Thế giới này có đủ loại "trâu ngựa", và Hoa Hoa thân làm dân tài chính lại thuộc vào một chủng loại "trâu ngựa" cực kỳ đặc biệt.
Chị xứng đáng được phong danh hiệu "Chiến mã cao cấp mười phân vẹn mười".
Hằng ngày, ngoài việc tăng ca sấp mặt để chốt báo cáo, lên sổ sách, khai thuế, quyết toán, soạn thảo hợp đồng, hối thúc thu hồi công nợ, kiểm kê xuất nhập kho, hay hì hục làm hồ sơ thầu, chị còn phải luyện thêm tuyệt kỹ mở mắt nói xạo với nụ cười thân thiện mỗi khi bị kiểm toán viên gõ cửa: "He he he... Anh/chị ơi, em mới vào làm, mấy cái nghiệp vụ này em còn lơ tơ mơ lắm."
Những chuỗi ngày hành xác như thế, chỉ có đồ ăn mới là liều thuốc giải sầu hữu hiệu nhất.
Hoa Hoa dứt khoát đẩy cửa kính tiệm bánh Phố Nam bước vào. Ngay lập tức, hương sầu riêng phô mai nồng nàn ập tới, bủa vây lấy chị. Ôi chao, thơm điếc mũi!
Mắt chị sáng rỡ hệt như ngọn đèn pha, quăng luôn cậu đồng nghiệp Hoàng Tiểu Soái ra sau đầu. Chị men theo mùi hương, rảo bước đi thẳng tới khu vực bếp kính.
Bên trong bếp, ông chủ Đào đang mang đôi bao tay vải dày cộm, cẩn thận kéo một chiếc pizza khổng lồ ra khỏi lò nướng.
Chiếc pizza này trông chẳng giống bất kỳ chiếc pizza nào chị từng thấy.
Viền bánh đã được nướng vàng ươm giòn rụm, phần lõi giữa hơi nhô lên, căng mọng. Toàn bộ phần nhân dường như là thịt sầu riêng vàng ươm, quyện chặt cùng phô mai tan chảy, lấm tấm vài vết cháy xém đẹp mắt.
Mới nhìn thôi mà Hoa Hoa đã nuốt nước miếng ực ực.
Hoàng Tiểu Soái hít cái mùi sầu riêng riết hồi cũng quen mũi. Hơn nữa, mùi sầu riêng trong tiệm được nướng lên lại có cảm giác ấm áp, ngầy ngậy, chứ không còn hăng hắc xộc thẳng vào mũi như sầu riêng tươi nữa. Cậu chàng mon men lại gần, ló đầu ngó thử.
Ủa, pizza à?
Tiệm bánh Phố Nam lấn sân sang cả mảng pizza rồi sao?
Trước giờ Tiểu Soái vẫn đinh ninh tiệm bánh ngọt hay tiệm bánh mì cũng chả khác gì mấy nhà hàng Âu. Bọn họ cũng bán hamburger, pizza, sandwich, thậm chí có món còn ngon đứt đuôi nhà hàng. Điểm khác biệt duy nhất là pizza ở tiệm bánh thường được cắt lát bán lẻ, hoặc chỉ nướng loại be bé cỡ bàn tay, hương vị loanh quanh mấy loại để nguội vẫn ngon như pizza xúc xích, pizza gà.
Nhưng cái món này... Pizza sầu riêng là cái quái gì vậy trời?
Mắt Hoàng Tiểu Soái không chỉ dán chặt vào chiếc pizza vừa ra lò như Hoa Hoa, cậu ta còn tinh ý tia thấy mấy mảnh vỏ sầu riêng to tổ chảng nằm chỏng chơ ở góc bàn bếp. Cậu ta chớp chớp mắt, thầm nghĩ: Ông tổ người Ý phát minh ra pizza mà biết trên đời này có kẻ dám lấy sầu riêng làm topping, chắc tức hộc máu mà sống dậy mất.
Nhưng công nhận tiệm này chịu chơi thật. Nghe đồn sầu riêng mắc như quỷ, lấy nguyên trái đắp lên cái pizza thế này thì tiền vốn chắc phải trên trời nhỉ? Bán buôn kiểu này có lời lãi gì không ta? Không biết hét giá bao nhiêu một cái đây!
Pizza sầu riêng nướng xong phải để nguội bớt một tẹo ăn mới đúng điệu. Lúc Đào Đào và Đào Quảng Chí bưng mâm pizza đẩy cửa kính bước ra, đã thấy Hoa Hoa đứng chực chờ trước cửa với vẻ mặt hớn hở, tay xoa xoa xắn tay áo chuẩn bị chiến đấu.
"Sếp ơi, tiệm mình lại tung món mới à? Nguyên cái bánh này toàn là nhân sầu riêng đúng không? Thôi khỏi nói nhiều, cái pizza này bán không? Tính tiền sao vậy?" Hoa Hoa chồm người về phía trước, hai mắt dán chặt vào chiếc pizza, tuôn một tràng câu hỏi như súng liên thanh: "Bao nhiêu tiền em cũng quất, cắt cho em một miếng đi."
Đào Quảng Chí vừa định mở miệng nói là bánh nhà làm ăn chơi, không bán.
