp vót trên sân thượng để xõa.

Đào Đào học cấp 2 ròng rã 3 năm trời, cái phòng quan sát thiên văn truyền thuyết này cũng chỉ xài đúng một lần để làm màu đón đoàn cán bộ Sở Giáo dục xuống thị sát, lại còn tổ chức hẳn một tiết học dự giờ hoành tráng lệ nữa chứ.

Lần đầu đặt chân vào, cô đã kết ngay cái chốn này.

Nó sở hữu cái trần nhà hình bán cầu, được ghép từ vô số mảng kính cường lực. Nghe giang hồ đồn đại, phần mái này có thể mở toang ra, giúp kính viễn vọng dễ dàng tia trúng mọi ngóc ngách của các chòm sao trên bầu trời.

Phòng quan sát thiên văn này đích thị là một công trình mang tính chất làm màu của trường, cốt để tô son điểm phấn cho mấy cái báo cáo thành tích. Tụi học sinh chả bao giờ được rờ tới mấy cái kính viễn vọng thiên văn hàng hiệu đặt trong đó. Đào Đào thậm chí còn sinh nghi mấy cái kính viễn vọng đó chỉ là hàng mô hình trưng bày cho oai. Thế nhưng, căn phòng này quả thật rất đẹp. Bước vào trong, thời gian như ngưng đọng, ánh nắng chói chang thỏa sức ùa vào. Nằm ườn ra sàn ngước nhìn lên bầu trời, cô có cảm giác như đang được bầu trời xanh thẳm ôm trọn vào lòng.

Dẫu sao Đào Đào cũng là con gái rượu của Đào Quảng Chí, cái gene biết hưởng thụ đã ngấm vào trong máu. Mỗi bận cúp cua, cô toàn leo trèo như khỉ đu qua cổng sắt. Mấy cái ổ khóa cửa sắt chống trộm cũ mèm hồi những năm 2000 dễ xơi ẹc. Cứ lôi cái thẻ ăn căn tin ra, chọt vô khe giữa ổ khóa và khung cửa rồi quẹt mạnh một phát xuống là cánh cửa bật mở ngay lập tức.

Chui vô đó nằm ườn sưởi nắng, đánh một giấc say sưa, đã cái nư thật sự.

Ngờ đâu có một hôm cô mò vào, đập vào mắt là bóng người lấp ló sau tấm rèm nhung xanh lá cây dày cộm. Kẻ đó nấp sau rèm, chỉ để lộ mỗi cánh tay đang kẹp điếu thuốc đang cháy dở.

Nghe thấy tiếng bước chân người rảo bước tiến vào, kẻ đó chả hề hốt hoảng dụi vội mồi thuốc đang tàn lụi, chỉ hờ hững dùng hai ngón tay kẹp điếu thuốc, điềm nhiên vén rèm lên, hé lộ một đôi mắt lạnh lẽo đến rợn người.

Ánh nắng trưa chói chang dội thẳng từ mái vòm kính xuống, bụi bặm nhảy múa loạn xạ trong luồng sáng. Vừa nhìn rõ mặt người nọ, Đào Đào hóa đá tại trận, hai mắt trợn tròn xoe không thể tin nổi.

"Trương Gia Minh?" Cô cất tiếng gọi rụt rè. Đó là lần đầu tiên cô chứng kiến Trương Gia Minh phơi bày bộ mặt này. Sự lạ lẫm đến mức đáng sợ, hoàn toàn không giống cậu ấy của ngày thường.

Trương Gia Minh vừa thấy cô liền nở nụ cười: "Đào Đào, tớ đoán ngay là cậu mà."

Thấy nụ cười hiền hậu quen thuộc của cậu bạn thân, Đào Đào mới thở phào nhẹ nhõm, điệu bộ lười biếng bước vào: "Tiểu Minh, sao cậu cũng cúp cua vậy? Lại còn chui tọt lên tận đây... Mà này..."

Ánh mắt cô phức tạp dừng lại trên điếu thuốc kẹp giữa mấy ngón tay cậu ấy.

"Sao cậu lại nhiễm cái thói này rồi? Thôi, đừng hút nữa, hại sức khỏe lắm." Đào Đào ấp úng, chả biết khuyên răn sao cho phải.

Cậu ấy không nhìn Đào Đào, cũng chẳng vội trả lời câu hỏi của cô. Cậu ấy quay mặt đi, đưa tay đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi. Đốm lửa đỏ rực lóe lên rồi vụt tắt, làn khói mờ ảo bay lên.

