Chương 47 - Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Cổng trường lúc này vắng hoe, trong tiệm cũng lác đác vài người.

Dư Quán Quân quăng vội chiếc xe đạp trước cửa, chẳng thèm khóa, rồi lén lút đẩy cửa kính bước vào.

Tiếng chuông gió leng keng vang lên, Úc Mỹ Trân lập tức ngẩng lên. Đập vào mắt dì là một cậu thiếu niên da ngăm đen, tóc húi cua, mặc áo sơ mi đồng phục trắng của trường trực thuộc, đang rón rén thập thò trước cửa, dè dặt hỏi: "Dạ, cô ơi, tiệm mình mở cửa chưa ạ?"

Giờ này mà vẫn còn học sinh lảng vảng ở đây ư? Trốn học à?

Dì khựng lại một nhịp, nhưng cũng chẳng tò mò gặng hỏi thêm, vội vàng đon đả bước ra đón: "Mở rồi cháu ơi! Hôm nay tiệm cô giảm giá toàn bộ sản phẩm, hóa đơn trên 50 tệ còn được tặng quà nhỏ và bốc thăm trúng thưởng nữa. Cháu muốn mua gì nào?"

Dư Quán Quân ngước mắt lên, sững người, đôi mắt khẽ chớp chớp. Chuyện gì thế này... Tự dưng cậu ta cảm giác ánh nắng hắt vào qua khung cửa kính cũng trở nên ấm áp lạ thường.

Mặt cậu ta ửng đỏ, gãi gãi đầu, bối rối ấp úng: "Dạ... cháu muốn... mua mấy cái... bánh su kem to to ngoài kia ạ."

"Được chứ, đó là món mới của tiệm cô đấy. Cháu thích vị nào? Nếu là lần đầu, cô khuyên cháu nên nếm thử bánh su Éclair và su kem vỏ giòn phủ caramel. À, nếu cháu chuộng vị mặn mặn ngọt ngọt, thì su kem muối biển cũng là một lựa chọn tuyệt vời..." Úc Mỹ Trân nhiệt tình giới thiệu từng loại. "Hôm nay món mới cũng được giảm giá. Bánh loại một tầng nhân giá niêm yết là 3.5 tệ/cái, giảm giá còn 2.8 tệ. Nếu mua cả hộp 8 cái thì còn rẻ hơn nữa, chỉ 16 tệ thôi, cháu có thể chọn mix các vị cùng giá với nhau. Còn bánh loại hai tầng có nhân hoa quả thì 6 tệ/cái."

Mắc quá! Gần 3 tệ một cái lận ư? Nhìn thì to bằng nắm tay trẻ con đấy, nhưng chắc cắn một hai miếng là hết, cảm giác hơi chát thì phải.

Dư Quán Quân khẽ mở to mắt. Vừa nãy cậu ta chưa nhìn kỹ bảng giá, giờ nghe xong... bụng bảo dạ: Với số tiền này, mua loại su kem mini bán cân ngoài chợ khéo được cả một túi to tướng.

Gia cảnh nhà cậu ta hiện tại cũng thuộc hàng khá giả, nhưng bố mẹ cậu ta đi lên từ hai bàn tay trắng, hồi nhỏ cậu ta cũng từng nếm trải cuộc sống chật vật. Cho đến khi cậu ta lên cấp hai, gia đình mới phất lên, chen chân vào giới nhà giàu. Chắc do được ông bà nội nuôi dưỡng từ bé nên tới tận bây giờ cậu ta vẫn chưa quen với thói vung tiền qua trán.

Dư Quán Quân nuốt nước bọt cái ực. May mà nãy chưa buột miệng hô "cho cháu mỗi vị một cái". Giờ thì cậu ta ngập ngừng: "Vậy... cho cháu một cái vỏ giòn caramel ạ."

"Được ngay, cháu đợi một lát nhé. Mấy cái ngoài tủ kính chỉ là hàng mẫu thôi, kem bơm sẵn để lâu rồi. Để cô bảo thợ làm cho cháu một cái mới tinh luôn." Úc Mỹ Trân chẳng nề hà việc cậu ta mua ít, vẫn hồ hởi nhận order rồi đích thân bước đến bên vách kính, nói vọng vào trong phòng làm việc của ba thợ bánh: "Quảng Chí, làm một cái su kem vỏ giòn caramel nhé!"

Người đàn ông có vóc dáng vạm vỡ nhất đáp lời: "Có ngay."

Dư Quán Quân tò mò bước tới gần. Vậy ra bánh trái trong tiệm này đều được làm thủ công tại chỗ, lại còn thiết kế hẳn một phòng bếp bằng kính trong suốt để khách hàng có thể tận mắt chứng kiến quá trình nhào nặn từng chiếc bánh. Oa, táo bạo thật đấy, chắc hẳn tiệm này cực kỳ tự tin vào tay nghề của mình đây!

Rất nhanh, người thợ bánh to con quay mặt lại, đeo găng tay nilon dùng một lần vào.

Dư Quán Quân bỗng thấy người này có vẻ quen quen, nhưng lại không nhớ rõ là đã từng gặp ở đâu.

Ông thợ bánh mở tủ lạnh, lấy một túi bắt kem tươi được bảo quản lạnh ra. Sau đó, ông chọn một chiếc vỏ su kem đã nướng sẵn, khéo léo rạch một đường nhỏ bên hông rồi lùa đầu bắt kem vào trong.

Dư Quán Quân dán mắt theo dõi động tác bóp kem điêu luyện của ông thợ. Lớp kem tươi mát lạnh, đặc mịn được bơm đầy vào bên trong, nhanh chóng làm căng phồng lớp vỏ rỗng tuếch. Lượng nhân đầy ắp kia khiến cậu ta cảm thấy 3 tệ này cũng đáng đồng tiền bát gạo. Hơn nữa, kem tươi của tiệm này dường như cũng khác biệt so với những nơi khác. Nó có màu vàng nhạt, sền sệt, thoạt nhìn khá giống sữa đặc.

Cuối cùng, ông thợ rắc thêm một chút vụn caramel giòn tan lên bề mặt bánh, cho vào túi giấy gói lại rồi đưa ra ngoài.

Bánh vừa được đưa ra, hương sữa hòa quyện cùng mùi thơm của caramel lập tức lan tỏa.

Bụng Dư Quán Quân đang đói meo, nuốt nước bọt đánh ực một tiếng, ánh mắt đầy háo hức lẽo đẽo theo cô chủ tiệm xinh đẹp đến quầy tính tiền.

Cầm chiếc bánh su kem to chà bá trên tay, lớp vỏ caramel giòn rụm màu nâu đỏ nứt nẻ trông hấp dẫn đến khó cưỡng.

Cậu ta thanh toán xong, không kìm được nữa, đứng ngay cạnh quầy cắn luôn một miếng to.

Quả không hổ danh là bánh vỏ giòn, lớp vỏ caramel vừa cắn đã vỡ vụn giòn tan. Cậu ta còn chưa kịp nhẩn nha cảm nhận độ xốp mềm của phần vỏ bánh bên trong thì lớp nhân kem hương vani đã bùng nổ, ngập tràn khoang miệng. Cảm giác vô cùng mềm mịn nhưng lại không hề ngấy chút nào.

Ngon bá cháy... Dư Quán Quân trố mắt nhìn nửa cái su kem còn lại trên tay, vẻ mặt đầy khó tin.