Lời còn chưa kịp ra khỏi miệng, Đào Đào đã chớp thời cơ lách lên chặn trước mặt ba mình, nở nụ cười tươi rói đáp: "Em chào chị, chị là đồng nghiệp của sếp Phương đúng không ạ? Tuần trước em có gặp chị rồi. Cái này hôm nay tụi em mới làm thử nghiệm thôi, chưa có ý định tung ra thị trường đâu. Nhưng nếu chị thèm thì tụi em sẵn sàng mời chị một miếng, tiện thể nhờ chị thẩm định mùi vị giúp tụi em luôn ạ."
Hoa Hoa nghe được ăn chùa, mắt híp lại thành hình trăng khuyết: "Trời ơi, ngon vậy sao? Thế thì ngại quá, em cứ cắt cho chị một miếng nhỏ xíu nếm thử là được rồi, nếu ngon thì bữa sau chị tự bỏ tiền túi ra mua."
Đào Đào nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Chắc phải tầm tháng sau tiệm em mới chính thức mở bán món này ạ."
Hoa Hoa tò mò hỏi lại: "Sao phải đợi đến tận tháng sau vậy em?"
Đào Đào cười hì hì, để lộ hai chiếc răng thỏ dễ thương: "Hàng mới ra lò thì phải nêm nếm, tinh chỉnh chán chê mới dám trình làng chứ chị. Tiệm em tuy nhỏ nhưng món nào tung ra cũng phải qua khâu kiểm duyệt gắt gao lắm đó nha." Nói xong, cô lập tức bẻ lái sang chuyện khác, giơ tay chỉ hướng cầu thang, "Chị với anh đẹp trai này lên lầu an tọa đi ạ, em cắt hai miếng pizza rồi mang lên cho anh chị thử ngay. Anh chị có muốn gọi thêm bánh hay nước gì không? Cứ order luôn một thể để em bưng lên cho tiện."
"Oa... Nghe có vẻ chuyên nghiệp dữ dằn." Hoa Hoa tuy nghe hơi mông lung nhưng lại thấy nể phục vô cùng. Ngẫm lại người ta đã hào phóng mời mình miếng pizza sầu riêng đắt đỏ, bản thân ban đầu chỉ tính lót dạ hộp su kem với ly trà sữa, nay chị vội vàng gọi thêm cả tá đồ: "Cho chị một hộp su kem hai tầng, mix bốn vị nha. Thêm một hộp Tiểu Bối cũng mix vị luôn, một hộp bánh cuộn khoai môn da hổ. Chị lấy ly trà dưa hấu trân châu trắng, Tiểu Soái, mày uống gì? Có thèm món gì nữa không?"
Hoàng Tiểu Soái hoảng hồn xua tay liên lịa: "Em xin ly trà sữa thôi chị, full đường nha."
Lượn một vòng với bà chị Hoa Hoa này chắc có ngày xách cái bụng phệ lăn về nhà mất!
Đào Đào mỉm cười giơ tay ra dấu OK.
"Vậy phiền em nhé." Hoa Hoa và Hoàng Tiểu Soái tíu tít kéo nhau lên lầu.
Từ trước Hoa Hoa đã tia thấy, cái tầng hai của tiệm bánh Phố Nam này đúng là một thánh địa sống ảo lý tưởng vào những lúc rảnh rỗi. Dãy bàn dài kê sát ô cửa kính sát đất, ban ngày thì ngồi ngắm phố xá xe cộ tấp nập qua lại ở ngã tư, lúc xế chiều thì view ngắm hoàng hôn đỉnh của chóp, nắng chiều hắt trọn vào phòng, tối đến lại ôm trọn cái view thành phố lên đèn lung linh.
Hoa Hoa cố tình chọn một chỗ không bị vướng cột che khuất. Ngồi đây, phóng tầm mắt ra tít đằng xa là thấy ngay ngọn tháp thiên văn trên đỉnh núi, chóp tháp đâm thẳng vào những đám mây lững lờ trôi lơ lửng, tạo nên một không gian thoáng đãng, bao la cực kỳ.
Khách khứa vừa lên lầu, Đào Đào quay gót định đi lấy đồ gắp bánh thì đập vào mắt là ông bô Đào Quảng Chí đang bưng khay pizza đứng chôn chân như trời trồng, mặt mày nhăn nhó oán hận, trân trân nhìn chằm chằm vào cô.
"Con gái rượu à, chẳng phải lúc nãy con bảo là tự con thèm sầu riêng mới bắt bố lặn lội đi lùng mua sao? Hả? Hóa ra con lại gạt bố! Bày đặt làm cái món quái quỷ này mục đích là để bán đúng không!" Đào Quảng Chí tức xì khói đầu, "Mới tí tuổi đầu mà ma lanh gớm nhỉ!"
Đào Đào cười trừ chữa thẹn: "Haha, thì con cũng thèm ăn thật mà, lỡ khách người ta cũng thèm thì mình sẵn tiện cho ra mắt luôn chứ sao..."
"Su kem vừa ra mắt chưa nóng chỗ được một tuần! Con lại tính đẻ thêm cái pizza nữa!" Đào Quảng Chí rít qua kẽ răng, "Con tưởng bố con là na tra thái tử, ba đầu sáu tay chắc?"
Đào Đào cuống quýt thanh minh: "Đâu có, đâu có, tháng sau mới bán mà bố." Cô hạ giọng thì thầm vào tai ông, "Con đọc báo thấy tháng 6 bên mình ký hiệp định miễn thuế nhập khẩu rau quả với Thái Lan rồi, 1 tháng 10 này là chính thức có hiệu lực đó bố."
