Chương 3 - Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Dì Úc tên thật là Úc Mỹ Trân.

Dì trạc tuổi Đào Quảng Chí, sở hữu đôi mắt to với mí lót giống hệt Úc Loan. Gương mặt dì thon dài, đôi môi hơi dày, sống mũi tuy không cao nhưng chóp mũi lại nhỏ nhắn, làn da trắng bóc, dáng người cao ráo và vô cùng thon thả.

Ngũ quan của dì không hẳn là xuất sắc, nhưng dì luôn biết cách chăm chút cho bản thân. Cứ lấy hôm nay làm ví dụ, đi xe đạp ra tiệm đồ quay chém nửa con ngỗng, nếu là người khác thì chắc vớ tạm cái áo thun ba lỗ với đôi dép lê lẹp xẹp đi cho xong.

Nhưng dì Úc thì không bao giờ như vậy. Mái tóc uốn xoăn được dì bới thấp gọn gàng, điểm xuyết bằng chiếc kẹp nơ lụa đỏ xinh xắn sau đầu. Đôi môi tô chút son phơn phớt, khoác trên mình chiếc váy sát nách chấm bi đỏ trắng, dưới chân mang đôi sandal da đỏ có khóa cài. Dù đang hớn hở xách nửa con ngỗng quay bước vào, trông dì vẫn toát lên vẻ sành điệu, thời thượng đến lạ.

Đào Đào trước kia tuy không ưa dì Úc, nhưng cũng phải công nhận, cưới được người vợ xinh đẹp thế này, đêm ngủ chắc ba cô cũng phải cười đến tỉnh giấc.

Tuy nhiên, Đào Đào cũng từng nghe hàng xóm láng giềng bàn tán: "...Mày đừng có coi thường ba mày nha, ổng hồi xưa đẹp trai nức tiếng mấy con phố lận đó, được mệnh danh là Lưu Đức Hoa của thị trấn Chương Khê mình luôn! Lại còn làm trong xưởng, tháng nào cũng đều đặn lãnh ba trăm đồng tiền lương đấy!"

Mặc dù Đào Đào chẳng nhìn ra ba mình giống Lưu Đức Hoa ở điểm nào.

Hơn nữa, ba cô còn bị mất việc rồi.

Đừng nói là ba trăm đồng mỗi tháng, mở cái tiệm bánh mì này hai năm nay, còn chẳng biết Đào Quảng Chí đã lấy lại được vốn chưa. Đào Đào nhớ mang máng lúc mở tiệm, ba cô có mượn tiền nhà bác cả, hình như mượn mấy ngàn tệ thì phải. Cô không nhớ rõ lắm, chỉ biết hồi nhỏ hay nghe điện thoại bác dâu gọi tới. Vừa nghe thấy tiếng cô, bác dâu hỏi han vài câu đại loại như ăn cơm chưa, có ngoan không, việc buôn bán của gia đình dạo này thế nào. Cuối cùng, bác dâu luôn thở dài thườn thượt: "Haiz... thôi bỏ đi, không có chuyện gì đâu," rồi cúp máy.

Mãi sau này Đào Đào mới hiểu, thực ra bác dâu gọi điện là để đòi nợ.

Nghĩ tới đây, Đào Đào cũng rầu rĩ muốn thở dài.

Nhà thì đang ôm cục nợ, buôn bán thì ế ẩm ngắc ngoải, vài năm nữa kiểu gì cũng sập tiệm. Mà cô thì lại còn quá nhỏ. Mặc dù trước khi trọng sinh cô đã học làm bánh nhiều năm, đủ sức một mình đứng ra mở tiệm rồi, nhưng làm cách nào để ba cô tin những gì cô nói là sự thật, chứ không phải do cô bị ma nhập đây?

Lát nữa mà nói chuyện này cho bà nội ở dưới quê nghe, chắc cô sẽ bị túm đi làm phép gõ mõ tụng kinh mất.

Thị trấn Chương Khê vốn đậm đà bản sắc tín ngưỡng dân gian, đủ mọi loại thần linh. Người lớn trong nhà còn thích cho con cháu nhận vạn vật trên đời làm mẹ nuôi. Ví dụ như mẹ nuôi của Đào Đào là "bà cốt" cây đa hơn năm trăm tuổi ở ngã tư phố Thắng Lợi, nghe đồn là do quan huyện thời Gia Tĩnh triều Minh đích thân trồng. Như thế còn tính là may chán, mẹ nuôi của Nhiêu Lị Lị là cục đá to đùng trước cổng chùa Thanh Tuyền, còn mẹ nuôi của Trương Gia Minh thì đã quy tiên rồi, bởi mẹ nuôi của cậu nhóc là một con chó già sống hơn hai mươi năm.

