Chương 91 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Ngay trước khi định vặn gãy cổ gã cuối cùng, chị nhắm mắt lại, nới lỏng tay rồi tung một cước đạp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngã gã xuống đất, dùng bàn chân đè lên xương sườn gã, tra hỏi: “Ai sai chúng mày đến đây?”

Gã răng hô suýt nữa thì đi chầu ông bà, sợ đến mức sắp són ra quần, run rẩy liếc nhìn mấy thằng em đang nằm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bất động trên đất không rõ sống chết, nuốt nước bọt một cách khó nhọc: “Bà cô của tôi ơi, tôi nói... tôi nói!”

Hóa ra, bốn gã này là dân thôn ở thôn Tam Đạo Câu bên cạnh. Mấy hôm trước, Lý Hồng Hoa là con gái của đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội trưởng Lý Cương, sang đội Bình Đầu thăm họ hàng, vừa gặp đã say nắng Chử Lê ở điểm thanh niên trí thức.

Cô ta lấy hết can đảm tiến lên bắt chuyện nhưng Chử Lê từ đầu đến cuối không thèm liếc nhìn cô ta một cái, tâm trí đều dồn hết vào cô gái có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vóc dáng đô con đứng bên cạnh. Sau khi về, cô ta cứ khăng khăng cho rằng chính Mộc Hạ đã quyến rũ Chử Lê, mới khiến mình tỏ tình thất bại.

Việc sai người đến tận đội Bình Đầu để dạy dỗ Mộc Hạ là chuyện không thể nhưng hôm nay lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đúng lúc tình cờ gặp nhau ở bãi sông này. Một kế độc nảy sinh trong đầu Lý Hồng Hoa.

Cô ta xúi giục mấy tên du côn du đãng ngày thường hay chơi bời với ông anh thứ ba của mình,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuẩn bị cho Mộc Hạ một bài học, cảnh cáo Mộc Hạ sau này phải tránh xa Chử Lê ra.

Bốn gã du côn này lại đi hỏi thăm một vòng quanh bãi sông, nghe ngóng được tin Mộc Hạ có tiền, rất có tiền, mấy cô thanh niên trí thức đó ngày nào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng tụ tập ăn uống linh đình ở sân sau điểm thanh niên trí thức. Thế là ngoài việc muốn dạy dỗ chị, bọn chúng lại nảy sinh thêm ý đồ khác.

Nghe xong toàn bộ đầu đuôi câu chuyện, Mộc Hạ tức đến bật cười. Chị tung một cước đá văng gã răng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hô cho ngất xỉu rồi không nói hai lời, đi thẳng về phía khu cắm trại của đội Tam Đạo Câu.

Đang là giờ cơm tối, trên bãi sông vô cùng náo nhiệt. Người thì tụm năm tụm ba đi đốn gỗ dựng lều, người thì ngồi xổm trước mấy cái bếp lò đơn sơ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xếp bằng đá, nướng bánh bột lương thực. Cũng có những kẻ lười biếng chẳng làm gì cả, cứ nằm ườn ra xe kéo, lấy trời làm chăn, lấy đất làm giường.

Mộc Hạ băng qua đám đông, hỏi thăm mấy bà thím, rất nhanh đã tìm thấy một căn lều nhỏ dựng tạm bằng vải bạt.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Từ trong lều, loáng thoáng vọng ra tiếng dỗ dành của một thanh niên và tiếng khóc thút thít của một cô gái.

“Anh, anh Ba! Em muốn về nhà, hu hu hu... Cái tên Chử Lê đó không thèm để ý đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em. Em muốn về mách bà nội, bảo bà nội đi tìm Chử Lê hỏi cưới cho em.”

Giọng gã thanh niên có chút cà lơ phất phơ nhưng lại ẩn chứa sự cưng chiều: “Yên tâm đi! Thằng Bao Nha (Răng Hô) với bọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nó đi tìm con mập kia rồi. Tống cổ nó đi, cái thằng Chử gì Lê đó sẽ sớm nhìn thấy điểm tốt của em thôi.”

Lúc Mộc Hạ cúi người bước vào lều, chị bắt gặp một gã thanh niên cao chỉ tầm một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mét sáu, tướng mạo xúc phạm người nhìn một tay khoanh trước ngực, một tay xoa cằm.

Giọng điệu hắn tràn đầy sự tự tin mà ông trời ban tặng: “Đến lúc đó, nếu không có một trăm đồng tiền sính lễ và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “ba xoay một kêu” (xe đạp, đồng hồ, máy may và radio) thì anh đây không dễ dàng đồng ý gả em gái đi đâu.”

Đồng tử của Mộc Hạ như trải qua một trận động đất cấp 12, trong đáy mắt phản chiếu hình ảnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai anh em đang an ủi lẫn nhau. Cái ngũ quan này... thật sự là mọc trên mặt người sao?

Lý Hồng Hoa thì còn đỡ, ngoài việc da hơi ngăm đen một chút, ngũ quan gộp lại cũng tạm gọi là thanh tú. Còn cái ông anh ba kia thì... Đôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt “tám giờ hai mươi” (mắt xếch) mọc trên mặt trông đặc biệt hút mắt, mũi củ tỏi, môi xúc xích, cả mặt thì rỗ lỗ chỗ vì sẹo mụn.

Mộc Hạ cảm thấy tâm hồn mình như vừa bị một cú đả kích chí mạng. Mấy cậu ấm mà chị từng gặp, không bàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến nhân phẩm nhưng vẻ ngoài thì không ai là không bảnh bao phong độ, tệ nhất cũng là kiểu mặt hoa da phấn.

Còn ông anh ba nhà họ Lý này, làm thế nào mà có thể vác cái bản mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trời không dung, đất không tha này, mà vẫn tạo dáng cà lơ phất phơ được nhỉ?

Cảm thấy đau mắt không muốn nhìn lâu, ngay lúc hai anh em vừa kịp phản ứng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chị đã vung tay ra túm lấy tóc dài của Lý Hồng Hoa: “Á! Ai?”