Hai chị em thục mạng lao qua cổng trường rồi phi thẳng lên lầu hai.
Đào Đào và Nhiêu Lị Lị vịn tay vào bậu cửa sổ, thở hồng hộc tưởng chừng như sắp đứt hơi tới nơi.
Úc Loan thì điềm tĩnh hơn hẳn. Do được Đào Đào nắm tay kéo đi nên cậu nhóc ít tốn sức hơn, chỉ thở hổn hển chút xíu rồi trở lại bình thường. Vừa đứng yên, cậu liền cúi gằm mặt, chật vật ngoặt tay ra sau lưng cố với lấy chùm chìa khóa.
Vì Đào Đào lười đeo chìa khóa nên trước khi đi đã tròng tạm vào cổ cậu em.
Lúc chạy thục mạng, chùm chìa khóa bị văng tuốt ra sau lưng.
Cậu nhóc loay hoay với mãi không tới nhưng cũng chẳng hé răng, cứ thế cứng đầu cứng cổ quờ quạng phía sau.
Lát sau, Trương Gia Minh cũng chạy tới nơi, mồ hôi nhễ nhại. Nhìn thấy hai cô bạn đang đứng tựa cửa thở hắt ra, cậu chàng giận dỗi vùng vằng quăng cặp xuống ghế, chẳng thèm nhìn lấy một cái, mắt trợn ngược hậm hực bước thẳng vào lớp.
"Tính sao giờ? Cậu ta dỗi thật rồi kìa." Nhiêu Lị Lị và Đào Đào đưa mắt nhìn nhau, rồi thò đầu vào lớp ngó nghiêng, trong lòng cũng thấy hơi áy náy, "Thôi thôi, để tớ vào xin lỗi cậu ấy vậy."
Nói xong, Lị Lị chạy tót vào trong lớp dỗ dành Trương Gia Minh.
Đào Đào ngoái lại nhìn Úc Loan, cậu nhóc vẫn đang chật vật với tay ra sau lưng tìm chùm chìa khóa. Cô tiện tay chỉnh lại chùm chìa khóa cho cậu, nhỏ giọng hỏi han: "Khoai Môn, bài giới thiệu bản thân hôm nọ chị bày cho nhóc, nhóc nhớ kỹ chưa?"
Úc Loan nắm lấy chìa khóa gật đầu cái rụp.
Đào Đào thở phào nhẹ nhõm, dắt tay cậu nhóc bước vào trong. Nhưng vừa tới cửa, cô nàng lại khựng lại, dặn dò thêm cho chắc cú: "Vậy là yên tâm rồi, tí nữa kiểu gì cô La cũng bắt nhóc lên phát biểu, đừng có quýnh lên đấy nhé. Nếu ngại không muốn nhìn ai, thì cứ nhìn thẳng vào chị, nghe chưa?"
Úc Loan lại gật đầu.
Lên lớp Hai không phải chia lại lớp. Ngoài Úc Loan, 44 học sinh của lớp 1 năm ngoái đều đồng hành cùng nhau lên lớp, tính ra cũng toàn gương mặt thân quen cả. Đào Đào nhẩm tính chắc đầu năm học cô La sẽ không bắt mọi người lên giới thiệu lại đâu, nhưng với lính mới tò te như Úc Loan thì dĩ nhiên là có màn chào sân rồi.
Lo cho tình trạng của Úc Loan, Đào Đào sợ nhất cảnh cậu nhóc đứng chết trân trên bục giảng câm như hến, hay thảm hơn là òa khóc nức nở. Thế nên từ tuần trước, Đào Đào đã bắt đầu rèn cho cậu nhóc mấy câu giới thiệu bản thân cơ bản, ép cậu đứng xa xa luyện nói với cô mấy bận, cho tới khi cậu nhóc quen miệng, có thể nói một mạch không vấp váp mới thôi.
Từ lúc trọng sinh đến giờ cũng ngót nghét nửa tháng, Đào Đào vẫn giấu nhẹm chuyện bệnh tự kỷ của cậu em.
Kể cả với dì Úc hay ba cô.
Cô chẳng biết mở miệng giải thích thế nào cho xuôi.
Hơn nữa, có Đào Đào ở bên che chở, mọi người lại càng không nghĩ Úc Loan có vấn đề, chỉ đơn thuần cho là cậu nhóc hơi nhút nhát, ít nói mà thôi.
Dù là ở thị trấn Chương Khê, hay lên đến trên huyện, trên thành phố đi chăng nữa, thì ở cái thời buổi này, tìm một trung tâm can thiệp chuyên nghiệp cho Úc Loan là chuyện bất khả thi. Bởi vì những nơi như vậy chưa hề tồn tại.
May ra thì có ở Tân Thành? Hoặc xa hơn là Thượng Hải, Bắc Kinh, Hồng Kông? Nhưng mấy chốn phồn hoa đô hội ấy thì quá đỗi xa xôi, cứ như một thế giới khác vậy. Với hoàn cảnh gia đình hiện tại, chuyện đưa cậu bé đến đó chữa bệnh đúng là viển vông.
Vả lại... cô nói ra thì được gì? Nói ra liệu có ai tin không? Rồi làm sao để giải thích việc cô biết rành rẽ mấy chuyện này? Ở cái thời này, nhiều người còn chưa nghe tới ba chữ "hội chứng tự kỷ" bao giờ. Nhỡ mà đồn ầm lên, Úc Loan lại chẳng phải chịu đựng sự kỳ thị, xa lánh và điều tiếng ác ý hơn cả bây giờ sao?
