Chương 27 - Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

"Bồ Đào ơi, bố cháu rớt vô đường dây điện thoại rồi hay sao mà nghe lâu thế, nửa ngày rồi chưa thấy ló mặt ra?" Bà cô út Đào Quảng Ngân tay cầm lá bài mạt chược, chợt ngoái đầu gọi cô, "Cháu ra xem ổng làm gì mà lâu thế?"

"Dạ!" Đào Đào và Úc Loan vốn đang cuộn tròn bên cạnh xem Úc Mỹ Trân đánh bài. Thực ra cô cũng chẳng rành rẽ gì môn này, nhưng lạ lùng thay Úc Loan đứng ngó nghiêng một hồi thế mà lại biết tính bài. Cậu nhóc cứ vừa tính vừa lẩm nhẩm một mình, làm Đào Đào cũng hứng thú ngồi xổm xuống xem cậu nhóc tính toán.

Nghe tiếng cô út gọi, Đào Đào mới sực nhớ ra: ừ nhỉ, bố mình đâu mất tiêu rồi?

Cô đứng dậy đi về phía tiệm.

Bên này cô vừa đứng lên, Úc Loan cũng lập tức ngoảnh đầu, lạch bạch đi theo.

Nhân cơ hội đó, Đào Quảng Ngân ném toẹt một lá bài xuống chiếu: "Phỗng!"

Úc Mỹ Trân mới học chơi, bỗng dưng mất đi quân sư, khóc thét lên: "Thôi xong, lại thua nữa rồi sao?"

Bên trong tiệm tối om, Đào Đào tiện tay bật đèn lên, lập tức nhìn thấy Đào Quảng Chí. Ông đang ngồi bó gối xoay lưng lại phía sau chiếc tủ đựng điện thoại, mặt mày ủ rũ như đưa đám.

"Bố ơi, bố ngồi đây làm gì thế?" Đào Đào tò mò bước tới.

Câu hỏi của Đào Đào suýt làm Đào Quảng Chí rớt nước mắt: "Hai trăm cái hamburger lận..."

"Cái gì cơ ạ?"

"Chết cha rồi, cái cậu Phương kia đặt những hai trăm cái hamburger cho ngày kia!" Đào Quảng Chí không nhịn nổi nữa, nước mắt trào ra thành hàng, "Huhu, người ta mua tart trứng thì cứ bán tart trứng cho xong, sao mình tự nhiên lại rảnh rỗi sinh nông nổi, tặng thêm cái hamburger làm cái quái gì không biết..."

Ông hối hận xanh cả ruột, sao lúc đó lại không cất cái hamburger kia đi cơ chứ? Cứ tưởng tri ân khách hàng cũ, tri ân cái nỗi gì không biết, giờ thì hay rồi, phen này làm sao mà gánh nổi đây?

Đào Đào mắt sáng rực lên: "Hai trăm cái á! Tuyệt vời ông mặt trời!"

Thế thì phi vụ này chẳng phải ẵm trọn 600 đồng sao? Một đơn hàng bự chảng bằng doanh thu của cả mấy ngày cộng lại!

Anh bạn Phương Chí Bằng này mỗi lần đặt tart trứng hay bánh cuộn da hổ nhà cô đều chu đáo ra bưu điện gửi tiền qua đường bưu điện, đề tên và số chứng minh thư của bố cô, ghi rõ địa chỉ. Nhận được giấy báo, bố cô chỉ việc mang chứng minh thư ra bưu điện lãnh tiền, anh ta lại hay hào phóng boa thêm chút đỉnh nữa chứ.

Giờ lại vớ được mối hời thế này!

Đúng là thần tài có khác, nhìn phát ưng ngay từ hồi đầu rồi!

"Tuyệt cái con khỉ mốc..." Đào Quảng Chí lảo đảo đứng lên, "Nhà mình một mẻ sao mà kham nổi số lượng khủng vậy, bố phải đi hỏi bác gái con xem có mượn được thiết bị dưới căng tin xưởng than không. Chắc phải vác bột mì, rau, thịt sang đó làm, mà còn phải kêu thêm người phụ mới xong..."

Xưởng than đông thợ thuyền, bếp ăn rộng rãi, có hẳn ba cái lò nướng than sáu tầng to oạch, một mẻ nướng được cả mấy trăm cái vỏ bánh. Còn có thêm cái chảo gang đường kính một mét chuyên chiên ngập dầu và cái vỉ nướng chuyên dụng để làm chả thịt.

"Nhưng ngày kia là thứ Hai, con phải đi học, chẳng phụ bố được rồi." Đào Đào cũng dần bình tĩnh lại, làm hai trăm cái hamburger một lúc tốn kha khá thời gian và sức lực. Cô bé nhíu mày, "Hay để con xin nghỉ một buổi nhé."

Mấy bài học lớp hai với cô bé chẳng nhằm nhò gì, nghỉ một ngày cũng không phải chuyện gì to tát.

"Khỏi đi, con lo học cho tử tế, nhãi ranh như con nghỉ học thì đỡ đần được mấy hột? Bố qua hỏi xem hai cô con có rảnh tay sang phụ một tay không. Hồi trước tay nghề bếp núc của bố, từ rán đùi gà đến chiên thịt băm, toàn do mấy cô dạy cả đấy, chắc là ổn thôi..." Đào Quảng Chí vừa nói vừa quệt giọt nước mắt lăn dài. Dẫu vẻ mặt vẫn rười rượi, nhưng người đã gượng đứng thẳng lên bám vào tường.

Ông là kiểu người như vậy, dẫu gánh nặng cuộc đời có đè bẹp dí, ông vẫn cứ thế mà sống tiếp.

Dù chẳng màng chí lớn, nhưng khả năng chịu đựng của ông bố này cũng khá phết, giờ đã bắt đầu lên kế hoạch giải quyết vấn đề rồi.

Đào Đào che miệng cười thầm sau lưng ông bố đang sầu đời.

Cười xong, cô bỗng sực nhớ ra một chuyện cực kỳ quan trọng, kéo theo Úc Loan nãy giờ cứ dính lấy mình như hình với bóng đuổi theo: "Bố ơi, thế bố định giao bánh kiểu gì? Hai trăm cái làm xong rồi mới đi giao, khéo rau xà lách nhũn hết ra nước mất."

Đâu chỉ xà lách, vỏ bánh hamburger cũng dễ ngấm dầu hút nước, chả thịt với gà rán để lâu sẽ mềm èo ra. Năm 1997 đào đâu ra công nghệ đóng gói giữ tươi, lúc tới tay Phương Chí Bằng, đống hamburger khéo thành mớ hỗn độn vỏ mềm nhũn, chả thịt khô khốc, rau héo quắt queo, thế thì còn ra thể thống gì, tự lấy đá ghè chân mình à.

