Chương 36 - Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Cơn mưa rào mùa hạ vừa ngớt, cái nóng oi ả chiều tà đã bị xua tan sạch sẽ. Gió mát thổi qua làm mặt nước đọng trên đường gợn lăn tăn. Màn đêm buông xuống mang theo hơi ẩm mờ ảo, đây mới đích thực là khoảng thời gian thảnh thơi hiếm hoi.

Trong tiệm vắng khách, bác Trịnh và Hứa Tú Liên đã cất bước về trước. Đào Quảng Chí đang nằm khểnh trông tiệm với vẻ mặt vô cùng sung sướng. Đào Đào và Trương Gia Minh thì kéo nhau sang nhà Lị Lị tụ tập, ba đứa hì hục cày game Super Mario, quyết tâm đêm nay phải leo lên hạng nhất trên bảng xếp hạng.

Úc Loan - cậu nhóc chỉ biết mỗi trò xếp gạch Tetris - sau mười phút vò đầu bứt tai đắn đo đã quyết định cùng Úc Mỹ Trân dắt bé Vịt Quay đi trạm thú y khám bệnh trước, sau đó mới về xem chị gái chơi game.

Đa số vịt nuôi đến sáu mươi ngày là có thể xuất chuồng, vịt xiêm nuôi hơn nửa năm là đã thành vịt già. Vậy mà Vịt Quay đã hơn ba tuổi rồi. Dạo này nó ăn tham quá nên bị đầy bụng, hai ngày nay chưa đi vệ sinh được.

Đây cũng chẳng phải bệnh tật gì to tát. Ngày xưa nhà Úc Mỹ Trân cũng từng nuôi vịt, chỉ cần ra trạm thú y xin ít men tiêu hóa cho gia cầm, tháo kim tiêm ra rồi dùng xi lanh bơm thẳng vào miệng nó là xong.

Trạm thú y nằm ở cuối con phố ngay phía trước trạm xá thị trấn. Úc Mỹ Trân cố tình thay cho Úc Loan chiếc quần soóc và đôi ủng cao su màu vàng, để cậu bé có thể vừa cầm ô vừa tha hồ lội nước chơi đùa. Úc Loan dắt Vịt Quay, cả người lẫn vịt cứ nhè chỗ có vũng nước mà lội. Tiếng lội nước lõm bõm vang lên, cứ thế giẫm nhảy một lúc, cả người cả vịt đều thấy vui vẻ hẳn lên.

Hai mẹ con đi tầm hơn mười phút thì đến cổng trạm xá. Trùng hợp thay lại chạm mặt thầy Lạc Gia Vinh đang tươi rói bước qua đường, tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh.

Úc Mỹ Trân nhìn qua là đoán ngay được: "Thầy Lạc, vợ thầy sinh rồi à?"

"Sinh rồi! Sinh rồi! Một cô công chúa bụ bẫm!" Vẫn còn đứng tít bên kia đường, Lạc Gia Vinh đã cười ngoác đến tận mang tai, lớn giọng đáp lời. Thầy rảo bước chạy tới, vui đến mức muốn gãi đầu mà hai tay lại đang bận xách đồ, đành cứ cười toe toét không khép nổi miệng: "Sinh từ ban ngày rồi. Bố mẹ vợ tôi cũng lên đây nên tôi vội chạy xuống mua thêm chút đồ. Trước đó chuẩn bị kỹ lắm rồi, không ngờ đến lúc lâm bồn vẫn thiếu trước hụt sau."

"Chúc mừng thầy Lạc nhé, thầy đúng là có phúc, đẻ được cô con gái đáng yêu như chiếc áo bông nhỏ ấm áp." Úc Mỹ Trân xưa nay vốn khéo ăn khéo nói, huých nhẹ vào người Úc Loan, "Chào thầy đi con, chúc mừng thầy đi nào."

Úc Loan tay cuộn dây dắt vịt, ngây ngốc chắp tay vái chào: "Chúc mừng thầy ạ."

"Cảm ơn, cảm ơn nhé." Đang cười ha hả, ánh mắt Lạc Gia Vinh chạm phải Úc Loan, thầy chợt nhớ ra một chuyện, hơi do dự không biết có nên nói với Úc Mỹ Trân không vì Úc Loan đang đứng ngay đây... Vẻ ngập ngừng vừa xẹt qua trên mặt thầy đã bị Úc Mỹ Trân tinh ý nhận ra. Dì cười bảo: "Thầy Lạc có gì cứ nói thẳng đi, chuyện này sớm muộn gì tiểu Loan cũng phải hiểu thôi."

Dì đại khái cũng đoán được là chuyện gì rồi.

Trước đây nhờ y tá Từ giúp đỡ, dì đã liên lạc được với bác sĩ Lý ở khoa Thần kinh trên tuyến huyện. Dì từng thỉnh giáo bác sĩ rất nhiều vấn đề, bác sĩ bảo những đứa trẻ như Úc Loan có thể hiểu là đường truyền thần kinh không giống người bình thường. Việc giấu giếm vô nguyên tắc hay bao bọc quá mức đều không phải là phương pháp can thiệp tốt, thậm chí còn phản tác dụng, khiến thằng bé càng thu mình né tránh hơn.