Thở hắt ra một làn khói mỏng, cậu ấy trầm giọng nói: "Đừng gặng hỏi nữa, tớ cũng chẳng nghiện ngập gì đâu, chỉ là... nhiều lúc ngột ngạt quá chịu không nổi..." Cậu ấy ngập ngừng một thoáng, quay sang nhìn cô, ánh mắt ánh lên vẻ van nài, "Cũng đừng xì ra cho Lị Lị biết. Đào Đào, cậu coi như chưa thấy gì được không?"

Đào Đào ngẫm lại, có lẽ chính khoảnh khắc ấy, cô đã nhìn thấu được sự gai góc và nỗi đau đớn cùng cực ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của một học sinh ưu tú nơi Trương Gia Minh. Hóa ra cậu ấy chẳng hề ngoan ngoãn tuân theo khuôn khổ như người ta vẫn tưởng, và tự thâm tâm, cậu ấy cũng chưa bao giờ muốn bị gò ép vào những luật lệ ấy.

Với tâm trạng thấp thỏm lo âu, Đào Đào cùng Úc Loan rảo bước vào sảnh khách sạn. Vừa đi, cô vừa không quên để lại dòng tin nhắn trên QQ cho Nhiêu Lị Lị: "Tìm được Tiểu Minh thì rep lại tớ một tiếng nha."

Đợi Đào Đào và Úc Loan bắt kịp hội giáo viên và bạn bè, làm xong xuôi thủ tục nhận phòng, cô mới nhận được tin nhắn vỏn vẹn một chữ "Ok" từ Lị Lị.

Lúc chen chân vào thang máy lên phòng, lòng dạ Đào Đào cứ thấp thỏm lo âu cho Trương Gia Minh và Lị Lị nên bước chân rề rà chậm chạp. Vốn dĩ đợt này trường chơi lớn cử nguyên một sư đoàn đi thi, sĩ số đông nghẹt, nên để phân bổ lưu lượng, nhóm nam sinh đội bóng rổ đành nhường nhịn nhồi nhét chung một thang máy lên trước.

Từ Hành nhìn Đào Đào cứ dán mắt vào điện thoại, xem đi xem lại mãi. Cô và Úc Loan sóng bước đi tụt lại phía sau, sắc mặt cô khá u ám, dường như cơn giận từ chuyện ban nãy vẫn chưa nguôi.

Chắc mẩm cô chẳng muốn đụng mặt cậu ta.

Nghĩ tới đây, lòng cậu ta cũng chùng xuống, rầu rĩ. Nhưng nói thẳng ra, bị cô mắng té tát xối xả vào mặt thế kia, ai mà nuốt trôi cục tự ái để xuống nước xin lỗi cho cam?

Tay cậu ta miết chặt chiếc móc khóa chưa kịp trao đi trong balo. Cửa thang máy từ từ khép lại. Cậu ta đứng bên trong, Đào Đào và Úc Loan đứng bên ngoài. Cảm giác như chỉ sau một cái chớp mắt, khoảng cách giữa họ đã giãn ra vạn dặm, hoàn toàn thuộc về hai thế giới khác biệt.

Đám chiến hữu xung quanh vẫn rôm rả cười đùa, bàn tán xôn xao về trận đấu ngày mai. Từ Hành chả lọt tai chữ nào. Trái tim cậu ta cứ lửng lơ, trống rỗng. Mối tình đơn phương đầu đời dường như đã chính thức vỡ mộng ngay từ vạch xuất phát.

Đào Đào nào có tâm linh tương thông để biết Từ Hành đang suy diễn kịch bản cẩu huyết gì trong đầu. Cô theo chủ nghĩa yêu ghét phân minh, chả rảnh rỗi mà đầu tư cảm xúc hay thời gian cho những người cô không ưa. Đào Quảng Chí vẫn thường vỗ đùi đen đét khen ngợi cô điểm này. Ông tự hào bảo cô như vậy là tốt, sống thực tế, như hạt đậu cô ve dầu muối không thấm, khỏi lo bị thiệt thòi.

