Chương 10 - Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Tiệm Bánh Mì Phố Nam - Tùng Tuyết Tô

Ngày xưa, Đào Đào ghét Úc Loan ra mặt, luôn miệng chê cậu nhát gan.

Thực ra mất điện cộng thêm sấm chớp ầm ầm, Đào Đào cũng hãi lắm chứ. Nhưng vốn tính trẻ con ương bướng, rõ ràng sợ đến mức nửa đêm mót tiểu cũng ráng nhịn không dám ra ngoài, vậy mà lúc nào cũng làm bộ làm tịch ta đây chả sợ gì sất, oai phong lẫm liệt lắm.

Kìm nén muốn chết, ai hỏi cũng dõng dạc bảo không sợ, một chút cũng không!

Nên mỗi lần Úc Loan lóc cóc mò sang, cô lại được phen thở phào nhẹ nhõm.

Có điều, ngoài miệng cô còn lâu mới thèm thừa nhận. Trời vừa sáng là cô nàng lại trở mặt thành cái đứa khó ưa, hậm hực với hai mẹ con dì Úc, y như con gà chọi lúc nào cũng sẵn sàng nghênh chiến.

Đào Đào thở hắt ra, tiếng sấm đã nhỏ dần. Cô vỗ nhè nhẹ vào lưng Úc Loan, cậu nhóc vẫn đang giật thót mỗi khi có tiếng sấm, rồi từ từ nằm xuống. Cơn buồn ngủ ập đến rất nhanh, trong cơn mơ màng, cô loáng thoáng cảm nhận được một bàn tay mũm mĩm từ từ luồn dưới chăn, rụt rè nắm lấy ngón tay cái của cô.

Đoàng! Một tiếng sấm xé toạc màn đêm, nổ vang trời như đánh thẳng xuống nóc nhà.

"Chị ơi!"

Úc Loan hoảng hốt quẫy đạp trong chăn, rồi lăn lê bò lết cuộn cả chăn nhích rịt lại gần Đào Đào.

"Không sao không sao..." Đào Đào nhắm nghiền mắt, vòng tay qua ôm lấy tai cậu dỗ dành. Mãi cho đến khi không gian tĩnh lặng trở lại, tiếng mưa cũng ngớt dần. Chắc không có sấm nữa đâu... Cô buông tay ra, một lát sau thấy nóng quá, hơi thở phập phồng gấp gáp của Úc Loan phả thẳng vào tay cô.

Cô khẽ đẩy cậu ra một chút: "Hết sấm rồi, nóng quá, nhóc xích ra kia một tí."

Úc Loan ngoan ngoãn nhích mông lùi lại, nhưng chưa được bao lâu đã lại rột rạt, lân la áp sát vào người cô. Nhớ lời Đào Đào than nóng, cậu không dám sát rạt, chỉ dám cuộn tròn thành một cục nhỏ xíu nằm im thin thít bên cạnh.

Đào Đào buồn ngủ díu mắt, cũng mặc kệ cho cậu dựa vào.

Hai đứa trẻ cứ thế tay nắm tay, vai kề vai, chìm vào giấc ngủ giữa đêm mưa dông mùa hạ ồn ào.

Sáng hôm sau, Đào Đào bị tiếng hét chói tai của Đào Quảng Chí làm cho giật nảy mình: "Ôi trời! Ở đây ở đây! Bà xã ơi! Tiểu Loan ở phòng Đào Đào này!"

Úc Mỹ Trân ba chân bốn cẳng phi từ dưới nhà lên, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng mới thở phào nhẹ nhõm, tựa người vào khung cửa.

Làm dì hú hồn.

Số là sáng sớm nay dì đi gọi Úc Loan dậy, thấy cửa phòng mở toang mà chả thấy con đâu, gọi mấy tiếng cũng không ai thưa. Hoảng quá, dì lôi tuột Đào Quảng Chí dậy, hai vợ chồng chia nhau lục lọi khắp từ trên xuống dưới.

"Hai đứa làm ba mém rớt tim ra ngoài rồi đấy." Đào Quảng Chí còn lầm bầm càu nhàu.

Hai vợ chồng nằm mơ cũng không ngờ hai đứa nhỏ lại hòa thuận đến mức ngủ chung một phòng, lục tung cả cái nhà lên mới nhớ ra phòng Đào Đào chưa kiểm tra.

"Tối qua mưa to sấm chớp, nhà lại cúp điện, ba không biết sao? Khoai Môn sợ không dám ngủ một mình, con cho ngủ chung là làm việc tốt đó nha?" Đào Đào ngái ngủ bực bội cự nự, vừa dụi mắt ngồi dậy thì thấy tay trái nặng trĩu. Cúi xuống nhìn, cô nàng ngớ người.