"Não bộ con người có tính dẻo dai. Đôi khi dù biết đứa trẻ sẽ sụp đổ, chúng ta vẫn phải lên kế hoạch k*ch th*ch chúng, thúc đẩy sự phát triển thần kinh. Có như vậy, đứa trẻ mới có hy vọng dần dần học được cách thấu hiểu. Giới chuyên môn gọi đây là liệu pháp tiếp xúc." Bác sĩ Lý từng giải thích cặn kẽ qua điện thoại: "Nếu chị có thể dự đoán được cháu sẽ có biến động cảm xúc về chuyện đó, hãy chuẩn bị sẵn sàng tâm lý. Chỉ cần đảm bảo an toàn và có biện pháp xử lý, việc k*ch th*ch cháu sẽ giúp tái cấu trúc các đường dẫn truyền thần kinh để thích ứng, đồng thời từng bước thiết lập sức chịu đựng cho cháu."

"Bậc làm cha mẹ như chị đã vô cùng tuyệt vời rồi. Chị đã giúp một đứa trẻ như vậy khôi phục khả năng ngôn ngữ để giao tiếp cơ bản và biết giao tiếp bằng ánh mắt, điều đó thực sự đáng nể. Bây giờ, chị hãy tự tin giúp con hòa nhập với môi trường xã hội, hãy kiên trì lên."

Úc Mỹ Trân nghe xong lại thấy vô cùng hổ thẹn. Úc Loan có tiến bộ vượt bậc như vậy hoàn toàn là nhờ Đào Đào. Từ khi biết con trai mắc chứng tự kỷ, đã bao đêm dì thức trắng, tua đi tua lại những ký ức từ thuở nhỏ của Úc Loan. Càng nghĩ, dì càng thấy triệu chứng của thằng bé vốn rất rõ ràng. Dì tự trách bản thân mình ngày xưa cứ mãi chìm đắm trong sự tủi hờn của cuộc hôn nhân đầu tiên đầy bi kịch, mải mê ôm lấy nỗi thương thân trách phận và tìm cách đối phó với sức ép từ mẹ chồng cũ mà lại vô tâm không hề nhận ra.

Đến khi dọn vào nhà họ Đào, dì lại dồn hết tâm huyết vào việc kinh doanh tiệm bánh. Dì khao khát đạt được chút thành tựu, muốn quản lý tiệm thật tốt. Mấy năm nay, người nắm tay dìu dắt Úc Loan khôn lớn lại chính là Đào Đào.

Trước đây, Úc Loan không nói chuyện với người lạ rơi vào ba trường hợp: một là không nghe thấy, hai là nghe thấy nhưng lười đáp, ba là đang bận xếp hình, làm toán hoặc xếp bút chì nên không muốn bị quấy rầy. Bất kể là vì lý do gì, Đào Đào cũng sẽ cho thằng bé một cái vỗ đầu hoặc một cú đá vào mông, kèm theo lệnh: "Mở miệng ra."

Thế là Úc Loan học được cách đáp lời người khác.

Ban đầu, cậu nhóc cũng toàn lủi thủi một mình bên rìa đám đông, không dám chơi với bạn học, hoặc thà ngồi thẫn thờ một chỗ, tự nhốt mình trong thế giới riêng.

Cũng là Đào Đào trực tiếp túm cổ cậu lôi vào cuộc chơi.

Nhảy dây thì bắt cậu quật dây, đá bóng thì bắt làm thủ môn, chơi trốn tìm thì giao nhiệm vụ đi tìm người, tát ao bắt cá thì lấy thân cậu làm hàng rào chắn nước, hái xoài thì cho cậu đứng dưới hứng, vừa bị xoài rụng trúng đầu vừa phải hì hục nhặt... Dần dà, Nhiêu Lị Lị và Trương Gia Minh cũng rành rọt cách chơi cùng Úc Loan. Tóm lại là, chỉ cần hỏi lấy lệ: "Úc Loan, đi đá bóng không?" Cậu không trả lời hay lắc đầu cũng chả sao, cứ cười gian một tiếng rồi trực tiếp lôi cổ đi là xong.

Cho nên lần này... dì không thể để Úc Loan làm kỳ đà cản mũi Đào Đào thêm nữa.

Lạc Gia Vinh nhìn thấu sự quyết tâm của Úc Mỹ Trân, bèn cởi mở nói thẳng: "Chuyện thi tuyển thẳng đợt trước, chị còn nhớ chứ? Nền tảng môn Văn và Toán của Đào Đào rất vững, tiếng Anh giờ cũng giỏi lắm. Bữa trước tôi cho con bé làm thử bài kiểm tra, cả phần nghe lẫn phần viết đều đạt điểm tối đa, đỉnh thật sự. Khả năng tự học đến mức đó khiến tôi cũng phải kinh ngạc. Do đó, tôi rất ủng hộ việc để con bé thi thẳng vào trường trung học trực thuộc thành phố, con bé hoàn toàn đủ thực lực. À, nghe chủ nhiệm lớp Hai nói cậu ấy cũng định cử Trương Gia Minh đi thi, vậy là Đào Đào có bạn đồng hành rồi."