Quan trọng nhất là, cô phải làm sao để giúp gia đình vượt qua ải khó khăn này đây?

Kiếp trước cô chỉ là một người quá đỗi bình thường, chẳng nhớ nổi dãy số trúng số độc đắc nào, chưa từng chơi chứng khoán, cũng làm gì có vốn đi buôn đất. Còn mấy cái làn sóng internet công nghệ thì dẹp đi, cô mà sửa máy tính thì cũng chỉ biết đập đập mấy cái vào thùng máy rồi khởi động lại là cùng.

Cô thậm chí còn chẳng biết thập niên 90 đã xảy ra sự kiện trọng đại gì. Con nít bảy tám tuổi đầu thì nhớ được chuyện gì to tát cơ chứ? Nghĩ về tuổi thơ, trong đầu cô toàn phim hoạt hình với đồ ăn vặt.

Nào là nước ngọt bịch nilon, kẹo cao su cuộn dài, tăm cay, kẹo cao su dưa hấu, snack tôm...

Mấy thứ đó thì cô lại nhớ rõ mồn một.

Tình hình đúng là cam go thật... Đào Đào trầm ngâm ôm lấy hai má.

Úc Loan chớp mắt chậm rì, buông đôi tay đang bịt tai xuống, cũng lẳng lặng bắt chước chị gái ôm lấy hai má. Tuy chẳng hiểu tại sao, nhưng cậu bé cũng bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào màn hình tivi.

Đào Đào tưởng cậu không thích xem "Tiểu Hồ Đồ Thần", bèn vớ lấy cái điều khiển: "Nhóc có muốn xem 'Anh em Hải Nhĩ' không?"

Vừa nãy cô lướt bảng kênh tivi lên xuống một vòng, ngạc nhiên phát hiện ra thời điểm này vậy mà vẫn chưa có kênh truyền hình Vệ Tinh Tinh Không, cũng chưa có kênh Thiếu nhi. Hiện tại đài đang chiếu phim hoạt hình chỉ có mỗi chương trình Thành Phố Hoạt Hình và Cối Xay Gió Lớn của đài Trung ương 1 là xem được thôi.

Úc Loan vẫn ôm mặt, nghiêm túc lắc đầu: "Chị ơi, chưa xem xong mà."

Đào Đào vội vàng khựng tay, chuyển kênh về chỗ cũ.

Suýt nữa thì quên, Úc Loan từ nhỏ đã như cái máy được lập trình sẵn, đang làm gì thì không thể bị ngắt quãng giữa chừng... Đào Đào đặt điều khiển xuống, lại ôm mặt ngồi ngay ngắn, tiếp tục trầm ngâm suy ngẫm về tương lai.

Úc Mỹ Trân dắt xe đạp vào trong cửa, lại kéo cửa cuốn của tiệm xuống một nửa rồi mới băng qua gian hàng bước vào nhà. Vừa vào đã thấy hai đứa nhỏ ngồi ngoan ngoãn xếp hàng trên ghế đẩu, còn y chang nhau ở chỗ cùng ôm hai má. Chân mày xăm cong vút, thanh mảnh của dì khẽ nhướng lên đầy ngạc nhiên và mừng rỡ.

Ây da, Bồ Đào hôm nay vậy mà lại chịu chơi với Tiểu Loan rồi!

Dạo trước, lần nào đi làm về nhà cửa cũng như một bãi chiến trường. Úc Loan thì ngồi xổm dưới đất nhặt những mảnh ghép hình vương vãi, lượm những cây bút chì bị vứt lộn xộn, nước mắt cứ lã chã tuôn rơi trong câm lặng. Còn Đào Đào thì mất tăm mất tích, chỉ để lại một mình Đào Quảng Chí luống cuống tay chân dỗ dành con trẻ, nhìn dì với vẻ mặt đầy áy náy.

Úc Mỹ Trân cũng chỉ biết thở dài. Ban đầu dì còn lo Tiểu Loan nhút nhát, sợ người lạ sẽ không quen với nhà mới, ai ngờ thằng bé lại thích nghi khá tốt. Ngược lại, Đào Đào, cô bé hoạt bát đáng yêu ngày trước, lúc chưa biết mối quan hệ giữa dì và Đào Quảng Chí thì cứ gặp mặt là chào "dì Úc" ngọt xớt, nay lại trở nên vô cùng phản kháng.

Không chỉ bài xích dì mà còn bài xích cả Úc Loan. Đã mấy lần con bé cố tình khóa trái cửa chính, nhất quyết không cho dì và Tiểu Loan vào nhà. Úc Mỹ Trân cực kỳ đau đầu về chuyện này nhưng cũng cạn phương kế.