Cô và Úc Loan chen chân vào chuyến thang máy thứ hai. Trong lúc thang máy vùn vụt đi lên, cô nhận được tin nhắn từ Lị Lị: "Trời ơi Đào Đào, Tiểu Minh đang ở đó thật! Tớ tìm thấy cậu ấy rồi! Cậu biết cậu ấy đang làm cái quái gì không? Tụi tớ sợ chết khiếp, vậy mà cậu ấy lại giở chứng sến súa, leo tít lên cái mái vòm của phòng quan sát thiên văn ngắm sao. Khổ nỗi cậu ấy cứ dở dở ương ương sao ấy, thấy tớ cũng định trèo lên theo, cậu ấy quát ầm lên bắt tớ đứng im tại chỗ không được nhúc nhích. Nói chung là, Bồ Đào ơi, cậu với Úc Loan cứ yên tâm tập trung thi thố đi, khỏi cần phải lo lắng thêm. Tớ sẽ canh chừng cậu ấy."

Trương Gia Minh mà cũng có lúc sến súa thế á? Đọc tin nhắn của Lị Lị, Đào Đào cứ thấy lấn cấn sao sao. Nhưng thôi, tìm thấy cậu ấy là an tâm phần nào rồi. Liếc nhìn đồng hồ, sắp tám giờ tối rồi, cô lẹ tay rep lại: "Trời tối rồi, lát nữa hai cậu lo liệu đường về nhà sớm đi. Lỡ Tiểu Minh không muốn vác mặt về nhà, để tớ gọi điện nhờ ông nội Trương ra đón nhé?"

Nhiêu Lị Lị "nhả chữ" lại với tốc độ ánh sáng: "Hồi chiều tớ nhờ mẹ gọi điện rồi, ông nội Trương đang lật đật bắt xe khách về ngay trong đêm, chắc cũng sắp tới nơi rồi. Tớ có chạy đi mua thuốc xức cho Tiểu Minh, cậu ấy bị bầm dập thê thảm lắm, nguyên một thân đầy rẫy vết thương, có chỗ còn tứa cả máu. May mà trời lạnh mặc áo dày, không thì ắt hẳn cậu ấy bị đánh gục luôn rồi."

Tin nhắn của Lị Lị cứ thế dồn dập nhảy lên màn hình.

"Nhưng cậu đừng lo, cậu ấy dựa vào vai tớ nghỉ ngơi một lúc giờ có vẻ khá hơn rồi. Thậm chí còn có tâm trạng thao thao bất tuyệt với tớ về cái vụ Thiên Lang Tinh là một hệ sao đôi, hai ngôi sao này dính lấy nhau như định mệnh, bị lực hấp dẫn trói buộc, kề vai sát cánh quay quanh nhau suốt hàng tỷ năm. Từ lúc vũ trụ sơ khai đã dính chặt lấy nhau, dù sau này già đi biến thành sao lùn trắng, chúng vẫn sẽ mãi mãi không rời xa nhau... Tóm lại là! Tớ nghe như vịt nghe sấm, chả hiểu mô tê gì!"

"Đầu óc cậu ấy không khéo bị chú Trương đánh chập mạch rồi cũng nên?"

"Đào Đào, cậu với Khoai Môn mai cố lên nha! Đợi thi xong tớ kể lể chi tiết cho nghe."

"Ok, nhớ nhắn Tiểu Minh là tớ với Khoai Môn luôn đứng về phe cậu ấy, bảo cậu ấy ráng gồng thêm xíu nữa nha, thi xong lên cấp 3 bốn đứa tụi mình lại tụ họp, hứa rồi đó." Đào Đào nhịn không được lạch cạch gõ phím liên thanh gửi đi.

"Trường Nhất Trung năm ngoái thi đại học bết bát lắm, đậu Thanh Hoa Bắc Đại lọt thỏm có 3 mạng. Nghe phong thanh năm nay trường quyết định tái cơ cấu lớp tuyển thẳng cực gắt. Không những thiết kế riêng nguyên một khu giảng đường với dàn giáo viên xịn xò, mà còn bắt học sinh tuyển thẳng phải nội trú 100%! Tiểu Minh mà thi đỗ là dì Chu Tuệ hết đường kè kè theo giám sát luôn. Cậu phải mật báo tin động trời này cho cậu ấy ngay và luôn nha."

"Chỉ cần nghiến răng chịu đựng thêm vài tháng nữa thôi, cố gắng cày cuốc thi đậu Nhất Trung là đời sẽ lên hương. Tương lai chắc chắn sẽ tươi sáng rực rỡ hơn."