"Mỗi năm trường Tiểu học trung tâm thị trấn Chương Khê chúng ta đều có một hai học sinh đỗ vào trường trực thuộc. Theo tiền lệ, trường sẽ tiến cử tốp 5 học sinh đứng đầu khối đi thi. Đào Đào và Trương Gia Minh đều đáp ứng tiêu chuẩn. Kỳ thi tuyển thẳng thường diễn ra vào đầu tháng Sáu, sớm hơn kỳ thi tốt nghiệp tiểu học khoảng hai tuần, nhưng tháng Tư đã phải nộp hồ sơ đăng ký. Thế nên ra Tết là phải bắt tay vào chuẩn bị giấy tờ xét duyệt. Tính ra chưa đầy một năm nữa đâu. Chị và anh Đào cũng nên lo chuẩn bị sớm cho con bé, lục tìm hết giấy khen những năm qua, càng nhiều càng tốt."

Úc Loan vì môn Văn quá bết bát, khả năng cao là trượt nên Lạc Gia Vinh không đả động tới.

Úc Mỹ Trân nghe vậy liền gật đầu lia lịa: "Vâng vâng vâng, cảm ơn thầy, lát về tôi sẽ bảo bố cháu tìm ngay."

Úc Loan thường chẳng mấy khi để tai xem người lớn nói gì, nhưng vừa nghe thấy tên Đào Đào, cậu ngây người ngẩng phắt lên. Đến khi nghe trọn câu chuyện, mặt cậu trắng bệch. Cậu lập tức quay ngoắt sang, tóm chặt lấy tay Úc Mỹ Trân: "Chị đi đâu cơ?"

Bàn tay siết chặt cổ tay dì lạnh toát. Đối diện với ánh mắt hoảng loạn tột độ của con, Úc Mỹ Trân vẫn cắn răng tàn nhẫn nói: "Đi thi. Chị con học giỏi, sau này có thể sẽ lên thành phố học."

Dù là Úc Loan đi chăng nữa thì cũng hiểu được ngụ ý trong đó.

Mẹ không nói cậu sẽ đi cùng, chỉ có một mình chị đi.

Chị sắp đi rồi!

Cậu há hốc miệng nhưng chẳng thốt nên lời, toàn thân mau chóng run rẩy. Ánh mắt tuyệt vọng đảo lộn giữa Úc Mỹ Trân và Lạc Gia Vinh, cuối cùng cậu cố kìm nén đôi mắt rơm rớm, ngước mặt lên, lí nhí cầu xin: "Chị không đi có được không?"

"Không đi có được không?"

"Mẹ ơi, chị không đi có được không?"

Úc Mỹ Trân nhìn đôi mắt ngấn lệ của con. Thằng bé rõ ràng đang sợ hãi đến mức sắp mất kiểm soát, nhưng vì hồi chia lớp từng gào khóc ầm ĩ và sau đó đã hứa với Đào Đào sẽ không thế nữa, nên chút lý trí mong manh đang phải chống chọi kịch liệt với phản ứng sinh lý bản năng, cố kìm nén để không gào thét giữa chốn đông người.

Úc Loan sở hữu một đôi mắt vô cùng trong trẻo và động lòng người, tròng mắt đen láy, to tròn. Khi thằng bé rơi lệ van nài, Úc Mỹ Trân suýt chút nữa đã mềm lòng. Dì bấm bụng cấu chặt vào lòng bàn tay, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng lau đi dòng nước mắt: "Tiểu Loan à, ai rồi cũng phải lớn lên. Con sẽ lớn, và chị cũng vậy. Sau này chị sẽ có con đường riêng, chị không chỉ học cấp hai, mà còn cấp ba, rồi đại học, sau đó còn phải đi làm, lập gia đình. Con không thể làm cái đuôi bám lấy chị mãi được, con hiểu không?"

"Không hiểu!" Úc Loan lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuôn rơi lã chã. Cậu không rấm rứt nữa mà tiếng khóc bắt đầu trở nên chói tai: "Đi với chị, muốn, muốn đi với chị cơ!"

Úc Loan rất hiếm khi gào thét. Ngày trước bị người ta bắt nạt, bị ném đá đến sứt đầu mẻ trán, cậu cũng chỉ biết ngồi xổm xuống góc tường khóc không thành tiếng. Chỉ những lúc hoàn toàn suy sụp cậu mới phản ứng như vậy. Nhưng Úc Mỹ Trân hết cách rồi. Nói khó nghe một chút, Úc Loan chỉ là trách nhiệm của riêng dì, chứ không phải gánh nặng của Đào Quảng Chí hay Đào Đào.

Dù không cùng huyết thống, hai bố con họ đối xử với cậu như vậy đã là quá tốt rồi, dì không thể để cậu làm vật cản đường họ được.

"Tiểu Loan, con không đi được, điểm Văn của con tệ thế kia, làm sao mà đi." Úc Mỹ Trân tàn nhẫn nói thẳng, "Mẹ nói rõ cho con hiểu, Tiểu Loan, con phải chấp nhận sự thật này. Nếu con không chấp nhận, mẹ sẽ đưa con rời khỏi đây."

Thực ra trong lòng dì đã chuẩn bị sẵn cho tình huống xấu nhất. Mấy năm nay dì cũng đã tích cóp được toàn bộ "tiền lương" của mình. Nếu Úc Loan không thể khá hơn trong môi trường gia đình này, dì định sẽ cho con nghỉ học, dẫn con lên Tân Thành chữa bệnh. Hoặc nếu liên lạc được với anh cả chị dâu, biết đâu dì sẽ cắn răng đưa con sang HongKong. Nghe nói y tế bên đó phát triển ngang ngửa nước ngoài, lại có nhiều bệnh viện kiểu Anh và bác sĩ Tây giỏi.