Cậu ta cứ đinh ninh lớp nhân kem bên trong chắc cũng nhàn nhạt, nồng nặc mùi hương liệu nhân tạo như mấy loại kem tươi thông thường. Ai dè hoàn toàn trái ngược! Nhân kem bên trong mát lạnh, nói là kem tươi mà lại mang đến cảm giác như đang thưởng thức kem vani vừa tan chảy vậy. Ăn vào rất thật miệng, không hề bị rỗng hay ngấy mỡ như cậu ta vẫn tưởng tượng.

Lớp vỏ bánh cũng xuất sắc, phần vỏ caramel giòn rụm ấy kết hợp với nhân kem tươi phải gọi là điểm 10 chất lượng! Dư Quán Quân cắn thêm một miếng, lim dim mắt, khẽ lắc gật gù tận hưởng.

Ngon thiệt sự.

Miếng thứ ba, cậu ta xử gọn chiếc bánh, nhưng bụng dạ lại càng thêm cồn cào, thòm thèm đến mức muốn m*t luôn cả ngón tay cho đỡ tiếc.

Lần này thì Dư Quán Quân thấy giá cả cũng hợp lý chán, đúng là "tiền nào của nấy"! Bỏ ra 16 tệ là có ngay 8 cái, tính ra mỗi cái chỉ có 2 tệ! Chẳng hiểu ban nãy dây thần kinh nào chập mạch mà cậu ta lại quyết định mua lẻ! Thật là ngu ngốc!

Dưới ánh mắt đầy thấu hiểu của Úc Mỹ Trân, Dư Quán Quân đỏ bừng mặt kéo khóa ngăn trong của chiếc cặp sách, lôi ví ra. Rút phăng tờ 20 tệ, cậu ta dõng dạc hô lớn: "Cô ơi, cho cháu thêm một hộp nữa!"

Úc Mỹ Trân cười híp mí hỏi: "Cháu muốn mix vị không? Cùng giá với su kem vỏ giòn caramel còn có vị muối biển, vỏ giòn hạt dẻ cười, matcha, vỏ giòn cacao nữa đấy..."

"Lấy hết, lấy hết ạ, vị nào mix được cô cho cháu hết!" Dư Quán Quân lúc này đã quẳng luôn chuyện đi học ra sau đầu. Ăn tới nghiện rồi, cậu ta còn ngoái đầu nhìn quanh, thản nhiên hỏi: "Cô ơi, ở đây có chỗ ngồi lại không ạ?"

Thà ăn xong ngồi rề rà tới trưa hẵng lết xác tới trường còn hơn! Giờ này mà trèo tường cửa sau vào trường rủi ro lắm, thầy giám thị thường xuyên mai phục ở đó.

Số Dư Quán Quân hơi nhọ, học kỳ trước đã bị tóm sống vài lần rồi.

Úc Mỹ Trân vội vàng ngoái đầu dặn dò Đào Quảng Chí làm 8 cái bánh su kem. Dì ngó thấy mấy chỏm tóc chỉa tứ tung trên đầu Dư Quán Quân, đoán chừng c* cậu này không phải trốn học mà là ngủ nướng quên trời đất đây mà... Dì tâm lý gợi ý: "Trên lầu hai có chỗ ngồi đấy cháu. Tiệm cô còn bán cả trà sữa với trà hoa quả tươi làm tại chỗ nữa. Có trà dưa hấu trân châu trắng, chè sương sáo xoài bưởi, trà bí đao lạnh, trà sữa trân châu Đài Loan, cháu có muốn thử một ly không?"

Dư Quán Quân order luôn một ly trà sữa trân châu. Dạo này các tiệm đồ uống lề đường cũng đang rầm rộ món này, không ngờ tiệm bánh này cũng bắt trend nhanh nhạy phết, sành điệu thật.

Thanh toán xong, cậu ta bê khay thức ăn lên lầu hai.

Tầng hai thiết kế y chang mấy tiệm thức ăn nhanh kiểu Tây, không gian mở, cực kỳ thoáng đãng. Một mặt tường ốp kính cường lực trong suốt hướng thẳng ra đường, view trọn ngã tư người xe qua lại tấp nập. Hai bên đông tây kê hai chiếc bàn dài, sát cửa sổ rải rác vài bộ bàn tròn đôi, bàn vuông bốn người. Góc khuất là khu vực đổ rác và nhà vệ sinh.

Decor cũng bắt mắt phết đấy chứ.

Không khí thoang thoảng mùi bánh nướng thơm phức, cực kỳ dễ chịu chứ chẳng hề nồng nặc mùi xịt phòng hay nước hoa. Dư Quán Quân hít một hơi sảng khoái, ngó quanh quất một vòng rồi chọn chỗ ngồi ngay giữa dãy bàn sát cửa sổ. Cậu ta xoa tay chuẩn bị tinh thần tiếp tục chiến đống su kem.

Tám chiếc bánh trên khay mang tám màu áo khác nhau. Cậu ta do dự một lúc, tay khựng giữa không trung rồi quyết định xẻ thịt chiếc vị muối biển trước. Chiếc bánh này có lớp vỏ ngoài màu hạt dẻ nhạt, điểm xuyết những hạt muối trắng li ti. Cắn một miếng, lớp vỏ giòn rụm quyện cùng nhân kem tươi tràn trề làm cậu ta "ưm" lên một tiếng kinh ngạc. Cứ ngỡ nó chỉ là bánh su kem mặn ngọt bình thường, ai dè nhân kem lại mang hương trà đặc trưng.

Mùi vị thoang thoảng hương trà lúa mạch pha chút hồng trà Ceylon, cộng thêm độ béo ngậy của kem sữa, kết hợp cực kỳ ăn ý với sự thanh mát của muối biển. Cậu ta lập tức "có mới nới cũ", phong cho vị muối biển này ngôi vương, đánh bại vị caramel nãy giờ.

Ăn thùng uống chậu nhét nốt mấy phần còn lại vào miệng, cậu ta không kiềm được m*t sạch sẽ cả đống kem với vụn bánh dính trên ngón tay.

Xử gọn hai cái liên tiếp, thỏa mãn quá đi mất, Dư Quán Quân hút thêm một hơi trà sữa trân châu. Ưm, cậu ta chép miệng, trà sữa này cũng xuất sắc không kém. Trà cốt đậm đà, vị sữa không hề ngấy mỡ mà thanh thanh dễ chịu, cực kỳ hợp cạ với thời tiết này.

Cái nào cũng đỉnh, thế này thì ai chịu nổi! Dư Quán Quân không kiềm chế được, lôi ngay con dế Ericsson đời mới nhất ra định chụp hình gửi MMS khoe chiến tích với thằng bạn chí cốt Tôn Diệp, thì máy lại đổ chuông trước.

[Còn lời nào để nói, còn bao nhiêu lệ rơi, rồi sẽ có ngày tôi khiến em phải hồi tâm chuyển ý...]

Nhạc chuông chất lượng âm thanh vỡ nát xé toạc không gian.

Chỉ mới bùng nổ có một hai năm ngắn ngủi, Tiểu Linh Thông từng làm mưa làm gió khắp hang cùng ngõ hẻm nay đã hoàn toàn bị điện thoại di động lấn lướt. Giờ đây, dế yêu không chỉ được trang bị màn hình màu mà còn có cả nhạc chuông độc quyền và camera chụp ảnh.

Chiếc điện thoại Dư Quán Quân đang xài thuộc dòng high end của năm nay. Không chỉ tích hợp camera 0.3 pixel, thiết kế trượt sành điệu mà màn hình cũng thuộc dạng siêu to khổng lồ.

Dư Quán Quân đã phản đối kịch liệt việc sắm cái của nợ đắt tiền này, nhưng ông bô trọc phú nhà cậu cứ nằng nặc ép uổng.