"Thế thì còn toang hơn, chắc chắn là con tính ra mắt món mới ngay dịp lễ đúng không?" Đào Quảng Chí nheo mắt nhìn con gái, "Trung thu dính liền Quốc khánh, bố đoán con không chỉ định làm mỗi cái pizza không đâu..."
Đào Đào lại cười hì hì, vuốt đuôi: "Bố ơi, bôz thông minh quá, càng ngày càng hiểu con gái ghê."
"Thôi dẹp dẹp, bố nghỉ làm, bố nộp đơn từ chức..." Đào Quảng Chí dằn mạnh khay pizza xuống bàn, rơm rớm nước mắt quay lưng bỏ đi, "Bố bỏ nhà đi bụi đây! Căn nhà này hết chỗ chứa bố rồi."
Đào Đào đứng khoanh tay, tỉnh bơ nhìn theo tấm lưng lực lưỡng đang diễn nét bi tráng của ba mình, chậm rãi đếm trên đầu ngón tay: "Một... hai... ba... bốn... năm..."
Quả đúng như dự đoán, mới đi được năm bước, thấy chả ai thèm níu kéo, Đào Quảng Chí cụt hứng dừng khựng lại, tự kiếm cái cớ lùi bước quay lại: "Cũng gần mười hai rưỡi rồi, dì Úc con sắp về tới, thôi để bố lên lầu ngó xem thằng Tiểu Loan nấu nướng thế nào rồi, đừng bảo là giờ này vẫn còn lúi húi thái rau nha?"
Đào Đào tủm tỉm nhìn ổng làm bộ lơ ngơ, tự biên tự diễn đi ngang qua mình.
Lúc lướt qua, ổng còn không quên quăng cho cô một ánh mắt sắc lẹm, miệng vẫn cố vớt vát buông lời đe dọa: "Con gái à, bố nói thật, bố chẳng có miếng niềm tin nào vào cái món pizza sầu riêng này của con đâu. Mùi vị ám ảnh thế này đố ai mà nuốt cho trôi. Lại còn giá cả chát chúa nữa. Lỡ mà ế chỏng gọng thì đừng có khóc lóc ỉ ôi với bố nha!"
"Chuyện đó bố khỏi bận tâm." Đào Đào nhướng mày, tự tin đáp trả bằng một nụ cười rạng rỡ.
Xem ra việc oanh tạc menu bằng một loạt sản phẩm bánh ngọt, đồ tráng miệng từ sầu riêng là chuyện một sớm một chiều rồi. Đào Quảng Chí hăm dọa thất bại, đành mang bộ mặt ấm ức lủi thủi lên lầu làm quân sư chỉ đạo Úc Loan nấu ăn.
Đào Đào vừa ngân nga hát vừa thoăn thoắt cắt bánh pizza sầu riêng.
Phải để nguội bớt một xíu, tầm này xắn ra là cực phẩm luôn, bánh vẫn còn âm ấm, phô mai lại kéo sợi dai dằng dặc.
Đào Đào nhớ như in sự kiện này.
Tin tức trên tivi chả trật đi đâu được, "Hiệp định miễn thuế nhập khẩu rau quả" giữa Trung Quốc và Thái Lan chính thức được kích hoạt vào đúng dịp Quốc khánh năm nay. Kể từ thời điểm đó, giá sỉ sầu riêng cắm đầu lao dốc không phanh, từ 25 tệ rớt thê thảm xuống còn 7 tệ/ký! Phải một thời gian khá dài sau đó, giá sầu riêng mới bắt đầu rục rịch bị làm giá, đẩy lên cao ngất ngưởng.
Bản thân Đào Đào thuộc tuýp người dễ nuôi, món gì cũng xực được láng, từ rau diếp cá, ngò rí, đến bánh ú mặn, bánh ú ngọt, tàu hũ hoa ngọt, tàu hũ hoa mặn, hay thậm chí là tàu hũ hoa cay. Từ kiếp trước cô đã trót trao trái tim cho sầu riêng rồi.
Hồi đó, tình cờ được thưởng thức sầu riêng một lần ở nhà bác cả, cô đã mê mẩn cái hương vị trái cây nhiệt đới nồng nàn ấy. Đáng tiếc là lúc bấy giờ tiệm bánh nhà cô đã phá sản, số tiền Đào Quảng Chí kiếm được từ tiệm tạp hóa cỏn con chỉ đủ đắp đổi qua ngày, đến dâu tây còn chả có mà ăn, nói gì đến chuyện "tự do ăn sầu riêng".
Bởi vậy cô chưa từng hé răng đòi hỏi.
Chỉ là mỗi dịp lễ lạt ghé thăm ông bà nội ở nhà bác cả, hễ thấy bác dâu mua sầu riêng là cô lại không kìm được niềm vui sướng. Về sau, dường như Đào Quảng Chí tinh ý nhận ra điều đó, nên thi thoảng ông vẫn ráng bấm bụng mua sầu riêng về cho cô ăn.
Đào Đào vẫn khắc cốt ghi tâm những ký ức kiếp trước. Hồi học cấp hai dưới thị trấn, muốn kiếm được múi sầu riêng ăn, hai bố con phải cất công bắt xe lóc cóc lên tận thành phố. Ban đầu, Đào Quảng Chí chỉ đủ tiền mua vài múi sầu riêng nhỏ xíu người ta bóc sẵn đóng khay trong siêu thị nhập khẩu. Nhưng sang đến tháng Mười, ông bỗng vác nguyên một trái sầu riêng to tổ chảng từ siêu thị về nhà.