"Không đi! Không đi!" Úc Loan không trụ nổi nữa. Cậu ôm chặt bé Vịt Quay, khóc đến lạc cả giọng, cổ họng bắt đầu khản đặc. Nước mắt nhòa đi làm cậu chẳng nhìn rõ gì nữa, nhưng đôi tay vẫn dốc sức kéo tuột Úc Mỹ Trân đi về hướng ngược lại: "Về nhà, về nhà! Mẹ ơi về nhà!"

Cậu rất sợ, sợ ngay giây phút này mẹ sẽ đưa cậu đi mất. Cậu muốn về bên cạnh chị.

Ngay cả Lạc Gia Vinh cũng nhận ra Úc Loan đã mất kiểm soát hoàn toàn.

Thầy là người biết rõ nội tình, lại vừa mới làm cha nên vô cùng xót xa. Thậm chí thầy chẳng thể cứng rắn như Úc Mỹ Trân, vội vàng xoa dịu: "Úc Loan à, đừng khóc nữa, nghe thầy nói này. Trường trung học trực thuộc ngoài kỳ thi tuyển thẳng ra còn có một kỳ thi tuyển sinh sớm, chuyên nhận những học sinh có năng khiếu, đặc biệt là môn Toán Olympic. Nếu từ giờ đến lúc tốt nghiệp vào năm sau, con có thể giành được giải cấp tỉnh môn Toán Olympic thì dù điểm Văn không xuất sắc, con vẫn có cơ hội lớn được đặc cách tuyển thẳng. Lúc đó con lại được học chung trường với chị rồi."

Lời vừa dứt, động tác lôi kéo của Úc Loan bỗng khựng lại. Cậu ngẩng mặt lên.

Nước mắt vẫn giàn giụa trên mặt nhưng biểu cảm đã dịu đi. Cậu cúi gằm mặt, lẩm bẩm tự nói với chính mình: "Thi đấu, lấy giải, học cùng trường với chị..."

Haizz! Thầy Lạc này thật là! Úc Mỹ Trân chống tay lên trán thở dài, bất lực đưa mắt nhìn Lạc Gia Vinh. Nói ra lời này, chẳng phải lại tiếp tục thỏa hiệp với Úc Loan sao?

Lạc Gia Vinh gãi đầu lúng túng. Lời vừa tuột khỏi miệng, thầy cũng tự thấy mình lỡ lời rồi. Thầy đã gieo cho Úc Loan một tia hy vọng mong manh, thực chất chẳng giải quyết được vấn đề cốt lõi mà chỉ đang tạm hoãn nó lại.

Giành giải cấp tỉnh... Chuyện này khó hơn lên trời!

Úc Loan thi đấu miệt mài từ lớp Hai đến lớp Năm, nhưng tới tận bây giờ vẫn chưa một lần được đặt chân lên tỉnh. Cậu nhóc chật vật lắm mới bứt phá được ở giải cấp thị trấn nhỏ bé này, thứ hạng thi đấu hàng năm cũng đang dần cải thiện, nhưng mà... trên đời này núi cao còn có núi cao hơn, có quá nhiều đứa trẻ xuất chúng.

"Không sao đâu thầy Lạc, dù sao cũng rất cảm ơn thầy." Úc Mỹ Trân nhanh chóng chấn chỉnh lại tinh thần, điềm tĩnh nói. Mấy năm qua dì đã bị sự tuyệt vọng mài giũa thành quen rồi. "Lát về tôi sẽ nói chuyện đàng hoàng với cháu. Thầy nói vậy cũng tốt, ít nhất thời gian này tâm trạng cháu sẽ bình ổn hơn, chịu nghe lời, biết đâu nói chuyện lại mang đến hiệu quả tốt."

Lạc Gia Vinh cũng thở dài, vươn tay xoa đầu Úc Loan vẫn đang ngẩn ngơ rơi lệ: "Cố lên nhé."

Thầy còn phải lên viện chăm vợ con nên đành chào tạm biệt Úc Mỹ Trân.

Úc Mỹ Trân đợi thầy khuất sau cánh cổng trạm xá rồi mới ngồi xổm xuống một lần nữa, xoay hẳn người Úc Loan lại. Dì nhìn thẳng vào đứa con trai đang khóc lóc giàn giụa, mũi và mắt đỏ hoe, gằn từng chữ:

"Tiểu Loan, con còn nhớ câu chuyện chim én bay về phương Nam trong sách giáo khoa không? Chim én tuy nhỏ bé nhưng lại có thể vượt qua đại dương và lục địa, bay ròng rã ba vạn cây số đến tận Nam Phi. Chị con cũng giống như chim én vậy, chắc chắn chị sẽ bay ngày càng cao, ngày càng xa. Chúng ta không thể tóm chặt lấy đôi cánh của én, cấm cản nó bay lượn trên bầu trời được."

"Làm người phải biết ơn. Nếu không nhờ có chú Đào và chị, mẹ con mình có khi vẫn còn đang trôi dạt lây lất mưu sinh. Cho nên... Tiểu Loan à, đôi khi chia xa không hẳn là chuyện tồi tệ. Con sẽ thấy đau khổ, sẽ thấy chông chênh, con cứ việc khóc, nhưng khóc xong, lau khô nước mắt rồi vẫn phải đối mặt với nó. Con phải học cách nhẫn nại và chờ đợi, chịu đựng sự chia ly để ngóng trông ngày đoàn tụ, con hiểu chưa?"