Nói ra để cậu nhóc tự kỷ ám thị mình là người mang bệnh, liệu có tốt cho cậu không?
Kiếp trước, Úc Loan cũng chuyển đến học cùng lớp với Đào Đào. Nhưng hồi đó cô nàng còn bướng bỉnh khó chịu lắm, không những từ chối ngồi chung bàn, mà lúc cậu nhóc lạc lõng, bơ vơ nhất cũng chẳng buồn chìa tay ra giúp. Một đứa trẻ như Úc Loan bị quăng vào môi Tr**ng X* lạ mà không có ai nương tựa, rất dễ phản ứng thái quá, dần dà bạn bè cũng nhận ra cậu nhóc có phần bất thường.
Thực ra thì đa số các bạn học đều tốt bụng cả, nhưng ở đâu mà chả có dăm ba đứa miệng tiện tay ngứa. Sau đó, chẳng biết từ đâu rộ lên tin đồn Úc Loan bị tâm thần. Thế là mọi người bắt đầu xa lánh cậu nhóc, có kẻ nhét rác vào cặp, có kẻ cố tình nhại lại giọng điệu, thậm chí còn kiếm cớ xô đẩy cậu.
Cô La đã răn đe bọn học sinh tệ hại kia không biết bao lần, ngặt nỗi thầy cô đâu thể bám đuôi giám sát tụi nhỏ 24/24 được.
Những chuyện bắt nạt vẫn cứ thế tiếp diễn.
Dù Đào Đào cũng thấy cậu nhóc kỳ quái thật, nhưng lại chướng tai gai mắt cái thói bắt nạt người khác. Cô ghét Úc Loan vì cậu là con trai của mẹ kế, đó là xích mích cá nhân của cô, dựa vào đâu mà đám kia dám ăn h**p cậu? Thêm nữa, Úc Loan sinh vào tháng Tám, thua Đào Đào nguyên một năm. Tính theo tháng tuổi, cậu nhóc là em út trong lớp, thế thì khác nào lấy thịt đè người!
Thế là cô thường xuyên xuất quan trừng trị bọn bắt nạt. Ở kiếp trước, ngay cả Nhiêu Lị Lị cũng không hiểu nổi hành động kỳ quặc này, hay thắc mắc hỏi: "Bồ Đào, chẳng phải cậu ghét cay ghét đắng cậu ta sao? Có người xả cục tức thay cậu không tốt à? Mắc mớ gì phải ra mặt bảo vệ cậu ta?"
Chính Đào Đào cũng chịu thua không giải thích nổi.
Cô ghét cậu thì đúng rồi đấy, nhưng tận mắt chứng kiến cậu bị ức h**p, trong lòng cô cũng chẳng hả dạ chút nào.
Đánh nhau nhiều quá, phụ huynh tụi kia xót con bị đánh sưng mày sưng mặt, lục đục kéo nhau tới trường đòi làm cho ra nhẽ. Cô La hết lời phân giải cũng chẳng ăn thua, sự việc vượt tầm kiểm soát nên đành mời phụ huynh Đào Đào và Úc Loan lên làm việc vài lần. Chuyện rùm beng lên, dì Úc và Đào Quảng Chí mới hoảng hồn đưa hai chị em lên thành phố khám. Về sau... thì câu chuyện ai cũng tỏ tường cả rồi.
Lần này, Đào Đào tự nhủ, thà cứ giấu nhẹm đi cho xong. Cứ để thầy cô bạn bè đối xử với cậu nhóc như một đứa trẻ bình thường, còn cô sẽ âm thầm theo sát bảo vệ. Biết đâu Úc Loan sẽ không phải trải qua chuỗi ngày đen tối ấy nữa, biết đâu cậu bé thực sự có thể lớn lên như bao đứa trẻ bình thường khác.
Đánh liều một phen xem sao, dẫu sao cũng chẳng thể tệ hại hơn kiếp trước được!
Lớp học ồn ào như cái chợ vỡ, bọn trẻ con nghỉ hè xa nhau mấy tháng nay mới được gặp lại, đứa nào đứa nấy xúm xít thành từng nhóm, chuyện trò rôm rả, mặt mày hớn hở kể nhau nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới đất không biết chán.
Nhưng lúc này, cô giáo La Thục Phân đã có mặt trong lớp. Cô ấy đứng trên bục giảng, cầm chiếc thước kẻ gõ nhè nhẹ xuống bàn, dặn dò từng học sinh bước vào:
"Các em ơi! Trật tự nào! Không ồn ào nữa, mọi người mau về lại chỗ ngồi cũ của học kỳ trước đi, cặp sách thì cất tạm vô hộc bàn, từ từ hẵng lấy sách vở với hộp bút ra, lát nữa cô sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi... À, Úc Loan đến rồi, em lên đây đứng cạnh cô nào. Đào Đào, em mau về chỗ ngồi cũ đi."
Cô La phải gào đến rát họng mấy bận thì lớp học mới vơi bớt tiếng ồn, tụi nhỏ bắt đầu nhớn nhác dòm ngó xung quanh, loay hoay đi tìm bạn cùng bàn và chỗ ngồi của mình.
Đào Đào ngớ người, làm sao cô nhớ nổi chỗ ngồi với người bạn cùng bàn năm lớp Một cơ chứ!