Lát sau, Lị Lị gửi lại một icon khóc ròng ròng: "Ok, tớ cho Tiểu Minh đọc tin nhắn rồi, haizzz! Thi vô Nhất Trung với Tiểu Minh thì dễ như bỡn, cái đứa vã mồ hôi hột ở đây là tớ mới đúng chứ? Cơ mà bố tớ bảo dạo này điểm số của tớ đang lên hương đều đều, đợt này chắc cũng dư sức với tới suất đóng tiền vô Nhất Trung. Hê hê, cũng khá đấy chứ, tớ đang lên kế hoạch vắt kiệt ví tiền của bố tớ một vố ra trò."

Đào Đào bị cô bạn thân chọc cười bất thình lình, tâm trạng cũng nhẹ nhõm đi phần nào.

Có Lị Lị túc trực bên cạnh Trương Gia Minh, cậu ấy chắc chắn sẽ bình an vô sự. Cậu ấy cái gì cũng răm rắp nghe lời Lị Lị. Từ kiếp trước đến kiếp này, từ lúc bé tí teo đến tận bây giờ vẫn vậy, chỉ cần là điều Lị Lị ao ước, Lị Lị muốn làm, cậu ấy nhất định sẽ liều mạng xông pha.

Thang máy "ting" một tiếng báo hiệu đã tới tầng 5. Cửa thang máy chầm chậm mở ra, vừa khéo là tầng của Đào Đào và Phùng Giai Hân. Đào Đào đón lấy chiếc cặp sách từ tay Úc Loan, khoác hờ lên một bên vai, rồi vẫy tay chào tạm biệt cậu. Hai chị em đành phải tạm chia cắt tại đây.

Cô cùng Phùng Giai Hân và cô Tào yên vị ở tầng 5. Còn Úc Loan thì di tản lên tầng 6 cùng dàn chiến binh Olympic và các thầy cô. Mặc dù kinh phí của trường trực thuộc rủng rỉnh hơn hẳn trường tiểu học dưới thị trấn Chương Khê, chế độ đãi ngộ vip cho học sinh và giáo viên là mỗi người một phòng đơn xịn xò. Kẹt nỗi lần này binh đoàn ra trận quá đông đảo, số lượng phòng book bị quá tải nên đành ngậm ngùi chia đàn xẻ nghé ở khác tầng.

Nhưng xem chừng tinh thần của Úc Loan phấn chấn hơn hẳn mấy bận xuất quân đi thi trước. Những lời lẽ xóc óc của Từ Hành dường như đã bị cậu delete sạch khỏi bộ nhớ, chẳng mảy may để lại chút di chứng tâm lý nào. Bởi lẽ chị gái đã khẳng định chắc nịch rằng cậu vô cùng xuất sắc, chẳng hề phiền toái, lại còn rất hữu ích. Hơn thế nữa, chị còn cấp phép cho cậu được thoải mái phá luật với chị nhiều lần nữa.

Chỉ cần là lời chị nói, cậu đều nhất mực tuân theo.

Úc Loan khẽ nâng cánh tay lên, hướng về phía Đào Đào đang ngoái đầu nhìn cậu lúc bước ra khỏi thang máy, vẫy vẫy tay nhịp nhàng đều đặn như một quả lắc đồng hồ, ngoan ngoãn lên tiếng: "Mai gặp lại nha chị ơi."

Những lần thi thố trên tỉnh trước đây, chị gái luôn cách cậu hàng trăm cây số. Vậy mà giờ đây, chị đang ở ngay lầu dưới! Nghĩ đến điều đó, khóe môi Úc Loan bất giác cong lên một nụ cười mỉm chi.

Đêm đó, cậu ngủ một giấc thật ngon lành. Cậu vẫn nâng niu chiếc gối hình cá vàng nhỏ bé của mình, dù nó đã sờn rách te tua, họa tiết cá vàng màu vàng in trên đó đã phai màu đến mức khó nhận ra.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu còn cẩn thận nhắn tin cho Trần Duệ Lâm: "Tiểu Lâm à, tớ cứ lải nhải với cậu mãi về mấy cái lý thuyết yêu đương này nọ, có làm phiền cậu lắm không?"

Trần Duệ Lâm rep lại cực nhanh: Không hề, cậu cứ thoải mái tâm sự với tớ. ^^

Chương trình học ở trường cậu ấy nặng nề kinh khủng. Dù Trần Duệ Lâm được xếp vào hàng học sinh giỏi, nhưng ngày nào cũng cày cuốc đến khuya lơ khuya lắc. Lắm lúc mệt mỏi rã rời, đọc được mấy tin nhắn dở dở ương ương của Úc Loan lại thấy xả stress vô cùng.