Ông bảo là sầu riêng đang rớt giá thê thảm, sau này Đào Đào mới vỡ lẽ ra, là do được miễn thuế nhập khẩu!
Hôm ấy, lần đầu tiên trong đời Đào Đào được bung lụa ăn sầu riêng thả ga, sướng rơn cả người. Dù sao lúc ở nhà bác cả cũng phải tém tém lại, thèm rỏ dãi cũng phải kiềm chế, chứ tới nhà người ta mà ăn thùng uống vại thì kỳ cục chết đi được.
Chính vì thế mà ký ức về ngày hôm ấy in hằn sâu đậm trong tâm trí cô. Cô còn nhớ in hình ảnh Đào Quảng Chí ngố tàu, bất chấp gai nhọn đâm tay, giấu nhẹm trái sầu riêng khổng lồ sau lưng. Đợi cô đạp xe đi học về là ổng diễn tuồng cường điệu "Ta đa, Bồ Đào, xem bố mua món gì ngon cho con nè?" rồi chìa ra trước mặt cô.
Cô còn nhớ lúc đó hai cha con lúa đặc, chả biết đường nào mà khui sầu riêng, cuối cùng vác dao phay ra xẻ đôi vỏ như bổ bưởi, gọt một đường ngay đỉnh quả rồi nương theo kẽ nứt mà tách ra.
Nhớ cái cảnh ăn cố chết mà vẫn dư một đống, sợ để lâu bị hư, Đào Quảng Chí dù ngửi mùi sầu riêng là buồn nôn nhưng vẫn dũng cảm nhét giấy vệ sinh vô mũi, hì hục làm bánh kem sầu riêng cho cô.
Kiếp trước tay nghề làm bánh của Đào Quảng Chí phèn hơn kiếp này nhiều. Ổng làm mấy lớp cốt bánh bông lan khô khốc, trét một lớp nhân sầu riêng trộn kem tươi ở giữa, sơ sài muốn chết. Nhưng đó là lần đầu tiên Đào Đào được ăn bánh kem nhân sầu riêng, có lẽ vì quá sung sướng nên cô thấy nó ngon bá cháy.
Giờ ngẫm lại mà lòng dâng lên bao nỗi xót xa ngổn ngang.
Ba năm cấp hai kiếp trước của cô trôi qua trong túng quẫn, chật vật. Trong nhà đã vắng bóng dì Úc và Úc Loan, tiệm bánh cũng tan tành mây khói, chẳng còn lại gì ngoài cô và Đào Quảng Chí nương tựa vào nhau mà sống.
Nay mọi sự đã khác, không phá sản, không chia ly sinh tử... Chẳng riêng gì cô, mà quỹ đạo cuộc đời của cả gia đình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn mới. Từ nay về sau, chắc chắn mọi chuyện sẽ ngày một tốt đẹp hơn, đúng không?
Nhất định là vậy.
Chắc chắn, chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn.
Đào Đào cúi đầu hít một hơi thật sâu, chớp chớp mắt thật mạnh để ngăn dòng lệ chực trào, rồi hớn hở cầm kẹp đi lấy bánh mì cho Hoa Hoa và Hoàng Tiểu Soái.
Trên lầu, Úc Loan đang cẩn thận tỉa tót từng cọng rau thì nghe tiếng bước chân người nện thình thịch lên cầu thang mang theo vẻ bực bội. Cậu khựng lại, dỏng tai lên nghe ngóng một chút là bắt sóng được ngay.
Không phải tiếng bước chân của chị, là của chú Đào. Úc Loan lập tức quay đầu lại, tiếp tục cắm cúi phân loại đống rau xanh.
Tuy chú Đào và chị là hai cha con ruột thịt, ngay cả cái nết giậm chân bình bịch lúc giận dỗi cũng giống hệt nhau, nhưng âm thanh chú tạo ra thì vang vọng hơn nhiều, còn kèm theo cả hiệu ứng rung lắc nữa chứ.
Đào Quảng Chí vừa lết xác vào bếp, đập ngay vào mắt là cảnh tượng quầy bếp được lau chùi sáng bóng như gương. Trên đó bày biện ngay ngắn tăm tắp mấy cái đĩa, cái bát, xếp hàng dọc từ trên xuống dưới: hành lá thái khúc nhỏ xíu đều nhau chằn chặn, thịt ba chỉ, bông cải trắng. Vâng, bạn không nghe lầm đâu, đến cả bông cải trắng cũng được cậu băm ra thành từng nhánh nhỏ với kích cỡ y xì đúc nhau.
Đã thế, đám nguyên liệu này không phải nằm ngổn ngang trong bát, mà là dàn trận như quân đội đứng duyệt binh, từng hạt từng miếng xếp sát rạt nhau trải đều ra đĩa, đĩa này không chứa hết thì bổ sung thêm đĩa khác.
Đào Quảng Chí đứng hình mất vài giây. Liếc mắt sang bên cạnh, cách rửa rau của Úc Loan cũng mang đậm phong cách độc quyền. Cậu cắt phăng phần gốc rau, lúc cắt còn lấy thước ra đo cẩn thận, đảm bảo mặt cắt phải phẳng lì, vuông vức. Kế tiếp, lặt từng cái lá ra, cái nào úa vàng, sâu ăn thì loại ra bỏ vào chiếc rổ nhựa bên cạnh, đám này rửa sạch là dâng lên cho Vịt Quay xơi.