Cô đảo mắt nhìn quanh lớp một lượt, thấy Nhiêu Lị Lị đang ngồi chễm chệ ở hàng thứ ba dãy giữa, vừa đưa tay vẫy rối rít gọi cô. Cạnh nhỏ là một thằng nhóc bụ bẫm. Nhìn sang bàn bên trái, thằng bé Trương Gia Minh vẫn đang xị mặt giận dỗi, ngồi cùng bàn với một cô bé buộc tóc đuôi ngựa. Khổ nỗi, ngoài Lị Lị và Trương Gia Minh ra, Đào Đào chẳng còn nhớ tên ai trong lớp cả. Nhưng may thay, ngay phía sau cậu bé bụ bẫm kia có một chiếc bàn trống trơn.
Chắc là chỗ của mình rồi. Nhưng cô vừa định cất bước đi tới thì một cô bé tóc nấm đã nhanh chân giành mất chỗ đó. Đào Đào lại ngơ ngác, rốt cuộc thì chỗ của mình ở đâu vậy trời?
Đang lúc bối rối thì nghe tiếng cô La cất lên từ phía sau:
"Ơ kìa, Úc Loan, em đừng đi theo chị nữa, mau lên bục giảng nào."
Đào Đào ngạc nhiên quay đầu lại, dở khóc dở cười dừng bước. Hóa ra Úc Loan mặc kệ lời cô La gọi liên hồi, ánh mắt chỉ chăm chăm hướng về phía trước, lẽo đẽo bước theo Đào Đào như hình với bóng.
"Úc Loan, em lên đây một chút nào." Cô La Thục Phân khẽ nhíu mày, gọi thêm lần nữa.
Úc Loan vẫn không thèm ngoảnh đầu lại.
Ngược lại, Đào Đào nghe tiếng cô gọi, đành phải quay người túm lấy Úc Loan, tươi cười giải vây cho cậu bé: "Cô La ơi, em ấy không cố ý đâu ạ, chắc lại đang mơ màng suy nghĩ linh tinh thôi."
Nhận thức của Úc Loan khác với mọi người.
Từ nhỏ cậu đã không mấy mặn mà với các hoạt động giao tiếp xã hội, cũng chẳng mảy may chú ý đến giọng nói của con người. Người ngoài không biết lại tưởng cậu bé vô phép vô tắc, nhưng kỳ thực chính bản thân cậu cũng không ý thức được và không tự điều khiển được điều đó.
Nếu nhìn nhận một cách tiêu cực hơn, có khả năng Úc Loan mắc chứng rối loạn sàng lọc âm thanh. Với những người cậu bé không quen thân hay những chủ đề chẳng mảy may khơi gợi sự hứng thú, những lời nói lọt vào tai cậu cũng chẳng khác gì tiếng gió thổi, tiếng mưa rơi, hay tiếng bước chân rầm rập... tất thảy chỉ là một mớ tạp âm vô nghĩa.
May thay, cậu bé vẫn còn phản ứng với lời Đào Đào nói. Có lẽ là do cô nàng hay nói nhiều, lại còn ăn to nói lớn, ồn ào đến mức khiến cậu muốn lơ đi cũng chẳng được, dần dà thành thói quen.
Đào Đào thầm thở dài trong bụng, chính cô cũng chẳng rõ đây là điều đáng mừng hay đáng lo.
Cô La Thục Phân không để bụng chuyện này, mỉm cười hiền từ nhìn cậu bé ít nói trước mặt: "Không sao đâu, cô không trách em ấy đâu, cô hiểu mà. Mới chuyển trường, chắc em ấy còn chưa quen môi trường mới."
"Dạ vâng đúng rồi ạ, bình thường em ấy nhát người lắm." Đào Đào vội vã gật gù phụ họa, dắt tay Úc Loan bước lên bục giảng. Cô ghé sát tai cậu bé, thì thầm dặn dò: "Khoai Môn à, lên trường là phải nghe lời thầy cô giáo, nhớ chưa? Cô giáo hỏi thì phải dạ thưa đàng hoàng, không được im lặng đâu đấy. Em cứ ngoan ngoãn đứng đây nghe lời cô La, chị xuống dưới đợi em nhé, được không nào?"
Úc Loan lặng im hồi lâu.
Rồi cậu nhóc lắc đầu quầy quậy, tay nắm chặt lấy tay Đào Đào không chịu buông.
Đào Đào nhìn cậu bé, cậu bé cũng ngước mắt nhìn lại cô, đôi mắt ngập tràn vẻ tủi thân. Chỉ chớp mắt một cái, nước mắt nước mũi đã trực trào ra, đọng ướt sũng hai hốc mắt.
Cảnh tượng ấy khiến tim Đào Đào thót lên một nhịp. Cô vô thức ôm chầm lấy đầu cậu bé, quay sang nói với cô giáo La: "Cô La ơi, em trai em vẫn chưa quen môi trường mới, cô cho phép hai chị em xuống kiếm bàn trống ngồi tạm, lát nữa hẵng lên được không ạ?"
Cô La nhìn đồng hồ treo trên bức tường đen phía cuối lớp, rồi lại nhìn Úc Loan đang rúc đầu vào ngực Đào Đào. Con trai thường lớn chậm hơn con gái, Úc Loan lại sinh sau Đào Đào một năm, nên vóc dáng cậu bé thấp hơn Đào Đào hẳn nửa cái đầu. Trái lại, Đào Đào từ lúc có em trai dường như chững chạc hẳn lên, cư xử như một người lớn thực thụ trong hình hài của một đứa trẻ. Nhìn hai đứa nhóc quấn quýt lấy nhau, trông vừa tội nghiệp lại vừa buồn cười.
