Chương 6 - Thiên Kim Thật Là Kẻ Liều Mạng

Thiên Kim Thật Là Kẻ Liều Mạng

Tôi nhíu mày, nhìn kỹ ID người đăng: Người quan sát đường phố.

Tôi vào trang cá nhân của ID này, toàn là ảnh chụp đường phố, chụp người ăn xin, người vô gia cư, các sạp hàng ở chợ đêm.

Dòng trạng thái ghi: [Lòng tự trọng của những kẻ sinh tồn.]

Tôi dán mắt vào những bức ảnh đó hồi lâu, rồi mới tắt máy.

Ít nhất tôi có thể chắc chắn người đăng bài không có ác ý với mình, nếu không thì thứ đăng lên không chỉ có mỗi tấm ảnh này.

Xem ra sống trong hào môn, không chỉ cần có tâm đề phòng mà còn phải giữ trạng thái cảnh giác bất cứ lúc nào.

Bảy giờ sáng thứ Hai, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức.

Miếng gạc trên trán đã được tháo ra, để lại một vết sẹo màu hồng nhạt, trông giống như một con rết nằm bò phía trên chân mày.

Tôi dùng tóc mái che đi nhưng không hiệu quả lắm.

Khi xuống lầu, Phương Di đã quần áo chỉnh tề ngồi bên bàn ăn.

Thấy tôi, cô ta nở nụ cười chuẩn mực: "Niệm Niệm chào buổi sáng, em ngủ ngon không?"

"Cũng tạm." Tôi ngồi xuống đối diện cô ta.

Tôi lẳng lặng ăn sáng thì nghe thấy mẹ Phương nói với Phương Di: "Bữa tiệc nhà họ Vương không rõ lý do gì mà bị lùi đến tối nay, các con nhất định phải về sớm đấy."

"Con biết rồi thưa mẹ."

Mẹ Phương hài lòng gật đầu, rồi lại quay sang tôi: "Niệm Niệm, buổi tối để chuyên gia tạo mẫu làm tóc cho con. Lần đầu tham gia những dịp thế này, đừng căng thẳng quá nhé."

"Vâng ạ."

Bố Phương đặt tờ báo xuống: "Niệm Niệm, chuyện ở trường bố đã đánh tiếng trước rồi. Nếu gặp khó khăn gì, cứ tìm giáo viên hoặc gọi điện về nhà ngay."

"Con cảm ơn bố."

Xe vẫn là chiếc sedan màu đen đó.

Tôi và Phương Di ngồi song song ở ghế sau, suốt dọc đường không ai nói câu nào.

Cô ta liên tục lướt điện thoại, thỉnh thoảng khóe miệng lại nhếch lên cười lạnh.

Tôi biết cô ta đang xem gì, chắc chắn là diễn đàn sinh viên của Học viện Thánh Anh.

Vừa đến trường, những ánh mắt kỳ dị đã đâm tới tấp vào người tôi như những mũi kim.

Có người xì xào bàn tán, có người trắng trợn đánh giá, lại có người cầm điện thoại lén lút chụp ảnh.

"Đừng quan tâm đến họ." Phương Di khoác lấy tay tôi, giọng nói không to không nhỏ, "Niệm Niệm, em chỉ cần chăm chỉ học tập là được, những chuyện khác đã có chị lo."

Đúng là một người chị thật chu đáo!

Nếu không biết sự thật, có lẽ tôi đã bị cô ta làm cho cảm động rồi.

Chúng tôi đi đến cửa lớp 11-3.

Giáo viên chủ nhiệm là một cô giáo trung niên, ánh mắt nhìn tôi mang theo vẻ đồng cảm và một chút khinh thường khó nhận ra.

"Chào mừng em, Phương Niệm." Cô giới thiệu trên bục giảng, "Hy vọng mọi người giúp đỡ bạn mới để bạn sớm hòa nhập với tập thể."

Dưới lớp vang lên tiếng vỗ tay thưa thớt.

Chỗ ngồi của tôi nằm ở dãy cuối cùng, ngay cạnh thùng rác.

11.

Tiếng chuông tan học vang lên.

Giáo viên vừa bước ra khỏi lớp, một nhóm người đã vây quanh chỗ ngồi của tôi.

Dẫn đầu là một nam sinh nhuộm một chỏm tóc vàng.

"Người mới, trông cũng vênh váo nhỉ? Nghe nói mày từng lăn lộn ngoài đường à? Thế chắc là biết đánh nhau lắm hả? Tan học gặp nhau ở nhà thi đấu, dám không?"

"Lý Hạo," Phương Di chen vào, "cậu đừng bắt nạt Niệm Niệm!"

"Chị Di, tôi chỉ muốn giao lưu với bạn mới tí thôi mà." Lý Hạo cười cợt nhả, "Sao vậy, em gái chị làm bằng sứ à, mà không được sờ không được chạm?"

Phương Di cắn môi, mắt đỏ hoe: "Sức khỏe Niệm Niệm còn chưa khỏe hẳn, các cậu đừng làm thế..."