Rau rửa sạch sẽ, vẩy ráo nước từng lá một, rồi lại tiếp tục phân loại theo size lớn, vừa, nhỏ, xếp phẳng phiu lên ba cái đĩa. Lá phải hướng về cùng một phía, cuống lá cũng phải tăm tắp bằng nhau.
Úc Loan làm ba cái chuyện này với một phong thái cực kỳ chill, khóe môi hơi nhếch lên, chẳng hề có dấu hiệu nào của sự nhàm chán. Thậm chí cậu còn bơ đẹp sự hiện diện của Đào Quảng Chí, cắm cúi làm việc của mình.
Đào Quảng Chí lẳng lặng đứng quan sát một lúc là hiểu ngay trưa nay xác định nhịn đói với hai món xào nóng hổi này rồi... Dựa theo cái tốc độ rùa bò chuẩn bị nguyên liệu kiểu này, khéo đến bữa tối mới được xơi.
Ông đi vòng ra ngó cái nồi cơm điện. May phước, công tắc nồi cơm đã được bật, hơi nước bốc lên ngùn ngụt từ lỗ thông hơi trên nắp vung, quyện theo mùi thơm của gạo trắng và thịt sườn. Cũng may ông lo xa, tống thêm món sườn chưng củ mài vào hấp chung, vậy là có luôn cơm với canh. Cùng lắm trưa nay ăn cơm chan canh nhấm nháp vài cục sườn...
Đúng lúc đó, ông nghe tiếng Úc Loan lầm bầm tự kỷ sau lưng:
"Bông cải xào thịt ba chỉ, xong khâu chuẩn bị. Giờ tới món đậu hũ kho, công thức kho đậu hũ sao ta? À nhớ rồi, đợt trước có học thuộc bí kíp nấu ăn rồi. Đậu hũ cắt miếng, chần sơ qua nước sôi khử mùi, phi thơm hành gừng, trút đậu hũ vô, thêm xíu nước tương, một ít muối và lượng nước vừa đủ... Khoan đã, lượng nước vừa đủ? Lại là cái kiểu định lượng 'hệ tâm linh' này nữa."
Đào Quảng Chí quay ngoắt lại, thấy Úc Loan đang đứng đực mặt ra trước tủ lạnh mở toang, lầm bầm lẩm bẩm. Đang độc thoại ngon trớn, cậu bỗng phát giác ra điểm bất cập trong cuốn bí kíp nấu ăn, cả người đơ ra như cỗ máy đang chạy ngon lành bỗng dưng đứng hình. Lát sau cậu mới buông tiếng thở dài thườn thượt:
"Kẻ chấp bút cuốn bí kíp này ắt hẳn không phải là người tự kỷ. Lượng nước vừa đủ, nước tương vừa đủ, muối cũng vừa đủ, 'vừa đủ' rốt cục là dung tích bao nhiêu? Viết lách thiếu tính xác thực quá."
Đào Quảng Chí suýt chút nữa thì sặc cười.
Nhưng ngẫm lại, lời Úc Loan nói cũng có lý. Đúng vậy, đối với dân gà mờ mới vào bếp, làm sao có thể tự canh me được định lượng "vừa đủ"? Đây ắt hẳn cũng là nguyên nhân khiến việc múa chảo theo sách dạy nấu ăn thường xuyên kết thúc trong bi kịch thất bại.
Úc Loan mang vẻ mặt sầu não lôi miếng đậu hũ già từ trong tủ lạnh ra, xoay người kéo ngăn kéo lấy bộ đồ nghề nấu ăn chuyên dụng của mình: một chiếc thước thẳng, một chiếc cốc đong, một chiếc đồng hồ bấm giờ.
Lúc này cậu mới quay người lại, dán mắt vào cái cổ áo bị lệch của Đào Quảng Chí, cất tiếng hỏi: "Chú Đào, làm món đậu hũ kho thì châm bao nhiêu nước mới chuẩn 'vừa đủ' ạ?"
Đào Quảng Chí suy tính một lát rồi đáp: "Châm nước ngập xâm xấp nửa mặt đậu hũ là được."
Úc Loan gật gù tán đồng với vẻ nghiêm túc: "Chú Đào, chú rất có năng khiếu trong việc biên soạn sách dạy nấu ăn đấy."
Đào Quảng Chí bật cười sảng khoái: "Cảm ơn con đã đánh giá cao tài nghệ bếp núc của chú nhé."
Nắm được định lượng nước cần châm, giải quyết xong cái chướng ngại vật này, cậu mới yên tâm toàn ý toàn lực chuyển sang khâu cắt đậu hũ.
Úc Loan háo hức cầm lấy chiếc thước kẻ. Tâm trạng phơi phới, cậu chủ động bắt chuyện với Đào Quảng Chí: "Chú Đào, con dự tính xẻ khối đậu hũ hình hộp chữ nhật dài 20cm, rộng 20cm, cao 5cm này thành 128 khối lập phương nhỏ xinh với cạnh dài 2.5cm, chú đoán thử xem con phải hạ đao mấy nhát?"
Đào Quảng Chí: "...Chịu thua."
"15 nhát đao!" Úc Loan hớn hở giải mã bí ẩn, "Công thức là: Cắt n nhát đao = chia thành n+1 phần; đậu hũ dày 5cm, nhát đao đầu tiên xẻ ngang chính giữa, chia làm hai nửa trên dưới; dọc theo chiều dài và chiều rộng 20cm, cứ cách 2.5cm lại hạ một đao, ngang dọc mỗi bề 7 nhát, vậy là thu hoạch được 128 khối đậu hũ lập phương nhỏ xinh."