Cô ấy cũng không lường trước được việc một cậu bé lại nhút nhát đến mức này, bèn dở khóc dở cười gật đầu đồng ý: "Thôi được rồi, vậy em dẫn em trai xuống bàn trống cạnh khu để chổi kia ngồi tạm đi, lát nữa cô sắp xếp lại chỗ ngồi sau."
Đào Đào thở phào nhẹ nhõm, coi như cái vỏ bọc "cựu học sinh" này cũng qua ải, khỏi phải loay hoay tìm chỗ ngồi cũ.
Góc vệ sinh nằm tuốt luốt ở góc lớp gần cửa sổ, chất đầy chổi tre, mo hót rác bằng thiếc với hai cái xô nhựa đỏ chót. Phía trước có một cái bàn trống, chắc là bàn dự phòng. Mặt bàn hơi bám bụi, Đào Đào moi từ trong cặp ra cái giẻ lau, hì hục lau sạch bong từ mặt bàn đến ghế ngồi. Cái giẻ lau này là tuyệt chiêu dì Úc cẩn thận nhét vào cặp cho cô, dặn dò để lau tay lau bàn, ai dè mới tới lớp đã được xài ngay.
Cô kéo Úc Loan lúc này đã nín bặt ngồi xuống, miệng lẩm bẩm càu nhàu: "Khoai Môn à, đừng có thẩn thờ nữa, cởi cặp sách xuống đi. Với lại sau này đừng có hở chút là khóc lóc nữa nghen, chị ghét nhất là thấy con trai mít ướt đấy..."
Úc Loan khụt khịt mũi, lúc này mới chịu buông tay cô ra, tháo cặp sách đặt lên bàn. Cậu nhóc không phản hồi lại những gì Đào Đào nói, ánh mắt dán chặt vào vệt nước mắt mờ mờ trên vai áo đồng phục của Đào Đào, ra chiều đăm chiêu suy nghĩ.
Ngày khai giảng đầu tiên thường chẳng có tiết học nào ra hồn. Cô La lôi danh sách lớp ra điểm danh, số báo danh của Đào Đào là số 6, Nhiêu Lị Lị là số 3, còn Trương Gia Minh mang số 18. Bảng xếp hạng này tất nhiên không phải dựa trên thành tích học tập siêu nhân của từng bạn, mà là xếp theo ngày tháng năm sinh của đám tiểu quỷ trong lớp.
Như trường hợp của Úc Loan, cậu nhóc vừa là học sinh chuyển trường, tháng tuổi lại nhỏ nhất bầy, thế nên được chốt hạ con số 45, chính thức trở thành "em út" của lớp!
Đào Đào xoa xoa cái đầu nhỏ tròn xoe của cậu nhóc: "Chà, cục cưng bé bỏng."
Lúc nãy điểm danh, nhờ Đào Đào khều nhẹ mà Úc Loan mới lí nhí "Dạ có", bây giờ bị xoa đầu, đôi mắt cậu nhóc càng lộ vẻ ngơ ngác, nhưng cậu không hề tránh né, thậm chí còn ngoan ngoãn nghiêng đầu hùa theo bàn tay đang xoa của Đào Đào.
Đào Đào cười tủm tỉm, tiện tay xoa thêm vài đường cơ bản.
Điểm danh xong xuôi là tới phần xếp đội hình, cứ theo thứ tự từ thấp tới cao mà xếp thành một hàng dọc. Cô La đi dạo dọc theo hàng, soi xét cẩn thận từng đứa một, lúc thì lôi đứa này ra sau, lúc thì đẩy đứa kia lên trước. Tụi con gái tiểu học thường nhổ giò nhanh hơn con trai, Đào Đào cũng thuộc d*ng ch*n dài trong lớp nên bị cô La tống tuốt xuống cuối hàng.
Chỉ chốc lát sau, thấy Úc Loan có vẻ vẫn còn lúng túng với môi trường mới, cô nàng lén kéo cậu nhóc lên đứng chắn phía trước mình cho yên tâm.
Tiếp đến là màn toàn trường rồng rắn dắt tay nhau ra sân trường dự lễ chào cờ, hát quốc ca, nghe hiệu trưởng phát biểu dặn dò quy định năm học mới. Tụi học sinh đứng dưới cái nắng gay gắt, mồ hôi nhễ nhại, gáy rát bỏng, xong xuôi lại rồng rắn kéo nhau về lớp.
Cô La đứng trước cửa lớp, dặn dò cả bọn đứng ngoan ngoãn rồi vỗ tay ra hiệu: "Tất cả trật tự nào, cô gọi tên ai thì bước vào lớp. Dãy 1, bàn 1: Lý Mẫn Nghi, Lương Chí Cường..."
Cứ thế, cô giáo sắp xếp chỗ ngồi một cách êm ái.
Ở những lớp dưới, học sinh nam và nữ thường được xếp ngồi cùng bàn để ngăn chặn tình trạng nói chuyện riêng. Điều này giúp Đào Đào và Úc Loan tự nhiên trở thành bạn cùng bàn, yên vị tại dãy 4, bàn 4 sát phía trong lớp.