Chuyện này đâu làm khó được Đào Quảng Chí, trước kia làm công nhân đối mặt với mấy ca vận chuyển khoai sắn hơn nhiều, ông xua tay: "Dễ ợt, cứ khoan gói vội. Bố sẽ đích thân áp tải hàng tới đó. Sáng ngày kia bố bắt đầu nhào bột, ủ bột, tẩm ướp thịt gà, pha xốt sẵn sàng. Đầu giờ chiều bắt đầu nướng vỏ bánh, bật lửa to chút, đến nơi là vừa đẹp; còn thịt băm, đùi gà thì chiên xong đừng bọc kín, cho vào rổ tre lót gạc là được, rau xà lách cũng ngâm nước đá, vớt ra để ráo là khỏi lo bị mềm nhũn..."

Mấy thứ này phân loại cho vào thùng xốp, không đậy nắp kín, phủ thêm lớp chăn bông, hai tiếng đồng hồ lóc cóc lên huyện chắc vẫn còn âm ấm.

Dù trong lòng rầu rĩ lắm, nhưng Đào Quảng Chí đã dám nhận lời thì chắc chắn làm được, nếu không ông đã từ chối thẳng thừng rồi. Thực ra ông rất muốn từ chối, nhưng lỡ Mỹ Trân với Đào Đào mà biết ông đá bay cái đơn hàng béo bở này, chắc hai mẹ con ca cẩm điếc tai, biết đâu sau này vị thế của ông trong nhà còn thua cả con Vịt Quay!

Nghe xong Đào Đào cũng gật gù hiểu ra. Vỏ bánh nướng già lửa chút xíu sẽ dai hơn, dễ vận chuyển, lúc tới nơi kẹp xốt vào sẽ mềm lại vừa ăn. Chả thịt chiên vừa chín tới, ủ kín để giữ nhiệt sẽ không bị khô, rau xà lách ngâm nước đá sẽ giữ được độ giòn... Tới nơi hẵng kẹp nhân gói giấy thấm dầu.

Chắc là cũng khả thi.

Đào Quảng Chí đã chạy vào trong bàn bạc với chị dâu và hai cô em. Bác gái cả đồng ý tắp lự, lại còn bảo: "Thế thì tiện quá, để chị nói với quản lý căng tin mượn lò nướng lớn của xưởng cho chú. Tiện thể làm thêm chục cái, chị đem tẩm bổ cho mấy ông Tây lười biếng kia."

Đằng nào cũng phải làm hai trăm cái, rệp nhiều cắn không ngứa, thêm chục cái cũng chả nhằm nhò gì. Đào Quảng Chí vô cảm gật đầu.

Hai người cô cũng chẳng có ý kiến gì. Hai cô lấy chồng ở ngoại ô thị trấn, một người buôn rượu bia nước giải khát, người kia mở tiệm b*n n**c mắm nước tương. Thường ngày cũng khá rảnh rỗi nên mới gọi một tiếng là có mặt liền.

Cô lớn Đào Quảng Kim vỗ tay cái độp, quyết định: "Vậy chú đừng đi xe buýt nữa, chị bảo anh rể lái chiếc xe tải giao bia chở chú đi. Lão ấy lái lụa lắm, lại không phải chạy lòng vòng đón khách, tiếng rưỡi là tới nơi thôi."

"Được thế thì còn gì bằng, đến lúc đó nhờ anh rể phụ em một tay gói bánh luôn nhé." Đào Quảng Chí chẳng hề khách sáo, nịnh nọt anh rể ra mặt, "Anh rể, làm phiền anh rồi."

Dượng cả là người chất phác, ít nói, nghe xong chỉ phẩy tay: "Có gì đâu mà."

Thế là mọi chuyện đã được chốt sổ.

Bác gái cả chịu trách nhiệm lo liệu với quản lý căng tin xưởng than để mượn chỗ; Cô lớn, cô út và hai dượng sáng ngày kia sẽ đến đúng giờ để phụ giúp sơ chế nguyên liệu, chiên gà, rán chả thịt, dượng thì giúp việc vặt như rửa rau, đóng gói.

Có đủ nhân lực, vật lực như thế thì tiệm bánh nhà Đào Đào cũng chẳng cần đóng cửa. Buổi sáng làm 200 cái hamburger chủ yếu chỉ là công đoạn sơ chế nguyên liệu, trước khi tới xưởng than, Đào Quảng Chí tiện tay làm vài mẻ hamburger và bánh tart trứng để bán buổi sáng ở tiệm luôn. Trong ngày hôm đó cứ để dì Úc ở lại trông tiệm là ổn.

Trời đã khuya, sau khi tiễn các bác, các chú, các cô về hết, Đào Đào mới thò ra ý tưởng bán thêm trà sữa.

Đào Quảng Chí vừa mới hoàn hồn sau cú sốc 200 cái hamburger, giờ lại đập thêm một quả trà sữa vào mặt!

Ông vừa nghe qua đã biết tỏng là cô con gái cưng vừa uống trà sữa xong mới bộc phát nghĩ ra cái này. Thảo nào nãy vừa uống vừa đảo mắt láo liên, tiệm bánh mì đàng hoàng bán trà sữa làm chi? Có phải quán chè đâu. Ông đang định mở miệng phản đối thì thấy Úc Mỹ Trân hớn hở vỗ tay đánh đét:

"Ấy, ý này được đấy chứ! Dì hiểu rồi, cũng giống như ăn quẩy phải uống sữa đậu nành vậy, có thêm đồ uống thì kiểu gì bánh mì cũng bán đắt như tôm tươi! Bồ Đào, cháu có óc kinh doanh thật đấy. À, để dì phụ nấu trà sữa cho! Dì nấu ngon lắm! Ngày xưa hay nấu cho Tiểu Loan uống mà."

Hồi trước Úc Mỹ Trân đưa Úc Loan ra trạm xá tiêm phòng, bác sĩ bảo thằng bé biếng ăn nên cần bổ sung canxi, uống viên canxi kết hợp phơi nắng nhiều thì mới chóng lớn. Dì muốn xin mẹ chồng cũ ít tiền mua canxi cho thằng bé, nhưng bà ta keo kiệt đến đồng xu cắc bạc cũng tiếc. Dì đành nhân lúc được giao chút đỉnh tiền đi chợ, lén lút bớt xén từng cắc từng hào, gom cóp mấy ngày trời mới mua trộm được một túi sữa tươi cho Úc Loan uống, nhân lúc mẹ chồng đi đánh mạt chược.

Ngặt nỗi Úc Loan lại kén ăn đến cả sữa cũng không tha, sữa nóng sữa lạnh đều chê, phải đun sôi với chút lá trà thành trà sữa, át bớt mùi ngai ngái mới chịu uống. Nhờ vậy mà Úc Mỹ Trân mới rèn được tuyệt kỹ nấu trà sữa ngon bá cháy.

Đào Đào liếc trộm Úc Mỹ Trân, đôi mắt dì sáng rực lên lúc nói về chuyện này, dường như dì thực sự hiểu dụng ý sâu xa đằng sau ý tưởng trà sữa của mình.

Từ trước cô đã loáng thoáng nhận ra, tuy dì Úc không được học hành đến nơi đến chốn, nhưng lại rất nhạy bén với cuộc sống, sở hữu trực giác kinh doanh đáng gờm, hệt như lần dì đề xuất mang tart trứng ra vũ trường ở Quảng trường Nhân dân bán dạo.