Thực ra Úc Mỹ Trân chẳng ôm mộng tưởng gì nhiều vào việc Úc Loan có giành được giải tỉnh hay không, dì cũng không muốn con trai đặt cược hy vọng vào đó. Bằng không, lỡ kết quả không như ý, thằng bé sẽ càng đáng thương hơn. Dì chỉ mong mượn cơ hội này, dạy cho con biết cách chấp nhận sự chia ly.

May thay, Úc Loan nghe xong thì im bặt, trên quãng đường còn lại đến trạm thú y cũng không khóc lóc ầm ĩ nữa.

Cậu nắm chặt tay mẹ. Tình cờ nghe tiếng vỗ cánh, cậu khựng lại ngước nhìn đàn chim vút qua bầu trời. Chẳng có con nào là chim én cả, nhưng cậu vẫn thẫn thờ dõi theo đến lúc chúng bay khuất bóng, đến khi một giọt nước mắt không kìm được lại lăn dài nơi khóe mi.

Những lời mẹ nói, cậu chẳng hiểu gì sất.

Cậu là Khoai Môn, chị rõ ràng là Đào Đào, cớ sao lại biến thành chim én rồi?

Ý mẹ hình như là con người ta phải lớn lên, đó là quy luật bất biến. Nhưng tại sao lớn lên lại phải cắn răng chịu đựng chuyện xa rời chị?

Úc Mỹ Trân không hề hay biết rằng những lời ruột gan nãy giờ coi như công cốc. Nhưng... Úc Loan thu hồi ánh mắt, giơ tay quệt mạnh nước mắt. Chia xa với chị cũng là một loại quy luật sao? Vậy thì cậu ứ thèm tuân theo đâu.

Thật ra cậu chỉ tiếp thu được duy nhất một câu.

Cậu không thể níu kéo chị ở lại, cậu phải dốc sức đuổi theo chị, có thế mới không phải xa nhau.

Cậu lại nhớ đến lời chị từng nói với mình: "Khoai Môn, chạy nhanh lên."

Phải chạy thật nhanh, nhanh hơn nữa, mới có thể bán sống bán chết chạy tới bên cạnh chị.

Cùng lúc đó.

Biên Tiểu Vũ đang rảo bước trên đường hướng tới tiệm bánh Phố Nam.

Hồi chiều cô nàng đã kiếm được một nhà nghỉ nhỏ ven đường, tắm rửa nước nóng sảng khoái, thay quần áo và tất giày sạch sẽ. Cô nàng lôi cuốn sổ tay phỏng vấn kẻ ô vuông và cây bút máy Hero ra, ngồi ngay trong phòng phác thảo đề cương phỏng vấn, nhẩm đi nhẩm lại vài câu hỏi trọng tâm. Thấy trời đã ngả về tối, mưa cũng vừa tạnh, cô nàng bèn đeo máy ảnh lên cổ, đẩy cửa bước ra ngoài.

Thị trấn nhỏ chìm trong màn đêm với mặt đường sũng nước, ánh đèn đường mờ ảo hắt hiu. Dẫu vậy, trên phố cũng không hề tĩnh lặng. Mấy đứa trẻ con hiếu động đi dép lê chạy lăng xăng giẫm nước, các cụ già phe phẩy quạt mo rảo bước tản bộ, còn có vô số thanh niên choai choai cưỡi xe máy nẹt pô phóng vụt qua. Khung cảnh này khác hẳn với cái thị trấn vùng quê hẻo lánh trong trí tưởng tượng của cô nàng.

Men theo hướng dẫn của đứa bé lúc chiều, Biên Tiểu Vũ dễ dàng tìm thấy tiệm bánh nằm nép mình trong con ngõ nhỏ. Mặt tiền của tiệm này vậy mà lại không hướng ra mặt đường lớn, lại còn kẹp giữa một dãy mấy cửa hàng kim khí và tiệm giày dép. Quái lạ, sao lại chui rúc vào đây mở quán nhỉ? Biên Tiểu Vũ đi thực địa vô số hàng quán, nhưng vị trí của tiệm này quả thực là tệ nhất.

Nhưng ngặt nỗi người ta vẫn phất lên được, lại còn làm ăn cực kỳ khấm khá.

Điều đáng ngạc nhiên nhất là dáng vẻ của tiệm bánh này hoàn toàn phá vỡ khuôn mẫu về những cửa hàng chật chội, cũ kỹ ở các thị trấn nhỏ. Trông nó mới toanh như vừa khai trương, chẳng vương chút bụi bặm thời gian. Tấm biển hộp đèn cỡ bự tỏa ánh sáng rực rỡ trong màn đêm, vạn vật xung quanh như khoác lên tấm áo mới tinh tươm sau cơn mưa rào.

Cô nàng còn thấy tiệm được thiết kế rất bắt mắt. Một cánh cửa kính kết hợp với tủ kính trưng bày rộng rãi, sáng sủa, đứng từ bên ngoài đã có thể thu trọn không gian bên trong vào tầm mắt.