Úc Loan vẫn đang nắm chặt tay cô. Cậu nhóc cũng bị đánh thức, nhưng buồn ngủ quá mở mắt không lên, chỉ ừ hử hai tiếng trong cổ họng y như con lợn con rồi vùi mặt xuống gối ngủ tiếp.

Tay cô bị nắm chặt đến rịn cả mồ hôi, thế mà ngủ say sưa cậu nhóc vẫn không chịu buông.

Tê rần cả tay rồi, cô vội rút tay ra vẩy vẩy mấy cái.

Bàn tay trống huơ trống hoác, Úc Loan lơ mơ mở mắt, cũng lồm cồm ôm chăn ngồi dậy.

Đôi mắt cậu nhóc vô hồn, ngơ ngác vì thiếu ngủ.

"Thôi được rồi, đi đánh răng rửa mặt đi hai đứa." Đào Quảng Chí lắc đầu chào thua mớ tình bạn nắng mưa thất thường của bọn con nít. Ông xua hai đứa xuống nhà làm vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng.

Úc Mỹ Trân dắt Úc Loan về phòng thay đồ. Hôm nay dì gọi con dậy sớm là để đưa cậu nhóc về ngoại chơi thăm bà ngoại.

Bà ngoại Úc Loan sống ở làng Lệ Phố, một ngôi làng nằm trên đảo thuộc thị trấn Chương Khê. Giao thông đi lại khá bất tiện, đạp xe ra bến đò mất tầm nửa tiếng, mà sáng sớm chỉ có hai chuyến phà nên phải căn giờ cho chuẩn.

"Bác cả gọi điện báo bà ngoại mệt, mình phải đi chuyến phà sớm, nhanh lên con..." Úc Mỹ Trân hối hả giục, kéo tuột Úc Loan về phòng.

Bị mẹ lôi xềnh xệch đi vài bước, mấy lọn tóc chóp nhọn trên đầu Úc Loan vẫn còn vểnh ngược lên, cậu nhóc ngoái đầu lại nhìn Đào Đào.

"Nhìn chị làm gì? Đi đánh răng cho sạch sẽ vào, lẹ đi!" Đào Đào vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa phẩy tay giục, rồi cũng lết vào nhà vệ sinh. Rửa mặt xong xuôi, cô vớ đại cái áo phông với quần đùi mặc vào.

Bữa sáng nay giản dị thôi, cháo khoai lang đặc sệt nấu từ sớm đã nguội bớt, ăn kèm củ cải muối, chao, và mỗi người một quả trứng ốp la Đào Quảng Chí vừa chiên.

Trời nóng bức thế này, ăn cháo nguội vào buổi sáng là nhất, Đào Đào thích mê.

Cả nhà húp xì xụp một loáng là xong. Úc Mỹ Trân hối hả xách đủ thứ đồ hộp, bánh trái mà Đào Quảng Chí nằng nặc bắt mang theo, chở Úc Loan đạp xe đi.

Đào Quảng Chí tiễn vợ ra đầu ngõ. Quay về, ông gọi điện đặt người mang tới ít đế bánh tart giấy bạc, dọn dẹp bát đũa vèo vèo rồi hào hứng rút tờ hai tệ đập lên bàn, sai Đào Đào làm lại món bánh tart trứng hôm qua.

Tối qua đi nhảy xả láng rồi, nay ông định bụng nghỉ bán nguyên ngày, rảnh rỗi sinh nông nổi mà.

Đào Đào nhét tờ hai tệ vào túi, thủng thẳng vào bếp. Vừa làm vừa cố tình giả đò lóng ngóng, nhào bột thì chầm chậm, đập trứng thì vụng về, làm Đào Quảng Chí ngứa mắt chịu không nổi, gạt phăng ra: "Thôi thôi dẹp đi, nhìn con làm ba mệt thêm. Để ba, con chỉ cần đứng đó chỉ đạo xem hôm qua con bỏ những gì vào là được."

"Con quên rồi, vớ được cái gì là con bỏ cái đó..."

Đào Đào giả vờ gãi đầu gãi tai, lôi từng lọ gia vị trong tủ ra, ậm ờ mãi mới kể được hết các nguyên liệu.

Đào Quảng Chí đối với con gái rượu hoàn toàn mất cảnh giác, vả lại có nằm mơ ông cũng chẳng nghĩ tới chuyện trọng sinh. Hơn nữa, Đào Đào nói năng lộn xộn y như thường ngày, ông phải đoán mò đoán non mới ra được trình tự và tỷ lệ đại khái của món bánh tart Bồ Đào Nha thần thánh này.

Trong thâm tâm, ông càng tin chắc đây là siêu phẩm ra đời từ một phút nghịch ngu của Đào Đào.