Đúng là trọc phú rởm đời, mới mở được mấy cái công ty còm đã vội vênh váo, chẳng biết xót mồ hôi nước mắt kiếm tiền là gì.

Cậu ta nhìn lướt qua màn hình, vừa nhai trân châu nhóp nhép vừa bắt máy: "A lô mẹ."

"Á à, cái thằng báo đời kia, mày chui rúc xó nào rồi? Cô giáo mới réo điện thoại mắng vốn mày cúp học kìa!" Giọng bà mẹ quyền lực gầm rống vang vọng từ đầu dây bên kia, "Cái thằng ôn con này, tối ngày chỉ biết lười biếng, cúp cua, lêu lổng, vô tích sự!"

Dư Quán Quân tỉnh bơ, còn gân cổ lên cãi tay đôi: "Con ngủ quên, giờ đang ăn bánh mì đây này."

"Hả? Ngủ nướng khét giường rồi không lo vắt giò lên cổ mà chạy tới trường, còn bày đặt ăn bánh mì?"

"Trời đất, mẹ à, sáng dậy mẹ không cần ăn sáng chắc? Đằng nào cũng trễ rồi, thà no bụng rồi hẵng xách cặp đi học, chứ đói meo thì chữ nghĩa nào nhét vô đầu nổi? Rủi tụt đường huyết xỉu ngang thì sao?" Dư Quán Quân hùng hồn ngụy biện, vừa buôn dưa lê vừa tiện tay nhón thêm cái su kem vỏ giòn cacao.

Ưm, cái này cũng bá cháy, vị cacao đậm đà, thơm lừng.

Cái tiệm này nguyên liệu bao xịn sò. Khá lắm, hôm nay số đỏ vớ được tiệm bánh xịn sò cỡ này.

Lát nữa phải phím ngay cho thằng Tôn Diệp, chắc chắn nó cũng sẽ ghiền!

Dư Quán Quân càng ăn càng khoái, mắt sáng rỡ như sao.

"Với cái tạng trâu mộng của mày mà đòi xỉu? Mày không làm cô giáo tức hộc máu xỉu là phước đức ba đời rồi. Tự dòm đồng hồ coi mấy giờ rồi, trưa trật trưa trờ tới nơi, ăn sáng cái nỗi gì." Bà mẹ Dư Quán Quân tức lộn ruột, giọng gào càng lúc càng chát chúa, "Bây giờ mày cút ngay tới trường cho tao, nghe rõ chưa?"

"Biết rồi biết rồi. Nè, con mới khám phá ra tiệm bánh mì mới mở ngon nhức nách. Đợi chiều tan học con gom vài cái về cho mẹ nếm thử nha." Dư Quán Quân ngả ngớn tựa lưng vào ghế, cười hì hì, "Con cá chắc mẹ sẽ kết nổ đĩa luôn, cái thể loại su kem vỏ giòn này chuẩn gu mẹ."

"Tiệm bánh mì nào? Ngon lắm hả? Vậy mày mua... À khoan..." Đầu dây bên kia khựng lại hai giây, rồi một tiếng thét rồng lộn lại vang lên, "Bánh mì cái đầu mày, cút đi học mau!"

Dư Quán Quân bị rống cho đinh tai nhức óc, lẹ tay giật điện thoại ra xa. Ngó lại màn hình, bà mẹ đã dập máy cái rụp. Cậu ta lắc đầu ngán ngẩm, phóng tầm mắt ngắm nghía phố phường lười biếng chìm trong nắng ban mai: "Haizz, thế giới ngoài kia thanh bình biết bao, cớ sao lòng người lại cứ phải nổi bão tố."

Cậu ta tự phong mình là trẻ lưu thủ (trẻ em bị bỏ lại ở quê cho ông bà chăm sóc).

Ngày xưa bố mẹ cậu vất vả bán rau ngoài chợ, giờ thì phất lên làm giám đốc công ty, mỗi người thầu một công ty riêng. Bận rộn tối tăm mặt mũi. Từ dạo ông bà nội qua đời, cậu cũng khôn lớn tự lo liệu được bản thân. Dưới sự phản kháng quyết liệt vì muốn có không gian tự do, nhà cậu chỉ thuê cô giúp việc nấu ăn và dọn dẹp theo giờ, làm xong là về chứ không ở lại.

Thành thử, bố mẹ thì đi sớm về khuya, ngày nào cậu cũng thui thủi ở nhà một mình.

Ủa? Thui thủi hình như dùng sai hoàn cảnh rồi, mà thôi kệ xừ nó đi. Dư Quán Quân thờ ơ nhún vai. Tính cậu vô tư lự, thành tích học tập thì luôn giữ vững phong độ bét bảng, chẳng ai giành nổi ngôi vị quán quân đếm ngược của cậu.

Sở dĩ Dư Quán Quân chen chân được vào trường trực thuộc, ngoài chuyện ông bô bà bô ném tiền xây hẳn một tòa nhà tài trợ, thì cậu ta cũng gỡ gạc lại chút thể diện nhờ cái mác học sinh năng khiếu thể thao môn điền kinh. Nhưng khác với Tôn Diệp, sau khi lết qua được bài test năng khiếu chuyên môn và điểm chuẩn văn hóa, ẵm trọn cái suất học sinh năng khiếu, Dư Quán Quân lập tức giải nghệ, cạch mặt đội tuyển luôn.

Cậu ta dư sức tự lượng sức mình, chút xíu tài năng chạy chọt cỏn con của cậu ta, mơ mà lọt nổi vòng gửi xe giải vô địch quốc gia. Chứ đừng nói tới mộng tưởng xa xôi gì, có cắm đầu cắm cổ tập luyện thêm cũng xôi hỏng bỏng không, chuốc khổ vào thân.

Nhắc tới Tôn Diệp, dạo trước hai thằng từng chạm mặt mấy bận ở trung tâm huấn luyện. Mặc dù lệch nhau vài tuổi, nhưng lại cực kỳ hợp cạ ở cái khoản ăn uống. Tôn Diệp ngày trước chuyên gia tuồn mớ đồ ngọt bánh trái thơm ngon cho cậu ta. Hai anh em chung niềm đam mê ăn uống lén lút, hở ra là bị huấn luyện viên thả chó rượt chạy sấp mặt quanh sân, thế là nhanh chóng kết bái huynh đệ.

Cậu ta lấy điện thoại chụp một tấm hình chiếc bánh su kem, gửi MMS cho Tôn Diệp - cái thằng bạn thân hiện đang học lớp 12 trường THPT số 1. Tôn Diệp mới là thần đồng điền kinh hàng auth. Cậu ta từng giật giải Quán quân chạy 200m, 400m cấp Quốc gia hồi năm ngoái và được trường số 1 trải thảm đỏ mời gọi.

"Tao mới khai quật được tiệm bánh siêu ngon, cái su kem này đỉnh của chóp luôn."

Chưa đầy 30 giây, tin nhắn phản hồi của Tôn Diệp đã bay tới.

"Mua ở đâu đấy? Nhìn ngon nghẻ phết nhỉ, xin cái địa chỉ, có ship không mậy?"

Tội nghiệp thằng bé Tôn Diệp, thân làm học sinh cuối cấp vừa cày cuốc thi đại học vừa lo tập luyện thi đấu, ngày nào cũng vắt kiệt sức lực, chẳng biết bao thuở mới được bữa no nê. Nhìn dòng tin nhắn là đủ thấu cái sự vã của nó rồi... Dư Quán Quân thoăn thoắt bấm phím: "Ngay khu trường trực thuộc, tiệm mới khai trương, vụ ship thì chịu, để xíu tao hỏi lại coi sao."