Xem ra Trần Duệ Lâm cũng giống chị gái, chẳng coi cậu là gánh nặng. Úc Loan sướng rơn cả người, tốc độ mổ cò hai ngón tay gõ phím cũng thoăn thoắt hơn hẳn: "Cảm ơn cậu nhé, cậu không thấy phiền tớ vui lắm."

Chưa kịp đợi Trần Duệ Lâm rep lại, cậu lại nôn nóng nhắn bồi thêm một tin nữa: "Hôm nay, Định lý bất toàn Gödel đã hiển linh ứng nghiệm lên người tớ rồi, tớ siêu cấp vui luôn."

"Thế rồi sao nữa? Cậu tính đi bước tiếp theo thế nào?" Trần Duệ Lâm nghe vậy cũng hóng hớt tột độ. Úc Loan thực sự nhờ mấy cái liên tưởng vĩ mô này mà giác ngộ được tình cảm của bản thân dành cho người khác sao?

Chuyện này đúng là làm cậu ấy ngạc nhiên thật sự.

Trần Duệ Lâm ngồi bật thẳng dậy, buông bút xuống bàn, dùng cả hai tay ôm khư khư cái điện thoại gõ phím.

Cậu ấy vốn định gặng hỏi xem người trong mộng của Úc Loan có phải là cô bạn cùng lớp Olympic Toán hay không? Dù sao Úc Loan cũng là người sống trong vũ trụ toán học do chính cậu tạo ra, chắc hẳn một cô gái sành sỏi toán học sẽ dễ lọt vào mắt xanh của cậu hơn. Cậu ấy còn tò mò không biết Úc Loan có dự định tỏ tình hay không. Đang mải mê suy nghĩ thì một cái bong bóng chat đã nổi lên trên màn hình.

"Hết rồi, tớ phải làm gì tiếp theo?" Vừa gửi xong tin nhắn này, một cái bong bóng khác của Úc Loan lại tiếp tục hiện lên, "Còn đúng hai mươi sáu giây nữa là tròn mười giờ. Đến giờ đi ngủ rồi, bye bye."

Trần Duệ Lâm: "..."

Cậu ấy thật sự đã suy diễn quá xa rồi. Úc Loan căn bản là "mười lỗ thông chín lỗ, còn một lỗ tịt", chả hiểu cái mô tê gì về chuyện này sất!

Quả đúng như dự đoán của Trần Duệ Lâm, đây là lần đầu tiên Úc Loan thực sự thấu hiểu rành rọt tình cảm của mình. Nhưng khổ nỗi, cậu lại hoàn toàn mù tịt về việc phải hành xử ra sao sau khi giác ngộ.

Nếu là một cậu nhóc tuổi teen bình thường, vừa mới lờ mờ nhận ra mình đang crush một ai đó, chắc chắn sẽ không kìm được mà muốn sáp lại gần người ấy. Sẽ lén lút dõi theo từng cử chỉ, ánh mắt của đối phương. Sẽ lóng ngóng tìm cớ bắt chuyện, tạo tình huống ngẫu nhiên gặp gỡ. Sẽ sướng rơn cả người chỉ vì một cái nhìn, một lời đáp lại. Sẽ vò đầu bứt tai suy tính xem có nên bật đèn xanh thổ lộ hay không. Dù vụng về, lúng túng đến mấy, thì cũng sẽ có những rung động bản năng và những pha thử lửa đầy rụt rè.

Nhưng với Úc Loan, cái radar bắt sóng tình trường của cậu hoàn toàn tịt ngòi.

Cậu vẫn thản nhiên giữ vững quan điểm: Chị gái không muốn dính líu chuyện yêu đương, thì cậu cũng chẳng việc gì phải bận tâm.

Và thế là cậu chìm vào giấc ngủ một cách vô cùng bình yên và viên mãn.

