Chủ đề được chuyển quá nhanh khiến Hướng Hồng Quân suýt nữa thì theo không kịp. Ông rảo bước nhanh hơn, đưa con nhóc này về đến gần điểm thanh niên trí thức rồi quay đầu bỏ đi ngay.
Đi được vài bước, ông ngoảnh đầu lại, bắt gặp ánh mắt của cô nhóc đang lặng lẽ đứng tại chỗ nhìn theo ông.
Ông hít một hơi thật sâu, ngập ngừng một chút rồi nói bằng giọng khàn khàn: “Trước khi cô xuống đây cắm đội, huyện chúng ta vừa xảy ra một trận lụt lớn, đê sông bị vỡ một đoạn. Cấp trên đang cho gia cố khẩn cấp. Các cô chuẩn bị sẵn tinh thần, có lệnh là đi chi viện bất cứ lúc nào.”
Ông vừa nhận được tin cửa xả lũ đã tạm thời bị lấp lại nhưng con đê cần phải được gia cố. Trong tình trạng thiếu nhân lực, dân thôn và thanh niên trí thức không thể chối từ, phải chuẩn bị sẵn sàng để chi viện bất cứ lúc nào.
Chuyện này vốn dĩ không nên thông báo trước. Hàng năm cứ vào mùa đông, số người chết do tai nạn hoặc đủ loại lý do khác khi đi gia cố đê sông là không đếm xuể. Trong thôn, hễ cứ nhắc đến chuyện sửa đê là ai nấy đều tái mặt.
Nhưng mệnh lệnh của cấp trên không phải đám cán bộ thôn như họ có thể từ chối. Thông báo sớm một chút cũng tốt, để có thời gian chuẩn bị, tránh đến lúc lại cuống cuồng cả lên.
Tiếp xúc cũng được một thời gian, Hướng Hồng Quân nhận ra con bé này tuy có quậy phá nhưng không phải là kiểu người lâm trận bỏ chạy.
Ở cái đại đội Bình Đầu này, bất kể là dân thôn hay thanh niên trí thức, ánh sáng trong mắt họ sớm đã bị công việc đồng áng làm mãi không hết bào mòn đi rồi. Ông hy vọng cái đứa nhóc đặc biệt biết quậy phá này có thể sống sót trở về, tuyệt đối đừng tự “nghịch” cho đến chết!
Nguyễn Hiện Hiện: “???”
(Không! Ông tin tưởng sớm quá rồi! Còn chưa ra trận đâu, mà cô đã hơi muốn đào ngũ rồi đây...)
Cô có hệ thống, an toàn tính mạng chắc chắn sẽ được đảm bảo ở mức tối đa nhưng mà... vác đá gánh đất mệt chết đi được!
Bây giờ cô “được cấp cứu thành công” rồi quay về thủ đô thăm lão già Nguyễn Kháng Nhật, liệu có muộn không nhỉ?
Nguyễn Hiện Hiện dở khóc dở cười!
Để xem nào... Kiếp trước mình đã trốn thoát khỏi kiếp nạn này bằng cách nào nhỉ?
“À, đúng rồi! Mình đã xin đội nghỉ phép, nói là đưa hài cốt của bà nội về quê hương. Lúc mình quay lại thì vụ cày cấy mùa xuân cũng sắp xong rồi!”
Lão già Nguyễn Kháng Nhật sao còn chưa chết đi? Muốn... muốn về chịu tang ông nội!
Vừa về đến nhà thanh niên trí thức, Ôn Nhu với vẻ mặt mệt mỏi, chìa ra một xấp tiền lẻ: “48 đồng còn lại ở đây.”
“Cô Nguyễn, chuyện tiền bạc rốt cuộc là thế nào, chúng tôi có lấy hay không, trong lòng cô tự biết rõ nhất. Hy vọng cô đừng tiếp tục ép người quá đáng, nếu không dễ cá chết lưới rách lắm đấy. Đây không phải là lời đe dọa, chỉ là thiện ý nhắc nhở thôi.”
Nguyễn Hiện Hiện cười khẩy: “Tôi không biết rõ à? Hay là chúng ta đến đồn công an hỏi xem, để xem họ có biết rõ không?”
Nói xong, cô rướn người về phía trước, mặt kề sát mặt Ôn Nhu, tay luồn qua vai cô ta, đẩy cửa sổ ra rồi nhấc chiếc máy ghi âm hai màu đen bạc đang đặt trên bệ cửa sổ lên.
Cô ấn vào nút dừng màu đỏ.
Cô nhướng mày với Trần Chiêu Đệ đang ra hiệu cho cô từ phía sau cửa sổ rồi mới quay lại, vỗ vỗ lên khuôn mặt đang cứng đờ của Ôn Nhu.
“Còn có cả máy ghi âm à? Tốt lắm, tịch thu để gán nợ. Cái này tính mười đồng.”
“Không được! Cái đó không được, máy ghi âm là tôi đi mượn!” Ôn Nhu vừa hoàn hồn sau cú sốc, vội vàng ôm chết cứng cái máy ghi âm.
Chị ta sắp phát điên rồi!
Đây là biện pháp cuối cùng mà bọn họ nghĩ ra trong lúc gom tiền. Ghi âm, chỉ cần lấy được đoạn băng ghi âm Nguyễn Hiện Hiện tự mình thừa nhận đã gài bẫy, rằng cô hoàn toàn không hề mất tiền thì họ có thể thuận lợi đàm phán với cô.
Không ngờ lại bị nhìn thấu, giờ còn bị tịch thu luôn cả máy ghi âm. Cô đúng là ác quỷ mà!
Cái máy ghi âm này tuyệt đối không thể mất. Đây là thứ mà chị ta đã phải cắn răng chịu đựng để một tên du côn s* s**ng khắp người, bị hắn sờ mó từ trên xuống dưới mới mượn được từ tay tên vô lại trong thôn.
Nghe nói đây là đồ sính lễ mà tên đó dùng để cưới vợ, nếu lỡ làm mất, chẳng phải mình sẽ phải gả cho cái tên vô lại nghiện rượu, mê cờ bạc, chuyên đánh cha mắng mẹ đó sao? Tuyệt đối không được!