Bánh mì và thức uống vốn dĩ là cặp đôi hoàn hảo trong chiến lược marketing. Bán kèm một ly nước giải khát có thể đẩy giá trị trung bình trên mỗi hóa đơn lên tới 80%. Đơn cử như khách định bụng chi 10 đồng mua bánh mì, nếu múc thêm ly trà sữa hay cà phê 8 đồng thì tổng hóa đơn sẽ vọt lên 80%. Mà hễ ai từng lăn lộn trong ngành f&b đều biết, chi phí gốc của trà sữa và các loại đồ uống bèo bọt đến mức dân tình khó lòng tưởng tượng, phải nói là mỏ vàng lợi nhuận.

Thế nên mới nói, nếu một tiệm bánh mì mà pha chế đồ uống ngon lành cành đào thì khoản thu về hầu hết đều là lãi ròng.

Đào Quảng Chí ngó vợ, lại dòm con gái, đoạn lia mắt sang Úc Loan đang mang vẻ mặt ngơ ngác cùng con vịt nằm gọn lỏn trong lòng cậu, ông nuốt vội lời định nói vào trong bụng. Xem ra phi vụ này đã được chốt đơn, chẳng cần đến cái gật đầu của ông nữa rồi.

Ông ngửa cổ thở hắt ra, lòng não nề nhận ra linh cảm tồi tệ ban nãy là hoàn toàn có cơ sở. Vị thế của ông trong cái nhà này quả nhiên đang tuột dốc không phanh, khéo giờ chỉ nhỉnh hơn con Vịt Quay một tẹo.

Chốt hạ xong xuôi, Úc Mỹ Trân lập tức bắt tay vào việc. Nấu trà sữa thì cần sữa đặc, sữa bột và trà lá. Trong ba thứ này, nhà chỉ có sẵn sữa đặc và sữa bột để làm bánh mì, tuy không nhiều nhưng đủ dùng. Ngày mai cứ pha thử một mẻ bán xem sao đã.

Trà lá thì cũng dễ ợt, tiệm thím Anh có bán đầy. Úc Mỹ Trân vớ lấy cái túi đeo chéo nhỏ xíu, xỏ vội đôi giày rồi liến thoắng: "Dì lượn qua chỗ thím Anh mua một cân về trước, sau này bán chạy thì mình tìm mối lấy sỉ cho rẻ!"

Đào Quảng Chí đành cam chịu. Kể từ lúc bị gánh 200 cái hamburger đè lên vai, cõi lòng ông đã chết lặng đi một chút. Giờ nghe thêm cái khoản trà sữa thấy cũng chẳng phiền phức gì mấy, bèn gượng gạo tươi cười: "Để anh đưa mình đi, về nhà mình chỉ anh cách nấu nhé. Đằng nào anh cũng phải dậy sớm, em và Bồ Đào cứ ngủ nướng thêm một lúc đi."

Úc Mỹ Trân lắc đầu: "Anh đủ mệt rồi, chuyện trà sữa cứ để em lo!"

"Chỉ có bà xã là thương anh nhất." Đào Quảng Chí cảm động muốn nhào tới ôm chầm lấy Mỹ Trân, nhưng kẹt nỗi hai cái bóng đèn siêu to khổng lồ vẫn đang ngửa cổ đứng đó dòm chằm chằm, đành ngậm ngùi nuốt cơn thèm khát vào trong.

Hai cái đứa này thật chẳng biết ý tứ gì sất...

Đào Quảng Chí hắng giọng, cố ra vẻ nghiêm túc dặn dò Đào Đào và Úc Loan: "Trời cũng muộn rồi, hai đứa đem Vịt Quay lên lồng trên gác đi. Xong xuôi thì đi đánh răng rửa mặt, hôm nay đi đánh nhau chắc cũng mệt rồi, ngủ sớm đi nhé."

Đào Đào biết tỏng bố đang kháy đểu mình, hừ mũi một tiếng, chẳng thèm chấp.

Ngược lại, Úc Loan lại lí nhí đáp: "Không mệt ạ, đau lắm."

Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân sững người một thoáng, rồi đồng loạt bật cười nắc nẻ: "Thằng bé ngốc này, được rồi được rồi, à mà này, mặt hai đứa đang trầy xước đấy, rửa mặt nhớ nhẹ tay nhé. Đi đi, đi lên lầu đi."

Đào Đào cũng dở khóc dở cười.

Từ dạo hứa với cô sẽ siêng nói chuyện hơn, Úc Loan thi thoảng lại b*n r* một câu thình lình như thế.

Nhốt Vịt Quay vào cái lồng xa hoa của nó xong, Đào Đào tự bôi thuốc cho mình rồi quay sang bôi cho Úc Loan. Nhìn khóe môi thằng bé rách da, đóng vảy máu, trán sượt xuống đất rướm máu đỏ au, cô xót xa khôn tả.

Tuy trên mặt và cánh tay cô cũng đầy rẫy vết thương, nhưng cô vốn tin mình da dày thịt béo, từ nhỏ đánh lộn như cơm bữa. May là cơ địa Đào Đào không để lại sẹo, mấy vết thương xoàng này vài ba bữa là khỏi. Đào Quảng Chí vẫn hay trêu cô là "thần đánh lộn", hồi nhỏ choảng nhau suốt ngày mà da dẻ vẫn nhẵn thín.

Nên Đào Đào cũng chẳng bận tâm mấy vết xước cỏn con này.

Nhưng Úc Loan thì khác. Cậu bé nhỏ con, da tay trắng mỏng đến mức thấy cả gân máu lờ mờ. Không biết do da mỏng hay nhạy cảm, mà bình thường chỉ cấu nhẹ bằng móng tay cũng đủ đỏ tấy lên, huống hồ là bị tẩn cho tơi bời thế này.

Vừa bôi thuốc, Đào Đào lại thấy cơn bốc hỏa dâng lên.

Lúc nãy phải táng thêm cho cái thằng khốn khiếp kia vài đấm mới hả dạ.

Đào Đào dùng tăm bông thấm cồn i ốt chấm thuốc cho Úc Loan. Cậu nhóc cũng không chớp mắt nhìn mấy vết xước trên mặt cô, nhìn một lúc, lại buồn rầu cúi đầu xuống.

"Sao thế? Ngồi im nào." Đào Đào nâng cằm cậu lên, thấy chỗ nào cần bôi cũng bôi xong rồi mới nhìn thẳng vào đôi mắt tiu nghỉu của cậu, "Không vui à?"

Úc Loan cúi gằm mặt, giọng bực tức: "Lị Lị cướp dao của em."

Nếu không thì em đã có thể bảo vệ chị rồi.

Đào Đào hoảng hốt: "Em lại vác dao đi đấy à?"

Lúc nãy mải đánh nhau hăng quá nên cô không để ý.

Úc Loan gật gật đầu, ỉu xìu: "Em chẳng giúp được gì cho chị."