Sáng hôm sau, sau khi được đánh một giấc no say, cậu thức dậy từ rất sớm. Cậu cẩn thận gấp gọn chiếc gối nhỏ yêu thích, nhét ngay ngắn vào balo. Tiếp đó, cậu vuốt phẳng phiu ga trải giường của khách sạn, gấp chăn vuông vức, xếp đôi dép đi trong nhà dùng một lần sao cho mũi dép hướng đều đặn. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cậu tỉ mẩn xếp ly, bàn chải, lược trên bồn rửa mặt thành một hàng thẳng tắp. Thậm chí cậu còn ngoái đầu kiểm tra lại xem chiếc khăn tắm tối qua dùng xong đã được treo lại ngay ngắn trên móc chưa.

Trước khi quải balo bước ra khỏi cửa, cậu tiện tay chỉnh lại toàn bộ móc treo trên giá treo quần áo cho hướng về cùng một phía, rồi lùa tất cả móc treo sang một bên trái cho đồng bộ.

Xong xuôi mọi thủ tục nghiệm thu, cậu vui vẻ khước từ lời rủ rê xuống sảnh ăn sáng của Lưu Chí Cường. Cậu đi thang máy xuống tầng năm, tiến thẳng đến cửa phòng chị gái.

Úc Loan đứng nán lại trước cửa một chút, giơ tay lên xem đồng hồ. Đợi đến khi kim giây quét đúng số 12, đồng hồ chỉ chính xác 7 giờ 30 phút, cậu mới vội vàng gõ cửa.

Đào Đào lúc này cũng đã dậy. Cô đang đứng trước gương trong phòng tắm khách sạn, một tay chải tóc đuôi ngựa, tay kia áp điện thoại vào tai báo bình an cho Đào Quảng Chí: "... Hành trình hôm qua rất suôn sẻ, không có sự cố gì xảy ra đâu bố. Tụi con sẽ thi xong vào buổi sáng, buổi trưa làm thủ tục trả phòng rồi chiều tới bệnh viện... Vâng, hôm qua con đã chốt kèo với chị Hiểu Kỳ rồi ạ."

"Được rồi, thượng lộ bình an là tốt nhất. Lúc con với Tiểu Loan khám xong bắt tàu về, hai đứa nhớ tự lo liệu cho bản thân đấy. Gần tới ga thì nhá máy cho bố một tiếng, bố xách xe máy ra đón."

Từ đầu dây bên kia còn văng vẳng tiếng mỡ sôi lèo xèo trong chảo. Đào Đào nghe là biết ngay ông bố đang múa chảo làm đồ ăn sáng. Cô khẽ rũ mắt, khóe môi bất giác cong lên một nụ cười. Cô hoàn toàn có thể mường tượng ra cảnh tượng Đào Quảng Chí, trên người quấn chiếc tạp dề viền ren hoa mộc nhĩ màu hồng phấn bánh bèo, đang đứng trước bếp lò hì hục đảo trứng rán.

"À, quên báo cho con tin vui. Đơn xin cấp đất của nhà mình với nhà ông chủ Phó đã qua cửa kiểm duyệt vật liệu ngày hôm qua rồi. Giờ chỉ còn chờ nốt phần hồ sơ của bác Trịnh với nhà bác cả con. Hai bên đó nộp trễ mấy ngày nên chắc phải đợi qua tháng sau mới xong xuôi." Đào Quảng Chí hào hứng khoe tiếp, "Nhưng mà nhờ cọ xát riết nên nhà mình cũng dày dạn kinh nghiệm đối phó với mớ giấy tờ rườm rà này rồi. Chắc chắn là mọi việc sẽ suôn sẻ thôi, dì Úc của con phấn khởi lắm."

Đào Đào cũng vui lây, cuối cùng thì sau ngót nghét nửa năm ròng rã chạy đôn chạy đáo, cái vụ xin đất này cũng đã đơm hoa kết trái.

Năm ngoái, dì Úc có dịp về quê trả tiền cho bác gái, tiện thể tạt qua ngó nghiêng tiệm cũ. Sẵn dịp, dì buôn chuyện luôn vụ trên thành phố đang đẩy mạnh mảng bất động sản cho hai bác nghe. Bác cả nghe xong cũng ưng cái bụng, liền xin nghỉ phép, xách bác gái lên tận thành phố để mục sở thị tình hình. Chớp nhoáng, hai bác dốc cạn hầu bao, đệ đơn xin một mảnh đất xen kẹt nằm ngay sát vách mảnh đất của nhà Đào Đào.

Hai bác còn khẳng định chắc nịch, nếu tương lai nhà Đào Đào tính đường mở xưởng thật, thì hai bác sẽ đem miếng đất này ra góp vốn, lấy cổ phần ăn chia lợi nhuận.

