Chương 94 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Nguyễn Hiện Hiện không hề hay biết, toàn bộ tâm trí của cô đều dồn vào Chử​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lê, người đang có vẻ mặt vô cảm, toàn thân tỏa ra áp suất thấp.

Cùng ở trong một khu tập thể, cộng thêm cả kiếp trước, cô không dám nói là mình hiểu Chử Lê đến mức nào nhưng trong ký ức của cô có cả dáng vẻ ngang ngược, ngông cuồng lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ của anh ta cũng có cả dáng vẻ ôn nhuận như ngọc khi đã trưởng thành. Duy chỉ có vẻ mặt lạnh lùng với khí thế đáng sợ như thế này là cô chưa từng thấy qua.

Nhìn theo ánh mắt của Chử Lê, cô liền thấy Mộc Hạ, người cũng đang tỏa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sáng rực rỡ trong đám đông, mỉm cười nhẹ với chú Chử của cô.

Trong khoảnh khắc này, Nguyễn Hiện Hiện bỗng nhiên như được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khai sáng, đột nhiên hiểu ra điều gì đó.

Ngọn lửa hóng chuyện trong mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bùng lên dữ dội.

Cô đưa bàn tay nhỏ bé lên gãi cằm, để cô nghĩ xem nào, ở điểm thanh niên trí thức kiếp trước không có Mộc Hạ, Chử Lê cũng là “bông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoa trên núi cao” nổi tiếng xa gần. Mãi cho đến khi trở về quê hương, “bông hoa ăn thịt người” này vẫn không ai có thể hái được.

Mãi cho đến lúc chết, cô còn nghe ông nội Lục nhắc tới, nói rằng cháu trai nhà họ Chử đã gần ba mươi tuổi mà vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không chịu đi xem mắt kết hôn, làm cho ông nội Chử lo sốt vó, suýt nữa thì nghi ngờ cháu mình thích đàn ông.

Hóa ra chú Chử không phải thích đàn ông, mà là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ do mắt nhìn của người ta cao lắm đấy!

Có lẽ là do ánh mắt của cô quá nóng bỏng, Mộc Hạ nhạy bén đã nhìn sang. Thấy cái con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé này đang nháy mắt ra hiệu, chị nhướng mày, đưa tay lên môi làm động tác kéo khóa séc.

Tình cảm giữa chị và Chử Lê vẫn còn đang trong giai đoạn nảy mầm, bắt đầu từ nhan sắc và trung thành với tam quan. Trên người “bông hoa trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ núi cao” này không có cái vẻ chính trực đặc trưng của thời đại này. Ngược lại, còn có chút phúc hắc (bề ngoài hiền lành, bên trong nham hiểm).

Mộc Hạ cũng không cảm thấy cơ thể hơi mũm mĩm này không xứng với đối phương. Thời gian còn ngắn, có lẽ chính Chử Lê cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chưa hiểu rõ tình cảm của mình đối với chị là gì. Người mà Mộc Hạ đã nhắm trúng thì không thể chạy thoát được!

Chị rón rén lùi về phía Nguyễn Hiện Hiện và Trần Chiêu Đệ, nhìn Chử Lê, người vốn luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thoát tục đang dùng chân đá mạnh vào bụng gã mặt rỗ để đá cho gã tỉnh lại.

Cảm giác có người bảo vệ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng thật mới mẻ.

Nguyễn Hiện Hiện lục lọi chiếc túi đeo chéo nhỏ, lôi ra một ít kẹo sơn tra đưa cho Trần Chiêu Đệ một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ít rồi lại chia cho Mộc Hạ. Thấy chị ngậm vào miệng, Nguyễn Hiện Hiện xấu tính hỏi một câu: “Ngọt không?”

Mộc Hạ nhìn Chử Lê đang dễ dàng đá tỉnh bốn tên côn đồ giữa đám đông, ống tay áo công nhân của anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta được xắn lên để lộ cẳng tay gầy gò với một lớp cơ bắp mỏng. Chị vô thức đáp lại: “Ngọt!”

Lời vừa dứt, cả khuôn mặt chị đã nhăn tít lại vì vị chua của kẹo sơn tra. Lúc này chị mới hoàn hồn, nhận ra mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã bị trêu chọc. Đang định tìm kẻ đầu sỏ tính sổ thì bốn người kia ở giữa sân đã bắt đầu khai ra sự thật.

Gã mặt rỗ bị một cú đá mạnh đánh thức đầu tiên. Biết mình vẫn còn sống, chưa bị nữ ác ma kia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra tay độc ác, xung quanh lại có đông người vây xem như vậy, khí thế của gã lập tức trở lại.

Đang định đổ thêm chút nước bẩn lên người Mộc Hạ trước mặt mọi người, nói rằng con mụ béo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia định giở trò sàm sỡ với gã, dù sao trận đòn này cũng không thể chịu oan được.

Lời còn chưa kịp nói ra, một bóng đen đã bao trùm lấy gã. Chử Lê đến gần,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấp giọng nói vài câu, liền thấy gã mặt rỗ hoảng sợ thấy rõ bằng mắt thường.

Gã đột nhiên gào lên: “Tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói, tôi nói thật.”

Gã chỉ về phía lều của nhà họ Lý: “Là người nhà họ Lý, là nhà họ Lý hứa sẽ giúp bọn họ gây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự với một người phụ nữ tên Mộc Hạ ở Đại đội Bình Đầu thì sẽ giúp tôi đổi việc đi chăn bò.”

Chăn bò là một công việc tốt nhất trong đại đội. Bò không hôi như heo, mỗi ngày chỉ cần dắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra ngoài đi dạo, ăn cỏ, dọn dẹp chuồng bò một chút là được, công việc rất nhàn hạ.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của tất cả những người có mặt đều thay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đổi. Nhà họ Lý tại sao lại đi gây sự với một cô nhóc chứ?

Lý Cương càng ngẩng đầu lên một cách hung tợn, đôi mắt sưng húp híp lại đầy vẻ hung ác. Nhưng gã mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rỗ không còn quan tâm được nữa, thấy xung quanh bàn tán xôn xao, gã chỉ vào ba người còn lại.