Đào Đào áp hai tay vào má cậu bé, vẻ mặt nghiêm túc: "Lị Lị làm vậy là đúng đấy Khoai Môn. Em phải hiểu là, đâm chém người ta là phải đi tù, em hứa với chị, từ nay về sau không được làm mấy chuyện nguy hiểm này nữa nhé."

Làn gió đêm lùa qua khe cửa sổ khép hờ, thổi tung tấm rèm cửa kẻ sọc xanh trong phòng Đào Đào.

Úc Loan nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Đào Đào, ngoan ngoãn gật đầu. Cậu rũ mắt xuống, lén lút với tay nắm lấy tay cô.

Đã lâu lắm rồi chị không dùng giọng điệu căng thẳng như vậy nói chuyện với cậu.

Cậu rất sợ chị nổi giận.

Nhưng không có dao thì biết làm sao? Những lúc không có chị bên cạnh, mẹ bận bịu, sợ cậu chạy lung tung, thi thoảng mẹ lại nhốt cậu trong phòng xem tivi. Tivi chiếu gì cậu xem nấy, cứ ngồi coi ròng rã cả ngày trời. Những bộ phim xã hội đen của Gà Rừng cậu cũng toàn xem vào những lúc ấy.

Sau khi xem xong phim, hễ gặp lại lũ trẻ hư hay bắt nạt cậu, cậu lại giấu một con dao gọt bút chì nhỏ trong người. Chỉ cần rút dao ra... bọn chúng sẽ không dám lại gần nữa.

Cậu nắm lấy mấy ngón tay của Đào Đào: "Không có dao, muốn giúp chị, phải làm sao?"

Đào Đào vân vê que tăm bông trong tay, chìm vào im lặng. Một nỗi đau đớn kìm nén cuộn trào trong lòng, buộc cô phải quay mặt đi để che giấu. Ngoài kia, màn đêm đã phủ kín, ngọn đèn đường trong hẻm có lẽ bị chập mạch, cứ nhấp nháy liên hồi, thi thoảng lại có chiếc xe máy xé gió chạy ngang, hắt tia sáng trắng bệch lướt qua ô cửa sổ.

Bóng rào chắn trên cửa hắt lên tường cũng chập chờn theo.

Cũng giống như tâm trạng cô lúc này, lúc căng lúc chùng.

Thực ra không chỉ riêng hôm nay.

Trước đó, khi lần đầu đụng độ với anh em Lý Vinh ở bờ sông, thấy Úc Loan bị đẩy ngã, trong lòng cô lập tức bùng lên một cơn thịnh nộ không tên. Sau này, nhiều đêm cô chợt tỉnh giấc, những mảnh ký ức vụn vỡ mà cô cố tình né tránh bấy lâu lại ùa về.

Kiếp trước cô học hành bết bát, kỳ thi chuyển cấp không đậu nổi trường chuyên huyện như Trương Gia Minh, chỉ đủ điểm vào một trường trung học nội trú ở huyện khác, thế là cô xách vali lên huyện học cùng Nhiêu Lị Lị.

Lên cấp ba, cô chỉ được về nhà vào dịp nghỉ đông, nghỉ hè hay các ngày lễ tết.

Vào một ngày mùa xuân năm lớp 12, trước khi nhận được hung tin về Úc Loan, cô trốn tiết về nhà mà không báo trước. Hôm ấy trời vẫn còn se lạnh, sương mù lảng bảng. Cô thập thò mở khóa cửa, rón rén bước lên cầu thang thì tình cờ nghe thấy Đào Quảng Chí đang đứng dưới chân cầu thang nghe điện thoại.

Không rõ ông gọi cho ai, giọng nói đầy chân thành xen lẫn trĩu nặng:

"... Kết quả khám nghiệm tử thi có rồi, ngay cả trong phổi cũng đầy bùn đất. Luật sư Chu, xin anh hãy giúp đỡ, anh là chuyên gia, lúc đó tôi cũng sẽ có mặt. Vụ kiện này mẹ nó nhất quyết phải theo tới cùng, dù có tán gia bại sản cũng phải làm. Quãng đời còn lại của cô ấy... có lẽ chỉ sống dựa vào chuyện này thôi."

Lúc đó, cô vẫn chưa biết người ông đang nhắc đến là ai, cũng chưa biết Úc Loan đã qua đời.

Cô thậm chí không hề nhận ra sự nghẹn ngào kìm nén trong giọng nói của Đào Quảng Chí.

Cô chỉ đang lo sốt vó, nghe loáng thoáng vài câu cũng chẳng để tâm, trong đầu cô lúc đó chỉ toàn là chuyện của bản thân. Cô chạy biến lên lầu, vơ vét sạch tiền mừng tuổi cất giấu rồi vội vã trèo qua ban công trốn đi cùng Nhiêu Lị Lị.

Đào Quảng Chí còn không biết cô từng về.

Hồi đó, cô và Nhiêu Lị Lị rủ nhau cúp học đi xem một buổi hòa nhạc. Tuy không cuồng idol, nhưng Nhiêu Lị Lị thì mê mẩn, cô đành đi theo cho có bầu có bạn, hai đứa con gái muốn bung lụa một lần trước kỳ thi Đại học, đi theo tiếng gọi của cái gọi là tuổi trẻ và tự do. Quan trọng hơn, nhờ một sự tình cờ, cô biết được mẹ ruột của mình cũng đang ở thành phố đó.

Người mà cô hằng mong ngóng, ôm ấp, thương nhớ bao lâu nay, cuối cùng cô cũng có thể gặp lại mẹ rồi!

Cô ngồi chuyến tàu lửa ghế cứng ròng rã suốt một ngày, thức trắng một đêm, hưng phấn đến tột độ.

Giờ ngẫm lại, sao lúc đó mình lại có thể vô tri, hạnh phúc một cách nhẫn tâm đến vậy.

Sau khi tốt nghiệp, cô mở tiệm tại thành phố nơi mình học đại học, đón Đào Quảng Chí lên ở cùng. Cứ mỗi độ xuân về, ông lại lấy cớ về quê dọn dẹp nhà cửa, biệt tăm vài ngày.

Nhưng Đào Đào thừa biết ông chưa từng về lại thị trấn Chương Khê.

Chắc ông bay sang Hong Kong thăm dì Úc rồi.

Đào Đào biết rõ mười mươi, nhưng vẫn giả ngơ. Suốt bao nhiêu năm, cảm giác tội lỗi bủa vây khiến cô không biết phải làm sao, không dám mường tượng, không dám hỏi han, không dám đụng chạm vào, cứ như thể chỉ có sống trong sự giả vờ ấy, cô mới có thể tồn tại tiếp.

Rất lâu sau, ông bà nội lần lượt già yếu rồi qua đời. Cô và Đào Quảng Chí trở về thị trấn Chương Khê, cùng họ hàng bạn bè tổ chức một đám tang long trọng. Ông bà nội Đào Đào thọ ngoài chín mươi, sống thọ lắm rồi, lúc ra đi cũng không phải chịu đau đớn gì. Thật diệu kỳ, hai ông bà yêu thương nhau trọn một đời, lúc ra đi cũng chỉ cách nhau có mấy ngày. Con cháu cũng tề tựu đông đủ.

