Chương 89 - Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Tấm rèm lại được buông xuống, trong lều chỉ còn lại một ngọn đèn dầu leo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lét. Phong Bạch cúi đầu, im lặng ngồi tại chỗ hồi lâu không động đậy.

“Nhìn người qua khe cửa”, là đang nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta coi thường cô sao?

Nghi ngờ hợp lý, kiểm chứng cẩn thận,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta không cảm thấy mình sai.

Anh ta vớ lấy bao thuốc trên bàn rút ra một điếu, vừa định châm lửa thì nhớ ra đây là trong lều. Anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta bực bội rời khỏi lều đi mấy bước ra đến bờ đê, tìm một chỗ không có người rồi ngồi xuống đất.

Gió lạnh thổi qua, bộ não đang hỗn loạn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuối cùng cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Dụi tắt mẩu thuốc lá cuối cùng, Phong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bạch thở ra một hơi dài.

Chỉ riêng việc Trương Mậu những năm qua dựa vào thân phận quản sự nông trường mà vơ vét của cải, chèn ép phạm nhân, ép người lương thiện làm kỹ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữ thì chết trăm lần cũng không hết tội. Nữ đồng chí này không giết gã ta thì tự mình điều tra ra cũng sẽ bắn bỏ gã ta.

Chuyện ở nông trường không có thêm bằng chứng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vậy thì đến đây là hết đi.

Đã quyết định xong, Phong Bạch vừa định đứng dậy thì năm bóng người đang nói chuyện nhỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ to, lén lén lút lút đi tới. Động tác đứng dậy của anh ta khựng lại.

Đây là một chỗ khuất gió, nếu không nhìn xuống dòng lũ cuồn cuộn dưới chân thì cũng là một khung cảnh tuyệt đẹp.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Anh ta không có sở thích nghe lén người trẻ tuổi nói chuyện nhưng năm người đó lại đứng ngay trên đầu anh.

Làn gió nhẹ mang theo cuộc đối thoại nho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ của năm người lọt vào tai anh.

Giọng một thanh niên nghiến răng nghiến lợi: “Sao nó vẫn chưa đi chết đi? Cái con họ Nguyễn kia là bóc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lột à? Nó lại bắt chúng ta đi làm công trình trên sông mà cũng phải lấy đủ công điểm.”

Ôn Nhu: “Nơi nguy hiểm thế này, chỉ cần sơ sẩy một chút là có thể mất mạng. Cô ta... nếu có thể ở lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây mãi mãi thì tốt rồi. Chúng ta cũng không cần vì phải trả tiền mà sống những ngày không bằng chết nữa.”

Diệp Quốc nhìn ra dòng lũ phía xa:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Hay là... ở một nơi thế này...”

Trong đáy mắt mấy người ánh lên sự điên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuồng và ác ý không hề che giấu.

“Câm miệng.” Tiếp đó là giọng nói có chút sợ hãi và tức giận của Liễu Hạ Thiên: “Các người quên ba lá thư nhận tội đó rồi à? Còn nữa, cô ta đã nói dù có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chết cũng sẽ không tha cho chúng ta đâu. Khuyên các người sớm dẹp bỏ mấy cái ý nghĩ không thực tế này đi. Tôi không muốn phải ăn kẹo đồng cùng các người đâu.”

Nói xong, ả ta sải bước lớn rời đi. Bốn người còn lại sợ ả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta sẽ đi mách lẻo với Nguyễn Hiện Hiện nên vội vàng đi theo.

Đợi người đi hẳn, Phong Bạch từ bờ đê đi lên, nhìn bóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lưng năm người rời đi, sắc mặt lạnh đến thấu xương.

Anh ta gọi cảnh vệ đến, chỉ vào năm người đó: “Ngày mai,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sắp xếp mấy người này đi đào sông, nạo vét lòng sông.”

Anh ta ngập ngừng một chút, nghĩ đến Nguyễn Hiện Hiện vừa rồi tám, chín phần là bị oan và đã tức giận bỏ đi, bèn nói thêm một câu: “Thống kê xem tối qua có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bao nhiêu người dầm mưa bị ốm, ai biết nấu cơm thì đưa vào đội hậu cần, người không biết nấu cũng cố gắng sắp xếp cho họ công việc gì đó nhẹ nhàng.”

Người cảnh vệ nhận lệnh rời đi, thầm nghĩ Trung đoàn trưởng vẫn yêu thương dân như con. Một Phong Bạch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết lo nghĩ cho dân chúng như vậy, đúng là không hổ danh con cháu của Lão Phong Tướng quân.

Nguyễn Hiện Hiện vừa tốn hai đồng để bật chế độ livestream của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hệ thống, giờ cũng thở phào nhẹ nhõm cùng với hệ thống.

365: [Chúc mừng Hiện Hiện đã lừa gạt trót lọt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau này phải càng cẩn thận hơn nữa đấy.]

Nguyễn Hiện Hiện nghiêm túc kiểm điểm, hồi tưởng lại xem từ lúc trùng sinh đến giờ mình đã để lộ ra những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sơ hở nào. Chi tiết thì không nhiều nhưng nhìn chung là mục đích của cô thể hiện quá rõ ràng.

Ví dụ như việc cô biết trước ngày bà nội xảy ra chuyện và kịp thời đến giải cứu. Và cả sự hiểu biết về đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sản xuất Bình Đầu cũng như đường sá trong huyện mà cô vô tình để lộ ra. Lắt nhắt cộng lại vẫn còn rất nhiều...

Người bình thường có thể không nhận ra điều gì nhưng tất cả những chuyện này gộp lại, bày ra trước mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Phong Bạch thì đều là sơ hở. [Hệ thống, sau này chúng ta tránh xa anh ta ra một chút.]

Độ nhạy bén của người đàn ông đó quá đáng sợ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhất là trong các cuộc đấu trí tâm lý.

365: [Không “thịt” anh ta nữa à? Không phải cô bảo muốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “chơi” chân của anh ta sao? Chơi cả năm cơ mà.]