Thế là, dưới sự chỉ đạo ngây ngô đầy ẩn ý của Đào Đào, Đào Quảng Chí làm một mẻ 30 cái bánh tart Bồ Đào Nha. Đã mất công làm thì làm cho đáng, ông tính nướng xong mang đi biếu hàng xóm láng giềng mỗi nhà vài cái, sẵn dịp khoe khoang con gái rượu nhà mình tài ba cỡ nào!

Hố hố hố... Nghĩ tới đây, ông lại lén chống nạnh đắc ý cười thầm. Con gái ông đúng là có gen di truyền, thiên tài làm bánh chứ còn gì nữa!

Lần này làm mẻ lớn, ông xài luôn cái lò nướng to đùng, nhưng chỉ bật một tầng thôi.

Mấy cái chuyện canh nhiệt độ, Đào Quảng Chí đâu cần hỏi con gái. Cái lò gas này ông xài nhẵn mặt rồi, rành rẽ hơn Đào Đào nhiều.

Một lúc sau, mùi thơm lừng của bánh bắt đầu lan tỏa. Bánh tart Bồ Đào Nha nướng lên thơm nức nở thật sự.

Hơn hai mươi phút sau, Đào Quảng Chí xoa tay háo hức mở cửa lò nướng.

Hương bơ sữa béo ngậy xông thẳng vào mũi. Không cái nào bị hỏng, vỏ bánh còn giòn xốp hơn cả mẻ hôm qua Đào Đào làm. Những đốm cháy xém trên mặt bánh vô cùng hấp dẫn, vàng ruộm, nhìn là muốn cắn ngay một miếng.

"Một phát ăn ngay! Ba siêu quá!" Đào Đào tâng bốc lên tận mây xanh, rồi "vô tình" thả một câu góp ý, "Ây chà, ba có thấy cái bánh tart này thơm ngon hơn hẳn không? Hay ba thử làm bán đi? Cách làm cũng dễ ẹc mà."

Đào Quảng Chí cũng có chút rạo rực. Món bánh này khác hẳn loại tart trứng truyền thống, hình thức bắt mắt, hương vị thơm ngon, cái tên "Tart Bồ Đào Nha gốc Ma Cao" nghe cũng oách xà lách và Tây cực kỳ!

Nhưng mà chi phí làm loại bánh này đắt đỏ hơn bánh tart truyền thống nhiều, bơ lạt mắc muốn chết! Chắc chắn không thể bán với giá rẻ mạt được, bét nhất cũng phải hai rưỡi tệ một cái, trong khi bánh tart thường bán có một tệ.

Liệu có ai chịu móc hầu bao ra mua không?

Đào Đào nhìn biểu cảm của ba là đọc vị được ngay ông đang băn khoăn chuyện gì.

Cơn gió của thời kỳ Đổi mới Mở cửa đã thổi rát mặt rồi, bây giờ buôn bán không thể chỉ chăm chăm vào tiêu chí rẻ và ngon nữa. Từ giờ trở đi, thị trường sẽ cạnh tranh khốc liệt vô cùng. Ngành quảng cáo trỗi dậy mạnh mẽ, dù là kinh doanh lớn hay buôn bán nhỏ, thì chất lượng, thương hiệu và marketing chính là ba yếu tố sống còn quyết định sinh mệnh của một cửa hàng.

Cô đang vắt óc suy nghĩ xem làm thế nào để gợi ý cho ba mình về chiến lược cạnh tranh khác biệt, thì bỗng có một người thò đầu vào cửa tiệm:

"Ối chà chà thơm thế! Quảng Chí à, chú đang nướng bánh gì mà thơm nức mũi thế này?"

Đào Quảng Chí thò đầu ra ngó, nhận ra người quen thì khóe miệng hơi giật giật.

Đào Đào cũng ngoái nhìn, mắt chợt sáng rực lên.

Lời tác giả Chào buổi sáng các bạn độc giả yêu quý! Phì Tùng đã đến đây. [Chó ngậm hoa hồng]

Bài hát thứ hai của ngày hôm nay, chúng ta sẽ cùng thưởng thức "Chim tình yêu" do bạn "Hai bát ăn không no" yêu cầu. Đây là một ca khúc vô cùng vui nhộn, là "bài tủ" của các vũ trường đấy nhé! Chúc mỗi độc giả đều tìm được cho mình một chú chim nhỏ mang theo niềm hạnh phúc. Còn bây giờ, hãy cùng lắc lư theo điệu nhạc nào! (Hất tóc)

"Người tôi yêu đã bay đi mất rồi Người yêu tôi vẫn chưa thấy tới Chú chim tình yêu đã sải cánh bay xa Chim tình yêu của tôi vẫn chưa bay về..."