Vì vậy, mọi người trong mâm cỗ đều tươi cười hớn hở. Đêm thức canh linh cữu, gia đình mời đạo sĩ đến làm lễ, lại còn rước cả đoàn ca múa về hát hò nhảy múa tưng bừng. Lúc đó Đào Đào nhìn mà há hốc mồm, đoàn ca múa đồng quê được mời đến vậy mà mặc cả váy siêu ngắn, áo hở rốn, nhảy nhót bốc lửa, toàn những bản nhạc pop xập xình.

Sau đó còn có biểu diễn hý kịch ròng rã suốt đêm.

Xong xuôi hậu sự, cũng đã là buổi trưa ngày hôm sau. Đào Quảng Chí qua nhà bác cả hàn huyên cùng các cô, các chú, Đào Đào về nhà cũ trước, quét tước, mở cửa cho thoáng khí.

Nhà không có người ở, lâu ngày không dọn dẹp sẽ rất nhanh hỏng.

Tiệm bánh Phố Nam đóng cửa từ lâu, ban đầu cho thuê mướn, sau lại cải tạo thành tiệm tạp hóa, cuối cùng thì bỏ hoang ngần ấy năm. Lúc cô mở cửa, cửa cuốn rỉ sét, kéo lên khó khăn vô cùng. Bên trong bụi bặm phủ kín, sực lên mùi ẩm mốc xen lẫn mùi ngai ngái, nghẹt thở vô cùng.

Cô vội vàng mở toang các cửa sổ tầng trệt, tiện tay quét tước sàn nhà.

Quét dần lên tầng ba, dọn dẹp xong phòng mình, cô thẫn thờ nhìn sang căn phòng đối diện.

Đó từng là phòng của Úc Loan.

Sau khi Úc Loan và dì Úc dọn đi, căn phòng lại biến thành nhà kho, chất đầy những bộ bàn ghế cũ, sô-pha rách. Cô đã lâu lắm rồi không bước vào. Hôm đó, chần chừ hồi lâu, cô vẫn cầm chổi bước vào trong.

Mở cửa sổ, ra sức quét dọn.

Đang dọn dẹp hăng say, cây chổi vô tình quét vào khe dưới gầm giường, văng ra một con ếch sắt han rỉ. Chiếc cần lên cót cũng biến mất tăm, vừa bẩn vừa hỏng.

Đào Đào chết trân tại chỗ.

Cô từ nhỏ đã là một cô gái cá tính, chẳng bao giờ đòi mua búp bê Barbie, chỉ khoái gậy Như Ý, xe tăng, máy bay mô hình, đam mê xe đua bốn bánh, mê mẩn pháo hoa, pháo nổ, thích ngồi thuyền hải tặc, thích chơi trò nhảy Bungee, tàu lượn siêu tốc, yêu thích mọi thứ ồn ào và k*ch th*ch. Những món đồ chơi như con ếch sắt này, cô chẳng bao giờ thèm ngó ngàng tới.

Không phải của cô, con ếch đó không phải của cô.

Đào Đào ngồi thụp xuống, nhặt con ếch lên, lặng thinh ngắm nghía rất lâu.

Mãi đến khi những giọt nước mắt lã chã rơi xuống nền nhà, cô mới nhận ra mình đã khóc từ lúc nào.

Biết làm sao đây.

Tôi lại một lần nữa dạo bước trước ngưỡng cửa tuổi thơ, nhưng chốn nhân gian này đã vắng bóng hình em.

Đào Đào hít một hơi thật sâu, gượng cười với cậu bé Úc Loan: "Chị siêu khỏe mà, chẳng cần em giúp chị cũng đánh thắng được. Lúc nguy hiểm, em chỉ cần lo cho bản thân mình là tốt rồi."

Úc Loan nhíu mày nghe xong: "Không chịu, em bắt đầu tức giận rồi đấy."

"Tức giận?"

"Vâng! Tức lắm!"

"Vì sao lại tức giận?"

Úc Loan cố nặn ra vài lời mà không thốt nên lời, đành ngồi phịch xuống ra chiều bực bội hơn, khoanh tay trước ngực, má phồng lên như con cá nóc.

Đào Đào cẩn thận suy nghĩ xem rốt cuộc cậu bé đang giận hờn chuyện gì: "Em đang giận chính mình à?"

"Vâng, em muốn cao to lực lưỡng như Hoàng Vĩ Kiệt." Úc Loan ủ rũ cúi đầu, "Em muốn bảo vệ chị, nhưng em không đánh lại người ta, cũng chẳng giúp ích được gì."

"Ai bảo thế, em bảo vệ Vịt Quay cơ mà, hôm nay em cũng dũng cảm lắm." Đào Đào dịu dàng dỗ dành.

Úc Loan im lặng một lúc, ngước mắt lên thì nước mắt đã lưng tròng. Cậu vươn tay sờ nhẹ miếng băng gạc trên mặt Đào Đào, rồi khẽ lắc đầu.

Cậu chẳng dũng cảm tí nào, lại còn vô tích sự nữa.

Đào Đào thấy nước mắt cậu lã chã chực rơi, tim thắt lại, vội đưa tay quệt đi: "Đừng khóc, đừng khóc, nín đi, ây da, chị không đau thật mà, để chị xem nào..."

Đào Đào thực ra cũng đang suy nghĩ về vấn đề này. Giống như hôm nay, cô không thể kề kè bên cạnh bảo vệ Úc Loan 24/24 được, hai chị em kiểu gì cũng có lúc phải tách nhau ra, ví dụ như... đi vệ sinh chẳng hạn! Cho nên, việc huấn luyện để Úc Loan tự vệ cũng rất cần thiết. Dạy trẻ con đánh nhau tung cước đá lén thì có vẻ không ổn, nhưng có thể bắt đầu rèn luyện thể lực trước!

Bản chất của bắt nạt chính là kẻ mạnh h**p kẻ yếu.

Có bột mới gột nên hồ, nhiều khi nắm đấm đủ cứng, sức lực đủ mạnh, đủ quyết liệt thì tụi nó mới rén.

Khó nhọc lắm mới lau khô nước mắt cho Úc Loan, Đào Đào đưa tay nắn nắn bắp tay trắng trẻo, mềm xèo của cậu bé, cuối cùng nảy ra một kế: "Được rồi, nếu em nhất quyết muốn giúp chị, thì thế này đi, từ nay lúc tan trường, chị em mình sẽ ở lại chạy thêm vài vòng sân vận động rồi hẵng về."

Học võ thuật, Taekwondo hay Tán thủ gì đó tuy sát thương cao, nhưng thị trấn nhỏ này chưa có ai dạy, vả lại mấy môn đó có vẻ hơi phức tạp với một đứa trẻ như Úc Loan. Thôi thì cứ bắt đầu bằng việc chạy bộ đơn giản, rèn luyện sức bền và sự nhanh nhẹn của tay chân trước, lớn lên rồi chọn môn võ phù hợp theo học sau cũng chưa muộn.