Bạn cùng bàn của Nhiêu Lị Lị vẫn là cậu bạn bụ bẫm Hoàng Vĩ Kiệt. Đáng nhẽ ra cô nàng sẽ ngồi với Trương Gia Minh vì có cùng chiều cao, nhưng mẹ Trương Gia Minh không cho. Năm lớp Một mẹ cậu ta từng làm ầm lên, vin cớ Nhiêu Lị Lị làm con trai bà chểnh mảng việc học, rồi còn bóng gió cô La thiên vị con gái ruột.
Sau vụ đó, cô Thục Phân mang tiếng oan nên cũng dè chừng. Rút kinh nghiệm năm học mới, cô ấy xếp Trương Gia Minh tít lên dãy đầu, bàn 4 gần cửa lớp, còn Nhiêu Lị Lị bị đày xuống tận dãy 5, bàn 4 sát cửa sổ. Chỗ ngồi cách xa tít mù tắp thế này, chắc bà mẹ khó ở kia chẳng còn bới móc được gì nữa.
Sắp xếp chỗ ngồi xong xuôi, cô La đứng từ trên bục giảng quan sát lớp. Tụi học sinh mới quay lại trường còn dư âm kỳ nghỉ hè nên phấn khích lắm, ngọ nguậy quay ngang quay ngửa râm ran chuyện trò. Ngay cả cô con gái cưng Nhiêu Lị Lị cũng chẳng chịu ngồi yên, bị cậu bạn Hoàng Vĩ Kiệt to xác che khuất lại thêm khoảng cách lối đi, thế mà cô nàng vẫn rướn cổ cố buôn dưa lê với Đào Đào cho bằng được.
Đào Đào thì nhiệt tình đáp trả, hai tiểu quỷ cứ thế tíu tít với nhau. Cô Thục Phân ngán ngẩm thầm nghĩ: Ừm, chắc phải điều chỉnh lại chỗ ngồi thôi, chuyển Đào Đào sang ngồi cạnh Úc Loan ít nói cho bớt ồn ào.
Nghĩ đến Úc Loan, ánh mắt cô ấy cũng hướng về phía đó.
Cậu bé này cũng dễ bảo, ngồi xuống là im bặt không nói tiếng nào. Chỉ có điều chẳng biết tại sao cậu cứ hì hục thu dọn những chiếc bút chì trong hộp bút. Đứng từ trên bục giảng nhìn xuống, cô Thục Phân thu trọn toàn bộ hành động đó vào tầm mắt, thực sự không thể hiểu nổi mấy cây bút chì ấy thì có gì mà dọn dẹp mãi thế.
Nhưng học sinh lớp một lớp hai vốn đã khó hiểu rồi, không thể lấy lẽ thường để suy luận. Năm ngoái khi chủ nhiệm lớp này, cô ấy còn chứng kiến cảnh học sinh tè dầm trong giờ học, không biết mang giày, thậm chí không biết dùng đũa nữa cơ.
Vốn định gọi cậu lên bục tự giới thiệu, nhưng nhớ lại dáng vẻ rơm rớm nước mắt ban nãy của cậu, lời đã đến miệng lại thôi:
"Các em học sinh, tất cả chú ý lên đây." Cô ấy vỗ tay vài cái chờ lớp bớt ồn ào, "Năm nay lớp mình có thêm một bạn mới chuyển đến, bạn tên là Úc Loan. Cả lớp cùng vỗ tay chào mừng bạn nào! Úc Loan, em đứng lên giới thiệu một chút về bản thân nhé."
Những tràng vỗ tay thưa thớt vang lên, không ít ánh mắt đổ dồn về phía hai chị em Đào Đào và Úc Loan.
Bị dòm ngó, Đào Đào khẽ thẳng lưng, trong khi Úc Loan vẫn đang mải mê săm soi mớ bút chì trong hộp, như người trên mây. Thấy vậy, cô liền huých nhẹ tay cậu. Úc Loan lúc bấy giờ mới lơ ngơ ngẩng mặt lên.
Cô Thục Phân nhắc lại lần nữa: "Úc Loan, giới thiệu về mình đi em, để các bạn còn biết đường làm quen chứ."
Úc Loan chớp chớp mắt nhìn Đào Đào, rồi lại hướng mắt về phía cô giáo trên bục. Cậu bé chậm chạp đứng dậy, ánh mắt dán chặt vào mặt bàn, cất giọng đều đều như đang trả bài: "Chào các bạn, mình là Úc Loan, học sinh cũ trường tiểu học Lệ Phố, bảy tuổi. Mình thích chơi xếp hình, giải Sudoku... và thích cả chị của mình nữa, rất vui được gặp các bạn, cảm ơn mọi người."
Nói xong, cậu bé ngồi phịch xuống ghế và tiếp tục xếp những chiếc bút chì thành hàng thẳng tắp.
Cả lớp ngớ người ra.
Đào Đào cũng đứng hình... Ơ hay? Sao lại thò thêm câu "và thích cả chị của mình nữa" vậy, kịch bản đâu có phần này!
Cô Thục Phân cũng thoáng sững sờ, nhưng rất nhanh đã lấy lại nụ cười và vỗ tay khích lệ: "Được rồi, được rồi, cả lớp vỗ tay lần nữa để chào mừng bạn Úc Loan gia nhập đại gia đình lớp 1 của chúng ta nào! Từ giờ các em phải đoàn kết, giúp đỡ nhau nhé!"
Tiếp sau đó là một loạt các hoạt động dọn dẹp vệ sinh phòng học.