Không gian bên trong lấy tone trắng kem và tím nhạt làm chủ đạo, vừa ấm cúng lại vừa thanh lịch. Dù hôm nay trời đổ mưa, tiệm vẫn giữ được vẻ sạch sẽ từ trong ra ngoài. Trước cửa đặt một ống cắm ô cỡ lớn, trải sẵn tấm thảm nhựa chống trơn trượt, nền gạch hoa văn bên trong cũng được lau chùi bóng loáng.

Thậm chí còn chưa bước chân qua cửa, Biên Tiểu Vũ đã đi từ bất ngờ này đến ngạc nhiên khác.

Sự hứng thú trong cô nàng lại càng dâng trào. Cô nàng đứng lùi ra xa, bấm máy chụp một bức toàn cảnh trước cửa tiệm rồi hăm hở đẩy cửa bước vào.

Trên cánh cửa kính có treo hai chiếc chuông gió mang đậm màu sắc tuổi thơ. Biên Tiểu Vũ vừa đẩy nhẹ, chuông gió liền va vào nhau kêu leng keng lanh lảnh. Cô nàng ngước nhìn lên, hóa ra là chuỗi chuông gió được kết từ những chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu trước đây vốn dùng để đựng hoa oải hương. Bên trong những chiếc lọ ấy, lọ thì nhồi đầy vỏ kẹo, lọ thì đựng đầy sao gấp bằng ống nhựa, lọ lại chứa những cuộn giấy ghi chú nhỏ xíu.

Chuông gió kêu rộn ràng là thế, nhưng Đào Quảng Chí đang nằm ườn sau quầy thu ngân lại cứ như điếc đặc.

Những bức tranh trang trí treo trên tường cũng là nét vẽ ngộ nghĩnh của trẻ thơ, được lồng trong khung gỗ màu nguyên bản, sắp xếp so le tinh tế lấp đầy những mảng tường trống. Chính điều này lại mang đến cho Biên Tiểu Vũ một cảm giác nghệ thuật khác lạ.

Có lẽ vì trời vừa tạnh mưa, trời lại tối nên trong tiệm vắng tanh vắng ngắt. Nhưng... sao hình như nhân viên hay ông chủ cũng đi vắng thì phải? Cô nàng đứng ngẩn tò te trước cửa, thi thoảng lại văng vẳng nghe tiếng radio rì rầm. Rốt cuộc tiệm này có ai trông không vậy?

Biên Tiểu Vũ cất tiếng gọi đầy hoài nghi: "Có ai ở đây không ạ?"

Một lúc lâu sau, từ phía sau quầy thu ngân mới uể oải thò lên một cánh tay, giọng đáp cũng chậm rề rề: "Có nha."

Cô nàng sững người giây lát, bước tới gần, vươn cổ nghía xuống xem thử.

"Muốn mua gì thì cô cứ tự nhiên đi dạo quanh, bánh chỉ còn mấy cái đó thôi, cạn sạch rồi." Một người đàn ông trung niên mặc quần soóc áo cộc tay đang ngả ngớn trên chiếc ghế tựa, ngực ôm cái đài radio nhỏ, rung đùi bắt chéo chân, nhắm nghiền mắt thả hồn theo điệu nhạc.

Coi bộ ông ta cũng chẳng có ý định mảy may đứng lên chào hỏi tiếp khách.

Người gì đâu mà kỳ quặc... Cô nàng rụt rè ướm hỏi: "Chào chú, chú là chủ tiệm này ạ? Cháu là Biên Tiểu Vũ, biên tập viên thực tập của tạp chí Ẩm Thực Mỗi Ngày chi nhánh thành phố Quế Giang. Cháu muốn xin phép phỏng vấn..."

Người đàn ông đang ung dung thảnh thơi bỗng dưng choàng mở mắt, bật dậy như lò xo: "Cô bảo cô làm nghề gì cơ?"

"Cháu là biên tập viên của tạp chí Ẩm Thực Mỗi Ngày. Lần này cháu lặn lội từ Quế Giang xuống đây cốt yếu chỉ để xin phỏng vấn chủ tiệm bánh nhà mình. Cháu định viết một chuyên đề về bánh ngọt để đăng lên tạp chí. Đây là thẻ ngành của cháu ạ."

Đào Quảng Chí lia mắt đánh giá Biên Tiểu Vũ một lượt. Nhìn lướt qua cái máy ảnh lủng lẳng trước ngực với tấm thẻ nhân viên, coi bộ không giống hàng fake... Tự dưng đâu chui ra cô biên tập viên này vậy trời? Lại còn lặn lội từ tận Quế Giang xuống đây? Tạp chí này ông chưa nghe tên bao giờ, nhưng rủi mà bài báo lọt lên mặt báo thật thì chẳng phải cả đống người sẽ biết đến sao? Thế thì ông lại phải còng lưng ra nhào bột làm thêm bánh à?

Ông nuốt nước bọt cái ực vì căng thẳng, bất chấp cả việc hỏi han lý do, cuống quýt xua tay cười gượng: "Haha chào cô, chào cô. Tôi không phải chủ tiệm đâu, ông ấy đi vắng rồi. Tôi là hàng xóm cạnh nhà, rảnh rỗi sang ngó chừng tiệm hộ thôi."

"Dạ? Thế khi nào thì chú ấy về ạ?"

"Ông ấy... ông ấy..."