Khóe mắt Úc Loan vẫn còn ửng đỏ, ngơ ngác không hiểu, nghiêng đầu hỏi: "Chạy bộ ạ?"

"Ừ, chị sẽ chạy cùng em," Đào Đào hoàn toàn rũ bỏ đoạn ký ức đau buồn, nhìn thẳng vào gương mặt non nớt, ngây thơ của Úc Loan đang đứng trước mặt. Cô thậm chí còn trỗi dậy sự quyết tâm đập tan định mệnh ngang trái, cô dang rộng vòng tay ôm chặt lấy cậu bé, rít lên từng chữ, "Nhớ lấy, nếu gặp nguy hiểm, đánh không lại thì phải chạy, chạy cho nhanh, chạy cho thật xa, chạy về phía chị."

"Chị ơi, chỉ cần chạy bộ thôi là có thể bảo vệ chị sao?" Cậu thì thầm, tựa đầu vào vai cô.

"Ừm." Đào Đào v**t v* mái tóc cậu, từ từ nhắm mắt lại.

Hãy chạy nhanh hơn cả số phận nghiệt ngã, chạy một mạch bình an đến chặng cuối của cuộc đời đằng đẵng.

Đừng rời xa thế gian này sớm nữa, xin em, hãy sống thật lâu trăm tuổi.

Hôm sau, Đào Đào bị đánh thức bởi hương thơm ngọt lịm của trà sữa.

Vừa bước xuống lầu, cả căn nhà đã ngập tràn mùi hương hấp dẫn. Nào là mùi thơm của gà rán giòn rụm, đùi gà, chả thịt chiên, mùi lúa mạch nướng nở bung trong lò của vỏ bánh hamburger, rồi cả hương sữa quyện với mùi trà nồng nàn lan tỏa khi sữa đặc và trà lá được đun sôi sùng sục.

Đào Quảng Chí và Úc Mỹ Trân hôm nay dậy từ rất sớm, đã nấu xong một nồi trà sữa siêu to khổng lồ, còn rót thử vài cốc. Hai người đang đứng trong bếp nếm thử xem lượng đường thế nào cho vừa miệng. Họ thử nghiệm đủ mức độ từ ít đường, ngọt vừa đến ngọt nhiều, còn cầu kỳ so sánh hương vị khi dùng đường phèn, đường trắng và đường đỏ.

Cuối cùng, họ chốt hạ dùng đường phèn và đường đỏ. Đường phèn cho vị ngọt thanh mát, êm dịu, quyện với mùi sữa cực kỳ hợp cạ. Còn đường đỏ, nếu cho vào lúc rang trà, sẽ tạo ra món trà sữa caramel thơm lừng, hấp dẫn.

Cả hai loại đều chỉ cần cho một lượng đường rất nhỏ để tạo thêm hương vị, dẫu sao sữa đặc cũng đã đủ ngọt rồi.

Đào Đào vẫn mặc nguyên đồ ngủ, tóc chưa kịp buộc, tò mò chạy tới ngó nghiêng.

Nhìn một phát là cô thấy yên tâm liền, dì Úc đúng là cao thủ pha chế trà sữa.

Khác xa mấy quán nước vỉa hè dùng bột sữa thực vật pha với đường hóa học, Úc Mỹ Trân làm trà sữa cực kỳ chuyên nghiệp. Dì rang trà với đường cho dậy mùi trước, sau đó mới cho nước sôi vào đun. Đến khi hương trà tỏa ra ngào ngạt, nước trà chuyển màu đỏ sậm thì lập tức vớt bã trà ra, nếu đun thêm sẽ bị chát đắng.

Khâu cuối cùng, dì mới cho sữa bột đã pha sẵn và sữa đặc vào, khuấy đều tay cho đến khi hương trà và vị sữa hòa quyện vào nhau, rồi trút vào bình trà lớn. Thế là xong, từ lúc bắt đầu rang trà đến lúc hoàn thành chỉ vỏn vẹn chừng mười lăm phút.

"Bồ Đào, dậy rồi à? Nếm thử xem sao? Chắc cũng tàm tạm nhỉ?" Úc Mỹ Trân cười hớn hở hỏi, "Lát nữa cháu nếm thử xem nhé."

"Ngon lắm dì ạ, ngon tuyệt cú mèo!" Đào Đào hệt như một giám sát viên nhí, gật gù tán thưởng, rồi giơ ngón tay cái lên tặng cho Úc Mỹ Trân.

Tuyệt chiêu của dì Úc đã mang dáng dấp của món trà sữa nướng hot rần rần bên bếp lửa nhỏ sau này rồi. Dù chưa được nếm thử, nhưng chỉ ngửi mùi thôi Đào Đào cũng dám cá là trà sữa nhà cô xịn sò hơn hẳn ngoài tiệm. Được nấu trực tiếp với nguyên liệu chất lượng thế này, không ngon mới lạ.

"Vậy là tốt rồi, lúc đầu dì cứ lo rang trà bị khét." Úc Mỹ Trân nghe khen sướng rơn, vội rót ra bốn ly. Bữa sáng hôm nay của cả nhà là combo hamburger và trà sữa, "À Đào Đào này, cháu ra ngoài gọi Tiểu Loan về ăn sáng đi, thằng bé dắt Vịt Quay đi chạy bộ rồi."

Đào Đào đón lấy ly trà sữa: "Dạ? Chạy bộ ở đâu cơ ạ?"

Ủa, sao hôm nay cô lại là người bình minh muộn nhất nhà thế này.

"Chạy loanh quanh trong ngõ thôi. Hôm nay chả hiểu sao thằng bé dậy sớm thế, vừa mở mắt đã thả Vịt Quay ra bảo đi chạy bộ rồi." Đào Quảng Chí vừa lật miếng gà rán trong chảo vừa kể, "Bọn trẻ con ấy mà, sáng nắng chiều mưa, chả biết đằng nào mà lần."

Mớ hamburger đang chiên xèo xèo trong chảo là để dành bán ở tiệm hôm nay. Sáng mai ông cũng dự tính dậy tầm này, làm túc tắc vài chục suất để bán ở tiệm là đủ.

Làm xong việc này, ông lại phải chạy vắt giò lên cổ lo đơn hàng khủng của Phương Chí Bằng dưới xưởng than.

Nguyên ngày mai ông phải cắm chốt dưới xưởng, rồi còn phải tháp tùng xe giao hàng lên tận huyện, nên việc trông coi tiệm và chăm sóc hai đứa nhỏ đành phó thác hết cho Mỹ Trân.