"Khu trực thuộc á, xa vải lúa, tao còn đang cắm cọc ở trung tâm huấn luyện đây này." Tôn Diệp lại r*n r* gửi tin nhắn, kèm theo cái mặt mếu máo.

"Đáng thương chưa~ Tao lết bộ vài bước là tới nơi rồi nè~"

"Cút!"

Tôn Diệp rủa xả, nhưng một lát sau, dế yêu lại tít tít báo tin nhắn mới.

"Khoan, khoan, khoan lăn vội, tao vừa soi kỹ lại, background bức ảnh mày chụp nhìn quen quen. Mày bảo đang ở khu trực thuộc mà? Sao tao thấy giống tiệm bánh Phố Nam thế nhỉ?"

Dư Quán Quân ngẫm nghĩ một chút, ngó quanh ngó quất, rồi rep lại: "Hình như tiệm này tên Phố Nam thiệt đó mậy. Á đù, nghe cũng quen tai thật."

"Nói nhảm! Tao tuồn cho mày bao nhiêu bánh trái phí công vô ích rồi à!"

"A a a chi nhánh mới hả? Phải chi nhánh mới không? Ừ đúng rồi, tao đuối quá nên lú mề luôn. Chuẩn rồi chuẩn rồi, vài năm trước tao có nghe dì Mỹ Trân đả động chuyện mở thêm chi nhánh, hóa ra là khai trương rồi à!" Dường như Tôn Diệp đang phấn khích tột độ, tin nhắn réo liên hồi làm con dế của Dư Quán Quân rung bần bật.

"Địa chỉ! Bắn liền cái địa chỉ cụ thể qua đây! Trong vòng một nốt nhạc! Có phải trèo tường, chui lỗ chó, hay bị huấn luyện viên thả chó cắn nát gấu quần tao cũng phải lết tới!" Dòng chữ của Tôn Diệp như gào thét, cuồng loạn y chang giọng nói của cậu ta vậy.

Dư Quán Quân dán mắt vào đống tin nhắn đang dồn dập nhảy lên, lẩm bẩm: "Có cần phải làm quá lên vậy không cha nội?"

Dẫu sao cậu ta vẫn gõ phím gửi địa chỉ tường tận cho Tôn Diệp, sau đó mới đủng đỉnh hút nốt ngụm trà sữa cuối cùng, còn cẩn thận lấy ống hút chọc thủng màng ép, trút sạch bách đống trân châu dưới đáy vào mồm nhai chóp chép.

Trân châu dai giòn sần sật, nấu khéo ghê. Tiệm này duyệt được, bữa nào ngủ nướng cháy máy lại ghé ủng hộ tiếp.

Cửa hàng nằm khá gần trường, lúc cậu đang rung đùi vắt vẻo nhai trân châu, còn văng vẳng nghe thấy tiếng nhạc saxophone du dương phát ra từ loa phát thanh của trường trực thuộc.

Đó là chuông báo hết tiết của trường cậu. Ái chà, tới giờ nghỉ trưa rồi.

Dư Quán Quân cẩn thận cất lại mấy chiếc bánh su kem còn lại vào hộp giấy, lồng luôn cả cái bịch ni lông bên ngoài rồi nhét cẩn thận vào chiếc cặp rỗng tuếch của mình. Tuyệt vời, giờ thì cậu ta có thể danh chính ngôn thuận bước vào cổng trường rồi.

Cậu ta nghênh ngang bước về phía lớp 9/6, người tỏa ra mùi bánh mì thơm phức, giữa lúc cả lớp đang ồn ào náo nhiệt trong giờ nghỉ trưa.

Giữa trưa oi bức ngột ngạt, cửa sổ cửa chính lớp học đóng kín bưng, máy lạnh chạy hết công suất, không khí quyện lẫn đủ thứ mùi cơm trưa.

Đào Đào và Úc Loan cũng mang theo cơm hộp, xài ké lò vi sóng của trường để hâm nóng lại.

Thực ra hai chị em có thể về nhà ăn cơm, nhà cũng không xa lắm, nhưng thời gian nghỉ trưa chớp nhoáng, Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân trông tiệm làm bánh đã mệt bở hơi tai rồi, nếu lộn về thì hai chị em thường phải tự thân vận động nấu nướng, vừa nóng nực lại vừa tốn thời gian, thế nên thà mang cơm hộp đi ăn cho tiện.

Đào Quảng Chí thường dậy sớm lo liệu việc ở tiệm bánh, sẵn tiện múa chảo xào luôn đồ ăn cho Đào Đào và Úc Loan. Toàn mấy món nấu nhanh thần tốc, ví dụ hôm nay thực đơn có trứng xào rau củ ngâm, thịt bò xào lăn mềm tan và một nùi rau muống xào tỏi, tinh bột thì chắc cú là cơm trắng.

Khẩu phần trái cây của Đào Đào và Úc Loan cũng khác biệt. Úc Loan thì ngày nào cũng chung tình với món chuối, còn Đào Đào hôm nay xơi táo, ngày mai được ăn gì thì còn phụ thuộc vào việc dì Úc dắt bé Vịt Quay đi chợ tia trúng món trái cây nào.

Năm ngoái gia đình rảnh rang hơn, Đào Đào và Úc Loan lại hay vắng nhà, giờ đây bé Vịt Quay đã lột xác thành "đại tiểu thư" quyền quý rồi. Lần nào lượn lờ đi mua trái cây, dì Úc cũng phải dắt theo nó, lại còn để nó tự chọn món nó khoái khẩu nữa chứ.

Vì buổi sáng quá bận rộn không kịp hầm canh, Đào Đào và Úc Loan đành mang theo trà sữa do dì Úc tự pha. Trà sữa nhà làm nay cũng đã bắt trend hiện đại hóa, hồi trước còn xài sữa bột với sữa đặc, giờ đã chốt kèo làm ăn với nhà máy sữa tươi, xài sữa thanh trùng luôn. Dù chi phí đội lên chút xíu, nhưng hương vị đỉnh chóp hơn hẳn, lại còn healthy, tốt cho sức khỏe.

Đào Đào và Úc Loan cực kỳ ghiền món trà sữa nhà làm này, trà đậm sữa thơm, sợ bị phì ra trong tuổi dậy thì nên dạo này hai đứa cắt giảm đường, cũng cạch luôn trân châu.

Một ly trà sữa thanh tao, không thêm thắt hóa chất, hai đứa uống suốt hai năm qua vừa giúp nhổ giò cao vọt, lại vừa giúp xốc lại tinh thần, chống chọi cơn buồn ngủ trong giờ học.

Uống kiểu này lành mạnh hơn nốc cà phê gấp vạn lần. Quanh trường trực thuộc mọc lên cả rổ tiệm cà phê pha máy. Học hành áp lực ngập đầu, nhiều đứa bạn cùng lớp Đào Đào cũng bắt đầu đu trend uống cà phê. Cô vẫn còn ấp ủ giấc mộng nhổ giò, dù học hành có mệt mỏi buồn ngủ đến mấy cũng tuyệt nhiên không dám đụng tới giọt cà phê nào, chỉ vì nỗi ám ảnh sợ hụt canxi.

Dù trường trực thuộc cũng có ký túc xá, nhưng quá nửa học sinh là học ngoại trú, mà trong đám ngoại trú đó lại có hơn phân nửa vác cơm theo ăn tại lớp. Tụi bạn chơi thân thường kê bàn lại với nhau thành nhóm nhỏ để măm măm, vừa ăn vừa buôn chuyện rôm rả, không khí cực kỳ náo nhiệt.