Còn phần bác Trịnh, ông nộp đơn xin cấp một căn hộ phúc lợi. Chỉ chờ giấy phép được duyệt, ông đã cống hiến trọn vẹn gia tài để mua nhà cho con trai, cuối cùng cũng sẽ được sở hữu một chốn an cư nhỏ nhắn để dưỡng già.

Bác Trịnh đặc biệt ưng ý căn hộ tầng hai. Dù sao tuổi cao sức yếu, mai mốt già cả leo cầu thang mệt bở hơi tai, căn tầng hai tuy có nhiều cái bất tiện, nhưng bù lại được tặng kèm một khoảng ban công nho nhỏ. Trên đời làm gì có căn nhà nào hoàn hảo mười phân vẹn mười. Bác Trịnh đã ấp ủ dự định dựng một cái nhà kính trên ban công đó, trồng dăm ba chậu hoa, cây cảnh. Sáng sáng ra đó thưởng trà ngắm hoa, âu cũng là một thú vui tao nhã của tuổi già.

Đang mải buôn chuyện dở dang thì Úc Loan gõ cửa.

Sáng sớm mở mắt ra đã được đón nhận một rổ tin vui, Đào Đào tươi cười rạng rỡ chạy ra mở cửa. Nào ngờ vừa hé cánh cửa, Úc Loan đã lao vào ôm chầm lấy cô như một chú cún con mừng rỡ, ôm một cái thật nhanh rồi vội vàng lùi lại.

"Buổi sáng tốt lành chị ơi," cậu ngượng ngùng né tránh ánh mắt cô, vẻ mặt như thể vừa làm chuyện gì tày đình, "Chị từng nói mà, lúc khẩn cấp thì xé rào quy tắc một xíu cũng chả sao."

Đào Đào lập tức bật cười nắc nẻ: "Đúng thế, mới sáng sớm mà đã khẩn cấp thế này cơ à."

"Vậy em nắm tay chị nữa được không."

"Duyệt luôn."

Hai chị em hớn hở tay trong tay tản bộ xuống sảnh ăn sáng, sau đó chia tay nhau, bám đuôi giáo viên phụ trách đến địa điểm thi của mỗi người.

Những bài văn xuất sắc của Đào Đào và Phùng Giai Hân đã được hoàn thiện từ trước, do trường tiến cử lên thành phố, sau đó thành phố sẽ tập hợp lại và đề cử lên cấp tỉnh.

Lần này hai cô nàng lặn lội lên tỉnh chủ yếu là để lót dép hóng kết quả bình chọn trực tiếp, tiện thể xúng xính váy áo dự lễ trao giải cấp tỉnh, ôm cúp, rinh bằng khen, rồi ngồi đồng nghe mấy vị giám khảo quyền uy nhận xét bài thi tại chỗ.

Đến đây chỉ để cưỡi ngựa xem hoa, chẳng có tí áp lực thi thố nào. Bù lại, phải nặn nụ cười công nghiệp suốt cả buổi sáng, khiến cơ mặt Đào Đào cứng đờ như hóa đá.

Cơ mà thành quả thu về cũng ngọt ngào phết. Đào Đào ẵm gọn giải Nhì, còn Phùng Giai Hân, cô nàng chơi lớn quất nguyên bài bằng văn ngôn, câu chữ lai láng, ý tứ thâm sâu, xuất sắc giật giải Nhất. Nghe đồn bài của cô nàng còn có cơ hội tiến thẳng lên sàn đấu cấp toàn quốc. Báo hại cô Tào vốn dĩ lúc nào cũng đăm đăm cái bản mặt hình sự, nay lại toe toét cười hở cả mười cái răng.

Bên phía Úc Loan có vẻ cũng xuôi chèo mát mái. Lúc Đào Đào quay về khách sạn, cậu đã hoàn thành bài thi và túc trực ở đó rồi.

Cậu đang ngồi chình ình giữa sảnh khách sạn đọ đáp án với thầy dạy Toán Olympic. Trí nhớ của Úc Loan phải gọi là siêu phàm, cậu gần như bê nguyên xi toàn bộ đề bài ra đối chiếu. Ông thầy dạy Toán dò đáp án mà hai má cứ đỏ bừng bừng vì phấn khích. Ngay cả đám Lưu Chí Cường vây quanh cũng há hốc mồm, trưng ra vẻ mặt sùng bái tột độ.