Đào Quảng Chí hơi áy náy sợ vợ cực nhọc. Ông vừa nhâm nhi trà sữa vừa tính toán, thôi thì tối nay mình chịu khó lau dọn nhà cửa, cọ sạch cả hai cái nhà vệ sinh, rồi giặt luôn đống quần áo của hai đứa nhóc. Dọn dẹp xong xuôi, ông sẽ gói thêm hai hộp sủi cảo cất vào tủ đông. Cứ thế, ngày mai Mỹ Trân chỉ việc đun nước sôi, thả sủi cảo vào luộc, cho thêm tí tôm khô, rong biển, gia vị là có ngay bữa ăn ngon lành, nóng hổi mà lại nhanh gọn lẹ. Đỡ phải bận tâm chuyện cơm nước nữa.

Miệng ông lúc này cũng ngập tràn hương vị ngọt ngào của trà sữa. Ly trà sữa do chính tay Úc Mỹ Trân nấu, ông vừa nãy đã tu cạn một hơi. Trời chuyển lạnh thế này, được làm ngụm trà sữa nóng hổi, thơm ngọt, chân tay lập tức ấm sực cả lên.

Nghe tin Úc Loan thế mà đã lóc cóc đi chạy bộ, Đào Đào vội bưng ly trà sữa lách mình qua khe cửa cuốn chưa mở hết, lao ra ngoài.

Sắp sửa sang tháng mười hai, tuy nhiệt độ vẫn loanh quanh mười mấy độ nhưng từng cơn gió quất vào mặt đã mang theo hơi lạnh buốt. Bước từ trong nhà ra mà chưa kịp khoác thêm áo, Đào Đào phải rụt cổ, xoa xoa hai cánh tay cho đỡ rét khi ló đầu ra ngõ.

Cô nhanh chóng phát hiện ra Úc Loan. Cậu nhóc cực kỳ nổi bần bật giữa đám ông bà lão đang tản bộ, tập vung tay, vỗ lưng, đập lưng vào gốc cây hay rảo bước với chiếc radio rè rè bên hông.

Bởi làm gì có ai lại dắt theo một con vịt mặc quần đùi hoa, đội nón nhỏ xíu đi chạy bộ bao giờ.

Vịt Quay đeo một chiếc vòng cổ da xịn xò, đây là siêu phẩm do Úc Mỹ Trân tái chế từ thắt lưng cũ của Đào Quảng Chí, có gắn một cái khuy nhỏ xíu. Vào cái khuy ấy, người ta buộc một đoạn dây thun dài ngoằng. Úc Loan cứ thế dắt theo sợi thun, cùng Vịt Quay tung tăng chạy bộ trong buổi sớm sương mai se lạnh.

Tội nghiệp cho con Vịt Quay béo núc ních, ngày nào cũng xơi ngập mồm bánh mì với cá tôm, ốc hến, cháo gạo tẻ, chắc cả đời chưa từng phải vận động mạnh thế này. Đào Đào nghe tiếng nó kêu quang quác mà cứ như đang th* d*c, chạy được vài bước lại hờn dỗi dừng lại, cáu kỉnh dậm bình bịch đôi chân vịt xuống đất ăn vạ.

Úc Loan chạy được vài bước lại phải vòng lại dỗ dành vịt con. Đào Đào nghe tiếng cậu bé ngồi thụp xuống, mặt mày nghiêm trọng dặn dò: "Mày phải giống tao, chạy nhanh lên, để lần sau không bị người ta tóm nữa, rõ chưa? Nãy đi ngang hàng thịt kho, mày không thấy đồng bọn bị treo lủng lẳng à? Mày cũng muốn bị quay trên lửa sao?"

"Phụt." Đào Đào suýt nữa thì sặc ngụm trà sữa.

Phải hò hét dỗ dành mãi Vịt Quay mới chịu lạch bạch chạy tiếp.

Cơ mà vậy cũng tốt, nhân cơ hội này ép mỡ cho Vịt Quay luôn. Thím Anh kể, vịt nhà nuôi nếu được ăn ngon ngủ kỹ có khi sống thọ như chó mèo, cỡ mười mấy năm lận. Đặc biệt giống vịt lai to xác như Vịt Quay thì lại càng khỏe mạnh, ít ốm đau, nuôi khéo khéo khéo khi sống tới hai chục năm.

Thế thì Vịt Quay khéo còn sống dai đến lúc đưa cô và Úc Loan vào Đại học ấy chứ?

Trong đầu Đào Đào bỗng nảy ra khung cảnh một con vịt già nua kêu quang quác, được Đào Quảng Chí và dì Úc bế bồng, cùng nhau đưa tiễn hai đứa lên đường nhập học. Cô lại không nhịn được mà phì cười.

Thấy Khoai Môn chạy tới cuối ngõ rồi lại hì hục chạy ngược lại, cô cất tiếng gọi: "Khoai Môn, về ăn cơm thôi!"

Vừa thấy cô, Úc Loan luống cuống bế thốc Vịt Quay lên, tăng tốc lao nhanh về phía cô.

"Chị ơi, em chạy bộ rồi!" Cậu bé ngửa mặt lên, đôi mắt sáng long lanh như chờ được khen ngợi, "Vịt Quay cũng chạy rồi!"

Đào Đào lập tức tuôn ra một tràng khen ngợi nức nở: "Tuyệt quá! Em ngoan thật đấy, chẳng những nhớ lời hứa với chị mà sáng sớm tinh mơ đã tự giác ra ngoài chạy bộ rồi, lại còn dẫn theo cả Vịt Quay nữa. Sao em lại ngoan thế nhỉ? Chị còn chưa bảo hôm nay bắt đầu chạy mà em đã tự giác thế này rồi..."

Úc Loan được khen đỏ bừng cả mặt, sướng rơn, hận không thể lao ra chạy thêm vài vòng nữa.

Đào Đào dắt tay cậu nhóc vào nhà, giục cậu đi rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn sáng.

Vịt Quay cuối cùng cũng thoát khỏi buổi sáng tập thể dục hành xác, phành phạch đôi cánh lao tới chỗ máng ăn quen thuộc.

Đào Quảng Chí cũng đã hoàn thành việc lắp ráp và gói gém ba mươi cái hamburger với ba hương vị khác nhau. Ngoài bốn cái để lại nhà ăn sáng, ông làm chuẩn ba mươi cái, mỗi vị mười cái, số lượng vừa khít với bình trà sữa khổng lồ kia.

Hai vợ chồng ông đã lót dạ xong xuôi, bèn hì hục khuân hamburger và trà sữa ra bày biện ngoài tiệm, tiện tay treo thêm cái biển hiệu. Lần này có bàn tay Úc Mỹ Trân nhúng vào, cái biển không còn là tấm bìa các tông nham nhở như hôm qua nữa. Dì lấy giấy màu thủ công của hai đứa trẻ, cẩn thận nắn nót từng chữ thật to rồi cắt dán lên tờ giấy trắng tinh tươm.

"Hamburger nóng hổi - Trà sữa đậm đà - Vừa no bụng lại đã khát"

Ngay bên dưới là dòng chữ bé hơn: "Hamburger đồng giá 3 đồng | Trà sữa Hongkong 1 đồng/ly"

Treo biển lên xong, Úc Mỹ Trân đứng lùi lại chiêm ngưỡng thành quả, nhưng cứ thấy thiêu thiếu thứ gì. Dì đăm chiêu một lát rồi vọt thẳng lên lầu ba, lục lọi góc chứa đồ cũ, moi ra chiếc loa cầm tay đã hết sạch pin.

