Cô ngước mắt lên liền đối diện với một đôi mắt đen sâu không thấy đáy. Mạch sống đang bị người ta nắm trong tay, Phong Bạch một tay chống bàn, cố gắng hít thở sâu mấy lần, từng chữ như được nặn ra từ kẽ răng:
“Cô muốn làm gì?”
“Làm gì à?” Nguyễn Hiện Hiện cười.
“Lẽ ra tôi phải hỏi lại Phong Trung đoàn trưởng mới đúng. Anh nói xem, nếu có người nào đó chưa thấy toàn bộ sự việc đã vội nghe lời một phía mà nhìn thấy tình cảnh của chúng ta lúc này, liệu họ có tin Phong Trung đoàn trưởng là bị ép buộc, là bất đắc dĩ không?”
Nói xong, cô hừ lạnh, vừa định buông tay ra thì eo đột nhiên bị một bàn tay to lớn siết chặt. Khung cảnh trước mắt bỗng trời đất quay cuồng: “Đừng động!”
Chớp lấy khoảnh khắc Nguyễn Hiện Hiện dời đi sự chú ý, bàn tay to lớn của anh ta siết chặt cổ cô, trở tay đè cô lên bàn. Tay còn lại dễ dàng khống chế hai bàn tay nhỏ đang giãy giụa của cô, vặn ngược ra sau lưng.
Giọng nói lạnh như băng của Phong Bạch cũng không nén được vẻ bực tức: “Tôi nghe lời một phía? Nếu tôi mà nghe lời một phía thì cô đã sớm phải ngồi trong tù rồi, chứ không phải là có cơ hội để giải thích và biện bạch đâu.”
Nguyễn Hiện Hiện ra sức giãy giụa. Cô cảm thấy tư thế này thật không ổn, người nắm quyền kiểm soát lại trở thành kẻ bị kiểm soát, khiến cô tức giận đến mức đuôi mắt cũng đỏ lên.
Ngay lúc hai người đang giằng co giành lại thế chủ động, sự chú ý hoàn toàn tập trung vào nhau thì tấm rèm lều lớn bị vén lên. Một người cảnh vệ cầm một tập tài liệu bước vào, đầu cũng không ngẩng lên.
“Trung đoàn trưởng, đây là phương án sửa chữa mới mà bên nhóm dự án vừa trình lên, ngài có muốn...”
Nói được nửa câu, người cảnh vệ ngẩng đầu lên báo cáo công việc liền nhìn thấy một màn khiến người ta máu huyết sôi trào...
Trung đoàn trưởng với thân hình cao lớn một tay giữ chặt cổ tay mảnh khảnh của người phụ nữ, một tay đè lên cổ người ta. Nữ đồng chí bị ghì chặt trên mặt bàn, tài liệu trên bàn rơi vãi khắp đất. Phía sau là dòng lũ cuồn cuộn, bên trong lại là cảnh xuân sắc quyến rũ.
Mặt người cảnh vệ đỏ bừng. Đây còn là Phong Trung đoàn trưởng nổi tiếng lạnh lùng, khát máu trong quân đội của họ sao?
“Xin, xin lỗi! Đã làm phiền!”
Người cảnh vệ muốn chạy nhưng giọng nói bất đắc dĩ của Phong Bạch từ phía sau truyền đến: “Không phải, tôi đang thẩm vấn đặc vụ địch.”
Nói xong suýt nữa thì cắn vào lưỡi. Đầu óc anh ta như bị nhét vào thứ gì đó kỳ lạ, miệng cũng nói năng lung tung.
Anh ta là đàn ông, danh tiếng có hay không cũng không sao. Nhưng nhỡ đâu tên cảnh vệ không có mắt này lại đi đồn thổi chuyện hôm nay thấy được thành tin đồn tình ái, sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của con cáo nhỏ trong tay anh ta.
Đến lúc đó, cô chắc sẽ càng giận anh ta hơn!
Bàn tay to lớn như gọng kìm đang ghì chặt cổ tay trắng ngần từ phía sau được nới lỏng. Nguyễn Hiện Hiện vừa chuẩn bị tung cho gã đàn ông chó má này một cú “đoạn tử tuyệt tôn cước”, còn chưa kịp hành động, đã đưa tay chỉ vào mình.
“Đặc vụ địch? Tôi á?”
“Tôi! Một người kế thừa chủ nghĩa cộng sản đàng hoàng, chính trực, vậy mà anh lại nghi ngờ tôi là đặc vụ địch. Anh bị mù rồi à?”
Bàn tay đang giơ lên giữa chừng định tát anh ta bỗng đổi hướng, chuyển sang chọc vào mắt gã đàn ông chó má.
Bàn tay nhỏ còn đang lơ lửng giữa không trung đã bị Phong Bạch dùng sức chặn lại. Anh ya khẽ nghiêng đầu, đôi mắt đen láy nhìn người cảnh vệ, thản nhiên nói: “Ra ngoài. Chuyện hôm nay không được tiết lộ ra bên ngoài.”
Kể từ khi nghe thấy ba chữ “đặc vụ địch”, ánh mắt người cảnh vệ nhìn Nguyễn Hiện Hiện đã khác hẳn.
Lúc đứng nghiêm chào, thấy Trung đoàn trưởng vẫn còn nắm cổ tay của nữ đồng chí người ta, sắc mặt cậu ta khẽ thay đổi, trong lòng không khỏi nghi ngờ. Đây thật sự là đang thẩm vấn đặc vụ địch sao? Không phải là đang lấy việc công làm việc tư, chiếm hời đấy chứ?
Người cảnh vệ mang đầy bụng nghi ngờ rời khỏi lều. Trong phòng nhất thời trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng hít thở nhè nhẹ.
“Cô...”
“Tôi...”
Không biết đã im lặng bao lâu, hai người lại cùng lúc lên tiếng.
Vẻ mặt Nguyễn Hiện Hiện giễu cợt, lắc lắc cổ tay đang bị anh ta nắm, khẽ mở đôi môi đỏ: “Có thể buông tay ra trước được không?”
Phong Bạch nhanh chóng buông tay, lùi lại một bước. Sắc mặt không nhìn ra điều gì nhưng vành tai lại sớm đã đỏ bừng: “Xin lỗi! Vừa rồi... đã mạo phạm!”