Khóe miệng Đào Quảng Chí giật giật liên hồi: "À... ra là thế, cảm tạ con đã khai sáng cho chú bí kíp thái đậu hũ."
"Không có chi!"
Miếng đậu hũ già cứng cáp, khó bị nát này cũng hoàn mỹ chẳng kém gì những định lý toán học, Úc Loan hớn hở vung đao xẻ thịt đậu.
Ở khu vực ăn uống lầu hai, Đào Đào bưng khay đựng mớ pizza vừa xẻ cùng đống bánh mì mà Hoa Hoa đã chốt đơn lên.
"Hai anh chị cứ từ từ thưởng thức nha." Đào Đào đặt nhẹ khay xuống bàn, tươi cười nói với Hoa Hoa, "Em chạy xuống nhà ngó tiệm chút, không làm phiền không gian riêng tư của anh chị nữa."
Hoa Hoa thầm nghĩ con bé Đào Đào này lanh lẹ, tháo vát ghê. Thấy cô định quay lưng xuống lầu, Hoa Hoa cười tít mắt, vớt vát thêm một câu: "Cảm ơn em gái nhé."
"Chuyện nhỏ như thỏ thôi chị, rảnh rỗi anh chị cứ ghé quán em hoài hoài nha." Đào Đào đứng ngay chân cầu thang, ngoái đầu vẫy tay chào tạm biệt.
Chờ Đào Đào lặn mất tăm, Hoa Hoa liền thoăn thoắt xỏ bao tay nilon vào, nâng niu miếng pizza sầu riêng vẫn còn bốc khói nghi ngút. Pizza đã được xẻ sẵn, vừa nhấc lên là lớp phô mai béo ngậy đã thi nhau kéo sợi dai dằng dặc, một đầu vẫn còn bám chặt vào lớp giấy thấm dầu. Chị phải giơ tay lên cao tít mù, sợi phô mai mới chịu đứt ngang.
Trông có vẻ mlem mlem quá đi! Hoa Hoa hít một hơi thật sâu, tranh thủ lúc bánh còn nóng hổi, há to miệng làm luôn một miếng.
Vừa cắn một phát là ngập ngụa lớp sầu riêng ngọt lịm, béo ngậy, mềm tan trong miệng, kết hợp với phô mai kéo sợi dính dớp, lớp đế bánh dưới cùng thì được nướng giòn rụm, vàng ươm, thơm lừng.
Pizza mấy tiệm khác đế toàn dày cui, topping thì mỏng dính như tờ giấy, còn đế pizza nhà Đào Đào làm thì mỏng tang, giòn tan. Hoa Hoa cảm giác cắn một miếng là ngập răng sầu riêng với phô mai, nhân nhồi đầy ắp đến mức chực trào ra ngoài.
Ăn sướng cái miệng ghê! Hoa Hoa mải mê đánh chén đến mức quên cả trời đất, im bặt chẳng buồn hé răng nói lời nào.
Hoàng Tiểu Soái ngẩn người nhìn chị nhai ngấu nghiến, miếng này nối tiếp miếng kia, bộ dạng phê pha cứ như đang tận hưởng món ngon vật lạ trên cõi đời này, khúc cuối còn lim dim đôi mắt tận hưởng. Cậu chàng cũng rụt rè xỏ bao tay nilon, rón rén bốc một miếng pizza lên.
Cậu ta đảo mắt quan sát một vòng. Món này lúc nướng lên trông có vẻ bắt mắt hơn sầu riêng tươi một tẹo, nhưng Hoàng Tiểu Soái vẫn thấy mùi sầu riêng nó thum thủm là lạ. Hồi nãy mới bước chân vào tiệm, mùi vị cứ như nhà ai quên tắt bình gas, hay là mùi đôi giày đế cao su cũ mèm bị túm kín trong bọc nilon, cậu ta thật sự ngửi không nổi.
Tuy nhiên, sầu riêng sau khi qua nhiệt độ cao, lại có phô mai trợ lực thì cái mùi cũng có vẻ dễ thở hơn chút đỉnh.
Cậu lại liếc sang Hoa Hoa, chị ấy đã xơi tái miếng bánh, đang m*t mát mấy ngón tay đeo găng nilon, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Hoàng Tiểu Soái chọn góc rìa có nhiều phô mai nhất, rụt rè cắn một miếng nhỏ xíu.
Cắn xuyên qua lớp phô mai nướng mềm nhão phủ bên trên, bên trong là lớp thịt sầu riêng được nướng chín mềm nhừ, thi thoảng còn lẩn khuất vài sợi xơ trái cây dai dai chưa nát hẳn, ơ? Cậu ta cắn thêm một miếng.
Hương vị ngon hơn hẳn sự kỳ vọng của cậu, cái mùi thum thủm từng làm cậu e dè lúc nãy khi đưa vào miệng lại biến mất tăm mất tích!
Còn... còn khá thơm nữa cơ.
Hoàng Tiểu Soái lại cắn thêm một miếng nữa. Miếng cắn này bự hơn hẳn hai miếng trước, ngoạm một phát khiến nhân sầu riêng trào ra từ hai bên mép, dính tèm lem lên hổ khẩu bàn tay. Cậu ta thấy tiêng tiếc, vô thức chu mỏ húp trọn chỗ nhân trào ra, cuốn nốt vào miệng nhai chóp chép.