Cuối cùng, dì đành ôm hy vọng rằng thời gian trôi qua, Đào Đào sẽ dần mở lòng chấp nhận mẹ con dì.

Nhưng hôm nay... Trong lòng Úc Mỹ Trân sướng rơn, cảm giác như đã thấy được ánh sáng le lói. Dì bước tới, âu yếm xoa mái tóc mềm mại của Úc Loan trước: "Tiểu Loan, hôm nay con có ngoan không nào?"

Úc Loan nghiêm túc gật đầu.

Úc Mỹ Trân mỉm cười, thuận tay định xoa luôn cái đầu nhỏ của Đào Đào. Nhưng chợt khựng lại khi nhớ ra chuyện mấy hôm trước. Lúc dì muốn xoa đầu con bé, lại bị con bé đẩy mạnh một cái rồi cắn cho một phát điếng người: "Dì làm cái gì vậy! Cháu ghét nhất là bị người khác sờ đầu đấy!"

Thế là dì vội rụt tay về, chỉ hơi cúi người, cười gượng gạo lại pha chút lấy lòng với Đào Đào: "Bồ Đào à, chắc con đói bụng rồi nhỉ? Con cứ chơi với Tiểu Loan trước đi, để dì đi chặt thịt quay, sắp có cơm ăn rồi nha."

Nói xong, chẳng dám nán lại đợi Đào Đào đáp lời, dì đã luống cuống chạy tọt vào bếp.

Đào Đào nhìn theo bóng lưng thon thả của Úc Mỹ Trân, ánh mắt chất chứa biết bao nỗi niềm phức tạp.

Cô nhìn dì Úc tươi rói xách túi ngỗng quay vào bếp, đắc ý giơ lên khoe với Đào Quảng Chí: "Quảng Chí, anh xem này! Em mua được gì đây!"

Trong bếp lúc này vẫn chưa lắp máy hút mùi, chỉ xài cái quạt thông gió tự chế chạy kêu rầm rập, ồn ào vô cùng. Hồi nãy Đào Quảng Chí chẳng nghe tiếng vợ về, giờ mới ngoái lại nhìn, lập tức thốt lên đầy vẻ khoa trương: "Oa! Quán này khó mua lắm đó! Vợ anh siêu thật đấy! Chắc phải xếp hàng lâu lắm đúng không?"

Úc Mỹ Trân bị điệu bộ của chồng chọc cười tít cả mắt: "Đúng thế, xếp hàng muốn rụng rời đôi chân luôn!"

Đào Quảng Chí múc nốt thức ăn ra đĩa, quăng cái xẻng xuống, chùi chùi hai tay vào tạp dề rồi vòng ra sau lưng vợ: "Bà xã à, em giỏi giang quá, cực khổ cho em rồi. Để anh bóp vai đấm lưng cho em nhé, sức vóc thế này đã vừa chưa? Có thoải mái không?"

"Được, được... thoải mái lắm..." Úc Mỹ Trân cười đến ngả nghiêng ngả ngửa.

Rồi sau đó hai vợ chồng lại chụm đầu bàn nhau xem nên chặt nên thái món ngỗng này như thế nào, nên chấm nước tương mơ chua hay nước sốt nêm. Kẻ tung người hứng, phân tích rành rọt đâu ra đấy, cảm giác như hai người họ vừa nói chuyện mà nước miếng sắp chảy ròng ròng tới nơi.

Có lúc Đào Đào cứ đinh ninh rằng hai người họ lấy nhau chắc là do đồng điệu cái tâm hồn ăn uống.

Đào Đào rủ mắt, buột miệng cười giễu cợt chính mình, nhưng cõi lòng lại hoang tàn nguội lạnh.

Hồi ức như muôn vàn mũi dao cứa từng nhát lăng trì cô. Cô đã căm ghét dì Úc suốt bao nhiêu năm trời một cách vô cớ, cũng đã làm ra biết bao chuyện sai trái đầy ích kỷ. Nhưng mãi về sau, chính cô cũng chẳng thể nhớ nổi rốt cuộc mình ôm hận vì điều gì. Đặc biệt là... khi cô thực sự tìm được mẹ ruột, cũng tỏ tường sự thật đằng sau việc bà rời đi. Lúc ấy Đào Đào mới cay đắng nhận ra, tình yêu và nỗi hận mà cô ôm ấp bấy lâu nay, à không, ngay cả bản thân cô nữa, mới thật nực cười làm sao.

"Chị ơi."

Tim Đào Đào thắt lại, bất chợt nghe thấy tiếng gọi khẽ khàng của Úc Loan.

Cô ngẩn ngơ ngẩng đầu lên.