Cô Thục Phân phân công các nhóm trưởng thu lại bài tập hè của từng tổ.
Trong lúc thu bài, cô ấy cũng tiện thể chỉ định luôn ban cán sự lớp, từ lớp trưởng, lớp phó, lớp phó học tập cho đến các tổ trưởng chuyên môn Toán, Văn. Thực ra thì cô cũng chẳng tổ chức bầu bán gì, cứ giữ y nguyên đội ngũ của năm ngoái. Cách này vừa tiết kiệm thời gian, lại giúp cô ấy mau chóng bắt tay vào công việc giảng dạy. Đối với lứa học sinh nhỏ tuổi, mọi thứ càng đơn giản càng tốt, nếu không sẽ dễ sinh chuyện, phụ huynh phàn nàn mà con trẻ cũng rắc rối.
Sau khi nộp bài tập hè, Đào Đào nghe tiếng cô giáo dõng dạc nhắc nhở trên bục giảng: "Ngày đầu tiên đi học, cô muốn nhấn mạnh lại một lần nữa về kỷ luật lớp học. Trong giờ học phải tập trung nghe giảng, không được nói chuyện riêng, cấm tuyệt đối việc chơi tẩy, quay bút hay trêu chọc bạn bè xung quanh! Muốn phát biểu, uống nước hay đi vệ sinh thì phải giơ tay xin phép. Phải đợi cô gọi tên rồi mới được đứng lên nói, các em đã rõ chưa?"
"Dạ, rõ rồi ạ!" Lũ nhóc tì đồng thanh kéo dài giọng đáp lại.
"Thêm nữa, nhiệm vụ của các bạn trực nhật hằng ngày gồm bốn việc chính: vừa đến lớp phải lau sạch bảng đen và bục giảng, trước khi ra về nhớ đóng kỹ cửa sổ và khóa cửa lớp. Khu vực vệ sinh chung của lớp mình là hành lang trước cửa và cầu thang. Trước buổi truy bài sáng và sau khi tan học, trực nhật phải quét dọn sạch sẽ, gom rác đổ vào thùng rác lớn ngoài cổng trường. Cô đã dán bảng phân công trực nhật ở phía cuối lớp rồi, trước khi về các em nhớ xem kỹ. Mỗi nhóm hai bạn, thay phiên nhau làm, phải biết giữ gìn vệ sinh chung, không được trốn tránh trách nhiệm."
"Cuối cùng là về thời khóa biểu. Tí nữa lớp phó học tập sẽ chép thời khóa biểu tuần này lên bảng, các em chú ý ghi lại cẩn thận, nhớ mang đầy đủ sách vở, dụng cụ học tập! Không được mang sai hay mang thiếu, phải tự rèn luyện thói quen sắp xếp cặp sách, kiểm tra sách vở. Môn Tiếng Việt và Toán ngày nào cũng có, nhớ mang đi mỗi ngày! Các môn Đạo đức, Mỹ thuật, Thể dục mỗi tuần chỉ có hai tiết. Giờ truy bài phải đọc to rõng rạc, không được nhép miệng cho qua chuyện đâu nhé..."
Nghe cô giáo dặn dò tỉ mỉ từ việc học hành đến sinh hoạt, Đào Đào không khỏi cảm thấy nể phục. Dạy dỗ bọn trẻ con cấp một đúng là trần ai khoai củ, đâu chỉ có việc truyền thụ kiến thức mà còn phải chăm lo từng chút một cho việc sinh hoạt của chúng. Nào là uống nước, đi vệ sinh, ngủ trưa, lấy cơm dưới căng tin, nãy giờ cô đều nhắc tuốt.
Trước lúc cho học sinh ra về, cô ấy còn không quên dặn: "Nhớ bọc sách vở cho đẹp, gọt sẵn bút chì ở nhà, mang theo vài cái dự phòng, tuyệt đối không được mang dao lam đến trường. Lát nữa tan học cấm đứa nào la cà ra bờ sông chơi đấy..."
Ngày đầu tiên tựu trường nhanh chóng kết thúc, chỉ học mỗi nửa buổi sáng. Buổi chiều rảnh rang vì dì Úc bận đi uốn tóc dạo cho khách, Đào Quảng Chí hớn hở đạp xe ra tận cổng trường đón hai chị em. Ghi đông xe còn lủng lẳng hai bịch nước ngọt Á Châu, ông cười toe toét: "Lên xe! Tụi mình ra cửa hàng văn phòng phẩm sắm đồ rồi đi ăn chầu hoành tráng luôn."
Đào Đào tặc lưỡi, biết ngay ông ba lại đang tự thưởng cho mình một ngày xả hơi đây mà.
Mùa tựu trường, cửa hàng văn phòng phẩm nào cũng chật ních người. Sách tham khảo, sách bài tập, đề thi mẫu chất đầy các sạp hàng bày la liệt ra tận ngoài cửa, bên trong tiệm thì khỏi phải nói, chen chân không lọt, ai nấy đều bận rộn sắm sửa đồ dùng học tập.
Đào Đào và Úc Loan mỗi đứa tậu một cái hộp bút sắt hình siêu nhân dưa hấu. Cảm giác mua sắm đồ dùng học tập thú vị phết, mặc dù mang tâm hồn của một bà cô già, Đào Đào vẫn mê mẩn dạo quanh tiệm. Sau khi chọn hộp bút, cô còn sắm thêm mấy cục tẩy thơm hình dưa lưới, dưa hấu, dâu tây nhìn cưng xỉu.