Đào Đào, Úc Loan, Phùng Giai Hân, Ngô Gia Văn, Lưu Chí Cường cũng lập thành một tổ đội ăn trưa chung. Đám bạn trong lớp hay trêu chọc gọi họ là "Biệt đội xuất chúng", vì 5 người này gần như luôn thầu trọn các vị trí top 1 ở mọi môn học.

Vừa và được nửa hộp cơm, Phùng Giai Hân xui xẻo cắn phải hạt ớt, sặc sụa ho khù khụ. Đào Đào vội vàng hộ tống cô bạn ra ngoài mua nước.

Lưu Chí Cường miệng ngồm ngoàm nhai bánh bao nhân thịt, thi thoảng lại tám chuyện với Ngô Gia Văn: "Ê, nghe giang hồ đồn đại đợt trước thầy eo biển Hormuz mới tóm được hai cặp gà bông lén lút hẹn hò, nghe đâu dân lớp 2 với lớp 3 thì phải. Tớ kể cho nghe, ổng ác dã man, bắt đứng xà lim trong văn phòng nguyên một ngày trời, vừa mắng vừa sỉ vả. Mấy đứa kia cũng cứng cựa phết, cắn răng chịu trận không thèm khai ra. Khúc cuối ổng cay quá mời phụ huynh lên họp hội đồng hết ráo."

Hormuz là biệt danh của thầy giáo dạy Địa kiêm luôn chức Giám thị. Biệt danh này xuất phát từ kiểu hói đầu cực kỳ "nghệ thuật" của thầy, chỉ trơ trọi một lằn tóc mỏng manh, ngoằn ngoèo ngay giữa đỉnh đầu, y đúc hình dáng eo biển Hormuz trên bản đồ thế giới.

Ngô Gia Văn đang nhai cơm hơi ngái ngủ, nghe tin giật gân liền tỉnh cả người, hóng hớt: "Ai dạ?"

Cái tuổi ẩm ương mới lớn này, tâm sinh lý đang lúc nhạy cảm, chuyện hot nhất trong ngày ngoài việc "hôm nay ăn gì" thì chỉ loanh quanh chuyện "ai đang cặp kè với ai", "ai mới chia tay ai".

"Có một cặp chung lò lớp Toán Olympic luôn á. Đại thần, nhớ không? Cậu biết vụ Lâm Hải Hoa với Vương Kiều lén lút cặp kè không?" Lưu Chí Cường huých cùi chỏ vào Úc Loan, "Hôm bữa hai đứa đó lén nắm tay nhau dưới gầm bàn, tớ cúi xuống nhặt bút vô tình tia thấy rành rành."

Lớp Toán Olympic vốn ít thành viên, số lượng nữ sinh lại càng hiếm hoi, đếm trên đầu ngón tay vỏn vẹn 5 người. Vương Kiều lúc chia chỗ bị lẻ loi nên phải ngồi chung bàn với nam sinh.

Buổi trưa trong lớp ồn ào như cái chợ vỡ, Úc Loan đeo tai nghe, đang mải mê sắp xếp tỉ mỉ từng lát thịt bò và cọng rau muống trong hộp cơm cho ngay ngắn. Bị Lưu Chí Cường huých một phát, hai cọng rau muống xô lệch khỏi vị trí. Cậu vội vàng dùng đũa gắp lại cho ngay ngắn, Lưu Chí Cường lại hối hả huých thêm phát nữa.

Úc Loan đành lột tai nghe xuống, vắt lên cổ, cẩn thận đặt đôi đũa xuống bàn ngay ngắn. Cậu ngơ ngác hỏi: "... Lâm Hải Hoa với Vương Kiều là ai thế?"

"Ối giời đất ơi, tụi mình học chung với tụi nó hai năm trời rồi mà cậu không biết hai đứa đó à?" Lưu Chí Cường nghe xong thiếu điều muốn ngất xỉu, trợn trắng mắt, "Thì cái cặp ngồi ngay cạnh bàn tớ với cậu đó."

Úc Loan vắt óc suy nghĩ một hồi, nhưng vẫn chịu chết không khớp được mặt với tên. Cậu thành thật lắc đầu: "Không quen."

Lúc đắm chìm trong tiết Toán, thời gian đâu mà rảnh rang để ý xem đứa nào ngồi cạnh mình chứ?

Toán học quyến rũ thế kia cơ mà.

Ngô Gia Văn đảo tròng mắt, nén cười hỏi móc: "Đại thần, thế dám cá cậu cũng mù tịt chuyện có một nam sinh lớp 5 bên đội tuyển bóng rổ đang trồng cây si chị Đào Đào nhà mình đúng không? Hôm bữa cậu ta còn mượn cớ lân la xin nick QQ của Đào Đào, mà bả cũng vô tư cho luôn! Thiệt tình, cái cậu bóng rổ đó trông cũng bảnh phết, chân dài tới nách, mỗi tội thành tích học tập hơi bết bát. À mà này, cậu có hóng hớt được hai người họ có lén lút chat chit với nhau không?"

Ai nấy đều thừa biết Úc Loan là một người có lối tư duy thẳng thắn và ngây ngô đến mức tinh khiết. Thế giới của cậu dường như chỉ được xây dựng bằng những con số khô khan hay các phương trình logic. Ngô Gia Văn thừa biết cậu chàng chả có lấy một dây thần kinh hóng hớt nào trong não, nên mới cố tình tung hỏa mù trêu chọc cậu cho vui.

Nhưng thực tâm, cô nàng cũng đang cháy rực ngọn lửa tò mò về cái vụ cây si này.

Úc Loan ngơ ngác, nhăn mặt không hiểu: "Thích chị gái tớ á?"

Cái đó thì có gì lạ đâu, chị gái vốn dĩ sinh ra là để được mọi người yêu thích mà.

Ngô Gia Văn vừa liếc qua bộ dạng đó là biết ngay mình đoán chuẩn không cần chỉnh, cậu chàng hoàn toàn mù tịt. Cô nàng không nén nổi tiếng thở dài, hai tay ôm má cảm thán: "Tớ kể cho cậu nghe, chị Đào Đào ngay từ hồi chân ướt chân ráo bước vào lớp 7 đã hớp hồn biết bao nhiêu vệ tinh rồi. Sương sương những vệ tinh mà tớ biết mặt gọi tên cũng đã ngót nghét 5 anh chàng! Người như chị Đào Đào, vừa xinh xắn, học giỏi, lại còn tỏa nắng rực rỡ thế kia, làm sao mà không trở thành thỏi nam châm hút fan được cơ chứ. Nếu tớ mà là con trai, tớ cũng xách dép chạy theo cưa cẩm bả ngay."

Úc Loan sững sờ: "Tận 5 người cơ á?"

Nhiều dữ vậy sao?

Lưu Chí Cường gật gù phụ họa, dán mắt vào Úc Loan: "Cậu ngày nào cũng kè kè bám đuôi chị cậu mà chả đáng mặt làm em trai chút nào, mù tịt thông tin. Cái chuyện này cả lớp ai mà chả biết rành rành."

Úc Loan bị dồn vào thế bí, lúng túng nhìn trái nhìn phải, vắt óc suy nghĩ nửa ngày trời mới hoang mang hỏi lại: "Theo đuổi là sao? Tại sao tận năm người lại muốn theo đuổi chị tớ?"

Họ cũng nuôi mộng hóa thành chim yến bay lên trời xanh sao?

Ngô Gia Văn và Lưu Chí Cường đưa mắt nhìn nhau, bất lực ôm đầu thở dài.