Ánh mắt những người xung quanh nhìn tôi bắt đầu không đúng lắm.

Tôi đóng vở lại rồi đứng dậy.

Tôi thấp hơn Lý Hạo nửa cái đầu, nhưng cậu ta lại vô thức lùi lại một bước.

"Nhà thi đấu, mấy giờ?"

Lý Hạo ngẩn ra: "Hả?"

"Không phải muốn giao lưu sao? Mấy giờ?"

"Tan học, năm giờ."

"Được." Tôi ngồi lại chỗ cũ: "Bây giờ tôi đi vệ sinh được chưa?"

Đám đông tự động dạt ra nhường đường.
Tôi vừa bước ra khỏi lớp, bên trong đã ồn ào như vỡ trận.

"Trời ạ, cô ta dám nhận lời thật à?"

"Lý Hạo là người của câu lạc bộ Taekwondo đấy..."

"Cái cô nàng mới đến này thú vị đấy chứ."

Cuối hành lang là nhà vệ sinh.

Tôi bước vào, đứng trước bồn rửa mặt, nhìn mình trong gương.

Vết sẹo dưới lớp tóc mái vẫn còn rất rõ ràng.

"Cô là Phương Niệm?"

Tôi quay đầu lại, thấy ba nữ sinh từ trong buồng vệ sinh bước ra.

Không phải đám Lyly, mà là mấy gương mặt lạ hoắc.

"Có việc gì?"

Cô gái tóc ngắn đứng giữa bước tới, đánh giá tôi từ trên xuống dưới: "Nghe nói cô đánh bọn Lyly ra bã à?"

"Không có, chỉ là trò chuyện chút thôi."

"Trò chuyện mà đánh người ta mặt mũi bầm dập?" Cô ta cười nhạo, "Nghe bảo Lý Hạo hẹn cô đánh nhau, cô dám đi thật à? Nếu không ổn thì cứ cầu xin tôi đi, tụi này có thể giúp..."

"Tại sao lại không dám?"

Ba cô gái nhìn nhau, cô nàng tóc ngắn đột nhiên đưa tay muốn hất tóc mái của tôi lên: "Vết thương này là thật hay giả thế? Không phải làm màu để kiếm sự đồng cảm đấy chứ..."

Tôi chộp lấy cổ tay cô ta.

Không quá mạnh, nhưng đủ để khiến cô ta không nhúc nhích nổi.

"Buông ra!" Cô ta vùng vẫy.

"Tôi không thích người khác chạm vào mình." Tôi buông tay ra, "Còn chuyện gì nữa không? Tôi phải đi vệ sinh đây."

Bọn họ lườm tôi một cái rồi hậm hực bỏ đi.

Cả ngày hôm đó tôi sống trong những ánh mắt tò mò.

Mỗi tiết học lại có những người khác nhau đến để "làm quen", những câu hỏi cũng đại loại như nhau.

Trước đây sống ở đâu?

Ăn cái gì?

Làm sao mà sống sót được?

Tôi trả lời từng câu một, giọng điệu bình thản như đang kể chuyện của người khác.

Tiết học buổi chiều trôi qua thật nhàm chán.

Giáo viên Lịch sử đang giảng về lịch sử cung đình châu Âu, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy trên sân tập có vài nam sinh đang chơi bóng rổ.

Đột nhiên, điện thoại của tôi rung lên một cái.

Là tin nhắn từ một số lạ: [Hình vẽ thảo dược trong sổ của cô, ở trang thứ ba, đơn thuốc trị bỏng đó cô viết sai tỉ lệ rồi.

Bồ công anh phải là 15 gram chứ không phải 10 gram.]

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình ba giây, rồi nhắn lại: [Anh là ai?]

 

[Chiều nay tan học đừng đến nhà thi đấu, bọn Lý Hạo đã chuẩn bị sẵn nước ớt đấy.]

Lại một tin nhắn nữa gửi đến: [Còn nữa, Phương Di đã đăng ảnh cô lục lọi đồ trong bãi rác lúc nhỏ lên diễn đàn rồi.]

Tôi siết chặt điện thoại.

12.

Tiếng chuông tan học vang lên, học sinh ùa ra khỏi lớp.

Phương Di đợi tôi ở cổng trường: "Niệm Niệm, chúng ta cùng về nhà nhé?"

"Chị về trước đi, tôi có chút việc."

"Việc gì thế?" Cô ta đuổi khéo, ánh mắt lộ vẻ chột dạ.

Tôi liếc xéo cô ta một cái.

Cái đồ "trà xanh" chếc tiệt này chắc là túi nilon đầu thai quá?

Đúng là giỏi diễn.

Nếu không phải cô ta tìm Lý Hạo, thì người ta rảnh rỗi đâu mà đến kiếm chuyện với tôi?

"Việc riêng."

Cô ta do dự một chút: "Vậy chị đừng về muộn quá nhé. Tối nay chúng ta còn phải đi dự tiệc nhà họ Vương nữa."

"Biết rồi."