Dì thay pin mới, thử giọng, thấy chức năng ghi âm vẫn còn xài tốt. Định bụng mang xuống nhờ Đào Quảng Chí thu âm vài câu rao hàng, nhưng vừa quay người lại thì thấy hai đứa trẻ đang ngồi sát vai nhau ăn hamburger. Đào Đào đung đưa đôi chân, quay sang hỏi Úc Loan: "Trà sữa ngon không em?"

Úc Loan cũng bắt chước đung đưa chân, ngoan ngoãn gật đầu: "Ngon lắm chị ơi."

Dì khựng lại một nhịp, ý tưởng mới lóe lên, dì bèn để hai đứa nhóc thu âm thay.

Hôm nay là Chủ nhật, ngõ xóm nhộn nhịp hơn ngày thường. Trương Quốc Đống tuy được nghỉ cuối tuần nhưng chẳng có phước ngủ nướng. Mới chưa tới bảy giờ, Chu Tuệ đã hối thúc chú dậy đánh răng rửa mặt, giục đi lấy xe ở cơ quan để lát nữa chở Trương Gia Minh lên huyện học đàn piano.

Nhà chú sắm chiếc xe hơi Lexus cũ, ngõ nhỏ hẹp quá xe không lách vào được nên đành gửi cố định ở bãi xe cơ quan, lúc nào cần xài thì cuốc bộ ra lấy.

Nhắc đến chuyện học đàn là Trương Quốc Đống lại thở dài thườn thượt.

Khổ nỗi cả cái thị trấn Chương Khê này bói đâu ra ông thầy dạy piano nào, nên cứ đến cuối tuần Trương Gia Minh lại phải rồng rắn lên huyện học. Mỗi tuần hai buổi, dồn hết vào Chủ nhật, sáng một buổi, chiều một buổi.

Bữa trưa gia đình đành ăn chực ngoài quán, ăn xong lại chui rúc vào xe vạ vật nghỉ trưa, đợi con học xong buổi chiều mới được vác mặt về.

Mỗi bận đưa con đi học là y như rằng vật vã đến tối mịt mới được đặt chân về đến nhà.

"Thôi chết rồi, nay báo thức không kêu, em ngủ quên mất tiêu, không kịp nấu đồ ăn sáng rồi. Quốc Đống, anh đưa Tiểu Minh ra ngoài ăn sáng tạm nhé." Chu Tuệ ngồi trước bàn trang điểm chải đầu thoăn thoắt, bình thường năm giờ là dì ta đã dậy rồi, nay lỡ dở nên mặt mày bí xị, "Nhanh lên anh, dậy mau đi, em ra gọi Tiểu Minh ngay đây, không là trễ giờ học mất!"

Trương Quốc Đống mơ màng bò dậy khỏi giường, miệng lầm bầm thở dài. Cái vụ học đàn này quả thực khiến chú mệt mỏi hơn cả đi làm, lái xe lên huyện ròng rã hai tiếng đồng hồ chứ ít gì.

Đi về tính ra bay đứt bốn tiếng!

Tuần nào cũng vậy, để kịp giờ học mười giờ sáng, cả nhà cứ loạn cào cào như đánh trận.

Trương Quốc Đống ngậm ngùi vệ sinh cá nhân, nhìn Trương Gia Minh mắt nhắm mắt mở bị Chu Tuệ nhét bàn chải vào miệng. Dưới sự thúc giục của vợ, chỉ mười mấy phút sau, hai bố con đã bị tống cổ ra khỏi nhà.

Trương Gia Minh ủ rũ đeo chiếc cặp chật ních sách nhạc, ngáp ngắn ngáp dài: "Bố ơi, sáng nay mình ăn gì đây?"

Trương Quốc Đống cũng đang ngái ngủ, vừa kéo tay con lết ra ngoài vừa đáp bằng giọng ngái ngủ: "Chắc qua tiệm thím Anh mua tạm cái bánh bao ly sữa đậu nành lót dạ vậy..."

Lời còn chưa dứt, trong mớ âm thanh hỗn độn của buổi sáng mùa thu se lạnh, hai bố con bỗng nghe thấy một giọng nói trẻ con non nớt, trong trẻo vang lên. Nghe kỹ thì phát ra từ cái loa cầm tay, là giọng một cô bé vui vẻ rao: "Hamburger nóng hổi đây!"

Ngay tắp lự, một giọng bé trai lanh lảnh, rụt rè cất lên, cố gắng bắt chước nhịp điệu của cô bé: "Ham... hamburger nóng hổi đây?"

"Chỉ 3 đồng một cái~"

"Chỉ 3 đồng một cái~"

"Trà sữa~ Hongkong đậm đà~~"

"Trà sữa~ Hongkong đậm đà~~"

"1 đồng một ly~"

"1 đồng một ly~"

"Vừa no bụng lại đã khát~"

"Vừa... vừa no bụng lại đã khát~"

Trước giờ, tiếng loa rao hàng ngoài ngõ toàn là giọng người lớn, không thì giọng mấy ông lão khàn đặc, lúc nào cũng rống lên muốn rách màng nhĩ. Đột nhiên nghe được tiếng rao hàng trẻ con ngoan ngoãn, đáng yêu thế này, ngay cả Trương Quốc Đống cũng bất giác bước chậm lại.

"Ơ? Bố ơi, là tiếng của Bồ Đào kìa!" Trương Gia Minh mừng rỡ giật giật tay áo bố, "Nhà Bồ Đào có hamburger rồi! Lại còn có cả trà sữa nữa! Mình qua nhà cậu ấy mua đồ ăn sáng đi bố!"

Trương Quốc Đống ngoái đầu nhìn, đúng thật, tiệm nhà họ không những treo loa phóng thanh mà còn bày hẳn biển hiệu mới toanh ra kìa.

[Lời tác giả]

Thứ Hai vui vẻ nhé, các bạn độc giả yêu quý! [Tung hoa]

Giai điệu hôm nay chúng mình cùng thưởng thức là "Anh Rốt Cuộc Có Bao Nhiêu Em Gái Tốt" do bạn U U yêu cầu. Lời bài hát nghe thật nhí nhảnh, tinh nghịch, mời mọi người cùng lắng nghe!

"Phải chăng mỗi một bóng hồng lướt qua đời anh

Cuối cùng đều trở thành "em gái tốt" của anh?

Nỗi đau của cô ấy, nỗi buồn của em

Phải chăng đều là những mảnh vỡ anh cố tình thu thập?

Phải chăng mỗi một bóng hồng từng mang lại nụ cười cho anh

Cuối cùng đều trở thành cô em gái mang đầy thương tích?

Trái tim cô ấy say đắm, trái tim em đắm say

Phải chăng đều là món nợ ân tình anh gieo rắc?

Anh rốt cuộc có bao nhiêu cô em gái tốt..."