"Theo đuổi mà cậu cũng không hiểu á? Là muốn hẹn hò yêu đương với chị cậu đó! Hẹn hò yêu đương cậu hiểu chưa? Là thành đôi thành cặp! Nắm tay nắm chân!"

Sắc mặt Úc Loan lập tức sầm lại, nghiêm túc hẳn lên: "Không được phép, quy luật trưởng thành quy định nam nữ không được tùy tiện nắm tay nhau." Muốn nắm tay, ít nhất cũng phải biết cách lợi dụng nguyên lý bất đẳng thức để thuyết phục sự đồng ý của chị tớ chứ.

Lưu Chí Cường cười hềnh hệch đầy đen tối: "Đâu ra cái luật đó, một khi đã thành đôi rồi thì nắm tay là chuyện nhỏ, thậm chí còn được phép hôn môi nữa cơ."

Úc Loan sững người, đôi lông mày nhíu chặt lại.

Cậu chìm vào suy nghĩ trầm ngâm.

Ngô Gia Văn vốn dĩ chỉ định bông đùa, chứ hoàn toàn không có ý chọc ghẹo Úc Loan. Cô vội vàng vỗ nhẹ lên đầu Lưu Chí Cường một cái: "Cậu đừng có nhồi nhét bậy bạ vào đầu Đại thần nữa, coi chừng lát nữa chị Đào Đào về dần cho một trận bây giờ."

"Rồi rồi rồi, tớ khóa miệng lại đây." Lưu Chí Cường chợt chột dạ, vội vã cắm mặt xuống lùa cơm.

Bình thường Đào Đào cực kỳ thân thiện, dễ chịu, trêu đùa dăm ba câu cô cũng chẳng thèm để bụng. Nhưng hễ có ai đụng chạm hay cố tình giở trò bắt nạt Úc Loan, cô sẽ lập tức xù lông nhím, hóa thú lật mặt ngay tức khắc.

Hồi trước, ở dãy cuối lớp có một cậu nam sinh mắc chứng ngứa chân, hễ có ai đi ngang qua là cậu ta lại thò chân ra ngáng đường để mua vui. Đa phần nạn nhân bị vấp té cũng chỉ biết quay lại chửi đổng một câu rồi cho qua. Cậu ta bị ăn chửi mà vẫn cứ nhăn nhở cười, dường như lấy đó làm niềm vui thú.

Có một lần, Úc Loan đang lững thững đi lấy nước, tai vẫn đeo phone nghe nhạc. Đột nhiên cậu ta lại giở trò ngáng chân.

Úc Loan loạng choạng, suýt nữa thì vồ ếch cùng bình nước xuống sàn nhà.

Lúc đó, Đào Đào đang ngồi thư thả thắt dây chun chơi trò lật dây với mấy cô bạn. Vừa lia mắt thấy cảnh tượng đó, cô không nói không rằng, đứng phắt dậy, lao thẳng về phía cậu ta, đạp tung bàn ghế của cậu ta xuống đất. Sách vở văng tung tóe khắp nơi, khiến cậu nam sinh kia sợ đến mức đứng hình.

Từ bận đó trở đi, đố cậu ta dám thò chân ra ngáng đường bất kỳ ai nữa.

Vừa lúc Đào Đào và Phùng Giai Hân xách một túi nilon đựng mấy chai nước suối ướp lạnh lách cách bước vào cửa. Hai người còn chu đáo mua thêm một túi xoài xanh cắt lát ngâm nước mơ muối chua ngọt từ căng tin trường, đặt ngay giữa bàn để cả nhóm cùng nhâm nhi tráng miệng.

Vừa đặt mông xuống ghế, Đào Đào đã tia thấy ngay Úc Loan đang ngồi bó gối, hai hàng lông mày nhíu chặt, đăm chiêu suy nghĩ chuyện gì đó, gọi mấy câu cũng chẳng ừ hử. Cô ngước mắt lên hỏi Lưu Chí Cường và Ngô Gia Văn: "Khoai Môn bị làm sao vậy?"

Lẽ nào sắp bị chị Đào cho lên thớt rồi? Lưu Chí Cường tim đập chân run, lắc đầu nguầy nguậy như đánh trống lảng: "He he, chắc tại lúc nãy tớ lỡ tay làm xô lệch mấy cọng rau trong hộp cơm của Đại thần rồi."

Ngô Gia Văn bắt gặp ánh mắt cầu cứu thảm thiết của Lưu Chí Cường, khựng lại một nhịp, cắn cắn đầu đũa, cúi gằm mặt xuống, quyết định không bán đứng đồng đội.

Đào Đào cúi xuống nhìn, quả nhiên, có hai lá rau muống bị lệch ra khỏi hàng lối thật. Cô mỉm cười dịu dàng, tự tay gắp lại cho ngay ngắn: "Không sao, không sao, để chị xếp lại cho vuông vức nhé."

Lúc bấy giờ, Úc Loan mới hoàn hồn. Cậu ngước mắt lên nhìn Đào Đào, rồi lại chầm chậm rũ mi xuống.

Cậu đang định hỏi Đào Đào khái niệm hẹn hò yêu đương rốt cuộc là cái quái gì, liệu cậu có thể trở thành "người thứ sáu" trong danh sách những vệ tinh vây quanh chị gái không? Nếu được vậy, liệu... cậu có thể danh chính ngôn thuận thoát khỏi cái quy tắc khỉ gió bất đẳng thức để được tự do ôm ấp, nắm tay chị không?

Nhưng chữ còn chưa kịp bật ra khỏi môi, một bóng người da ngăm đen lù lù bước vào lớp.

Sự chú ý của cậu lập tức bị hút về phía đó. Dù có vô số bạn cùng lớp mà cậu còn chưa thuộc nổi mặt, nhưng cứ mỗi lần cậu bạn này xuất hiện, cậu lại không kiềm được mà phải ngoái nhìn.

Bởi vì ngoại hình cậu ta trông y hệt một cây kem ốc quế vị sô cô la di động vậy.

Lưu Chí Cường cũng nhanh chóng phát hiện cạ cứng bóng rổ của mình là Dư Quán Quân vừa bước vào lớp, vội vàng cắm đôi đũa thẳng đứng vẫy vẫy gọi: "Quán Quân! Sáng nay ông trốn biệt đi đâu thế? Trưa nay khỏi ngủ nướng đi, ra sân làm vài ván bóng rổ không?"

"Lại phơi nắng giữa trưa á? Cháy da mất, bà bô tớ mới phàn nàn dạo này tớ đen thui y hệt mấy anh châu Phi, cấm tiệt tớ ló mặt ra đường giờ này. Chiều tan học rảnh rỗi thì chiến."

Dư Quán Quân lười biếng vắt chiếc ba lô lên một bên vai, dáng đi khệnh khạng, lách qua mớ bàn ghế ngổn ngang. Bỗng sực nhớ tới đống bánh su kem trong cặp, dẫu bình thường cậu ta khá keo kiệt với bản thân, nhưng lại cực kỳ hào phóng với bạn bè. Cậu quay phắt lại hỏi: "À này, tớ vừa kiếm được món đồ ăn vặt cực phẩm, mấy cậu có muốn thử không?"

"Có có có, món gì thế món gì thế?" Lưu Chí Cường thân hình cò hương nhưng sức chứa của dạ dày thì vô đối. Bữa trưa nay cậu chàng quất sạch 5 cái bánh bao thịt to đùng, một hộp cơm đầy ụ, đắp thêm đống thịt kho tàu ú ụ, bonus thêm bát canh toang toác. Giải quyết gọn lẹ ngần ấy thứ mà vẫn r*n r* chưa no!

Chả trách người ta bảo con trai tuổi ăn tuổi lớn là hố đen hút cạn tài sản của cha mẹ.