Đập vào mắt cô là một bàn tay nhỏ xíu trắng nõn nà, mũm mĩm chìa ra. Giữa lòng bàn tay là một viên kẹo trái cây vị cam đã bị nắm chặt tới mức chảy dính nhem nhuốc.

Ánh mắt Úc Loan trong veo, tròng đen lay láy in hằn bóng dáng đau khổ của cô.

"Chị ăn đi."

Giọng cậu bé non nớt.

"Chị ăn đi, ăn vào rồi, trái tim sẽ không bị té ngã nữa đâu."

Đào Đào nghe không hiểu, hốc mắt hoe đỏ. Cô ngồi bất động nhìn cậu bé, cũng chẳng đưa tay ra nhận lấy viên kẹo.

Thấy vậy, cậu bé đâm ra luống cuống. Cậu vươn cánh tay nhỏ xíu còn lại, dè dặt kéo lấy cổ tay đang buông thõng bên hông của Đào Đào, nhét viên kẹo dính dính, ấm ấm vào tay cô. Đoạn, cậu ngước khuôn mặt thanh tú trắng trẻo lên, đôi mắt đen nhánh tròn xoe nhìn cô không chớp lấy một cái, dùng những từ ngữ vụng về cố gắng diễn tả:

"Chị ơi chị ăn đi, ăn vào rồi, là sẽ lành bệnh ngay thôi."

Cuối cùng thì Đào Đào cũng hiểu ý của cậu.

Cô sống lại năm tám tuổi một cách vô cớ, chẳng ai hay biết, mà dường như bản thân cô cũng chẳng muốn chấp nhận sự thật này. Vô vàn ký ức ùa về chật kín trong đầu, nào là tiếc nuối, hoảng loạn, hoang mang, hòa lẫn sự bất lực. Cô cố gắng gượng giữ bình tĩnh, nhưng lại chìm nghỉm trong vũng lầy ấy, chỉ biết không ngừng nhìn lại cái cô của ngày xưa, sao mà ngốc nghếch và cố chấp đến vậy.

Thực ra chính bản thân cô cũng chẳng biết phải làm sao bây giờ.

Đi lại một đời, liệu cô có sống tốt trọn vẹn kiếp này được không? Thế nhưng cô lại chẳng phải thiên tài xuất chúng gì cho cam, cô cũng đâu có thông minh lên chút nào. Nhỡ đâu trọng sinh lại cũng chỉ biết trơ mắt đứng nhìn mọi thứ tuột khỏi kẽ tay trong sự bất lực, để rồi chuốc lấy đau khổ thêm một lần nữa trong vô vọng mà thôi.

Thế nhưng, mớ cảm xúc đau đớn rối rắm, ngổn ngang chẳng thành hình thành khối ấy, lại dễ dàng bị một Úc Loan nhỏ bé nhìn thấu.

Bóp chặt viên kẹo dở dang trong tay, bị đôi mắt ấy nhìn đăm đăm, Đào Đào bỗng thấy xót xa cùng cực.

Một cỗ chua xót nóng hổi xộc thẳng lên sống mũi. Cô nín thở, bĩu môi rồi lại mím chặt miệng, nhưng rốt cuộc vẫn không tài nào kìm nén được nữa.

Cô dang hai cánh tay, rướn người tới, ôm chầm lấy cái đầu nhỏ đầy tóc tơ của cậu bé, giống hệt một đứa trẻ lên tám thực thụ, òa khóc nức nở.

Đồ ngốc này.

Rõ ràng là cô vẫn luôn phớt lờ cậu, hắt hủi cậu, ức h**p cậu, chưa từng tốt với cậu lấy một ngày.

Cớ sao cậu vẫn dịu dàng an ủi cô cơ chứ.

Lời tác giảXin chào các bạn độc giả thân mến, đây là đài phát thanh yêu cầu bài hát ấm áp năm 1997, mình là MC Phì Tùng. Hoan nghênh các bạn gọi điện tới, lại đến giờ phút trao gửi những lời chúc tốt đẹp mỗi ngày rồi đây! Ngày mai các bạn muốn nghe bài gì nào? Hãy để lại bình luận phía dưới nhé. Không dông dài nữa, hôm nay xin gửi tặng ca khúc "Đạp Sóng" cho mỗi một bạn độc giả ở đây, chúc mọi người mãi mãi là những nụ hoa tổ quốc tươi thắm, ngày ngày ngập tràn niềm vui. [Ôm ôm]

"Một đám mây nhỏ bé, chậm rãi lướt qua đây. Mời bạn hãy dừng chân, nghỉ ngơi một chốc lát. Hoa rừng nở khắp chốn, Tôi mới dạo lên đồi. Hóa ra bạn cũng tới, Ngắm hoa nở trên non..."