Mặc kệ những tiếng ồ à tán thưởng xung quanh, Úc Loan cứ như một cỗ máy được lập trình sẵn, cắm cúi viết lại toàn bộ đề thi lên giấy.

Tuy nhiên, mọi thứ vẫn chưa ngã ngũ, phải chờ kết quả chính thức mới dám gáy. Ông thầy Toán vốn tính tình cẩn trọng, dẫu dò đáp án thấy khả quan cũng chẳng dám vỗ ngực khẳng định chắc nịch. Ổng chỉ biết liên tục vỗ vai Úc Loan, vỗ đến mức mặt cậu nhăn nhúm lại, người co rúm như con tôm luộc, lúng túng tìm đường chuồn êm.

Các học sinh khác sau khi làm xong bài thi đều lũ lượt thu dọn hành lý chuẩn bị hồi hương. Đào Đào và Úc Loan làm thủ tục trả phòng xong, rảnh rỗi đứng chôn chân cạnh cửa xoay của khách sạn để hóng Mã Hiểu Kỳ.

Cô nàng than vãn đang kẹt xe cứng ngắc, chắc phải muộn một xíu mới tới nơi.

Tiết trời se lạnh, những bọt nước b*n r* từ đài phun nước bên cạnh càng làm tăng thêm cảm giác buốt giá. Khách khứa ra vào tấp nập. Đào Đào sợ Úc Loan không thoải mái, bèn vòng tay khoác chặt lấy tay cậu rồi mới cúi xuống kiểm tra điện thoại.

Cô vừa nhận được một tin nhắn từ nick QQ của Lị Lị. Dòng tin nhắn ngắnn gọn, vỏn vẹn vài chữ: "Cảm ơn cậu nhiều nhé, Đào Đào."

Đào Đào đăm đăm nhìn màn hình điện thoại một lúc lâu. Trực giác mách bảo cô rằng người gửi dòng tin nhắn này đích thị là Trương Gia Minh. Ngẫm nghĩ một chốc, cô cẩn thận gõ lại một dòng: "Cậu có ổn không?"

Vài phút sau, tin nhắn hồi đáp vang lên: "Cũng tàm tạm."

Đào Đào nhắn lại: "Đã chốt kèo bốn đứa mình cùng nhau học cấp 3 rồi, không được thiếu một mống nào đâu đấy."

Đầu dây bên kia nhắn lại: "Ok."

Đến lúc này Đào Đào mới thực sự trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Úc Loan đang chìm trong men say hạnh phúc khi được chị gái khoác tay. Từ cái dạo ngộ ra định lý bất toàn của Gödel, tâm trạng cậu lúc nào cũng phơi phới như trẩy hội. Ngay cả trong phòng thi, cậu cũng tủm tỉm cười một mình, làm giám thị nhìn mà phát ớn, cứ đảo lượn qua lại bàn cậu suốt.

Giữa dòng người qua lại tấp nập, cậu chẳng còn bồn chồn lo lắng như mọi khi. Thậm chí cậu còn phóng tầm mắt ra xa, dõi theo một chú chim sẻ đang mổ thức ăn nhảy nhót bên vệ đường gần đài phun nước.

Đáng tiếc là chú chim sẻ nhỏ bé ấy chẳng mấy chốc đã bị tiếng giày cao gót lộp cộp của một người phụ nữ trung niên làm cho kinh hãi, vỗ cánh bay vút đi.

Úc Loan có chút tiếc nuối thu ánh nhìn lại. Chợt sững lại một giây, rồi ngạc nhiên đánh mắt nhìn theo. Người phụ nữ trung niên ấy khoác trên mình chiếc áo dạ, xách chiếc túi xách sang trọng, đang sải bước về phía cửa xoay ngay cạnh cậu.

Dì này... có nét hao hao giống chị gái.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên trong đầu Úc Loan, thì một chiếc ô tô con màu trắng đã xịch đỗ ngay trước mặt hai chị em. Mã Hiểu Kỳ hạ kính xe xuống, mặt mũi đỏ gay vì bực bội do kẹt xe: "Lên xe lẹ đi mấy đứa!"

"Tới liền tới liền!" Đào Đào ngẩng đầu lên đáp lời, vội vã nhét điện thoại vào túi, kéo tay Úc Loan leo lên xe. Cô hoàn toàn không mảy may nhận ra có một người vừa lướt qua sát sạt bên mình.