Đào Quảng Chí bị hỏi dồn đến túa mồ hôi hột, lắp bắp mãi không thành câu. Chợt lóe lên một ý tưởng điên rồ, ông buông một tiếng thở dài thườn thượt, lấy mu bàn tay quệt ngang khóe mắt, ôm mặt làm bộ vô cùng đau xót: "Haizz... haizz... ông ấy vĩnh viễn không quay lại nữa đâu! Cô đi tìm tiệm khác mà phỏng vấn đi!"

"???"

Biên Tiểu Vũ sốc toàn tập.

Gã đàn ông trung niên gật đầu cái rụp ra chiều buồn bã lắm, lại còn nhiệt tình thái quá chỉ tay ra ngoài đường gợi ý: "Cô đường xá xa xôi lặn lội tới đây, đi lại mất công mất việc. Đã lỡ cất công tới đây rồi, hay là cô sang phỏng vấn ông chủ Phó của tiệm bánh Vui Vẻ ở phố bên cạnh đi. Lão béo béo, tướng mạo phú quý phúc hậu lắm, nhìn phát là biết sống thọ rồi, cô muốn phỏng vấn bao nhiêu lần cũng được."

Biên Tiểu Vũ: "..."

Sao càng nói càng thấy sai sai thế nhỉ.

Cô bị gã đàn ông trung niên lập dị này làm cho đơ toàn tập, quay đầu ngó nghiêng tứ phía. Trong tủ kính của tiệm giờ chỉ lèo tèo vài cái bánh mì tròn cỡ nhỏ có hạn sử dụng lâu hơn và dăm ba túi sandwich, đằng sau hầu hết các thẻ tên dán giá đều trống trơn. Đặc biệt là mấy ngăn tủ có dán nhãn bánh tart trứng, bánh cuộn da hổ nhân khoai môn, hamburger và Tiểu Bối chà bông thì nhẵn thín không chừa một mảnh vụn.

Cô nàng cúi xuống nhìn đồng hồ, mới có tám giờ tối mà hàng họ đã cháy sạch bách thế này rồi.

Hôm nay còn đổ mưa rả rích mất nửa ngày nữa chứ.

Có vẻ như tình hình kinh doanh của tiệm này khá là chói lọi đây.

Cô nành vừa nghĩ bụng, vừa liếc mắt nhìn vào khu vực chế biến sạch bong kin kít sau vách kính, vẫn bán tín bán nghi. Tiệm này nhìn qua là biết mới tu sửa trang hoàng lại, rõ ràng là vẫn đang làm ăn ngon nghẻ mà.

Biên Tiểu Vũ quay lại săm soi gã đàn ông trung niên kia thêm lần nữa, thăm dò hỏi: "Bánh của tiệm này chắc là siêu ngon nhỉ? Mới tám giờ tối mà đã vét sạch tủ rồi..."

"Không không không, tủ trống hoác là vì sắp phá sản dẹp tiệm đến nơi rồi. Đồ của tiệm này nuốt không trôi đâu! Nguyên liệu thì xài toàn đồ dởm rẻ tiền. Ôi chao, cô tuyệt đối đừng có dại mà đâm đầu vào mua, ai rước về là thành người đổ vỏ ngay. Bánh trái cũng chả phải đồ làm mới mỗi ngày đâu, toàn nhập buôn từ ngoài vào đấy, ăn vào sinh bệnh chết." Người đàn ông quả quyết khẳng định chắc nịch.

Biên Tiểu Vũ: "..."

Nói thật, nếu không nhờ nếm thử Tiểu Bối chà bông trước khi lết xác tới đây, chắc cô nàng cũng tin sái cổ rồi.

Gã này có vấn đề, Biên Tiểu Vũ đâm ra sinh nghi. Cô nàng quét mắt kiểm tra lại tình hình trong tiệm một vòng nữa, thầm nhủ thôi thì cứ rút êm đã, bánh trong tiệm cũng bán hết nhẵn rồi, chẳng có gì để chụp lấy tư liệu.

Sáng mai quay lại sớm thì hơn.

Biên Tiểu Vũ nheo mắt nhìn người đàn ông, cất lời: "Dạ vâng, vậy cháu xin phép về trước."

"Được được, cô đi lẹ lên." Vừa nghe cô nàng vứt cờ trắng bỏ cuộc đi về, mắt ông chú kỳ quái kia sáng rực hẳn lên. Ông ta vồ vập tiễn cô nàng ra tận cửa, còn đốc thúc cô nàng đi nhanh kẻo lát nữa trời lại trút mưa.

Biên Tiểu Vũ cạn lời toàn tập. Về lại nhà nghỉ, cô nàng lôi sổ tay ra sắp xếp, ghi chép lại toàn bộ những gì mắt thấy tai nghe hôm nay, vắt óc nghĩ thêm vài câu hỏi sắc bén nhưng lòng vẫn chưa thỏa mãn. Tầm tám rưỡi sáng hôm sau, cô nàng dứt khoát trả phòng, vác balo trực chỉ đến tiệm bánh Phố Nam một chuyến nữa.

Lần này quay lại, trong tiệm tấp nập người vào kẻ ra. Bánh mì được bày biện la liệt đủ các thể loại. Khách khứa xếp hàng nườm nượp từ trong ra tới tận ngoài cửa, từ tụi học sinh đi học sớm, mấy bà đi chợ mua thức ăn, cho đến dân văn phòng hối hả đi làm.