Vị ngọt lịm đặc trưng của trái cây nhiệt đới hòa quyện hoàn hảo với hương sữa béo ngậy của phô mai, biến lớp thịt sầu riêng thành một thứ sền sệt như mật mềm, ngọt lịm... ngọt lịm một cách rất đậm đà? Cậu ta cũng chịu, chẳng biết miêu tả sao cho chuẩn.
Chỉ biết nó ngon một cách rất "độc lạ".
Phần đế bánh cũng được nướng cực phẩm, mỏng tang giòn rụm, phía trên còn phết một lớp sệt sền sệt giống hệt phô mai trộn sốt sầu riêng. Chẳng hiểu sao, loáng cái cậu ta đã đánh bay miếng bánh.
Ngước mắt lên nhìn, Hoa Hoa đã lặn mất tăm từ lúc nào, cậu ăn say sưa đến mức chẳng hề hay biết.
Hoàng Tiểu Soái lặng lẽ giải quyết nốt phần viền bánh pizza.
Ngay lúc đó, tiếng bước chân lộp cộp vang lên nơi cầu thang. Hoa Hoa hớn hở bê mâm đựng bốn lát pizza bước lên, hổn hển nói: "Chị xơi chưa đã thèm, vừa phi xuống tìm cô em gái mua thêm nửa cái nữa. Mày ăn rồi đúng không? Ngon bá cháy đúng không? Chị biết ngay mà! Siêu siêu ngon luôn! Có muốn xơi thêm một miếng không?"
Hoàng Tiểu Soái mặt đỏ bừng, gật đầu lia lịa: "Em... em cũng xin thêm một lát nữa!"
Hoa Hoa nhoẻn miệng cười đầy ẩn ý, đưa cho cậu một lát bánh: "Ngon đúng bài chưa? Chị mày miễn nhiễm với mùi sầu riêng mà, sầu riêng tươi chị ăn còn thấy ghiền, ai dè sầu riêng nướng lên kiểu này còn xuất sắc hơn cả ăn tươi."
Hoàng Tiểu Soái cũng hơi ngượng ngùng. Hồi nãy chính miệng cậu chê ỏng chê eo, giờ lại là người ăn miếng này chưa xong đã đòi miếng khác. Cậu đón lấy miếng bánh rồi vội vàng lên tiếng: "Chị Hoa Hoa, một lát pizza này rổ giá thế nào? Chắc đắt lòi kèn đúng không? Để em share tiền với chị nha?"
Hoa Hoa đâu phải người chi li tính toán mấy đồng lẻ, cô xua tay: "Thôi khỏi, cũng chẳng đáng bao nhiêu. Cô bé kia bảo hôm nay tiệm mới làm thử nghiệm, vốn dĩ chưa định mở bán, tại sầu riêng rinh từ siêu thị về nên vốn liếng hơi cao, thế nên bán rẻ cho tụi mình theo giá gốc, 12 tệ một lát. Chị thấy giá này quá hời, em nhìn xem topping phủ ngập mặt bánh thế kia, thêm phô mai với đế bánh nữa, tính ra đâu có đắt."
12 tệ một lát, bảo đắt thì cũng đắt thật, nhưng nhìn người ta xài sầu riêng nguyên chất 100%, Hoàng Tiểu Soái cũng thấy đáng đồng tiền bát gạo. Miếng nào cắn vào cũng ngập mồm thịt sầu riêng cơ mà.
"Đau lòng thay, phải chờ đến tháng 10 mới có cơ hội tái ngộ món này." Hoa Hoa nhai ngấu nghiến, giọng mang chút nuối tiếc. Đồ ngon thế này mà phải đợi cả tháng trời cơ á. "Chị thèm khát tuần sau đi làm lại được xơi món này quá, ước gì menu tiệc trà chiều của công ty mình cũng có thêm pizza sầu riêng thì tuyệt cú mèo."
Nói đoạn, Hoa Hoa lại tự lắc đầu phũ phàng bác bỏ: "Thôi bỏ đi, ăn cái này trong công ty mùi nồng nặc lắm, lỡ may có khách khứa ghé thăm ngửi thấy thì kỳ chết. Nhỡ đâu đụng phải vị khách nào 'dị ứng' mùi sầu riêng thì sao?"
Hoàng Tiểu Soái ngẫm nghĩ một lúc: "Chị muốn xơi món này vào tiệc trà chiều tuần sau hả? Cũng đâu phải nhiệm vụ bất khả thi. Sợ mùi ám công ty thì mình xách đồ lên sân thượng ăn, em sẽ hô hào bộ phận hành chính phụ một tay decor, kê cái bàn dài, bung mấy cây dù to bự chảng, chuẩn bị thêm chút đồ uống..."
Công ty của sếp Phương tọa lạc ở tầng cao vút, gần sát với tầng thượng. Cái sân thượng trên cùng ấy vốn dĩ là không gian sinh hoạt chung của các công ty trong tòa nhà, mọi người thường xuyên lên đó tụ tập ăn uống, trưa trưa cũng có người xách hộp cơm lên đó ngồi xơi.
"Duyệt, duyệt, duyệt, ý tưởng này quá tuyệt." Hoa Hoa quay sang nhìn cậu chàng, "Nhưng người ta bảo tháng sau mới mở bán, chú mày tính kiếm bánh ở đâu ra?"