Đào Đào liếc sang thấy Úc Loan đang vừa thẩn thơ vừa uể oải nhai cơm. Hộp cơm của cậu từ nãy đến giờ mới khuyết có một góc bé tẹo. Ừm... Cậu không màng lượng thức ăn, nhưng lại soi mói cực gắt vụ decor bày biện trên đĩa.

Nghe Dư Quán Quân hô hào có đồ ăn ngon, Lưu Chí Cường như kẻ chết đói vớ được vàng, miệng còn nhồm nhoàm mẩu vỏ bánh bao cuối cùng đã bổ nhào tới. Cậu ta vểnh mũi hít hà mùi bánh nướng thơm lừng tỏa ra từ người Dư Quán Quân, giở giọng bỉ bôi: "Người anh em, trên người cậu tỏa hương thơm quyến rũ quá nha!"

"Cút ngay!" Dư Quán Quân thấy ớn lạnh, tung ngay một cú đá bay đối phương, "Dẹp, khỏi cho cậu ăn nữa."

"Không! Sư phụ!" Lưu Chí Cường thoăn thoắt né đòn rồi trượt lên ôm rịt lấy cánh tay Dư Quán Quân, diễn sâu như phim truyền hình, rơm rớm nước mắt, "Sư phụ, xin rủ lòng thương xót đệ tử với! Một bữa cơm ân tình hôm nay, đệ tử khắc cốt ghi tâm. Ngày sau, đệ tử xin nguyện làm trâu làm ngựa phụng dưỡng sư phụ đến lúc nhắm mắt xuôi tay..."

"Cho cậu, cho cậu hết!" Dư Quán Quân phát rồ lên được, đôi lúc cậu ta thật sự nghi ngờ thằng Lưu Chí Cường này đọc sách nhiều quá nên chập cheng cmnr. Cậu ta tháo phăng cái ba lô, ném thẳng vào mặt thằng bạn, "Biến biến biến dùm tôi cái."

"Tạ ơn sư phụ! Đệ tử xin được phép biến ngay lập tức!" Lưu Chí Cường tóm gọn cái ba lô trước khi nó hạ cánh lên mặt mình, cười toe toét lủi về chỗ ngồi.

Cậu ta chẳng hề khách sáo, kéo toạc khóa ba lô, rút thẳng cái túi ni lông trong suốt in chình ình năm chữ đỏ chót "Tiệm bánh mì Phố Nam" ra.

Đào Đào liếc qua, sững sờ trong giây lát. Ủa? Nhìn quen quen ta? Soi kỹ lại thì, ôi chao, đây chả phải là thiết kế bao bì độc quyền của nhà mình sao!

"Cái gì đây? Trông hấp dẫn phết." Lưu Chí Cường thoăn thoắt moi mấy cái hộp giấy ra khỏi túi, bày la liệt trên bàn. Vừa bật nắp hộp lên, đập vào mắt là mấy chiếc bánh su kem tròn ủm, núng nính, đủ màu sắc sặc sỡ, khiến cậu trố mắt nhìn trân trân, "Thơm nức mũi luôn á."

Phùng Giai Hân từ nãy giờ vẫn cắm cúi vừa nhai cơm vừa lẩm nhẩm học từ vựng. Mặc kệ Dư Quán Quân với Lưu Chí Cường tấu hài ồn ào bên cạnh, cô nàng chẳng thèm nhấc mí mắt. Mãi đến lúc này mới hé mắt len lén ngó sang.

Chỉ một cái liếc mắt ấy thôi đã khiến cô nàng khựng lại đôi đũa đang gắp thức ăn, vội vàng quay ngoắt mặt sang một bên.

"Bánh su kem size khủng?" Cô nàng sực nhớ lại những lời miêu tả của Đào Đào ban nãy, vô thức lẩm bẩm thành tiếng.

Quả nhiên là những chiếc bánh tròn trịa, ú nu, bự chảng. Bề mặt nổi rõ những đường nứt nẻ tự nhiên do quá trình nướng, vài chiếc còn được rắc thêm vụn hạt dẻ cười cùng những topping bí ẩn khác.

Hương kem tươi thoang thoảng quyện cùng mùi bơ và caramel cháy sém lan tỏa trong không khí. Phùng Giai Hân bắt đầu thấy tò mò, vứt luôn cả cuốn sổ từ vựng xuống bàn.

Dư Quán Quân nằm dài ườn ra bàn, uể oải lên tiếng: "Ngay khúc cua cái dốc đằng trước trường mình ấy, mới khai trương một tiệm bánh mì. Tớ mới vớt mấy cái bánh này ở đó, tên gọi là bánh su kem vỏ giòn siêu to khổng lồ, ăn cũng dính lắm, mấy cậu chia nhau nếm thử đi, vừa khéo còn lại 6 cái."

Lưu Chí Cường bật dậy như lò xo: "Chính là cái tiệm đó đấy!"

Ngô Gia Văn hai mắt sáng rực rỡ: "Vừa dòm cái túi ni lông phèn chúa này là tớ nhớ ra ngay, đích thị là tiệm bánh Phố Nam rồi. Hồi bị phong tỏa, bưu điện thì kẹt cứng, nhà tớ đã hơn một năm ròng rã không mua được bánh của họ. Không ngờ giờ họ lại mở hẳn chi nhánh trên thành phố."

Đào Đào nghe vậy khẽ đưa tay gãi đầu. Cái kiểu dùng túi ni lông dày cộm để đựng bánh trái là mốt thịnh hành hồi thập niên 90. Giờ bao bì bánh mì đa phần đã sang chảnh, tinh tế hơn nhiều, nhưng nhà Đào Đào dùng cái loại bao bì cổ lỗ sĩ này quen rồi, vô tình lại tạo ra một kiểu nhận diện thương hiệu chất phác.

Cái bao bì này đã khắc sâu vào tâm trí nhiều khách ruột. Thậm chí có bà khách còn tấm tắc khen cái túi ni lông nhà cô dùng làm túi đựng rác siêu bền, size lại chuẩn đét, chẳng rỉ nước xíu nào.

Cái cô khách đó vì mê mệt mấy cái túi ni lông mà cứ ghé mua bánh liên tì, thế là nhà Đào Đào quyết định giữ lại đặc sản này luôn.

Dù có vẻ phèn và hơi xấu xí, nhưng chẳng phải nó vừa giúp khách hàng nhận diện thương hiệu thành công rực rỡ đó sao? Cô thầm cười đắc ý.

"Hình như mỗi cái một vị khác nhau thì phải, cái xanh lá kia chắc cú là vị matcha rồi, mấy cái còn lại thì tớ chịu thua, mấy bồ muốn xơi cái nào?" Lưu Chí Cường đã sốt sắng lắm rồi.

Đào Đào rướn người tới nhìn, nhịn không được bèn trổ tài MC giới thiệu: "Cái này là su kem vỏ giòn vị caramel, cái xanh kia là matcha chuẩn rồi, còn đây là vỏ giòn hạnh nhân..."

Làm được ngần này hương vị, đợt trước cô và Đào Quảng Chí thử nghiệm cũng vã mồ hôi hột. Mặc dù lớp vỏ giòn, vỏ xốp bên ngoài của su kem đều chung một công thức chế biến, nhưng lớp kem bên trong lại được biến tấu tùy theo từng hương vị. Vì thế mà đợt đó tủ lạnh nhà cô phải sắm sửa sẵn cả chục cái âu đựng kem các loại.