Y như rằng khác một trời một vực với lời lão trung niên kia ba hoa. Khó nuốt mà lại có đông người cam tâm tình nguyện đứng xếp hàng mỏi chân thế này à? Cô nàng nhướng mày, lỉnh xuống cuối hàng, bắt chuyện với vị khách đứng ngay phía trước: "Xin lỗi làm phiền chị một lát ạ, em từ xa mới tới đây chơi. Cho em hỏi bánh ở tiệm này có ngon không chị? Sao đông người mua thế ạ?"

Người đứng trước cô xui xẻo thay lại trúng ngay thím Vương Thể Hoa. Vương Thể Hoa vốn đang ngáp ngắn ngáp dài thèm ngủ, quay đầu lại bắt gặp ánh mắt trong veo như nước mùa thu, nhìn lướt qua bộ dạng là biết con bé sinh viên đại học chân ướt chân ráo mới tới lần đầu, thím lập tức tỉnh cả ngủ, thao thao bất tuyệt một tràng.

Đợi thím xả xong một tràng PR từ bánh tart trứng cho đến hamburger, trà sữa ngon ra làm sao thì cũng vừa vặn tới lượt Biên Tiểu Vũ. Cô nàng bước vào, răm rắp nghe theo lộ trình được Vương Thể Hoa dốc lòng khuyên bảo, việc đầu tiên là nhờ nhân viên gắp cho một hộp tart trứng.

Bánh tart trứng cô nàng ăn nhẵn mặt rồi, KFC cũng có bán đầy rẫy, nhưng nghe giọng điệu của thím Vương thì có vẻ như bánh của tiệm này là đỉnh của chóp, ngon nhất trần đời, vậy thì cô nàng phải nếm thử xem sao.

Tiếp đó, cô nàng lấy thêm một hộp bánh cuộn Thụy Sĩ mix vị.

"Vị khoai môn trứng muối là món tủ bắt buộc phải nếm thử đấy, nói thật, không ăn là tiếc đứt ruột cho coi. Kế đến là vị xoài matcha, xuất sắc luôn. Xong cô em lấy thêm vị hồng trà hạt dẻ, muối biển Oreo, với cả sô cô la hạt giòn nữa là gom đủ một cuộn rồi đấy. Xách về quăng tủ lạnh cho đông lại một tí, cắn miếng nào phê miếng đấy. Tin tôi đi."

Vương Thể Hoa xếp hàng ngay phía trước, tự mình mua hai chiếc hamburger, một ly chè sương sáo xoài bưởi, hai hộp Tiểu Bối chà bông, mồm vẫn không quên quay lại liến thoắng chỉ điểm cho Biên Tiểu Vũ.

Biên Tiểu Vũ cũng luống cuống bảo nhân viên: "Chị mix cho em một cuộn y chang lời chị này nói nha."

"Còn hamburger thì ngoài vị burger gà cay truyền thống, cô em phải chốt đơn hai hương vị mới toanh này nữa. Một là burger thịt lợn húng quế chua cay kiểu Thái, hai là burger phô mai tuôn chảy kẹp thịt bò xông khói hai tầng. Miếng thịt bò đó đúng là cực phẩm, mềm rụm, chẳng thấy tẹo mùi hôi bò nào đâu, kết hợp với thịt xông khói thơm nức, thiên hạ đệ nhất luôn." Vương Thể Hoa càng tả càng nuốt nước miếng ực ực.

Biên Tiểu Vũ nghe mà cũng đói meo cả bụng, may thay cô nàng vác cái bụng rỗng tuếch nhịn ăn sáng tới đây, lập tức dặn lại cậu nhân viên cao kều: "Cho em mỗi loại hamburger một cái luôn ạ, cảm ơn anh."

"Món chốt hạ là Tiểu Bối chà bông, tuyệt đối phải thử. Cô em mới đến lần đầu mà may mắn vớ ngay đợt tiệm mới ra lò món mới, số hưởng phết! Món này mới lên kệ hai ngày trước thôi, siêu siêu ngon, món ruột độc quyền của tiệm Phố Nam đấy, bới tung chỗ khác không có đâu. Tôi thì mê mẩn vị rong biển, nhưng khuyên cô em nên lấy mỗi vị vài cái, quất luôn hai hộp một lần, không đến chiều là cháy hàng chẳng còn cái nịt."

Vương Thể Hoa mang phong thái của người đi trước truyền đạt kinh nghiệm, khum tay che miệng, thì thầm với Biên Tiểu Vũ: "Ông chủ Đào của tiệm bánh Phố Nam tay nghề thì cừ khôi đấy, nhưng ngặt nỗi lười chảy thây. Lão này lạ đời lắm, cứ như kiếp trước mắc nợ với tiền bạc hay sao ấy, ngày nào cũng sản xuất không đủ bán, mà lão nhất quyết không chịu làm thêm, cô xem..."

Biên Tiểu Vũ hiếu kỳ chen ngang: "Ông chủ? Ông ấy... vẫn còn sống nhăn răng ạ?"

Lời nói ra khiến Vương Thể Hoa ngớ người: "Chứ lại không à! Với cái nết hở ra là chớp thời cơ lười biếng, tự cho mình nghỉ phép đóng cửa đi quẩy của lão thì đố ai sống thọ qua mặt được lão đấy."