Hoàng Tiểu Soái hếch mũi cười đắc ý: "Chị Hoa Hoa ơi, nhìn là biết chị thuộc tuýp người trung thực chưa từng trải sự đời rồi. Chị quên sếp nhà mình là ai à? Ổng là khách VIP của tiệm bánh này đấy. Mượn oai sếp ra mặt đặt gạch trước vài cái pizza sầu riêng thì có gì là không thể?"
Đắt xắt ra miếng cũng chả sao. Sếp thường hay đùa: "Dân công sở là phải hưởng thụ đồ ăn ngon, xài đồ xịn. Mấy đứa khỏi cần nhọc công tằn tiện cho tôi, cứ cống hiến hết mình, cày tiền về cho tôi là tôi đội ơn lắm rồi."
"Sao tôi lại não cá vàng thế này, không ngờ cái tên có cặp chân mày rậm rạp, mắt to tròn như chú mày lại láu cá đáo để." Hoa Hoa vỗ đùi đánh đét, hưng phấn nói, "Chú mày nói chí lý! Lát nữa chị em mình sẽ bấm máy réo sếp luôn!"
Hai chị em phấn khích vừa xơi bánh vừa lên kế hoạch tác chiến trên lầu. Ở dưới lầu, Đào Đào cũng đang say sưa đánh chén. Cô ăn đến mê mẩn, ôi chao ngon tuyệt cú mèo, cái hương vị thân quen lâu lắm rồi mới được nếm lại!
Cô chỉ nhâm nhi đúng một miếng, còn dư lại ba lát. Cô dùng đĩa úp ngược lại đậy kín, cẩn thận bê ra nhà sau cất giữ, định bụng phần lại cho Đào Quảng Chí, dì Úc và ông chủ Phó thưởng thức.
Cái món pizza sầu riêng béo ngậy, nồng nặc mùi hương đồng gió nội này, chắc chắn Úc Loan sẽ chạy mất dép, nên khỏi cần phần cậu.
Tiếp đó, cô nhờ nhân viên vặn quạt hút mùi chạy hết công suất, mở toang cửa sổ cửa chính để tiệm bánh được thông thoáng, xua bớt mùi sầu riêng. Sự thật là mùi sầu riêng cực kỳ bá đạo, quạt hút chạy è cổ một lúc lâu rồi mà vẫn còn thoang thoảng mùi hôi.
Đào Đào lại lụi cụi pha thêm chút nước chanh, hì hục lau chùi sạch bách khu vực chế biến và lò nướng bằng nước chanh pha baking soda. Combo nước chanh và soda khử mùi sầu riêng cực đỉnh, chỉ cần lau chùi vài bận cộng thêm mở cửa thông gió là bay sạch mùi. Dọn dẹp xong xuôi, cô biến thành cún săn nghiệp vụ, cắm cúi hít hà khắp mọi ngóc ngách để kiểm tra.
Có vẻ mùi sầu riêng đã bốc hơi gần hết, cô mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Hôm nay vắng khách, Đào Quảng Chí lại còn gà mờ, lúc mới tập tành nướng bánh còn đem thẳng cái lò ra ngoài tiệm. Rút kinh nghiệm, mẻ sau các sản phẩm từ sầu riêng phải được chế biến trong một gian phòng kín riêng biệt ở phía sau lầu một. Tủ kính trưng bày cũng phải sắm riêng một cái be bé, như vậy tiệm mới không bị ám mùi sầu riêng nồng nặc.
Tránh tình trạng mấy vị khách sợ sầu riêng bỏ chạy mất dép.
Thế nhưng thời gian thông gió vẫn chưa đủ dài. Chốc nữa Úc Mỹ Trân và ông Phó trở về, vừa bước vào tiệm là hai người đã đánh hơi ra ngay mùi hương quen thuộc.
Khi hay tin Đào Đào thực sự xúi giục Đào Quảng Chí lấy sầu riêng nướng pizza, cả hai đều trố mắt kinh ngạc.
Cái thứ trái cây nặng mùi này mà cũng có thể hô biến thành pizza sao?
Hai người vừa ra ngoài một chuyến, mục đích chính là để lân la đến công ty bất động sản nọ tiếp thị bánh mì và chốt kèo hợp đồng, ai dè lại vô tình bắt sóng được một chuyện còn chấn động hơn gấp bội, khiến họ quên béng luôn lời PR tâm huyết của Đào Đào về món pizza sầu riêng.
"Chuyện pizza tính sau, tôi phải lượn qua nhà nghỉ Phù Dung bàn đại sự với vợ tôi đã, em xin kiếu." Ông Phó có cô vợ làm bà chủ nhà nghỉ Phù Dung, thả vội một câu rồi ba chân bốn cẳng chuồn về nhà, "Mọi người cũng mau mau họp gia đình bàn bạc kỹ lưỡng đi! Đây quả thực là một cơ hội ngàn năm có một đấy!"
Đúng thế, Úc Mỹ Trân cũng hối hả giục Đào Đào gọi Úc Loan và Đào Quảng Chí xuống lầu gấp.
Hai phút sau, đối diện với khuôn mặt ngơ ngác của Đào Quảng Chí và hai đứa trẻ, ánh mắt Úc Mỹ Trân ánh lên những tia sáng rực rỡ và đầy tham vọng. Dì trang trọng tuyên bố:
"Anh Quảng Chí, Đào Đào, Tiểu Loan, mọi người hãy lắng nghe thật kỹ những gì em sắp nói đây."
"Hả? Em nói đi." Đào Quảng Chí vẫn chưa hiểu mô tê gì.
"Quảng Chí, tụi mình ly hôn đi!"
"Hả???"