Nhưng giờ chi nhánh mới nhân sự đã dồi dào, hai anh thợ học việc do bác Hạ Văn Đức gửi tới chuyên lo khâu sơ chế nguyên liệu, hai vị sư phụ khác thì gánh vác phần nướng mấy loại bánh best seller. Đào Quảng Chí rảnh rang không phải bận tâm mấy chuyện vụn vặt, có thể toàn tâm toàn ý tập trung tung ra bộ sưu tập su kem cỡ đại mới toanh này. Thế nên từng hương vị su kem, giờ ông đều trau chuốt, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ.

Lưu Chí Cường và Ngô Gia Văn đồng loạt quay phắt lại nhìn cô: "Cậu xơi rồi á?"

Đào Đào vừa nhe răng định nói, thì cô bạn Phùng Giai Hân kế bên đã lạnh lùng cướp lời: "Đó là tiệm của nhà cậu ấy đấy, hai cậu làm bạn học bao nhiêu lâu nay mà mù tịt à?"

Lưu Chí Cường và Ngô Gia Văn hóa đá tại trận: "Tụi tớ không hề hay biết! Có ai báo mộng đâu mà biết!"

Đào Đào mỉm cười nhẹ nhàng: "Thì hai cậu cũng có hỏi đâu."

Cô đâu thể nào cứ giữ cái nết rêu rao chào hàng y chang hồi tiểu học được, hồi đó còn bé tí, trẻ con làm mấy trò đó chẳng ai nỡ ghét, chứ giờ khôn lớn rồi làm trò đó coi sao được.

Thêm nữa, trước đây tiệm làm ăn cũng túc tắc, cô không còn thấp thỏm lo phá sản như hồi xưa, lại thêm quả dịch SARS ập đến, thế nên cô cũng chả cố tình nhắc đến chuyện này.

Hơn nữa chuyện học hành thật sự quá bận rộn. Cấp 2 phải nhai tận chín môn lận đấy! Đào Đào thấy độ khó còn hơn cả cấp 3, ít nhất thì lên lớp 11 còn được chia ban khối tự nhiên, xã hội rõ ràng.

"Phải chi tớ biết sớm cậu và Đại thần là tiểu thư bánh mì và thiếu gia bánh mì thì tớ đã bắt mấy người làm mối xách tay bánh cho tớ từ đời nào rồi." Lưu Chí Cường rơm rớm nước mắt. Cả năm nay cậu ta nhớ da diết cái hương vị tart trứng, bánh cuộn da hổ, bánh hamburger, với bánh sừng bò bẩn của thị trấn Chương Khê.

Cái danh xưng quái quỷ gì thế này! Đào Đào sởn gai ốc toàn thân, chỉ tay vào mấy cái bánh su kem: "Thôi mấy cậu cứ chén đi, kem tươi với vỏ bánh để lâu bị ỉu là ăn mất ngon đấy."

Ngập ngừng một nhịp, cô quay sang nhìn Úc Loan nãy giờ vẫn đang tư lự suy nghĩ chuyện gì đó, nói tiếp: "Tớ và Khoai Môn nhường phần đó, món này ngày nào tụi tớ chẳng chén."

Cậu làm sao thế nhỉ? Sao hôm nay trông cứ ngơ ngơ ngác ngác thế.

Tuy bình thường cậu cũng hay ngơ ngác, nhưng Đào Đào chẳng biết diễn tả sao nữa, người khác có thể không tinh ý, nhưng với cô, cái sự ngơ hôm nay nó là lạ so với mọi ngày.

"Oa! Ghen tị chết mất, được xơi bánh mỗi ngày luôn." Ngô Gia Văn buông tiếng thở dài đầy ao ước, chọn ngay một cái vị hạnh nhân, rồi vẫy tay gọi Dư Quán Quân đang gục mặt xuống bàn ngủ gà ngủ gật, "Quán Quân ơi, ngàn lần đội ơn cậu nha."

Dư Quán Quân uể oải ngo ngoe vài ngón tay thay cho lời đáp lễ.

Lưu Chí Cường xí ngay cái vị matcha, còn Phùng Giai Hân thì chọn cái vỏ giòn caramel.

Ba người đưa mắt nhìn nhau, đồng điệu há to mồm ngoạm một miếng.

Vừa nhai miếng đầu tiên, cả ba như bị đóng băng, cắm cúi nhai nhóp nhép vài cái, rồi đưa lưỡi l**m sạch vụn bánh và lớp kem dính quanh mép. Trầm lặng, cả ba cứ thế tập trung chuyên môn quét sạch chiếc bánh mà chẳng buồn buông nửa lời.

Đợi đến khi xử gọn xong xuôi, Lưu Chí Cường mới rặn ra được một câu cảm thán: "Tuyệt đỉnh luôn."

Ngô Gia Văn cũng thẫn thờ: "Tớ muốn khóc quá."

Ngon đến mức nước mắt chực tuôn trào.

Phùng Giai Hân điềm nhiên đẩy gọng kính: "Hai cậu làm quá lên rồi đấy." Thế nhưng vừa dứt lời, cô nàng lại là người đầu tiên bật dậy, tiến thẳng về phía Dư Quán Quân, giơ tay lay lay cậu chàng đang say giấc nồng.

Dư Quán Quân lờ đờ mở hé mắt: "Lớp trưởng đại nhân, có chuyện gì sai bảo?"

"Quán Quân à, tiết sau cậu hãy cúp cua trèo tường ra ngoài đi."

Dư Quán Quân đơ toàn tập: "Gì cơ?"

"Dù sao cậu cũng rảnh rỗi không nghe giảng," Phùng Giai Hân xòe ba ngón tay ra, "Tớ cho cậu mượn tập chép bài, cậu đi mua hộ tớ ba hộp bánh nhé. Chiều nay tan học bố mẹ đón tớ qua nhà bà ngoại luôn, tớ không kịp tạt qua mua. Trăm sự nhờ cậu."

Dư Quán Quân mặt cắt không còn hột máu: "Rủi mà bị thầy giám thị Hormuz tóm cổ thì tính sao?"

Mắt kính Phùng Giai Hân lóe lên tia sáng mưu mô, giọng điệu sắc lạnh: "Tiết sau là tiết của thầy ấy, ổng bận dạy học lấy đâu thời gian mà đi tuần. Cậu đi nhanh về lẹ, lỡ có mệnh hệ gì bị tóm, tớ sẽ bịa ra cái cớ hợp lý để qua mặt thầy chủ nhiệm. Cậu cứ yên tâm, thân là lớp trưởng, tớ thề sẽ yểm trợ cậu rút lui an toàn, tuyệt đối không vắt chanh bỏ vỏ đâu."

Chỉ tích tắc sau, Lưu Chí Cường và Ngô Gia Văn cũng hớn hở chạy tới nịnh nọt: "Sư phụ ơi, tụi con cũng xin order ba hộp."

Dư Quán Quân cạn lời: "... Mấy người có còn là con người không hả?"

Ông đây mới lết xác tới lớp, mông ngồi còn chưa nóng ghế!

Mấy đứa bạn xung quanh hóng hớt thấy món bánh mà đến cả lớp trưởng nghiêm túc cũng thèm khát thì chắc mẩm là ngon cực phẩm, lập tức ùa vào góp vui: "Cho tớ ké một hộp với."

"Tớ hai hộp là đủ."

"Sư phụ Quán Quân vạn tuế, đi giùm tụi con đi!"

Một lũ báo thủ, Dư Quán Quân hoàn toàn bó tay chịu trói. Cậu ta đành vơ đại một tờ giấy nháp trên bàn, rút cây bút ra:

"Tới luôn, tới luôn, order thì ghi hết vào đây! Còn ai muốn ké đơn nữa không!"