Cô vẫn còn nhớ ngày xưa, mỗi lần mua được cục tẩy xinh như này là lại cắt nhỏ ra đổi lấy mấy mùi hương khác của tụi bạn trong lớp.
Dạo qua dãy kệ bên cạnh, Đào Đào như vớ được vàng khi phát hiện ra hai hộp hạt thơm. Thực ra món này chả có công dụng gì mấy, nhưng trẻ con đứa nào cũng mê tít. Hồi nhỏ cô với Nhiêu Lị Lị cũng nghiện cái này lắm, toàn dốc tiền mua rồi xài dè sẻn, lâu lâu mới chắt bóp nhét vài hạt vào hộp bút.
Thế là mỗi lần mở hộp bút ra, mùi thơm ngọt ngào lại tỏa ra sực nức.
Thước kẻ cũng có năm bảy đường. Nào là thước kẻ có trò mê cung, thước kẻ bắn được cả bi ve, rồi còn có cả thước gập, cái loại vỗ nhẹ vào cổ tay là cuộn tròn lại thành chiếc vòng tay nhỏ xinh. Hồi đó trường học cũng không cấm đoán học sinh dùng thước kẻ cầu kỳ, ngoại trừ việc cấm đem dao rọc giấy, còn lại thì đồ dùng học tập thú vị nhiều vô số kể, mấy cái thước trong veo nhạt toẹt chẳng ai thèm ngó ngàng.
Đào Quảng Chí chẳng mảy may lo lắng chuyện con gái cưng chìm đắm trong đồ chơi, ổng còn hớn hở huơ huơ một xấp hình dán siêu nhân Gao lấp lánh, hỏi ý kiến Đào Đào: "Bồ Đào ơi, con xem cái này được không? Mua mấy tấm hình chó đốm dán vào hộp bút cho xôm tụ nha? Còn có cả Thủy Thủ Mặt Trăng nữa này, mua về cho Lị Lị mấy tấm nghen?"
Thiệt không ngờ ông còn nhớ rõ mồn một sở thích của con bé Nhiêu Lị Lị.
Úc Loan vốn sợ chốn đông người, nên khi vào đây cậu bé cứ im thin thít, chẳng có hứng thú ngó nghiêng gì. Mọi đồ dùng học tập đều do Đào Đào chọn giúp, có gì dùng nấy. Cậu nhóc cứ như cái bóng, lẽo đẽo bám chặt tay chị gái, cùng Đào Đào rảo bước khắp tiệm.
Cả đám không mua giấy bọc sách vì ở nhà Đào Quảng Chí có gom sẵn một đống giấy lịch treo tường cũ. Đầu năm cứ đến kỳ xé lịch là ổng lại giữ lại hết, vuốt phẳng phiu rồi xếp ngay ngắn dưới đáy tủ, đợi đến mùa khai trường là lôi ra bọc sách vở cho hai đứa nhỏ.
Khi đến quầy chọn bút chì, Đào Đào săm soi một lúc lâu rồi dặn đi dặn lại Đào Quảng Chí đừng mua bút chì hãng Trung Hoa cho Úc Loan, bản thân cô cũng không mua. Cuối cùng, hai người chốt mua loại bút chì gỗ mộc nguyên bản. Loại này các mặt đều y chang nhau, không màu mè, không có logo, không phân biệt đầu đuôi, chắc chắn cậu bé sẽ không còn cái tật hay mân mê bút chì nữa đâu!
Sáng nay đi học, Úc Loan chả tập trung nghe giảng tí nào, cứ hí hoáy ngồi bày biện đống bút chì cũ kỹ hụt cả buổi.
Đào Quảng Chí cũng lờ mờ nhận ra cậu bé có vài thói quen hơi khác người, nhưng ông lại cho đó là chuyện nhỏ như con thỏ.
Trẻ con đứa nào chẳng có mấy trò kỳ quặc. Hồi Đào Đào mới hai, ba tuổi, đi đâu cũng phải nhất quyết bước chân trái qua ngưỡng cửa, lỡ mà bước chân phải là cô bắt đầu quay lại đi lại từ đầu. Lúc ăn cơm thì phải gắp thịt trước, ăn rau sau, cuối cùng mới chịu húp canh. Đến lúc đi ngủ thì chỉ nhất nhất đắp một chiếc chăn bông duy nhất, cấm ai được đem giặt. Hễ chăn bị giặt là khóc ré lên ầm ĩ, cứ phải ngửi cái mùi nước bọt khen khét của cái chăn đó mới chịu nhắm mắt. Chẳng hiểu cái tật quái gở gì.
Thế nhưng lớn lên, mấy cái trò lố lăng của Đào Đào tự dưng biến mất dạng. Giờ Úc Loan cũng có vài thói quen hơi dị biệt chút đỉnh, nhưng ngẫm lại cũng có sao đâu. Thằng bé còn nhỏ tuổi hơn Đào Đào mà, có khi lớn thêm chút nữa thì sẽ tự khắc hết thôi. Lúc này đầu óc của trẻ con chưa phát triển hoàn thiện mà!
Ổng cười khoái chí, tấm tắc khen: "Đào Đào nhà ta đúng là thông minh lanh lợi!"
Trong mắt Đào Quảng Chí bây giờ, cô con gái cưng Đào Đào đã thành thần đồng luôn rồi, chỉ là hồi trước chưa tập trung vào việc học mà thôi. Mùa hè vừa rồi, cô không những tự mình dọn dẹp đống bài tập hè cứng đầu mà còn kéo luôn cả Úc Loan vào học cùng. Chính điều này đã khiến cho ông khấp khởi hi vọng vào tương lai tươi sáng của con gái.
Dĩ nhiên chỉ là hy vọng mỏng manh thôi.
Bởi vì năm lớp Một, Đào Đào và Nhiêu Lị Lị là hai bóng hồng thay nhau chót bảng, điểm thi của hai cô nương cộng lại còn chưa bằng một góc điểm của Trương Gia Minh.
Sau khi mua bút chì, ông tiện tay mua luôn mấy quyển vở ô ly, một hào được tận hai quyển.
Thật đúng là một thời giá cả rẻ bèo nhèo.
Mua sắm xong xuôi, Đào Quảng Chí dắt chiếc xe đạp, hớn hở đưa hai chị em đi thưởng thức chè.
Nằm ở đầu con hẻm Phố Bắc sầm uất, quán chè ngọt nhỏ này nức tiếng xa gần. Dẫu quán có hơi ọp ẹp, chỉ đủ kê vài chiếc bàn vuông thấp lè tè sát tường cùng vài chiếc ghế đẩu bằng tre, nhưng hương vị chè thì chuẩn không cần chỉnh.
Menu được in bằng giấy vàng xỉn màu dán lên tường, nhìn qua đã thấy thèm: chè đậu xanh, chè đậu đỏ, chè mè đen, chè hạt sen, chè khoai môn sương sáo, chè rong biển đậu xanh, chè củ năng, sữa tươi chiên... đủ các món ngon ngọt trên đời. Món nào giá cũng rẻ rề, đắt nhất là chè sữa chiên cũng chỉ hai tệ rưỡi, còn rẻ nhất thì chỉ cần năm hào là có ngay một bát sương sáo thanh mát.
Quán chè này quen thuộc với Đào Đào từ thuở bé. Vừa bước chân vào quán, thoang thoảng mùi gừng non và trần bì quyện vào nhau, làm tâm trạng cô vui vẻ hẳn lên.
Quán có vài ba bàn khách đang xì xụp ăn chè. Ngồi ngay cạnh cửa là một bé gái thắt bím tóc ngộ nghĩnh đang mải mê húp chè khoai môn sương sáo. Bên cạnh là bà nội của cô bé, bà đang lầm bầm trách móc đứa cháu nội khó chiều, tay cầm đôi đũa tre cẩn thận gạt đi lớp kem béo ngậy trên chiếc bánh cuộn Thụy Sĩ: "...Đúng là cái đồ khó ăn, khó ở. Ăn cái bánh mì thôi mà cũng bắt bà gạt hết kem đi."
Cô bé phồng má cãi lại: "Kem béo ngậy ớn lắm! Cháu hổng thèm!"
"Bà bảo mua món khác thì không chịu!"
"Cháu chỉ khoái ăn bánh cuộn Thụy Sĩ thôi à!"
Đang chờ Đào Quảng Chí gọi món ở quầy, Đào Đào tình cờ nghe được màn đối thoại ấy. Trong đầu cô bỗng lóe lên một ý tưởng hay ho: đúng rồi, bánh cuộn Thụy Sĩ! Sao trước giờ mình không nghĩ ra món này nhỉ?
Những năm 90, làm bánh mì chủ yếu xài bơ thực vật, tức là bơ nhân tạo ấy.
Lúc này, bơ động vật còn quý hiếm lắm. Sữa bò đắt đỏ thế, nói gì đến bơ động vật thứ thiệt. Đã vậy, nghề làm bánh thời này chủ yếu là trang trí thủ công. Bơ thực vật lại có ưu điểm là ít chảy dão, tạo hình bắt mắt, chẳng kén chọn nhiệt độ bảo quản hay vận chuyển, nên rất được lòng dân trong nghề bánh.
Nhưng quan trọng nhất vẫn là cái giá rẻ bèo của nó. Một cân bơ thực vật có thể làm ra lượng kem gấp nhiều lần bơ động vật.
Dù sao thì bơ thực vật cũng có nhược điểm. Lúc ăn cảm giác như đang cắn phải sáp, nhai mãi chẳng chịu tan, trôi xuống bụng rồi mà cổ họng vẫn cứ lợm giọng, ngấy đến tận cổ. Thế là để lấp l**m cái sự ngấy đó, dân làm bánh thường cho cả rổ đường với hương liệu vào. Hậu quả là những chiếc bánh kem thời này thường cứng đơ, ngọt gắt, ăn vài miếng là no * *.
Thời nay bánh cuộn Thụy Sĩ có khá nhiều vị, từ vị truyền thống, sô cô la, dừa cho tới vị cam tươi. Tuy nhiên, dù là vị gì đi chăng nữa, phần nhân kẹp bên trong cũng chỉ là một lớp bơ thực vật khổng lồ, điểm khác biệt duy nhất nằm ở hương vị của lớp bánh bông lan cuộn bên ngoài.
Đào Đào bỗng nhớ ra, vài năm nữa sẽ rộ lên một loại bánh cuộn Thụy Sĩ siêu ngon, cực kỳ đắt khách mà lại chẳng thèm xài tí bơ nào.
Bây giờ chắc chắn chưa có tiệm nào nướng loại bánh này đâu.
Đó chính là món Bánh cuộn khoai môn trứng muối lừng danh!